Chương mười một
(11)
"Chiến Chiến, sao muộn thế này rồi con còn lấy nước làm gì thế?"
Bà ngoại nằm trên giường mơ màng sắp ngủ vẫn nhìn thấy đèn phòng bếp sáng lên, tức khắc mơ hồ mà ngồi dậy, có chút nghi hoặc nâng mắt gọi tên Tiêu Chiến. Dù gì thì trong lòng bà nghĩ người có thể vào bếp giờ này chỉ có thể là người duy nhất biết nấu ăn trong nhà là Tiêu Chiến thôi.
Quả nhiên, ngay sau đó âm thanh bất dắc dĩ của Tiêu Chiến liền truyền từ trong phòng ra: "À, bà ngoại, đứa ngốc Vương Nhất Bác kia thương tâm quá, khóc đỏ cả mắt rồi... Con lấy một chút cho em ấy lau mắt, đỡ cho ngày mai lại sưng cả lên."
"Aiyo, đứa nhỏ này, sao lại khóc rồi... Chiến Chiến con dỗ em cho tốt, đừng có để em đau lòng quá." Bà ngoại nghe vậy, nghĩ một lát rồi mới đột nhiên kinh ngạc, vội thúc giục nói.
Tiêu Chiến nâng giọng thở dài một tiếng, không đáp lại nhiều, dù gì thì Vương Nhất Bác cũng vẫn cần mặt mũi mà. Anh nghĩ đến đây, lại không nhịn được cười nhẹ một tiếng, vội vàng bưng chậu nước kia về phòng, thuận tay kéo cửa, đóng cửa gỗ chặt lại, đến giờ mới yên tâm thở dài.
Tiêu Chiến dừng một chút, lại luống cuống tay chân đặt chậu gỗ trên mặt đất, không ngừng lấy khăn lông đi thấm ướt, vắt khô, lại chạy bước nhỏ đến mép giường, nhẹ nhàng chọc hai cái xuống một đống chăn nhỏ phồng lên trên giường.
"Vương Nhất Bác, em ra ngoài đi, không mất mặt thế đâu." Tiêu Chiến vỗ vỗ chăn mềm, vừa buồn cười lại bất đắc dĩ đẩy hai cái, ý đồ gọi bạn nhỏ ở bên trong ra, "Có ai lớn lên mà chưa bao giờ khóc đâu, đúng không? Bé ngoan nào, anh lau mắt cho em có được không?"
Cái đầu giấu trong chăn trầm mặc gật hai cái, nhưng chẳng có chút ý muốn chui ra nào.
"Vương Nhất Bác, em mà không ra là anh không thèm để ý đến em nữa đâu đấy," Tiêu Chiến mím môi, dùng âm điệu có chút nghiêm túc nói với Vương Nhất Bác, "Anh nói thật đấy!"
Cả người ổ chăn nhỏ run lên, cuối cùng cũng không tình nguyện mà thò ra cái đầu nhỏ bù xù. Vừa rồi Vương Nhất Bác khóc đến mức mắt vừa sưng vừa đỏ, đáng thương không chịu nổi, đôi mắt bình thường mở to giờ sưng húp lên. Cậu cắn môi dưới sụt sịt mũi, có chút hổ thẹn cúi đầu nhìn Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến bị ánh mắt ai oán của cậu làm cho không nhịn được bật cười: "Không mất mặt, thật sự không mất mặt đâu."
Vương Nhất Bác mím môi, quăng cho anh một ánh mắt xem thường miễn phí, khoa tay múa chân nói: Anh tưởng em ngốc à.
"Thật là ngốc." Tiêu Chiến cầm khăn lông xoa lên đôi mắt khóc đến đau của cậu, khăn lông thấm nước lạnh đến xương, xoa cho Vương Nhất Bác run cả lên, "Lần sau không nói được thì không phải cậy mạnh làm gì, em xem em ho đến mức nào rồi. Còn có... Không phải anh cố ý nhắc đến chuyện giọng nói của em... Lần này anh cũng có sai, xin lỗi nhé Nhất Bác."
Vương Nhất Bác trầm mặc một lát, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay anh, lại ngoan ngoãn lắc lắc đầu.
Hơi thở của cậu nặng nề, đôi mắt nhức mỏi, môi mím thành một đường thẳng tắp, không hề lên tiếng. Nhưng động tác xoa nắn cổ tay Tiêu Chiến lại cực kỳ ôn nhu, tựa như lông chim cọ trên da thịt, thêm một chút tê ngứa.
Lòng bàn tay hơi có chút thô ráp cọ lên làn da, cọ đến mức vành tai Tiêu Chiến nóng cả lên, muốn kéo tay ra nhưng lại không dám. Anh khẽ kêu một tiếng, khiến cho đôi mắt Vương Nhất Bác thoáng chốc dừng lại, đến cả lông mi mềm mại cũng không nhịn được run rẩy.
Vương Nhất Bác nhíu mày, có chút nghi hoặc nhìn anh, chẳng qua chỉ một lúc sau, dường như cậu nghĩ đến cái gì, khoé môi hơi cong, nhợt nhạt mà cười ra một đôi dấu móc nhỏ.
