37
Lucius im lặng nhìn quyển nhật ký nhăn nhúm trên tay. Chậc, hắn có lẽ nên hoảng hốt sợ hãi linh tinh mới phải, dù sao đây cũng là vật quan trọng của kẻ kia, nhưng không biết tại sao, hắn chỉ thấy bất đắc dĩ, và có lo lắng nữa.
Lucius cau mày thở dài, trong khoảnh khắc Draco bất thình lình biến mất trước mặt hắn, trái tim hắn như rút lại, đến bây giờ vẫn thấy hít thở không thông. Lúc đó hắn hoảng đến mức trên tay cầm quyển nhật ký cũng quên...Nhưng khi bình tĩnh lại, hắn lại cảm thấy, rồng nhỏ nhà hắn có lẽ không phải bị bắt cóc, nhìn giống chạy trối chết hơn.
Nếu Draco không bỏ chạy, hắn nhất định sẽ hung hăng giáo huấn đứa nhỏ một trận. Nhưng giờ người biến mất tiêu rồi, ngược lại làm Lucius không giận nổi, chỉ cảm thấy dở khóc dở cười. Hắn lo lắng, không phải vì quyển nhật ký bị lấy đi, mà lo lắng cho Draco không chú ý an toàn của bản thân, thứ nguy hiểm như vậy cũng dám lấy. Bảo hắn không tức sao? Làm gì có chuyện đó ! Đồ giấu đi rồi mà cũng lấy ! Thằng nhỏ ngứa da rồi đúng không? !
Lucius bất đắc dĩ lắc đầu, Draco hẳn rất an toàn ở đâu đó. Mà có điều làm hắn càng thêm căm tức là, cậu mang Khóa Cảng trên người mà hắn không biết ! Lại thở dài, Lucius lắc đầu, thôi quên đi, chờ nhóc con kia trở về nói sau. Nhưng mà... có vẻ con trai bảo bối còn rất nhiều điều gạt hắn? Ví dụ như cái Khóa Cảng lạ, hay chính quyển nhật ký này đây.
Đang lúc Lucius nghĩ xem lúc Draco hắn phải xử đứa nhỏ thế nào để tỏ chút uy nghiêm, quyển nhật ký trên tay tự lật ra vài trang.
Bạn nhỏ Tom Riddle từ hôm trước biết được nhãi con nói chuyện với mình có liên quan tới Abraxas, liền cảm thấy bối rối cực kỳ, không biết có nên nói mình cũng quen biết Abraxas không? Có nên hấp thu sinh lực của nó không? Mà hắn cũng quên béng chuyện Draco chưa bao giờ để linh hồn yếu ớt đến mức bị hắn bắt được. Thế là quyển nhật ký im lặng tự hỏi một hồi. Sau đó hắn ngộ ra, thay vì tự mình rối rắm, đi hỏi đối phương là được không phải sao? Chúa tể Hắc ám mười sáu tuổi ngây thơ vuốt cằm quyết định đi thẳng vào vấn đề.
Vì thế ngay lúc Lucius đang ngẩn người, đột nhiên phát hiện ra quyển nhật ký được mở từ lúc nào, trên trang giấy trắng xuất hiện nét chữ nắn nót,
"Bạn là gì của Abraxas?"
Lucius nhướn mày, động tác đầu tiên là tự ếm cho mình mấy bùa chống – nguyền. Chúa tể Hắc ám biết cha hắn sao? Thế là luyến phụ – Lucius – luyến tử, sau khi xác định trên người đầy đủ nào vòng nào nhẫn phòng hộ này nọ mới đặt bút viết, " Tôi là con trai ông ấy, bạn là...?"
Dĩ nhiên, một gia chủ quý tộc như hắn sao có thể dễ dàng tiếp chuyện với một thứ không rõ tốt xấu như vậy? Nhưng cũng đừng quên, Malfoy coi trọng nhất người nhà, hơn nữa mỗi đời gia chủ hay người thừa kế, nếu không luyến tử thì cũng luyến phụ cả đám.
