Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

PHẦN 3: BẢO VỆ

PHẦN 3: BẢO VỆ


Tiêu Chiến vẫn như mọi khi, đem cảm xúc kỳ lạ kia cất vào một góc trong ngực trái, dùng cái mà anh gọi là "vách ngăn" để nó không có cơ hội nảy nở thêm.

"Anh Chiến, hiện tại có ba vụ kiện cùng lúc mời anh. Một vụ là về tranh chấp cổ phần của Triệu gia, một vụ là về tranh chấp tài sản của Phác gia, cuối cùng là… vụ kiện cưỡng bức của Lý gia."

Tiểu Dương quan sát sắc mặt của Tiêu Chiến, không khó nhìn ra cái cau mày khi cậu nói đến vụ kiện của Lý gia. Vương Nhất Bác ngồi một góc trong phòng cũng nhất thời ngẩng đầu nhìn. 

Thấy ông chủ của mình cứ im lặng, tiểu Dương có bao nhiêu mồ hôi liền đổ ra bấy nhiêu. Đầu cũng cúi thấp xuống hẳn. Mãi một lúc sau mới nghe Tiêu Chiến lên tiếng:

"Tại sao lại để vụ án của Lý gia đến tay tôi? Quy tắc ngày đầu tiên cậu đi theo tôi, cậu quên rồi sao?"

"Không có, anh Chiến, em không quên. Nhưng bởi vì, bởi vì…"

"Bởi vì cậu thấy tôi đã nhận vụ của Trần Nhược Tâm nên nghĩ rằng quy tắc kia tôi đã phá bỏ?"

"Anh Chiến, em…"

"Bỏ đi, cậu còn trẻ, không tránh khỏi sai phạm. Chú ý lần sau là được. Tôi nói lại một lần nữa, hy vọng cậu sẽ nhớ rõ. Tôi sẽ không nhận bất cứ vụ kiện nào liên quan đến cưỡng bức, tuyệt đối không bao giờ. Vụ kiện của Trần Nhược Tâm là một ngoại lệ duy nhất, sẽ không có một ngoại lệ thứ hai trong sự nghiệp này của tôi, cậu, nhớ rõ?"

Tiểu Dương gật đầu "Em nhớ rồi, anh Chiến. Thật xin lỗi, sau này em sẽ làm việc cẩn thận hơn. Vậy hai vụ kiện còn lại…"

"Nhận vụ của Phác gia."

"Vâng, vậy em ra ngoài liên hệ với phía Phác gia đây."

Tiểu Dương gật đầu chào Tiêu Chiến, không quên chào luôn cảnh sát Vương ngồi gần đó. Đến khi tiểu Dương đã đi khỏi, Vương Nhất Bác mới lên tiếng:

"Tại sao anh lại từ chối giúp đỡ Lý gia?"

Tiêu Chiến nhấp chút cà phê, ngã người ra sau ghế, không nhìn Vương Nhất Bác, nhàn nhạt trả lời:

"Cảnh sát Vương, đây là quy tắc làm việc của tôi, cậu không hiểu được đâu."

"Nhưng chẳng phải anh cũng đã giúp Trần tiểu thư sao?"

Tiêu Chiến cười như không cười, đứng lên, đi đến trước mặt của Vương Nhất Bác:

"Khi nãy tôi đã nói rồi, vụ kiện của Trần Nhược Tâm là một ngoại lệ duy nhất, sẽ không có một ngoại lệ thứ hai trong sự nghiệp này của tôi."

"Nhưng như vậy không phải có hơi bất công với Lý tiểu thư sao? Họ tìm đến anh, đồng nghĩa với việc họ không còn cách nào khác. Anh đủ khả năng giúp họ kia mà?"

Vương Nhất Bác không hiểu, thật sự không thể hiểu. Cái quy tắc đó không phải chính Tiêu Chiến đã phá bỏ rồi sao? Vậy thì tại sao không thể có lần thứ hai ?