Ồ... Xem ra là ngại ngùng.
Năm ngón tay cậu nắm chặt, nhẹ nhàng kéo tay Tiêu Chiến, đồng thời xê dịch người, nhường cho Tiêu Chiến một đường bò lên giường, còn chớp mắt rất thật thà, cười rất ngây thơ.
Nhưng Tiêu Chiến hoàn toàn không cảm thấy thế, anh chỉ cảm thấy sau lưng lạnh ngắt, cả người không ngăn được run rẩy, như thể có người đang cảnh cáo anh, giờ mà lên là xong đời.
Nhưng mà cảm thấy thế rồi thì cũng không thể không ngủ được. Tiêu Chiến sầu mặt do dự một lúc, vẫn là thật thà tháo máy trợ thính xuống ngoan ngoãn lên trên giường nằm xuống. Dừng một chút, anh lại kéo chăn lên che mình đi, giống như ban nãy Vương nhất Bác vừa làm.
Vương Nhất Bác cong cong mắt, học theo anh xoa nhẹ hai cái trên chăn, sau đó cũng sột soạt nằm xuống.
Một đêm ngủ ngon.
...
Ngày hôm sau đã là giao thừa.
Tiêu Chiến dậy rất sớm, lúc chân trời mới nổi lên một chút ánh nắng anh đã tỉnh ngủ, đại khái là bị cánh tay nặng trĩu của Vương Nhất bác đè trên người không ngủ nổi. Tóm lại là, tỉnh dậy rồi thì anh cũng không ngủ tiếp được nữa.
Bà ngoại lớn tuổi đương nhiên cũng dậy sớm, lúc này đã sớm chống gậy run rẩy ở bên ngoài nấu cháo, chờ hai bạn nhỏ dậy rồi có thể ăn được cơm nóng. Bà cũng chuẩn bị vài món phụ có thể ăn với cháo, thanh đạm nhưng đủ sắc đủ vị, đều là thứ Tiêu Chiến thích ăn.
Tiêu Chiến mặc áo ngủ đi dép lê mơ màng từ trong phòng đi ra, muốn tìm đồ rửa mặt, đôi mắt xinh đẹp khép chặt, hiển nhiên là còn hơi buồn ngủ.
"Chiến Chiến, dậy sớm thế à? Ngủ không ngon hả con?" Tiếng của bà ngoại truyền từ trong phòng ra.
"Không có, con ngủ ngon lắm bà." Tiêu Chiến ngáp một cái lớn, mơ hồ không nói rõi, "Nhất Bác còn đang ngủ, đợi lát nữa cơm chín rồi con gọi em ấy dậy."
Anh đưa lòng bàn tay áp vào máy trợ thính bên tai, miễn cưỡng tháo ra bỏ vào túi, sau đó mới đi lấy nước đánh răng rửa mặt, thuận tay vỗ vỗ lên má cho tỉnh, cuối cùng cũng cảm thấy mình đã sống lại.
Tiêu Chiến lau khô tay, lại đeo máy trợ thính trong túi ra, phút chốc ngàn vạn âm thanh trở lại, tiếng gió nhẹ thổi qua lá cây xào xạc, và tiếng chim hót dưới ánh dương rót vào tai, rõ ràng mà bình yên, là nhữg âm thanh mà bình thường anh hao tốn hết tâm tư cũng chẳng thể nghe được.
Cuối cùng anh vẫn không nhịn được đưa tay sờ máy trợ thính, vuốt vuốt, đột nhiên lại nghĩ đến thần sắc vô cùng nghiêm túc khi Vương Nhất Bác đưa cho anh thứ này, trái tim không chịu nổi mềm mại hẳn đi, khó có thể miêu tả. Sau một hồi lâu Tiêu Chiến không khỏi nhấp môi cười, trong lòng phảng phất như thể bị thứ gì ngọt ngào lấp đầy, sắp tràn cả ra ngoài.
Bà ngoại ở bên trong bận rộn lại ngẩng đầu nhìn thấy dáng vẻ này của Tiêu Chiến, cũng không kìm được nâng khoé môi cười, lúc bà đeo răng giả lên nói chuyện cũng rõ ràng, ngẫu nhiên có hứng thú liền trêu ghẹo Tiêu Chiến: "Chiến Chiến à, con xem cái dáng vẻ thẹn thùng của con này, chắc là đang nhớ đến người trong lòng rồi, ôi sắp thấy cả bong bóng màu hồng luôn rồi này..."
Nét cười của Tiêu Chiến cứng đờ, cả mặt đều đỏ bừng lên, vội vàng cúi gằm mặt không dám nói gì nữa, lại nghe thấy bà ngoại cao giọng cười to, cười đến mức sắp đứng không vững luôn rồi.
Tiêu Chiến bĩu môi, vừa thẹn vừa buồn cười lẩm bẩm:"...Bà cười lên sắp không thấy mắt luôn kia, lại còn cười con nữa, chẳng phải ngày còn trẻ nhìn thấy ông ngoại con thì bà cũng thế ư..."
TBC.
__________
Chời ơi cái truyện nó cưng gì đâu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com