Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

516 --- 520. Ngủ Cùng Nhau

Trải qua thời gian mấy tiếng đồng hồ dọn dẹp xong phòng ở, đoàn người Uyển Tình và Thiên Tuyết đều đi ra ngoài. Trước tiên người một nhà đến tiệm trà sữa ngon nhất gần đấy ăn uống, hai đứa nhỏ mỗi đứa ăn một phần điểm tâm, đều nói rằng ăn rất ngon.

Ăn xong thì đi dạo các cửa hàng. Uyển Tình muốn mua thêm một ít vậy dụng tẩy rửa, Thiên Tuyết cùng Mục Thiên Thành tính mua cho đứa nhỏ mấy món đồ chơi —— đi quá nhanh nên đã quên mang theo, ngay cả Uông Uông đều để quên ở nhà, hai đứa nhỏ có điểm nhàm chán!

Uyển Tình hỏi: "Cơm chiều định ăn ở đâu? Mình làm sao?"

"Chỉ có thể để cậu làm." Thiên Tuyết nói, "Ý kiến anh họ cũng vậy!"

Mục Thiên Thành vội vàng nói: "Chị dâu nhỏ, em muốn ăn bít tết do chị làm!"

"Chị sau khi rời đi vẫn chưa làm lại lần nào, chỉ sợ khó ăn."

"Em sẽ làm cho chị ăn!"

Uyển Tình cười: "Không thể tưởng được Văn Sâm thực sự có lộc ăn nha."

"... Chị dâu nhỏ, chị sao lại có thể cười nhạo em vậy?"

"Bởi vì cô ấy là chị dâu của anh." Thiên Tuyết nói.

Mục Thiên Thành yên lặng thừa nhận khó khăn. Kỳ thật sâu trong nội tâm chị dâu nhỏ đã hoàn toàn nhận mình là vợ của anh họ đi? Bằng không làm sao có thể trêu đùa mình như vậy?!

Mang các đồ vật mua sắm trở về, Mục Thiên Dương cũng đến, vừa vào cửa liền ôm Đương Đương hung hăng hôn vài ngụm, oang oang nói: "Thật lâu không gặp bảo bối nhỏ làm ba ba nhớ muốn chết!"

Đương Đương giãy ra khỏi người anh: Làm sao lại rất lâu vậy? Rõ ràng buổi sáng mới gặp đây nha!

Mục Thiên Dương buông cậu bé ra, lại đi ôm Đinh Đinh. Đinh Đinh tránh anh ra, lại bị anh bế lên.

Đinh Đinh ủy khuất đến độ muốn khóc: Ai muốn người ôm a? Cô bé đâu nghĩ nhận anh làm ba ba, lại còn nói Uông Uông của cô bé xấu, còn bảo cô bé vứt bỏ nó đi... Ô ô, không biết Uông Uông có phải hay không bị người này vụng trộm vứt bỏ rồi a.

Mục Thiên Dương hăng hái mở ra một cái gói to, tay sờ sờ vào, hỏi cô bé: "Con đoán ba ba mang cái gì cho con đây?"

Đinh Đinh không để ý tới anh, rầu rĩ không vui ôm một gấu bông hình dạng con khỉ. Cô bé đã để quên Uông Uông ở nhà, Thiên Tuyết chỉ có thể mua con khỉ cho cô bé. Nhưng Uông Uông một mình nằm trên sô pha, cô bé lo lắng buổi tối nó ngủ một mình sợ sẽ lạnh.

Mục Thiên Dương lôi từ trong cái túi ra một đồ vật, để tới trước mặt cô bé: "Nhìn xem đây là cái gì?"

Đinh Đinh lười biếng liếc qua, bỗng nhiên đôi mắt sáng lên, cơ hồ xúc động muốn nhảy lên. Nhìn sắc mặt anh, cô bé dừng lại một chút, rụt rè lấy con chó nhỏ từ tay anh, thanh âm như ruồi muỗi kêu nói: "Cám ơn."

"Cám ơn ai a?" Mục Thiên Dương khổ sở hỏi.

Đinh Đinh nhìn thoáng qua Uông Uông trong tay, ngẩng đầu nói: "Cám ơn ba ba."

Mục Thiên Dương hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, đem gói to đựng một cái xe tàu hỏa đưa cho Đương Đương — đây là trong một đống đồ chơi tùy tiện lấy ra. Nhìn thấy Đương Đương đã ôm trên tay một cái xe lửa mới tinh, anh bất đắc dĩ nói: "Xem ra con đã có rồi."

Đương Đương ném xe lửa trong tay xuống, chạy lại kêu: "Con thích của ba ba hơn!"

Người mua xe lửa mới - Mục Thiên Thành... Tan nát cõi lòng nhất! Anh bạn nhỏ, các con không thể nịnh nọt như vậy a ~

Buổi tối, Thiên Tuyết cùng Thiên Thành nghĩ muốn lừa gạt đứa nhỏ cùng mình ngủ, hai đứa nhỏ không chút do dự cự tuyệt! Chuyện khác còn có thể thương lượng được, riêng chuyện này thì không được — không có mẹ ở bên người làm bọn chúng sợ hãi!

