Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 6: In the computer

Alan cố gắng đánh lạc hướng bản thân bằng việc tập trung để thích nghi với môi trường trong máy tính và vẽ hoạt hình với Second. Mặc dù hồi anh ở máy tính của Jayden cũng không quá căng thẳng hay kịch tính gì, nhưng anh chưa từng thực sự thả lỏng. Đáng buồn thay, anh nhớ điều đó hơn là cảm giác cồn cào khó chịu mỗi khi nghĩ về cái chết của mình.

- Alan? - Second gọi.

- Ừ? - Anh nhướng mày đáp lời.

- Anh ổn chứ? - Cậu bé lo lắng hỏi.

Những lời trấn an không thể phun ra khỏi miệng Alan. Anh đã nói nhiều những lời này suốt hai ngày qua với cậu và nhóm màu rồi, anh phát chán lên vì chúng. Second có vẻ khá nhạy cảm với mấy thứ như vậy, anh đọc được sự quan tâm trên mặt cậu mỗi khi cậu cau mày không tin tưởng. Điều đó khiến anh thở dài. Giả vờ ổn có lẽ sẽ không được đánh giá cao.

- Muốn nghỉ một chút không?

- Ừ, hẳn rồi. - Alan gật đầu, buông tay khỏi canvas.

Hình vẽ trên màn hình vẫn ở đó, một vài thứ vớ vẩn như thể anh vừa tập vẽ lại từ đầu. Anh chưa bao giờ vẽ những thứ lớn hơn bản thân mình, vậy nên việc luyện tập lại là điều không thể tránh khỏi nếu anh muốn tiếp tục việc vẽ trong hình dạng người que này. Nó không khó khăn lắm, chủ yếu là việc thích nghi với các dụng cụ vẽ.

The Chosen One nhảy xuống từ phía trên cửa sổ chương trình, khiến cho Alan hơi giật mình. Gã đầu rỗng màu đen phớt lờ anh, chỉ đi tới và thì thầm gì đó với Second rồi rời đi. Dark đã quay lại Outernet sau khi anh kể rõ mọi thứ, không rõ là với cảm giác gì nhưng chắc chắn là sẽ khó mà quay lại đây. Chosen cũng rời đi, chỉ là nhanh chóng đưa ra quyết định quay lại không lâu sau đó. Thành thật mà nói, Alan hơi sợ hãi với Chosen, còn với Dark thì thậm chí là gấp ba. Họ siêu phàm và anh thì... ừ, vừa mới làm quen với một cơ thể mới như thể là một người que ban sơ.

- Cậu ta vẫn xem nãy giờ đó à? - Alan trợn mắt nhìn theo Chosen.

- Anh ấy quan tâm mà. - Second nói khi trèo lên và lưu tác phẩm.

Chắc thế. The Chosen One hẳn là phải quan tâm, nếu không anh sẽ không quay lại địa ngục này chỉ vì một con Virabot. Alan chỉ nhún vai, không nhận xét gì. Hồi đó anh đối xử với họ khá tệ và quan hệ giữa cả ba rất căng thẳng, nhưng sau nhiều năm có gì đó đã cải thiện sau một thời gian dài không gặp nhau. Không phải anh đổ lỗi cho Chosen hay Dark, cả hai chỉ là một phần trong số các vấn đề Alan phải giải quyết. Về cơ bản, anh không cảm thấy quá thoải mái khi ở đây. Anh đã cho rằng nó phải khác đi khi anh thoát khỏi máy tính của Jayden, nhưng nó vẫn vậy.

Có lẽ anh đoán được chuyện gì đang xảy ra với mình. Anh có quá nhiều thời gian trong máy tính, rảnh rỗi và không có công việc. DJ phụ trách mail công việc của anh và thậm chí chẳng để sót thứ gì để anh giải quyết kể cả khi anh định mạo hiểm hay không. Anh còn chẳng thể biết chuyện gì ngoài kia, trong thế giới mà anh đã rời khỏi, về những người mà anh quan tâm, về những thứ thứ mà anh còn để dang dở. Thế giới mà anh đã sống rất nhiều năm, giờ đây anh không thuộc về nó nữa. Anh thậm chí còn không cách đó quá xa, nhưng không thể làm gì hơn.