Tiêu Chiến cười hắc ra một tiếng, sau đó nhìn thẳng vào cậu trai trẻ đối diện mình, lạnh nhạt:

"Bất công? Cậu biết gì về bị cáo và nạn nhân mà cho rằng tôi không nhận vụ kiện này là bất công với cô gái đó? Cảnh sát Vương, trên đời này không phải bị cáo thật sự sẽ là bị cáo, đôi khi chính vì sự nhân từ giả tạo của con người sẽ là bản án tử đối với những người vô tội, cậu có biết không?"

Vương Nhất Bác không trả lời. Cậu là cảnh sát, từ trước đến nay, cậu chỉ cần biết, có chứng cứ thì đó là tội phạm. Điều mà Tiêu Chiến vừa nói thật sự khiến cậu cảm thấy có chút hoang mang.

Tiêu Chiến cũng không muốn đôi co thêm với Vương Nhất Bác về vấn đề này, quay lại ghế của mình lấy áo khoác, sau đó lên tiếng:

"Đi ăn cơm, tôi đói rồi."

Vương Nhất Bác gật đầu, đi theo phía sau.

.

.

Hôm nay hai người không lái xe, là do Tiêu Chiến nói muốn ăn món Nhật, mà quán Nhật ấy lại khá gần Phương Trạch, lái xe thật có chút phiền phức. 

Gần đây thời tiết đã bắt đầu lạnh. Tiêu Chiến trời sinh vốn sợ nóng hơn sợ lạnh, vì vậy với khí trời như thế này, anh có chút hứng thú hơn. 

Vương Nhất Bác đi phía sau, im lặng ngắm nhìn dáng người trước mặt. Cậu đã từng được nghe kể, Tiêu đại luật sư mỗi khi ra toà đều khiến đối phương sợ hãi. Họ nói Tiêu Chiến lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng Vương Nhất Bác không nhìn ra được điểm nhẫn tâm đó, có chăng cũng là chút lạnh lùng mà thôi. Ngược lại, cậu cảm thấy người trước mặt mình có chút gì đó rất khó nói, là cái cảm giác khiến người bên cạnh thấy ẩn ẩn xót xa.

"Nè, cảnh sát Vương, cậu không thể đi nhanh thêm một chút sao?"

Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến quay đầu thúc giục, bước chân liền nhanh hơn. Cũng sau đó vài giây, Tiêu Chiến bị bắn lén.

"Cẩn thận!!!"

Tiêu Chiến sau khi nghe được hai chữ "cẩn thận" kia chỉ cảm nhận mình được một vòng tay bao bọc lấy. Sau khi hoàn hồn thì đã thấy cả hai nằm trên đất. Vương Nhất Bác không bỏ tay ra, vừa dùng thân mình che chắn cho Tiêu Chiến, vừa hướng về phía kẻ vừa nổ súng kia bắn một phát vào chân, hắn lập tức ngã xuống. Vốn dĩ, cậu chỉ nghĩ rằng kẻ đến ám sát Tiêu Chiến lần này chỉ có một, nhưng không…

Vương Nhất Bác chỉ kịp nghe Tiêu Chiến nói hai chữ "Mẹ kiếp!!!", sau đó lại thấy vị trí của mình và Tiêu Chiến hoán đổi với nhau, cũng vì vậy, vừa vặn cậu nhìn được một tên khác đâm dao vào vai anh. 

Cậu có thể cảm nhận được con dao này đâm sâu đến thế nào, bởi vì lực của Tiêu Chiến bấu vào tay cậu rất mạnh, sắc mặt anh cũng lập tức tái nhợt đi.

Vương Nhất Bác nổ súng, lần này là nhắm thẳng vào đầu, mặt dù cậu biết rõ, sau phát súng này cậu sẽ phải nhận án phạt, nhưng cậu chắc chắn mình không cảm thấy hối hận.

.

.

.

Sau khi đưa Tiêu Chiến đến bệnh viện, Vương Nhất Bác cũng nhận được điện thoại của Lam Thành. Phía hiện trường đã có cảnh sát hỗ trợ, và dĩ nhiên điều đầu tiên Lam Thành hỏi cậu là về phát súng kia. 