Mục Thiên Dương chỉ có thể cùng Uyển Tình và hai đứa nhỏ cùng nhau ngủ —— ngủ không được cũng phải ngủ, cùng lắm thì cứ nằm trên đệm nghỉ. Dù sao cũng không thể ngủ ở phòng khách, cũng không thể giành giường ngủ với Mục Thiên Thành, nếu không sẽ bị người ta biết anh vậy mà cùng Uyển Tình ngủ tách ra... Như vậy thật quá mất mặt!. Ai muốn đọc trước liên hệ

Đinh Đinh Đương Đương phát hiện anh muốn cướp giường của mình, bốn con mắt tìm tòi khao khát nhìn Uyển Tình.

Uyển Tình nói: "Nơi này không đủ giường, ba ba sẽ ngủ cùng chúng ta. Các con xem, giường này thực rộng nha."

Đinh Đinh mím môi, không rên một tiếng tiến vào ổ chăn, đem Uông Uông để bên cạnh mình, cũng đã chiếm một vị trí nho nhỏ. Đương Đương muốn trèo lên thì cô bé kêu lên: "Hầu Hầu đâu? Tôn Ngộ Không! Nhanh đi ôm nó đến đây!"

Đại khái song sinh quả thật tâm tư linh thông, Đương Đương xoay người ra chạy ra bên ngoài, kêu Uyển Tình mở cửa cho cậu, sau đó chạy vào phòng khách ôm con khỉ đồ chơi, xe đồ chơi, các loại đồ chơi hoa quả rồi cấp tốc chạy vào.

Đương Đương đem các món đồ chơi ném lên giường, để Uyển Tình bế mình lên giường, sau đó đem các món đồ chơi sắp sắp xếp xếp thành một đống, còn mình thì nằm xuống, bên cạnh cũng chỉ còn lại một chỗ trống cho Uyển Tình có thể ngủ.

Mục Thiên Dương trợn mắt há hốc mồm, nhìn Uyển Tình. Uyển Tình lần đầu tiên thấy đứa nhỏ quấy phá như vậy, có loại cảm giác mạc danh kỳ diệu.

Hai đứa nhỏ nằm trong chăn, ánh mắt đảo qua đảo lại, sợ mẹ tức giận nên vội vàng nhắm mắt lại.

Uyển Tình đi qua đem các món đồ chơi lấy ra khỏi chăn.

Hai đứa nhỏ mở to đôi mắt đáng thương nhìn cô.

"Đừng giả bộ đáng thương, đồ chơi để đây sẽ cấn lên người rất đau."

Hai đứa nhỏ lập tức rũ mắt xuống, đơn giản là chột dạ, không dám giả bộ đáng thương nữa.

Uyển Tình cầm lấy Uông Uông, Đinh Đinh vội vàng đưa tay ra ôm lấy: "Mẹ..."

"Được rồi, cái này cho con, không cho phép chiếm vị trí của ba ba nghe không." Uyển Tình buông ra, đem con khỉ đồ chơi đưa qua cho Đương Đương, "Con có muốn hay không?"

Đương Đương trước kia không ôm cái gì ngủ cả, dừng một chút lại ôm lấy, quyết định thử một lần.

Uyển Tình dọn dẹp cho bọn chúng xong, nói với Mục Thiên Dương: "Lên giường đi!" Khẩu khí cường ngạnh không cho từ chối!

Mục Thiên Dương ngoan ngoãn lên giường, nghĩ rằng: Làm mẹ liền thay đổi nha! Uyển Tình trước kia dịu dàng bao nhiêu, như con cừu a? Còn như hiện tại, dễ dàng thu thập xong hai tên tiểu quỷ này. Anh có cảm giác, cảm thấy, sau này mình cũng sẽ bị thu thập luôn a ~

Chẳng biết tại sao, cư nhiên lại có điểm chờ mong. 

Mục Thiên Dương nằm bên cạnh Đương Đương, Uyển Tình nằm bên cạnh Đinh Đinh, để cho hai đứa nhỏ ngủ chính giữa. Ngủ trong chốc lát, Đương Đương đột nhiên đứng lên, ôm đồ chơi con khỉ bước qua người Đinh Đinh, lại bước qua người Uyển Tình, sau đó tiến vào chăn.

Mục Thiên Dương: Con có ý tứ gì đây? Ghét bỏ ba ba sao?

Đinh Đinh phát hiện mình nằm gần Mục Thiên Dương, cũng đứng lên, bước qua người Uyển Tình, sau đó tách Đương Đương ra, còn mình thì nằm dựa vào người Uyển Tình.

Uyển Tình thở dài, hơi lui về phía sau, đắp chăn cho bọn chúng, nói: "Ngủ ngon a."

"Còn chưa kể chuyện xưa." Đinh Đinh nhỏ giọng nói.