Ánh mắt Alan chuyển ra ngoài màn hình, nhìn thẳng vào phòng của mình. Anh nhớ những hình nộm bằng bông của các người que mà anh đã làm, có một mô hình họ ngồi trên ghế bỏ ở bàn làm việc của anh nữa. Anh đã làm chúng để những người que có thể xem anh làm việc, nó thực sự đáng nhớ. Những thứ anh đã làm để căn phòng của anh trở nên... của anh. Nơi này đơn giản là thật xa lạ, anh không biết lý do mình ở đây để làm gì.

Ồ, anh đang bị khủng hoảng hiện sinh trầm trọng rồi, phải không?

- Alan! - Second kêu lên. - Anh đang ăn cây bút!

Anh giật mình, dừng lại. Biểu tượng cây bút đã bị anh cắn mất một nửa. Cánh tay anh hơi co giật khi anh thở dài chán chường. Việc có thể ăn được bất cứ thứ gì khiến anh trở nên rối loạn trong kiểm soát bản thân. Anh ném cây bút vào miệng, ăn luông nó trước khi trèo lên để tắt Adobe Flash. Nếu có điều gì anh học được trong những ngày qua, đó là cách để di chuyển trên tường. Ít nhất nó khiến anh không chỉ kẹt cứng trên thanh tác vụ phía dưới màn hình.

- Tôi không biết anh đã ăn gì ở máy tính kia, điều đó thật kỳ lạ. - Second lẩm bẩm khi đáp xuống thanh tác vụ. - Tôi thậm chí còn lo anh sẽ ăn tôi không chừng.

Alan cười khô khan với trò đùa nhỏ của Second. Nếu phải nói thì điểm này của anh khá giống với Chosen, vì anh không nghĩ Second hay nhóm màu từng ăn các dữ liệu nào ngoài đồ ăn Minecraft. Điều đó khiến anh rùng mình một chút. Anh không thích ý nghĩ mình trở nên giống Chosen lắm.

- Con người gọi đó là rối loạn ăn uống. - Anh nói với người que màu cam khi di chuyển ra góc máy tính.

Second nhăn mặt, không thể hiểu nổi. Alan đạp vào Chrome trên thanh tác vụ, Second đi đến bên cạnh anh. Cậu không biết rối loạn ăn uống là gì, nhưng rối loạn nghe có vẻ tệ. Alan nhìn vẻ mặt của cậu, sau đó bật cười.

- Đừng lo lắng, đó chỉ là... một triệu chứng nhỏ. Con người có thể đột nhiên thèm ăn hoặc chán ăn khi tâm trạng cậu thay đổi. Điều đó không ảnh hưởng gì khi tôi giờ là một người que.

- Anh có chắc không? - Second xoa hai tay vào nhau. - Anh là một con người.

- Từng là. - Alan sửa lại, đang trèo lên cửa sổ Chrome và nhấn vào biểu tượng Facebook được lưu sẵn. - Giờ tôi là một người que, tôi ổn. Nó không ảnh hưởng gì. Thực ra, tôi có cảm giác tôi ăn được cả máy tính.

Nghe không khả quan lắm. Second định nói, nhưng lại thôi. Được rồi, Alan biết anh ấy đang làm gì. Anh ấy phải biết, anh có kiến thức nhiều hơn mọi thứ mà cậu biết. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không quan ngại về anh. Con người gần như... dễ vỡ hơn nhiều so với người que. Không chỉ vì họ có thể chết, mà thế giới của họ hoàn toàn hòa bình và họ quen với nó. Nó an toàn như việc ở yên trong một chiếc máy tính, ngoại trừ lớn hơn. Không thường xuyên có những siêu phản diện như King Orange hay The Dark Lord ở đó.

- Anh định làm gì? - Second tò mò hỏi.

- Nhắn tin với DJ. - Alan trả lời. - Tôi không thể đợi lâu hơn để cậu ấy ghé qua.

Anh đi qua phía bên kia, nhấn vào biểu tượng tin nhắn, sau đó đi về bên còn lại, tiện tay nhặt một chữ D trên đường. Anh nhớ việc chỉ cần di chuyển chuột để làm tất cả những thứ này. Tại sao anh phải đi qua đi lại chỉ để gõ một tin nhắn chứ?

Cuối cùng thì cũng tìm được hộp chat với DJ. Alan nhặt vài chữ trên màn hình để ghép lại thành tin nhắn: [Chúng ta cần nói chuyện]

Dấu chấm xanh thể hiện đang hoạt động nhanh chóng xuất hiện và những dấu chấm lượn sóng thể hiện DJ đang trả lời. Alan kiên nhẫn đứng nhìn khi Orange tới bên cạnh anh.

