False Sky
• Dottore x Reader • Genshin Impact • 1k1 words
• Note: daddy's home, chị e sục chéo, no beta, cái giá phải trả bợ đít villian là lệch colum.
______
Bầu trời nhiễu loạn sau dư chấn bị ép phải xé toác rồi khâu lại chắp vá như con búp bê vải rách rưới. Những khối đỏ đen lập lòe vẫn còn phản chiếu vũ trụ thiên tinh thật sự sau bức màn giả mạo. Nó khiến bạn nhớ về khoảng gần bốn trăm năm, khi cả hai ngả mình sau lớp cỏ đen phía sau Giáo viện ngắm nhìn những vì sao ba tháng trời chỉ cho một bài nghiên cứu bộc phát của Zandik.
Bạn và anh đã nhận ra chu kì giao hội hỗn loạn của chúng vào tháng thứ ba, khi báo cáo của Zandik rối tung lên, chúng tuân theo sách vở một cách cứng nhắc, các đường giao thoa như chạy trên khớp nối… Giây phút ấy, họ không cảm nhận được sự rộng lớn hay kì vĩ của bầu trời, tất cả đã vỡ lẽ, như tiếng búa cuối giáng trong một phiên tòa. Chẳng có định mệnh gì giống như lời một con đàn bà già khú mân mê quả cầu trong góc hẻm, vốn dĩ bầu trời chỉ là cái lồng giam hình cầu, những ngôi sao họ từng tôn thờ và mơ tưởng có khi là khối đa diện nhấp nháy treo trên sợi dây cước mảnh như tơ nhện.
Hôm nay thiên khung nứt toác, lần đầu tiên bạn chạm lấy thứ cả hai đã vọng tưởng thời tấm bé — một tấm nền nhơ nhuốc chập chờn màu sáng tối bắt đầu bong tróc lớp nhờ của mây tựa sơn rẻ tiền.
Dottore nằm trên sàn lạnh buốt, anh thở đứt quãng và nông, xen lẫn tiếng khò khè của dịch tiết cuống họng. Khuôn mặt đẹp trai bị đánh cho bầm dập, may mắn thay chúng chưa biến dạng đến mức bạn không nhận ra. Cái mặt nạ mỏ quạ rơi xuống cùng kiến trúc vỡ từ bàn tay đang cố giữ nơi họ đứng. Phía thái dương trái có một vết rách sâu, máu đã khô bết lại với tóc, nhưng dịch não tủy bắt đầu rò rỉ ra từ hốc tai.
Bạn tiến đến lại gần, chìa tay ra cho anh xem ngôi sao "may mắn" họ từng cầu nguyện hồi còn đi học.
"Nhìn này, một vì sao trong vòm cung mệnh của chúng ta."
Dottore im lặng. Phải thôi, mỗi hơi thở mỗi cử động là sự tra tấn, bạn có thể thấy một mảng sườn bên phải di động ngược chiều với nhịp thở; viêm phúc mạc — máu hẳn đang chảy ồ ạt từ gan và lách bị dập nát.
Bạn ngồi xổm, nhìn vào đôi mắt đờ đẫn của anh đang gióng theo vị trí vốn thuộc về mặt trăng.
"Em đã nói rồi mà, cô ấy không muốn làm em gái của anh đâu."
Bạn chưa bao giờ nhìn thấy Dottore thảm hại như thế này, anh ta nằm sõng soài cô độc song tứ chi bầm dập bị vặn xoắn méo mó, máu đỏ tràn ra ướt đẫm cổ áo trắng, môi anh tím tái, da nhợt nhạt và mồ hôi lạnh túa ra. Anh ta giống hệt con bướm bị ghim sống trên tiêu bản, lưu diễn cho khắp nơi xem vẻ đẹp của thống khổ. Cả đời bạn chưa từng tưởng tượng đến viễn cảnh này, cứ như một sự thật giả dối như bầu trời Teyvat, hình ảnh anh ta ngã ngũ bại liệt, phẩm giá cứ thế vuột khỏi kẽ tay như nắm một vốc cát.
"Anh không thể chết được đâu…"
Bạn buột miệng không biết tự nói với chính mình hay đang nói với anh.
Đó không phải lời an ủi, đó phải là sự chắc nịch.
Anh ta không thể chết, anh ta không được phép chết kể cả bây giờ bạn không trị thương cho anh.
Sở dĩ Dottore là đức tin, là tín ngưỡng bạn đã vọng cầu suốt hơn năm trăm năm nay. Nếu anh ta tiêu tùng, bạn sẽ chẳng còn gì nữa.
Đức tin không phải là một sinh thể hữu nhục hữu huyết, nên nó không có đặc quyền được chết. Nó là một loại ký sinh trùng linh thiêng, bám rễ vào phần sâu thẳm nhất của tiềm thức nhân loại, nơi mà ánh sáng của lý trí chưa bao giờ chạm tới được. Kẻ phàm trần có thể phá hủy những vương cung thánh đường, nghiền nát những chén thánh bằng vàng ròng thành tro bụi, hay thậm chí đóng đinh kẻ truyền thừa vào Thập tự giá của sự lãng quên, song tất cả chỉ là một màn kịch vụng về trước sự bất tử của ý niệm.
Bạn vươn tay, gạt mấy lọn tóc xanh lòa xòa dính bết vào má, truyền vào da thịt đụng chạm một luồng sáng chữa lành.
"Em đã lo liệu việc ở Băng Quốc, thí nghiệm, các mẫu nghiệm thu đã được di dời đến phía cảng nam, chúng sẽ khởi hành vào hai mươi ba phút nữa. Snez không còn là nhà của chúng ta nữa."
Dottore gạt tay bạn ngay đi khi bạn có ý định giúp anh ấy đứng dậy. Không có lớp mặt nạ, cái giọng điệu giả vờ khiêm nhường không thể che giấu được tia giận dữ xen lẫn tự cao của anh ta.
"Anh không có thua."
Dottore vươn vai, phủi lớp bụi bẩn, anh nhăn mày càu nhàu khi thấy vạt áo trắng bên ngoài bẩn nham nhở. Bạn khó hiểu nhanh chóng đuổi theo nắm lấy cổ tay anh.
"Em đâu có hỏi?"
Em biết thừa là anh thua, sao phải hỏi chuyện hiển nhiên?
"Thử nghiệm và thất bại là một phần cốt lõi, không thể thiếu của khoa học."
Dottore bắt đầu lẩm bẩm về thực tiễn ngu ngốc nào đó, bào chữa cho thất bại thê thảm của anh ta. Ồ, anh ta thậm chí bực bội đến nỗi anh ta không nghĩ nổi ra một tràng lên mặt dạy đời để nhắc nhở anh ta không mang ơn bạn, đây là việc nghiễm nhiên bạn phải làm. Bạn bất giác mỉm cười thỏa mãn khi Dottore đang giận mà khớp ngón tay nắm lại trắng bệch và ừm chắc anh ta nhai ngấu nghiến cái má trong để giữ cho bản thân cái hình tượng — lương y điềm đạm — vốn đã tiêu tùng cùng ba cái mặt trăng.
"Anh giận hả?"
"Anh không!"
Dottore gầm gừ trong cuống họng khi thấy bạn cười tít mắt, anh ta nắm lấy cổ tay rồi lôi tuột bạn vào một chiều không gian khác, miệng lẩm bẩm về "hứa hẹn" của những bài giảng "giáo huấn".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com