"Bạn không phải là người từng nói chuyện với tôi." Quyển nhật ký im lặng một lát, cuối cùng viết.
Lucius đặt bút, nhưng không viết gì cả, hắn tuyệt đối không đem tên Draco viết vào, lỡ đâu làm cậu gặp chuyện không may chứ. Nhưng quyển nhật ký cũng chẳng để ý điều này, sau mấy phút hai người im lặng không nói, nó tự nhiên ngọ nguậy cử động (thú thật, Lucius nhìn thấy cảnh đó cũng phải phát sợ ), sau đó trên giấy lại hiện ra một hàng chữ viết, nét chữ hơi run, viết cũng chậm, cứ như đang xấu hổ, "Abra...có khỏe không?"
Lucius cau mày nhìn chữ viết càng lúc càng thấy quen, cách xưng hô Abra này cũng quen nốt... Im lặng vài giây, Lucius gian nan viết đáp mấy chữ, nét bút vặn vẹo, "Bạn... là Tom?"
"Bạn biết tên tôi à? Abra nói cho bạn sao?" quyển nhật ký rung lên bần bật, vừa hưng phấn vừa ngượng ngùng.
Lucius câm nín, hắn đột nhiên cảm thấy thế giới này thực thần kỳ, thực... điên cuồng. Hắn hết nói nổi, á khẩu lấy tay che mặt.
Draco vừa vào đã thấy cảnh tượng như vầy. Lucius bất động ôm mặt, quyển nhật ký lại xuât hiện một đống chữ viết. Không xong ! Sẽ không phải như cậu nghĩ chứ?
Thường có câu, quan tâm quá sẽ bị loạn. Hơn nữa Draco cũng không ngờ, người cẩn trọng như cha sao có thể bị một quyển nhật ký lừa bịp qua mặt, đừng nói chi bị nó đoạt hồn. Draco vọt vào phòng, xách quyển nhật ký quăng qua một bên, khi nhìn thấy ánh mắt Lucius vẫn tỉnh táo bình thường thì mới nhẹ nhõm thở phào một hơi.
"Draco?" Lucius giật mình nhìn vẻ mặt vừa cảnh giác vừa lo lắng của con trai, không ngờ cậu trở lại sớm hơn mình nghĩ, hắn còn tưởng thằng nhỏ đi tới mai mới về...
"Cha, đây là Trường Sinh Linh Giá !" Draco không để ý biểu cảm của hắn, mà ngó qua quyển nhật ký, giẫm giẫm nó mấy cái, sau đó quét mắt nhìn cha nhà mình từ trên xuống dưới, không phát hiện thấy gì dị thường mới an tâm.
"Trường Sinh Linh Giá?" mặt Lucius trắng bệch, khiến làn da tái nhợt của hắn trắng hơn bao giờ hết.
"Cha?" Draco nhíu mày, không rõ vẻ mặt của hắn lắm. Nếu là khiếp sợ, ừ thì ai nghe qua Trường Sinh Linh Giá mà chẳng vậy, nhưng hình như ở hắn còn có gì đó hơn thế nữa... Một lúc sau, hình như hiểu ra được cái gì, Lucius nắm chặt xà trượng, trong lòng thầm nhủ thì ra là thế. Cuối cùng dời mắt nhìn đến con trai trước mặt, Lucius tự hỏi làm sao thằng nhỏ biết được?
Lucius nhìn bốn phía tan hoang, cũ nát, âm u quái dị... mà có hơi băn khoăn. Đây là nơi giam giữ kẻ từng là Chúa tể Hắc ám một thời nha, kẻ mà dù không bao giờ nhúng tay vào giới phù thủy nước Anh nhưng vẫn khiến người ta nghe tên là phát hoảng, vào tù rồi mà vẫn còn lắm tín đồ như vậy.
Lucius câm nín nhìn Draco đi đằng trước thoải mái cứ đi dạo trong hoa viên nhà mình, cảm thấy... hắn nuôi được đứa con thế nào thế này...