Uyển Tình đành phải bắt đầu kể chuyện xưa, nói hơn mười phút thì dừng lại, hai đứa nhỏ đã ngủ.

Mục Thiên Dương nghiêng người vòng tay qua hông cô, hôn một chút phía sau cổ cô, cảm thấy thực thỏa mãn, than thở: Sinh mạng quan trọng nhất trong cuộc đời anh là ba người, đều đang nằm trong ngực của anh!

Uyển Tình vỗ về tay anh, dường như không tiếng động an ủi.

Anh hỏi: "Chuyện xưa vừa rồi là chuyện gì?" Anh tự nhận là cũng có thời thơ ấu, chuyện xưa cổ tích cơ bản đều đã nghe qua. Cho dù đã quên, chắc cũng không hoàn toàn quên đi? Như thế nào lại không có ấn tượng chút gì vậy.

Uyển Tình hơi dừng một chút, ngượng ngùng nói: "Đinh Đinh nhớ tới Uông Uông, em liền kể bừa vậy thôi."

"Kể không tệ nha." Mục Thiên Dương cười nhẹ.

"Được rồi, đừng làm rộn, mau ngủ đi, đánh thức đứa nhỏ thì để anh dỗ đó."

Mục Thiên Dương ngoan ngoãn ngậm miệng lại, yên lặng trong chốc lát, đột nhiên chống đỡ thân mình, quay mặt của cô lại tiến hành hôn môi.

Uyển Tình đẩy anh một chút, không đẩy ra, lại để cho anh hôn, nụ hôn dài tới vài phút. Sau khi hôn xong, Mục Thiên Dương buông cô ra, thở dốc nói: "Không được... Anh phải đi tắm nước lạnh một cái!" Quả thực là tự làm bậy không thể sống!

Uyển Tình đầu tiên là đỏ mặt lên, tiếp theo thì khì khì cười trộm.

Mục Thiên Dương véo lưng cô một cái, cảnh cáo nói: "Cẩn thận ôm em đi phòng tắm!"

Uyển Tình hoảng sợ, cũng cảnh cáo anh: "Không cho phép làm xằng làm bậy."

"Biết rồi." Mục Thiên Dương bĩu môi, lại đè cô tiếp tục mãnh liệt một hồi —— dù sao cũng phải đi dập tắt lửa, vậy thì cứ đốt lửa to một chút đi!  

''''''''''''''''

Thiên Tuyết muốn dẫn Uyển Tình và đứa nhỏ đi chơi, Mục Thiên Thành không muốn cô đơn, tự nhiên muốn đi góp vui. Mục Thiên Dương là một tổng tài, thời khắc phải chú ý hình tượng, rất ít khi điên giống như bọn họ như vậy, nhưng người bọn họ muốn dẫn đi ra ngoài là người phụ nữ và con của anh, anh ngồi không yên, cũng muốn đi theo!

Mặt mũi và hình tượng đều là mây bay, bắt lấy lòng vợ và con mới là chân thật!

Một đám người bọn họ xuất môn như vậy, rất hấp dẫn ánh mắt. Người không biết, còn tưởng rằng hai đôi vợ chồng, mỗi đôi dẫn theo một đứa nhỏ.

Chơi vài ngày, Mục Thiên Thành phải về A thị, bởi vì hôm sau là ngày lễ tình nhân, anh phải về tìm Văn Sâm!

Nghe xong lời của anh, sắc mặt Mục Thiên Dương, Uyển Tình, Thiên Tuyết đều khác nhau.

Anh đi rồi, Thiên Tuyết nhìn Mục Thiên dương và Uyển Tình trầm mặc: "Em... Về trường học trước, không quấy rầy các người." Nói xong chạy nhanh rời đi.

Mục Thiên Dương nhìn Uyển Tình, bỗng nhiên thấy hai đứa nhỏ cũng không phải lúc nào cũng đáng yêu. Tỷ như những ngày như lễ tình nhân... Đứa nhỏ chính là bóng đèn!

Chậc ~ Anh hẳn là kêu Thiên Tuyết và Thiên Thành mỗi người mang đi một đứa! Chỉ tiếc, đứa nhỏ còn không rời mẹ được, khẳng định sẽ không nguyện ý. Về phần Thiên Tuyết và Thiên Thành có đồng ý hay không, căn bản không nằm trong phạm vi lo lắng của anh! 

Uyển Tình bị anh nhìn không được tự nhiên, ho nhẹ một tiếng: "Buổi tối ăn gì?"

"Ách... Em muốn ăn gì?"

"Em không biết, không có đồ ăn, cần đi mua thức ăn."

"Uh." Mục Thiên Dương gật đầu, "Anh đi cùng với em."

"Tốt."

Hai người ôm đứa nhỏ, đi siêu thị ở phụ cận mua thức ăn.

Trên đường đã đang bán hoa hồng, người đi đường đối diện đi tới, có một số đang cầm chocolate.