Là cảnh sát, Vương Nhất Bác hiểu rõ, đối với loại tội phạm này, bọn họ không có quyền bắn vào vị trí nguy hiểm đến tính mạng. Việc cậu một súng giết chết kẻ đâm lén này, thật sự không thể một câu trách phạt là xong việc. Lam Thành bảo sau khi Tiêu Chiến được đưa ra phòng bệnh, cậu phải quay về sở một lúc, sẽ có người tạm thay thế cậu bảo vệ Tiêu Chiến tại bệnh viện. Vương Nhất Bác ậm ừ rồi cũng tắt máy.

.

.

.

Lúc Tiêu Chiến tỉnh lại, trời đã khuya. 

Trong phòng bệnh chỉ còn ánh đèn mờ, Tiêu Chiến theo thói quen xoay người liền cảm nhận được vai phải truyền đến cảm giác đau đớn, không kiềm chế được kêu đau. Người ở trong phòng lúc này lập tức đi đến, bật đèn trong phòng lên.

Vương Nhất Bác nhẹ nhàng giúp Tiêu Chiến ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, sau đó rót một cốc nước đưa cho anh. Tiêu Chiến cười cười, đưa tay trái nhận lấy. Sau khi uống xong, liền nói "Cảm ơn".

Vương Nhất Bác không nói gì, vội đi báo với bác sĩ đến kiểm tra lại cho anh. Đến khi bác sĩ rời khỏi, cậu vẫn chưa nói chuyện. 

Tiêu Chiến không ngửi nỗi mùi ngột ngạt này, lên tiếng trước "Bị trách phạt nặng lắm à?"

"Viết báo cáo, trừ ngày nghỉ phép, trừ một tháng lương."

Tiêu Chiến ồ lên một tiếng, sau đó nhìn cậu, cười cười:

"Cũng không xem là quá nặng. Tôi còn dự định làm luật sư biện hộ cho cậu nữa đó."

Vương Nhất Bác đối với câu nói đùa của Tiêu Chiến vẫn không cười. Cậu nhìn anh, nhỏ giọng:

"Tại sao anh lại đỡ nhát dao đó?"

Vương Nhất Bác không hiểu, thật sự không hiểu. Cậu bảo vệ anh, đó là nhiệm vụ. Nhưng Tiêu Chiến không có nghĩa vụ phải bảo vệ cậu. Một nhát dao này, lẽ ra Tiêu Chiến không cần nhận. 

Tiêu Chiến không nhìn vào mắt Vương Nhất Bác, cũng không lập tức trả lời. Bởi vì anh thật sự cũng không biết nên trả lời như thế nào. Chính bản thân anh cũng thật sự không biết vì sao khi thấy con dao kia hướng vào cậu, trong đầu anh trống rỗng, cơ thể theo phản xạ mà xoay người, đỡ lấy nhất dao kia. 

"Là do tôi muốn ăn lẩu đi. Cậu bị đâm, tay ắt hẳn là không thể hoạt động linh hoạt được. Khi đó sẽ không có ai nấu lẩu cho tôi ăn nữa. Ây, nhắc tới lẩu liền thấy đói bụng."

"Vết thương của anh khá sâu, trước khi lành hẳn, lẩu không thể ăn!"

Tiêu Chiến không đáp trả, chỉ gật đầu. Sau đó lại nghe được Vương Nhất Bác nói:

"Anh vốn dĩ không cần đỡ nhát dao này, đó là việc của tôi."

Vương Nhất Bác ngừng lại một lúc, sau đó nói tiếp:

"Bảo vệ anh, là nhiệm vụ của tôi."

.

.

Đêm hôm đó, Vương Nhất Bác ngủ trên chiếc ghế dài trong phòng bệnh. Nhưng cậu không biết rằng, Tiêu Chiến không thể nào ngủ được. 

Bản thân Tiêu Chiến tự hiểu rõ, thứ cảm xúc kỳ lạ đó là gì. Anh cũng hiểu rõ, lời Vương Nhất Bác nói mang ý nghĩa ra sao. Nhưng anh không biết, bước tiếp theo anh nên đi như thế nào. 

Anh chỉ biết, dù tiến hay lùi, anh cũng sẽ bị thương…

------- Hết Phần 3 --------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com