Mới một lúc trước thôi, Draco thành thành thật thật kể hết cho hắn nghe, tất tần tật về Khóa Cảng, về Gellert, về Trường Sinh Linh Giá... Lucius híp mắt, Chúa tể Hắc ám đệ nhất, hắn cũng muốn gặp mặt một lần, để xem giao Draco cho ông ta dạy dỗ thì có được không, tuy đúng Gellert đã là thầy của thằng bé mấy năm, tuy sức mạnh của Chúa tể Hắc ám đệ nhất đúng là thứ mà nhà Malfoy cần, nhưng hắn cũng không định để con trai yêu dấu cho một kẻ không biết phẩm tính thế nào dạy dỗ.
Draco vừa mở cửa vừa cẩn thận để Lucius đuổi kịp mình, cũng khe khẽ thở dài, cậu vốn không muốn lừa gạt giấu giếm gì cả, coi như mượn chuyện lần này công khai luôn đi...
Nhưng Gellert cũng nói, ông nhận cậu vì cậu là Draco. Không phải Malfoy. Muốn ông gặp Lucius, hắn phải qua được phép thử của ông, bằng không sẽ không gặp mặt hắn...
Cho nên mới có tình huống bây giờ. Nếu là trước đây, cậu có thể đến chỗ Gellert ngay tức khắc... Draco nhổ một cây đuốc chỉ còn một mẩu bên đường, hôm nay ông lại nói muốn đến không được dùng pháp thuật. Cậu không rõ Gellert nghĩ cái gì? Muốn thử cha sao? Nhưng cũng không giống lắm... dù sao, cũng chẳng có lý do gì để làm thế cả.
Draco lắc lắc đầu xua đi cảm giác rối rắm, nhìn Lucius vẫn còn ở phía sau, cậu yên tâm trèo lên, cầu thang rất hẹp, chỉ đủ cho một người đi qua. Tuy cậu không hiểu lão gian xảo kia toan tính cái gì, nhưng hy vọng có cha ở đây sẽ không đến nỗi không thể đối phó.
"Draco? Chúng ta còn phải đi bao lâu mới đến?" Lucius hỏi, liếc mắt nhìn hàng bậc thang ngoằn ngoèo xoắn tít bị bọn họ bỏ lại bên dưới. Cả hai đã đi rất lâu, ấy vậy mà vẫn chưa thấy điểm dừng.
"Chắc là sắp rồi ạ..." Draco cau mày, không đúng chút nào. Tuy cậu luôn đến thẳng phòng Gellert chứ chưa từng trèo cầu thang, không biết nó dài đến chừng nào, nhưng sao vẫn cảm thấy hình như lão già kia đang chơi xỏ mình? À không, chơi xỏ cha thì đúng hơn?
Không biết đã qua bao lâu, Draco cuối cùng cũng thấy được một bình đài. Cậu nghĩ, nếu đã thấy được bình đài kia, hẳn chỗ của Gellert cũng không xa lắm. Draco yên tâm hơn, lại tiếp tục đi tới, sau đó chờ Lucius đuổi kịp. Tuy hai người phải trèo cầu thang thật lâu, nhưng không hổ với danh xưng bạch kim quý tộc, ngài Malfoy cao quý người người mê đắm, một giọt mồ hôi cũng không có, vẫn một vẻ sạch sẽ chói lọi xuất hiện trên bình đài. Draco vuốt mồ hôi đang xuôi xuống thái dương, hai mắt lòe lòe sùng bái nhìn hắn.
Nếu sau này có người hỏi cậu học được từ Gellert cái gì, nhất định Draco sẽ trả lời là: không bao giờ đặt chân vào địa bàn của Chúa tể Hắc ám mà an tâm, dù có thân với hắn đến mức nào đi chăng nữa.
Sao lại nói vậy? Đơn giản là vì Draco vừa mới nhìn thấy một con quái thú đang lao tới đây ! Chết tiệt, cậu đúng là yên tâm quá sớm ! Còn lão già kia, muốn đùa chết mình sao !?