Mục Thiên Dương buồn bực, vì sao đã chuẩn bị củi gạo dầu muốn rồi? Cảm giác lại thổi phồng hoa tươi và chocolate, sẽ không thích hợp. Chẳng lẽ về sau, những ngày như thế này không có bọn họ?

Anh cảm thấy không được! Tình yêu không thể qua kì giữa tươi, gặp giờ khắc giữ gìn, ngày hội, sinh nhật, chẳng sợ kết hôn 10 năm, 20 năm, đều hẳn là nên chế tạo lãng mạn. Huống chi, bây giờ anh còn chưa kết hôn!

Nhưng là mấy ngày này, mỗi ngày anh đều cùng một chỗ với Uyển Tình, muốn như thế nào mới có thể rời đi cô, sau đó thần không biết quỳ không hay mua hoa hồng và chocolate về? Chế tạo âm nhạc và sâm banh lãng mãn? Vô luận lấy lý do gì để đi ra, cô cũng sẽ đoán được đi? Vậy còn có cái gì ngạc nhiên vui mừng đáng nói?

Ở ngoài phạm vi, thấy được một khu chuyên bán hoa hồng va chocolate vì lễ tình nhân.

Hai người đi ngang qua làm như không có phát hiện. Đinh Đinh ngồi ở trên xe mua sắm, đột nhiên giơ tay sờ hộp chocolate: "Mẹ, thật đẹp."

Uyển Tình dừng một chút, nhìn Mục Thiên Dương.

Mục Thiên Dương nói: "Đây là kẹo." Sau đó giơ tay cầm lấy một hộp, "Cho con ăn có được hay không?"

Đinh Đinh không muốn nói chuyện với anh lắm, cố làm ra gật đầu: "Được."

Uyển Tình nói: "Không nên mua. Đứa nhỏ ăn sẽ nghiện, ăn nhiều sẽ béo, sau này lúc thay rằng sẽ càng phiền toái."

Vẻ mặt Mục Thiên Dương u buồn: "Anh là mua cho em."

"..."

"Em muốn hay không?" Anh đùa hỏi.

Uyển Tình cố ý mặt lạnh, đẩy Đinh Đinh đi về phía trước: "Em không cần!"

Mục Thiên Dương cười trong sáng, cầm hai hộp đuổi theo, bỏ vào trong xe mua sắm, tay đặt ở hông của cô: "Đừng nóng giận."

"Ai tức giận?" Uyển Tình liếc mắt nhìn anh một cái, đẩy tay anh ra, "Ôm Đang Đang thật tốt."

Mục Thiên Dương cười trộm ôm cẩn thận, Đang Đang nghi hoặc khó hiểu nhìn anh, anh nói: "Phụ nữ là lấy để yêu thương."

Uyển Tình thiếu chút nữa ngã sập xuống, giận dữ hỏi: "Anh dạy loạn con cái gì?"

Mục Thiên Dương không dám nói.

Đang Đang mồm miệng không rõ trả lời: "Phụ nữ là lấy để yêu thương."

Mục Thiên Dương: Con trai, đây là con hãm hại ban ha!

Về nhà, Uyển Tinh đi làm cơm, Mục Thiên Dương thành thật nhìn đứa nhỏ. Hai đứa nhỏ nhìn chằm chằm chocolate, anh cầm một hộp bot vào trong phòng, để Uyển Tình hưởng thụ một mình, sau đó mở một hộp khác ra, mỗi người một viên.

Đang Đang cắn một cái, nhăn mũi nói: "Là lạ... Có điểm đắng."

Đinh Đinh gật đầu.

Mục Thiên Dương nhả ra khí, tốt nhất các con không thích, bằng không về sau mỗi ngày ầm ỹ đòi ăn, bị chứng mập mạp và sâu răng, Uyển Tình sẽ tìm ba liều mạng.

Tuy rằng vị không quá ngon miệng, nhưng Đinh Đinh Đang Đang đã có ý thức không được lãng phí, vẫn đang quyết định ăn hết, cùng lắm còn lại thì toàn bộ đưa cho mẹ!

Ăn ăn, Đinh Đinh đột nhiên oh một tiếng, cúi đầu vừa lúc thấy: "Có nước..."

"A, đây là rượu bên trong chocolate của con." Mục Thiên Dương nói, "Không thích thì không cần ăn."

Đinh Đinh thật cẩn thận nắm chocolate, không để làm cho rượu chảy ra, vươn đầu lưỡi liếm một chút, nói: "Là ngọt có mùi lạ..."

"Uh, không thích liền vứt bỏ đi."

"Không thể quăng." Đinh Đinh nói, "Đứa bé tốt không lãng phí."

"..." Phải, Đinh Đinh đại nhân.

Buổi tối, Đinh Đinh ngủ một lát, đột nhiên tỉnh lại, phát giác thân thể không thoải mái. Cô bé nhéo xoay, khó chịu hô: "Mẹ..."

Uyển Tình đã ngủ, cô bé hô hai tiếng không thấy trả lời, cầm lấy tay Uyển tình dùng sức lay động, vừa giơ tay gãi lưng của mình: "Mẹ, con khó chịu..."

