Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

8.


Tiểu Vân's pov

Phong ngốc đi làm rồi, haizz chán quá.
Hay là mình mua gì về nấu ăn cho Phong ngốc ăn ha? Đảm bảo là chết mê luôn cho coi. Hehe
Mà nên nấu gì ta? Hình như là Phong thích nấm, ủa phải hông? Thôi vô đó rồi tính sau.

End pov.

Sau khi kết thúc màn tự kỉ nãy giờ thì Tiểu Vân đang loay hoay trong siêu thị, tay xách tay cầm đủ thứ đồ ra quầy tính tiền. Vì mãi lo về kịp để nấu bữa trưa nên cô cũng không phát hiện có một người luôn theo dõi hành động của mình, cho đến khi....

"Tiểu Vân!"

Tiếng gọi làm Tiểu Vân đang mở cửa nhà giật mình quay lại, đó là một người con trai hơn nữa gương mặt dù chưa gặp lần nào nhưng Tiểu Vân lại cảm thấy có gì đó rất thân quen.

"Anh là ai? Sao biết tên tôi?" Tiểu Vân đáp lời.

"Em.... không nhận ra anh sao? Anh không tin đâu!" Quốc Thiên đẩy xe đến gần hơn, hai chân Quốc Thiên do vụ tai nạn 5 năm trước đã không còn sử dụng được nên giờ phải ngồi xe lăn, nắm lấy bàn tay Tiểu Vân.

"Anh làm gì vậy? Mau buông tay!" Tiểu Vân bị Quốc Thiên đột ngột nắm chặt tay nên hoảng sợ rút về, lùi ra sau.

"Em.... chẳng lẽ em đã quên hai chúng ta đã yêu nhau như thế nào? Em cũng quên mình đã nhận lời cầu hôn của anh sao?" Quốc Thiên đau đớn nói từng chữ.

"Tôi không biết anh là ai hết! Anh đừng nói nữa!" Tiểu Vân ôm đầu hét lên, cô cũng không biết vì sao, nhìn anh ta như vậy tim cô đau lắm, đầu cũng thật đau.

"Tiểu Vân em không sao chứ?" Quốc Thiên lo lắng, một lần nữa tiến lại gần hơn.

"Anh tránh ra, không được đến gần tôi!" Tiểu Vân đẩy mạnh Quốc Thiên ra, chạy vào nhà chốt cửa lại, cô thật hi vọng Tiểu Phong về thật nhanh, người con trai kia quá đáng sợ.

Quốc Thiên bị đẩy ra xa, bàn tay không tự chủ nắm lại. Tiểu Phong cậu được lắm, nếu như cậu đã muốn như vậy thì đừng trách tôi vô tình, thứ gì là của tôi thì cậu đừng hòng có thể cướp được!

__________________

Tiểu Phong về nhà đã là giữa trưa, nhìn một đống đồ bừa bộn trước cửa liền không khỏi thắc mắc. Không biết ai lại phí phạm đồ ăn như vậy, còn vứt trước cửa nhà người khác thật mất lịch sự mà, nói vậy chứ cũng xách bỏ thùng rác rồi mới mở cửa vào.

Kì lạ nha, hôm nay không thấy Tiểu Vân ra mừng nữa, hay là đang giận mình? Mà mình đã làm gì chọc ổ kiến đâu?

Tiểu Phong cất đồ rồi qua gõ cửa phòng Tiểu Vân.

"Tiểu Vân, em có trong đó không?"

"Cửa không khoá" Tiểu Vân nghe tiếng của Tiểu Phong liền thoát khỏi mớ hỗn độn trong đầu, ngước nhìn ai kia đang đi vào.

"Hôm nay em có chuyện gì sao? Sao lại ở trong phòng?" Tiểu Phong từ tốn ngồi xuống trước mặt Tiểu Vân.

"Em..... hôm nay em đi siêu thị mua rất nhiều đồ nấu ăn cho chúng ta..." Tiểu Vân ngập ngừng nói.

"Hửm? Có sao?" Tiểu Phong nhướng mày, từ lúc vào nhà đến giờ có thấy cái gì đâu, hông lẽ....

"Nhưng mà lúc về đến trước nhà, em đã gặp một người..... anh ta rất là kì lạ, toàn nói những lời kì quặc!" Tiểu Vân nhăn mặt khi nhắc đến Quốc Thiên.

"Em gặp anh ta trước nhà mình sao? Anh ta có nói gì với em không?" Tiểu Phong khẩn trương, cậu ta rốt cục cũng tìm tới nơi rồi.

"Ừm, anh ta rất đáng ghét, nói em yêu anh ta, còn đồng ý kết hôn với anh ta nữa..." Tiểu Vân nói không thiếu một thứ gì.

"Anh ta còn nói gì nữa không?" Tiểu Phong nuốt nước bọt hỏi, cảm giác bất an lại xuất hiện.