[Ai đấy?] Tin nhắn nhảy lên.

Alan nao núng. Anh không thể viết chính xác mọi thứ đã xảy ra được, nó sẽ rất dài. Và anh thực sự không muốn trao đổi bằng cách này. Việc nhặt chữ và xếp nó thành tin nhắn không hề dễ dàng. Có lẽ anh nên học cách để tạo ra chữ hay gì đó.

Second liếc nhìn Alan trước khi đá vào mũi tên của thanh trượt, kéo màn hình xuống phía dưới. Cậu nhảy lên trên, nhặt một số chữ và ném nó vào khung tin nhắn và sẵn tiện kéo nó thành chữ cái viết hoa: [TSC]. Cậu nhìn Alan, gật đầu. Anh mím môi, nhấn nút gửi. Những dấu chấm uốn lượn lại xuất hiện.

[Ồ]

[Không có gì mới nên tôi đã không ghé qua]

[Có việc gì quan trọng à?]

Quan trọng, có, rất quan trọng. Alan thực sự cần nói chuyện với một con người. Anh muốn nói về Jayden, về những gì đã xảy ra với anh. Và anh muốn hỏi thăm về vợ con anh, về người thân của anh và những người anh quan tâm. Nhưng điều đó lúc này, ngay tại một phương tiện giao tiếp anh từng cho là rất tiện lợi, anh lại thấy thật sự rất mệt mỏi để làm nó. Có rất nhiều thứ phải giải thích.

[Hãy nói trực tiếp, rất quan trọng] Second xếp chữ vào và nhấn nút gửi mà không cần Alan đọc trước. Phải nói là cậu làm nó rất nhanh, có lẽ anh nên tìm cách học làm việc đó.

Lần này những dấu chấm lượn mất một lúc lâu để xuất hiện. Alan gần như nín thở, mặc dù anh không chắc phổi của anh tồn tại theo dạng nào, và anh im lặng để đợi tin nhắn trả lời của DJ. Các người que thực sự rất bé nhỏ để anh ấy quan tâm, nhưng anh kỳ vọng rằng bạn anh sẽ không bỏ qua việc này. Anh không biết phải làm sao nếu DJ không đến để nói, hay thậm chí không thể tưởng tượng phải gõ lại mọi thứ để giải thích và thuyết phục.

[Được rồi] Tin nhắn nhảy lên.

[Tôi sẽ cố ghé qua trong hôm nay]

Alan thở phào, Orange vỗ vai anh trước khi ném vào hộp thoại một tin nhắn: [Tks] rồi gửi đi. Sau đó cậu nhảy lên, tắt hộp thoại. Alan ngẩng đầu, nhìn thấy rất nhiều những lời nhắn an ủi, chia buồn và cầu nguyện cho anh trên trang facebook của anh. Anh chỉ lướt qua chúng, né tránh việc phải đọc. Đó chính xác là những gì khiến anh từ chối đến facebook những ngày qua. Anh thở dài trước khi nhảy xuống thanh tác vụ, nhấn giữ rồi tắt Chrome từ phía dưới màn hình.

- Second! Alan! - Green reo lên khi đi ra từ trong góc, vui vẻ vẫy tay. - Làm việc xong rồi ư?

Không thể gọi đó là làm việc được. Alan nhún vai:

- Vừa mới xong. Sao thế?

- Ồ, Yellow đang làm máy chơi game mới và muốn mọi người thử. The Chosen One đâu rồi?

- Tôi không nghĩ cậu ta sẽ muốn chơi trò chơi đâu.

Khóe môi Alan hơi co giật khi anh tưởng tượng về một The Chosen One đang ngồi chơi trò chơi điện tử như một cậu bé bình thường. Không, anh lắc đầu, không có đâu. Dựa trên tiếng cười khúc khích của Green, có vẻ anh không phải người duy nhất nghĩ thế. Second chống hông bực tức như thể bị xúc phạm, nhưng rõ ràng đó chỉ là thái độ ngụy trang vì cậu không hề phủ nhận điều đó mà chỉ cười bất đắc dĩ.

- Anh ấy về Outernet rồi. - Cậu nói. - Đừng bận tâm, hãy ghé qua chơi thử trò chơi của Yellow đi.

Alan gật đầu đồng ý và anh cảm thấy cái khoác vai của Second khi cậu kéo anh đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com