Uyển Tình tỉnh lại, bật đèn, vội vàng hỏi: "Làm sao vậy?"

"Rất ngứa." Đinh Đinh nhíu mày ghé vào trên người cô, khó chịu chảy nước mắt.

Uyển Tình vội vàng nhấc quần áo của cô bé lên, phát hiện trên lưng của cô bé có rất nhiều chấm hồng, hoảng sợ, vội vang lay động Mục Thiên Dương tỉnh lại: "Đinh Đinh sinh bệnh!"

Mục THiên Dương cũng hoảng sợ, nhìn thoáng qua, cuống quít nhảy xuống giường: "Đừng nóng vội, anh đưa con đến bệnh viện!"

Uyển Tình buông Đinh Đinh ra: "Bảo bối, con chịu đựng một chút, ba mẹ đưa con đi tìm bác sĩ." Nói xong bản thân cũng mặc quần áo.

Một phen động tác, Đang Đang cũng tỉnh, thấy Đinh Đinh nằm ở bên cạnh khóc, đi qua lau nước mắt cho cô bé.

Thiên Dương và Uyển Tình mặc quần áo tử tế, sợ trì hoãn bệnh tình, không kịp mặc cho đứa nhỏ, dùng chăn nhỏ chum lấy bọn chúng đi ra cửa.

Hai người chạy tới bệnh viện gần đó, treo khám gấp, bác sĩ kiểm tra: "Dị ứng cồn!" Nói xong trừng mắt nhìn hai người, "Đứa nhỏ mới mấy tuổi, vì sao để cho cô bé uống rượu?" Dừng một chút, "Có phải nấu cơm có thả rượu hay không? Không phải rất nghiêm trọng, hẳn là không dính vào bao nhiêu, về sau chú ý một chút, một giọt rượu cũng không thể dính."

Uyển Tình lặng đi một chút, mờ mịt nói: "Tôi không thả rượu..."

Mục Thiên Dương chột dạ thuyết: "Khéo, chocolate, con bé ăn chocolate có rượu."

Uyển Tình mạnh trừng mắt anh, giơ tay nhéo anh một cái: "Anh làm sao có thể như vậy?"

"Anh lại không biết..." Mục Thiên Dương chán muốn chết, ôm cô an ủi, "Yên tâm đi, không có việc gì."

"Đều tại anh!" Uyển Tình khóc nói.

"Tốt lắm tốt năm, tại anh tại anh..." Mục Thiên Dương nói, "Anh cũng đau lòng, anh mà biết, khẳng định không cho con bé ăn."

"Ô ô..." Uyển Tình thấy không thể trách anh, đau lòng rơi lệ.

"Đã phát hiện thì tốt rồi, về sau không cho con bé ăn."

Uyển Tình gật đầu, cảm thấy phát hiện sớm cũng có chỗ tốt. Hai năm nay luôn ghi nhớ đứa nhỏ còn nhỏ, cô căn bản không cho bọn họ uống rượu, lễ mừng năm mới khi ăn bánh trôi trứng gà, bọn họ cũng sẽ không cho rượu nếp vào. Hiện tại chỉ một giọt liền khó chịu như vậy, chờ bọn chúng trưởng thành học uống rượu, lập tức uống một chén, kia sẽ nghiêm trọng nhiều lắm a?  

'''''''''''''''

Giằng co tới nửa đêm mới được về nhà, Uyển Tình đặt Đinh Đinh trên giường, Đinh Đinh còn buồn ngủ, nhướng mày lên nhìn nàng.

Cô hỏi: "Còn khó thở hay không?"

Đinh Đinh lắc đầu.

Mục Thiên Dương ôm Đương Đương đã buồn ngủ, nói: "Anh mang Đương Đương sang phòng ngủ của Thiên Thành, cho đỡ chật chội."

Uyển Tình sửng sốt, nói: "Em mang Đinh Đinh tới phòng Thiên Tuyết vậy, cái giường kia của Thiên Thành cũng hơi nhỏ thật."

Mục Thiên Dương gật đầu, khuyên nàng: "Đừng lo lắng, không có việc gì."

Uyển Tình hơi nở nụ cười, ôm lấy Đinh Đinh tới phòng Thiên Tuyết. Mục Thiên Dương cũng đi sang, chờ tới Đinh Đinh ngủ rồi mới rời đi. Trở lại phòng, anh ngủ trong chốc lát nhưng rồi ngủ không được, lại chạy tới, nằm xuống bên cạnh người Uyển Tình.

Uyển Tình ssang muốn ngủ, mơ mơ màng màng hỏi: "Làm sao vậy?"

"Không có việc gì. Chỉ nghĩ muốn ôm em một cái." Anh thấp giọng nói.

Uyển Tình ừ một tiếng, chìm vào giấc ngủ.

Mục Thiên Dương ôm nàng, cũng rất nhanh tiến vào giấc ngủ, hoàn toàn không bị tỉnh lại, Đương Đương một mình nằm ở trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.