Draco nhanh nhẹn né qua một bên, cũng may bình thường cậu đều rèn luyện bản thân linh hoạt, mà chỗ Draco vừa đứng, cái chùy của quái thú kia vừa bổ xuống đánh ầm một cái, bụi đất gạch vụn lả tả rơi ra.
Draco không ngừng tránh né, tiện thể quan sát chung quanh xem có cái gì dùng được không, pháp thuật đã không thể, vậy chỉ đành tấn công vật lý...
"Avada Kedavra!" trong khi Draco chật vật tránh né cái chùy sượt ngang đỉnh đầu, Lucius tái mặt ném qua một bùa Giết chóc.
...Không có hiệu quả, cũng đúng, không thể dùng pháp thuật, vậy tử chú cũng vô dụng thôi... Draco nhìn Lucius thu hút sự chú ý của con quái thú, lo âu rằng hắn sẽ gặp nguy hiểm... Cậu lại vội vã nhìn chung quanh, Gellert thật sự muốn giết cậu đấy chứ? Ngay cả con dao cũng không có ! Làm sao mà thắng nổi?!
Ngay lúc cậu loay hoay tìm vũ khí, con quái thú trừng mắt nhìn Lucius, rồi lại xoay người vung chùy hướng Draco lao tới.
Nếu cậu mà thoát được vụ này, nhất định sẽ tìm Gellert tính sổ ! Draco cắn răng thầm rủa, lại nghiêng người né sang bên trái, đột nhiên chân bị cái gì chặn lại không thể cử động.
Sao lại như vậy? Draco tái mắt dựa vào vách tường, giãy giụa muốn đem chân rời đi nhưng không được. Draco nhìn con quái thú cầm cây chùy lao qua, lại đứng giữa lằn ranh sống chết thế này, mở to mắt chỉ thấy Lucius hoảng hốt nói 'không', mạnh mẽ lao đến.
Sau đó Draco lại một lần nữa được bọc trong một cái ôm ấm áp giống hệt như trước kia, trước khi chết cũng ôm mình như vậy.
....Không phải đâu, Draco sợ đến chết lặng, hít thở cũng khó khăn... Sao có thể như vậy... Tiếng hít thở vang lên dồn dập, và tiếng tim đập nhanh như trống nện....Khoan đã, cha không chết? Draco vội buông hắn, lại phát hiện con quái thú biến mất tự lúc nào.
"Rồng nhỏ, ta đã nói rồi, một Malfoy tiêu chuẩn, sẽ không khóc như thế." Lucius vỗ vỗ lưng Draco, lại nhẹ nhàng xoa mặt cậu, Draco cảm thấy ươn ướt, chợt phát hiện hóa ra mình vừa mới khóc.
Đưa tay lên lung tung lau nước mắt, Draco nghi hoặc nhìn Lucius, lại cúi đầu nhìn chiếc vòng cổ, cậu nhớ rõ ràng, nó không sáng lên, sao lại...
Lucius nghiêm mặt, không biết đang nghĩ cái gì, cuối cùng cười cười với Draco, còn có chút trêu tức nói, "Còn đi được không đó?"
Đến cha mà cũng chọc ghẹo cậu ?! Draco khẽ hừ một tiếng, quay mặt đi nơi khác.
"Được rồi, rồng nhỏ của cha. Chúng ta đi tiếp nào." Lucius nhặt lên ngọn đuốc rơi chỏng chơ trên đất, nhìn thấy một con đường khác đột nhiên xuất hiện – có lẽ nó luôn ở đây, nhưng bị bùa chú che giấu mất. Lucius nắm chặt xà trượng, giữ chặt lấy một tay của Draco, hướng bên kia đi tới.
Vừa bước vào con đường nọ, cảnh vật bỗng chốc biến đổi diệu kỳ, trước mắt Draco là căn phòng quen thuộc, bất chợt giọng của Gellert vang lên. "Lần đầu gặp mặt, ngài Malfoy."
Share this:
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com