"Không biết, lúc đó đầu em đau lắm, em bỏ chạy vô nhà rồi........ ý chết, em quên mấy bịch đồ ngoài cửa rồi!" Tiểu Vân đang nói đột nhiên lại thốt lên mấy chữ rồi đứng bật dậy.

Tiểu Phong rốt cuộc buông bỏ mối lo lắng kia, nắm tay kéo Tiểu Vân vào lòng mình, ôm thật chặt.

"Thôi không cần tìm đâu, lúc nãy tôi tưởng ai bỏ quên nên quăng hết vào thùng rác rồi, lát nữa chúng ta đi ăn bên ngoài đi!" Tiểu Vân ậm ừ đáp ứng, nhưng trong lòng vẫn tức tức cái người con trai đáng ghét làm mình không thể nấu một bữa ngon cho Tiểu Phong.  

Hôm nay Tiểu Phong lại về trễ, Tiểu Vân rảnh rỗi lại ngồi bật phim drama Bách Hợp coi, vừa ăn vừa xem vừa khóc.....

'Kingkoonggg'

Tiếng chuông cửa cắt ngang khúc hấp dẫn mang tên PG của bộ phim ẻm ấy đang coi, bực tức bấm dừng phim trong lúc 2 nữ chính đang abcxyz, Tiểu Vân giậm chân rầm rầm ra mở cửa.....

"Tiểu Vân"

______________

"Anh tìm tôi có chuyện gì?" Tiểu Phong bực bội nói, đáng lý giờ này đã về ăn tối với 'người ấy' rồi, nhưng chỉ vì một cú điện thoại của người này mà phải vác xác đến đây.

"Cô biết tôi là phụ tá của Quốc Thiên mà phải không?"

"Thì sao?"

"Quốc Thiên chỉ muốn tôi nói cho cô biết, cậu ấy có thể kiện cô gây tai nạn rồi bỏ trốn (đối với Quốc Thiên thì đúng là vậy), hơn nữa còn giam giữ vợ người khác trái phép, tội cô phạm phải đủ để ngồi trong tù dài hạn lắm rồi, nhưng nếu như cô biết quay đầu thì mọi chuyện cậu ấy sẽ coi như chưa từng xảy ra, ngược lại thì...." Tên ấy bỏ dở câu nói nhưng nhiêu đó thông tin cũng đủ biết kế hoạch của Quốc Thiên là gì.

"Tôi không nghĩ cậu ấy lại suy nghĩ đơn giản như vậy đâu!" Tiểu Phong khẽ rít một hơi thuốc lá

"Thông minh, nhưng cô không nghĩ rằng cuộc hẹn này của chúng ta có vấn đề gì sao?" Tên phụ tá nhếch môi

"Ý anh là....." Tiểu Phong ngợ ra gì đó.

"Tôi nói cô thông minh quả thật không sai chút nào, hiện giờ có lẽ Quốc Thiên đã đi gặp Tiểu Vân gì đó rồi.........."

Không để tên đó nói xong, Tiểu Phong quay ra xe, muốn nhanh chóng trở về nhà.

"Này gấp vậy làm gì chứ, bản thân tôi cũng muốn khuyên cô một câu: tình cảm tạo nên từ sự giả dối sẽ không mang lại hạnh phúc thật sự đâu!" Tên ấy giữ vai Tiểu Phong lại, nói thêm.

Tiểu Phong hít một hơi lạnh, hất tay hắn ra rồi chạy nhanh về nhà, sự bất an trong phút chốc tăng lên ngùn ngụt.

'Cạch'

Tiểu Phong về tới nhà liền bắt gặp Tiểu Vân đang ngồi trên sofa trong phòng khách, cô gái nhỏ đang ôm con gấu trúc bông trên tay, gương mặt hiện lên vẻ đăm chiêu.

"Tiểu Vân" Tiểu Phong bước lại gần chỗ Tiểu Vân đang ngồi.

"Lạc Tiểu Phong, rốt cục Phong đang giấu em chuyện gì? Nói cho em biết những gì anh ta nói đều là giả dối đi, làm ơn đi!" Tiểu Vân nói trong khi những giọt nước mắt đang lăn dài.

"Tôi...." Tiểu Phong thật sự không biết mình còn có thể nói gì nữa.

'Chát'

"Tôi hận Phong!" Tiểu Vân dùng sức tát Tiểu Phong thật mạnh, quay đầu một đường chạy về phòng.

Trong khi Tiểu Vân quay đi, Tiểu Phong chợt nhìn thấy ánh sáng loé lên từ bàn tay trái của cô ấy, cô thật sự phải buông tay rồi sao?

Đêm đó, trong ngôi nhà hạnh phúc hôm nào, có một người khóc trong phòng, một người thầm rơi nước mắt ngoài cửa phòng của người kia, một người vì hận người kia lừa gạt tình cảm của mình, còn một người đau khổ trong hối hận vì sự lừa dối của mình với người còn lại.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com