Sáng sớm khoảng bảy giờ, Đương Đương tỉnh lại, phát hiện mình chỉ có một mình, bởi vì trời đã đã sáng, bé cũng không sợ hãi, nghĩ đến ba mẹ cùng muội muội chắc rời giường trước rồi. Mà chính mình lại vẫn còn nằm trên giường, bé cảm thấy có điểm xấu hổ.

Cậu nhóc đứng lên, kiểm tra chăn cùng thảm một chút, may mà không đái dầm, xem ra chính mình ngày càng lợi hại rồi đó!

Bé vui vẻ bò xuống giường, phát hiện cửa chỉ khép hờ, bèn đi ra ngoài, theo phòng bếp tìm được toilet sẽ tìm đến phòng khách, nhưng vẫn không tìm được ba mẹ cùng em gái. Bé bắt đầu thấy sợ, cái mũi nhăn nhúm, muốn khóc.

Ba ba đâu? Mụ mụ đâu? Em gái đâu? Có phải bị người xấu bắt đi rồi không? Hay là không cần bé nữa?

Rốt cục, phát hiện cửa phòng của cô cũng chỉ khép hờ, bé đẩy ra đi vào, liên sụp đổ: Mọi người... Hóa ra... Thật quá đáng... Ô oa ——

Tiếng khóc vang lên, Mục Thiên Dương bừng tỉnh, thừa dịp Uyển Tình cùng Đinh Đinh còn chưa bị đánh thức, lập tức nhảy xuống giường ôm bé ra ngoài, hỏi: "Làm sao vậy?"

Đương Đương nức nở nói: "Mọi người không quan tâm con..."

"... Không có a.

"Ô ô... Rõ ràng là có." Đương Đương làm ầm lên: "Mọi người đều yêu em gái! Không thương con... Con thiếu chút nữa bị yêu quái ăn luôn!"

Mục Thiên Dương cảm thấy vấn đề này không nhỏ. Với 2 đứa trẻ thì giáo dục cùng thái độ không thể bất công, bằng không trong lòng bọn nhỏ sẽ cảm thấy uất ức, dễ phát sinh vấn đề.

Anh nghiêm túc nói: "Mọi người đối với con và em gái là giống nhau."

"Không ngủ cùng con..."

"Con là nam tử hán, nên độc lập, cứ ngủ cùng mụ mụ, một chút cũng không dũng cảm."

đọc truyện với
"Ô ô... Con sợ bóng tối." Thật sự sợ! Ô ô... Đương Đương ngừng một chút, nhìn anh, "Ba ba không sợ sao?"

"Cha không sợ."

Đương Đương sửng sốt, cúi đầu nhìn ngón tay: "Nhưng là con sợ... Con..." Bé không biết biểu đạt, khổ sở đến muốn khóc.

Mục Thiên Dương vội vàng nói: "Con trưởng thành cũng sẽ không sợ!"

"Khi nào thì con lớn?"

"... Ăn cơm thật ngoan."

"Còn bao lâu nữa?" Đương Đương đáng thương nhìn hắn, "Con muốn được giống em gái..."

"Là giống nhau." Mục Thiên Dương ôm chặt bé: "Ngày hôm qua là ba ba không tốt. Em gái bị ốm, ba ba cùng mụ mụ đều thực lo lắng, Đương Đương không phải cũng thực lo lắng sao? Ba mẹ sợ em gái lây bệnh cho Đương Đương, nên không dám cho em gái ngủ cùng con. Vốn, mụ mụ ngủ cùng em, ba ba ngủ cùng con, nhưng ba ba lo lắng cho em, phải đi thăm em, kết quả ba ba quá mệt mỏi, không cẩn thận ngủ mất. Con có thể tha thứ cho ba ba không?"

Đương Đương cúi đầu, nhìn ngón tay: "Con không sợ."

"Hả?"

"Không sợ em lây cho con."

"Nhưng ba ba cùng mụ mụ sợ. Em bị ốm, ba mẹ đã thực đau lòng, con cũng ốm, ba mẹ sẽ càng đau lòng."

"Nga..." Đương Đương trầm mặc một lát, nói: "Không sao nữa ạ."

Mục Thiên Dương thở ra, sờ sờ đầu bé, quyết định chờ bé lớn một chút, sẽ dạy bé đã là anh trai thì phải gánh trách nhiệm của nam nhi Mục gia, còn có nhất định phải trân trọng em gái! Tiểu tử ngốc ngươi vẫn chưa tưởng tượng được, em gái lớn rồi phải gả tới nhà người khác, đến lúc đó ngươi có luyến tiếc cũng phải bỏ a...

Mục Thiên Dương vừa nghĩ tới Đinh Đinh về sau phải lập gia đình, cả người đều cảm thấy không tốt. Dừng một chút nhớ tới Thiên Tuyết... Có loại xúc động hi vọng thời gian dừng lại!

