Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

mười bốn



"Chúng ta từng khao khát tự do... cho đến khi nhận ra, tự do thật sự là một cơn hỗn loạn không có lối thoát."

//

Ngày 16 tháng 7 – 04:01 AM
Viện Tâm thần cũ – tầng hầm

Tiếng báo động im bặt.
Màn hình trong phòng chỉ còn lại một dòng:

ALPHA-0 – DISSOLVED.
EMOTIONAL NETWORK SYSTEMS: OFFLINE

Cánh cửa buồng điều hướng mở ra.

Bâng nằm im.

Quý lao tới, lay hắn.

"Bâng! Mày nghe không?"

Hắn mở mắt. Mắt đỏ, mạch yếu, nhưng vẫn còn sống.

"Xong rồi... Quý. Tao không còn trong hệ thống nữa."

Cùng thời điểm đó – trên toàn cầu

•    Các thuật toán cảm xúc trong giáo dục ngừng hoạt động.

•    Hệ thống phân tích nhân sự tại các tập đoàn lớn rối loạn.

•    Những người đang phụ thuộc thuốc điều chỉnh tâm trạng cảm thấy "trống rỗng" – lần đầu tiên họ phải đối diện với chính mình.

•    Lượng người tự tử tăng vọt. Cũng có nơi người dân tràn ra đường, nhảy múa, ôm nhau, khóc không kìm nổi.

Một thế giới lần đầu thật sự cảm xúc.

Không kiểm soát. Không tắt bật. Không điều hướng.

Ngày 16 tháng 7 – 09:07 AM
Thành phố rối loạn

Trong một quán nước nhỏ, Quý bật TV.

"...hệ thống kiểm soát cảm xúc toàn cầu vừa sụp đổ sau một cuộc tấn công phi chính phủ. Các chính quyền đang họp khẩn, trong khi nhiều nơi ghi nhận tình trạng dân chúng mất ổn định nghiêm trọng. Đặc biệt, nhóm tác nhân được cho là từ Đông Nam Á... đang bị truy nã khẩn cấp."

Trên màn hình hiện lên ảnh mờ nét — Bâng và Quý.

Bâng ngồi lặng.

"Chúng ta được tự do rồi... nhưng giá của tự do là cả một thế giới không sẵn sàng."

Quý lặng thinh.

"Vậy giờ... chúng ta là tội phạm?"

"Chúng ta là biểu tượng. Mà biểu tượng thì phải chọn:
Hoặc biến mất.
Hoặc trở thành ngòi nổ cho một trật tự mới."

Ngày 17 tháng 7 – Một địa điểm bí mật

Quý và Bâng được dẫn vào một căn hầm dưới lòng đất.

Người dẫn họ là Pawe – đại diện của nhóm FreeMind, những người muốn xây dựng hệ thống thế giới mới dựa trên tự cảm xúc, không thuật toán.

Pawe đặt lên bàn một tệp hồ sơ.

"Chúng tôi muốn cậu, Quý, đứng đầu 'Hội Đồng Cảm Xúc Thế Hệ Mới' – một mạng lưới toàn cầu điều phối, hướng dẫn con người điều tiết cảm xúc một cách tự nhiên, không thao túng."

Quý nhìn qua Bâng.

Người kia nhìn lại, khẽ lắc đầu.

"Không," Quý nói.

"Tôi không thay một hệ thống cũ bằng một hệ thống mới."

"Nhưng nếu cậu không làm, thế giới sẽ rơi vào hỗn loạn," Pawe gay gắt.

"Cậu có hiểu điều đó không?"

"Tôi hiểu. Nhưng có đôi khi, hỗn loạn là bước khởi đầu cần thiết. Để con người học cách tự chọn lấy cảm xúc mình muốn giữ — và thứ mình phải đánh mất."

Đêm đó

Bâng bước ra lan can, tay còn run.
Anh cầm một điếu thuốc, châm lửa, nhưng tay không vững.

Quý đến, lấy bật lửa từ tay cậu, châm hộ.

"Hồi đó... mày từng hỏi tao sợ nhất điều gì," Bâng thì thầm.

"Giờ tao mới biết. Tao sợ nhất... là khi mọi người có quyền tự do thật sự... họ sẽ chọn ghét tao."

Quý im lặng. Rồi khẽ đặt tay lên vai Bâng.

"Nếu họ ghét, thì họ đang cảm nhận thật. Còn hơn là yêu thương giả tạo do bị thao túng. Tao không cần họ yêu mày. Chỉ cần mày đừng bỏ cuộc."

Ngày 18 tháng 7 – 02:17 AM

Một bản tin rò rỉ từ nội bộ Hội đồng Thế giới:

"...chúng tôi đang thảo luận biện pháp 'xóa sạch' tàn dư của nhóm phá hủy hệ thống Alpha-0.
Các mục tiêu gồm:

1.    Nguyễn Ngọc Quý – điều phối viên.

2.    Thóng Lai Bâng – vật chủ cảm xúc gốc.

Phép loại trừ duy nhất: Nếu một trong hai người bị tiêu diệt, dữ liệu tự nhiên sẽ vĩnh viễn mất ổn định..."

Quý siết tay.
Hắn biết điều gì sắp đến.

Có thể chỉ một người được sống.

|

• 27_7_25 •

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #bangquy#sgp