Vì ai mà tôi phải bài bài xích thứ mùi hương quyến rũ ấy, bao nhiêu omega đã tìm đến tôi, pheromone của họ rất thơm, thậm chí còn cuốn hút hơn.
Nhưng sao tôi chẳng thể quên được mùi kẹo ngọt ngào năm nào, dù tôi đã từng chê nó vô vị. Lâm Dĩ An, sao em có thể rộng lượng đến mức tha thứ cho một kẻ tồi như tôi? Tôi làm em đau nhiều mà, em vẫn chấp nhận bên tôi sao?
Tôi phải dành bao nhiêu tình yêu thương cho em thì mới đủ đây? Tôi yêu em, nhưng tôi sợ nó không bằng một nửa tình yêu Minh Thành dành cho em.
Tôi chẳng biết bù đắp thế nào cho quá khứ em đã phải một mình trải qua, tôi chỉ có thể dốc hết tâm sức để đối đãi với em.
Chưa bao giờ tôi thấy khao khát như lúc này, khao khát ôm chặt lấy em, khao khát sự liên kết cùng em và khao khát muốn được hoà làm một với em.
Bộ dạng em trong lúc chúng ta đang kết nối, nó thật sự khiến tôi thấy cồn cào chỉ muốn cắn sâu vào người em, để không một kẻ nào dám lại gần em và thấy bộ dạng ấy.
🌻Tên gốc: 穿成破产未婚妻[穿成书] 🌸Tác giả: 夜月瑶歌 - Dạ Nguyệt Dao Ca🍃 Độ dài: 65 chương🌿Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Xuyên sách, Nữ phụ, Trọng sinh, Kiếp trước kiếp này, HE, ngọt sủng🌊Editor: DiiHy & MaiAnh🍄Bìa: Có một quả Thanh Tử🌱Ngày đào hố: 29/07/2020🍂Ngày lấp hố: 29/08/2020---《Nhân quả luân hồi, nhân duyên tiền định.》----------------------⚠️Lưu ý:🚫🚫🚫Truyện được edit dưới hình thức phi lợi nhuận, xin tôn trọng công sức của editor, vui lòng không reup hay chuyển ver. Truyện chỉ được đăng tại Wordpress Vũ An Di Hy và Wattpad Dihy0401.…
Trọng sinh , HE , Ngược , Sắc , Hiện Đại , Sủng , Ngọt ,+++++++Tác giả : Mộc Dung Truyện : tự sáng tác Kiếp trước cô tránh hắn né hắn như né tà Mặc cho hắn dùng mọi thủ đoạn từ cưỡng chế đến yêu thương nhưng không yêu vẫn là không yêu . Quen biết hắn vì hắn là anh trai của bạn thân , đến nhà chơi là sợi tơ định mệnh liền được gắn kết.Chỉ vì cô hận liền phát ngôn " nếu anh đụng vào tôi một lần tôi liền tự vẫn ". Hắn vì vừa yêu vừa hận cô nên đã buông tha cho cô và biến mất không dấu vết theo như cô mong muốn .Đến khi cô có được tự do tưởng chừng là vui mừng nhưng không ngờ nó là điều tồi tệ nhất mà cô đã từng quyết định . Đi kiếm hắn , nhưng chẳng biết kiếm đâu , đến tột cùng cô mới biết mình sau hoàn toàn . Đến bên bãi biển nơi lần đầu cô bị hắn làm cho mê loạn , đứng trên lề đường nhìn xuống bãi biển nhớ lại những khoảng thời gian hắn vì cô mà bắt nạt đe dọa và thương yêu . Trong dòng suy nghĩ giữa con đường chiếc xe tải lao đến . Và kết thúc sinh mạng của cô từ đây , hơi thở cuối cùng nơi bờ môi đầy máu tươi đó của cô nhấp nháy 2 chữ " Thế Thiên " . Ông trời luôn cho người sửa sai ! Lúc cô tỉnh lại mới biết mình trọng sinh , quay về 10 năm trước , cái ngày mà lần đầu tiên cô đến nhà Thế An chơi cũng là cái ngày lần đầu anh bị cô hớp hồn , Cô liền thành " Nếu anh không đụng vào em , em liền chết "…
Nữ Nhân Bất Phôi_受受相亲(女人不坏) Tác Giả: Minh Dã Thể loại: hiện đại, hài hài, HE Tình trạng bản Raw: 110 chương hoàn.Editer : KwonFu + MolluscsBeta : Vô Ưu Vô Lo Couple: Đan Vân Sơ & Diệp Tuyền Vũ------------------------------------Chú ý: tôi ko edit truyện này nhé.…
Tựa gốc: Thục Nữ Thời Đại - 熟女时代 Tác giả: Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc - 彼岸萧声莫 Editor: Lam Hạ (21 chương đầu) - Ddil (còn lại) Trợ lý: Annie (c1 - c30) Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, Hài Hước, Lãng Mạn, HE. Nhân vật: Nhan Hâm, Dương Dương (Tiểu Long Nữ vs Duyệt Tuyệt Sư Thái) Tình trạng bản raw: 90 chương + 2 chương phiên ngoại Tình trạng bản dịch: Hoàn link: https://ddil.wordpress.com/blooming-flowers/thuc-nu-thoi-dai/comment-page-1/#comment-2355 (@Lam Hạ: Cảm ơn em vì đã đồng ý cho ss dùng lại 21 chương đầu của em) --------- Tuy không có nhiều trường đoạn gây cấn, chỉ là một câu chuyện tình yêu đơn giản đời thường, với những tình tiết và lời thoại nhẹ nhàng, nhưng ẩn sâu trong đó là lời gửi gắm đầy ý nghĩa của tác giả. Là bài học về niềm tin, sự trân trọng, tình yêu và lòng kiên trì theo đuổi giấc mơ của bản thân. Một người phụ nữ ly hôn đã có con và một người phụ nữ sống phóng khoáng hợp lại thành một bản tình ca đẹp đẽ, ấm áp có sức lay động lòng người. Hi vọng các bạn có thể nhìn thấy được mặt ý nghĩa của câu chuyện này thông qua sự truyền đạt của mình, có thể lời văn của mình vẫn chưa đủ mượt mà, và chưa đủ xuất sắc, nhưng mình hi vọng ít nhất mình cũng không làm hỏng một câu chuyện ý nghĩa như thế này, không khiến nó trở nên nhạt nhẽo vô nghĩa.…