"Con trai và con gái không giống nhau." Mục Thiên Dương nói, "Con trưởng thành sẽ rất lợi hại, em gái lớn lên lại không, em về sau cần con bảo vệ, bằng không sẽ bị người ta bắt nạt."

"Nga!" Vừa nói đến bảo vệ em gái, Đương Đương đã lên tinh thần: "Con không để người khác bắt nạt em!"

"Tốt!" Mặt anh giãn ra, nửa đời trước có anh hộ tống, anh già có Triển Huy hộ tống, ai cũng đừng nghĩ khiến con gái anh chịu khổ!

Nói chuyện một lúc, Đương Đương ẩn ẩn có cảm giác, chính mình cũng không phải không được coi trọng, mọi người cũng không phải thiên vị em gái. Ngược lại, chính mình giống như rất quan trọng đi! Nếu em gái không so lợi hại với bé lợi hại, bé sẽ không so đo. Bé cảm thấy chính mình hẳn là phải có bộ dáng của anh trai, sau khi Đinh Đinh tỉnh lại, so với mọi ngày phải quan tâm hơn.

Đinh Đinh không chịu uống thuốc, Uyển Tình cùng Thiên Dương ở một bên khuyên, Đương Đương nghe xong, cũng dùng giọng nói non nớt bắt chước khuyên.

Uyển Tình kỳ quái nhìn thoáng qua, đứa nhỏ này hôm nay sao không đúng lắm, dường như giống với người lớn vậy.

Đại khái là cùng tuổi dễ nói chuyện (o (╯□╰) o), Đinh Đinh có vẻ nghe hắn trong lời nói, vừa mới như thế nào cũng không chịu ăn, bị hắn nhất khuyên, thuận theo nói: "Con uống, nghe lời anh."

Đương Đương nhếch miệng cười, đột nhiên cảm thấy có thể trông nom được em gái sẽ có cảm giác rất thành tựu —— bình thường đều là bé bị người lớn trông nom...

Hôm nay là lễ tình nhân, nhưng bị chuyện tối ngày hôm qua ảnh hưởng, Uyển Tình vô tâm nghĩ tới chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Ban ngày mang mấy đứa nhỏ đi khu chơi trò chơi, Đinh Đinh tinh thần chưa được tốt, không hoạt bát bằng ngày thường. Đương Đương lúc nào cũng chú ý em, cũng không cùng chơi với đứa trẻ khác.

Uyển Tình thấy bọn chúng huynh muội tình thâm, rất là vui mừng. Cảm giác vui mừng này đã hòa tan sự lo lắng về thân thể Đinh Đinh.

Mục Thiên Dương sợ sẽ làm sai, kể lại chuyện sáng sớm, nói: "Về sau cần chú ý hơn, để bọn nhỏ không cảm thấy bị bỏ rơi."

Nói đến đây, trong lòng anh lại thấy đau buồn. Rõ ràng là đã xử lý hoàn hảo chuyện ngày hôm qua, như thế nào chuyện giáo dục đứa nhỏ lại thành vấn đề rồi? Mặc dù có trẻ con thì nhất định phải thảo luận về chuyện này, nhưng hôm nay là lễ tình nhân a...

Uyển Tình tà tà liếc hắn, có điểm tức giận: "Đều là anh! Em bình thường thật chú ý vấn đề này, ai kêu anh nửa đêm chạy loạn?"

"... Anh sai rồi." Mục Thiên Dương nói, "Nhưng mà, em trước kia luôn luôn tránh được, nhưng lúc khó ngủ có thể cũng có lúc không chú ý. Có thể đúng lúc phát hiện, cũng là chuyện tốt, có thể lựa chọn phương pháp, giáo dục cho tốt."

Uyển Tình buồn trong chốc lát, bất mãn nói: "Anh ngụy biện!" Đinh Đinh dị ứng, anh cũng nói như vậy.

Mục Thiên Dương ôm chặt lấy cô: "Tốt rồi, đừng nóng giận, anh về sau sẽ nghe chỉ thị của em!"

Uyển Tình thở dài, cầm tay anh: "Nhưng đó là với anh. Em cuối cùng là sợ này sợ kia, thà rằng tránh hết thảy, lại không nghĩ tới vạn nhất phiền toái tìm tới cửa thì làm sao bây giờ... Em chỉ có một người, quả nhiên là không được."

"Vốn là không được!" Mục Thiên Dương ôm sát cô, "Một cái nhà, không có đàn ông làm trụ cột tuyệt đối không được!"   

'''''''''''''''''''''

Uyển Tình ở trong phòng bếp làm cơm chiều, Mục Thiên Dương ở phòng khách trông con, xem tin tức kinh tế, Đinh Đinh Đương Đương ngồi dưới đất chơi xếp gỗ... Được rồi, thật sự là anh đang xem ti vi, trojongj con chỉ là thuận tiện.

Đương Đương nhìn thoáng qua cửa lớn, nhắc nhở: "Ba ba, đóng cửa."

"Không liên quan."

"Vì sao?"

"Vừa rồi cô gọi điện thoại, nói có đưa cái gì đó qua, bảo ba giúp một chút."

"A..." Đương Đương không rõ, thế nhưng vừa rồi ba ba mới thật sự gọi một cú điện thoại, là anh nói sự thật đi.

"Không được nói cho mẹ." Mục Thiên Dương nói.

"Vì sao?"

"Bởi vì cô muốn giữ bí mật."

"A..." Đương Đương thật sự gật đầu, nói với Đinh Đinh: "Không được nói cho mẹ đâu..."

Đinh Đinh nhìn Mục Thiên Dương một cái, có chút không tình nguyện đồng ý.

Chỉ chốc lát sau, có người đến, Mục Thiên Dương bước dài đi đến, lại rất nhanh đóng cửa lại, ôm một bó hoa hồng tiến vào. Hương thơm nồng nàn lập tức hấp dẫn hai đứa trẻ con, Đinh Đinh Đương Đương trừng mắt to, đặc biệt là Đinh Đinh, thân thể nhỏ đưnngs thẳng tắp.

Mục Thiên Dương bỏ hoa hồng vào phòng Thiên Tuyết, đi tới thấy bọn chúng, tay vuốt mũi chúng một cái: "Hôm nay ăn cơm cho ngon, ngày mai đưa các con đi chơi!"

"A..." Đinh Đinh có chút thất vọng.

Khi ăn cơm chiều, Đinh Đinh Đương Đương kiêng ăn, một đứa không ăn mướp đắng, một đứa không ăn ớt xanh. Mà còn nhìn thấy đối phương không ăn cái gì, thì mình cũng không ăn, thành ra hai đứa cùng không ăn mướp đắng và ớt xanh.

Uyển Tình làm vài món thức ăn, bọn chúng có thể ăn món khác, cũng không hề tranh cãi ầm ĩ, thật sự quy củ.

Nhưng uyển Tình vẫn thấy sắc mặt của chúng mờ ám, đặt ớt xanh bỏ vào trong bát của chúng. Đinh Đinh không phải cực kỳ bài xích, nhưng Đương Đương nhíu mày: "Cay."

"Cái này không cay."

"Không thể ăn."

"Không ăn không cao lên được."

Đương Đương nhìn Mục Thiên Dương, chỉ thấy ba cũng không động vào ớt xanh.

Uyển Tình ho nhẹ một tiếng: "Làm gương đi."

Mục Thiên Dương run lên, lập tức gắp một miếng ớt xanh to đùng bỏ vào miệng, vừa ăn vừa nói với Đương Đương: "Ba ba ăn ớt xanh nên mới cao thế này."

Đương Đương rưng rưng nuốt xuống.

Uyển Tình cũng đưa mướp đắng cho Đinh Đinh, Đinh Đinh suy sụp ra mặt.

Mục Thiên Dương ở bên cạnh cũng phối hợp làm gương, ra sức chịu đựng ăn mướp đắng.

Uyển Tình nói: "Ăn cái này sẽ xinh đẹp."

"Không ăn được..." Đinh Đinh nhăn mặt.

"Anh cũng ăn được, ăn rồi có kẹo ăn tiếp không thì tịch thu Uông Uông."

Đinh Đinh chép miệng, nhìn Mục Thiên Dương.

Mục Thiên Dương sửng sốt: Con bé này bình thường không phải ghét bỏ mình sao, chán ghét mình sao? Như thế nào lúc này mới nghĩ đến mình?

Tuy anh không muốn so đo với con mình, nhưng anh rất muốn bắt lấy cơ hội này nắm bắt tâm tư con gái... Nhưng là... Quyết không thể dung túng cho con cái, nếu không sẽ hại con. Anh vẫn hi vọng con gái của anh sẽ có dáng vẻ trắng nõn, khỏe mạnh, mê đảo tất cả đàn ông trong thiên hạ! Mà còn, anh nào dám đối nghịch với Uyển Tình? Hôm nay còn có một việc lớn chưa thành, không thể kéo thêm hận thù...

"Đinh Đinh ngoan, nghe mẹ nói đi." Anh dịu dàng nói.

Đinh Đinh bất mã xoay đầu đi, cúi đầu chịu ăn mướp đắng.

Mục Thiên Dương có chút hối hận, vợ và con gái không thể cùng lấy lòng, thật là...

Uyển Tình thây con không kén ăn, thở dài nhẹ nhõm một hơi, cơm nước xong ra cửa đi dạo, mua bóng bay cho hai đứa coi như khen thưởng.

Buổi tối trở về, trước cho con tắm rửa, sau đó đến người lớn. Mục Thiên Dương nói: "Em tắm trước đi, anh đi xem bọn chúng."

"Uhm." Uyển Tình xoa bóp khuôn mặt của con: "Đợi mẹ ra sẽ kể chuyện xưa cho."

Chờ cô vào phòng tắm, tiếng nước vang lên, Mục Thiên Dương lập tức lừa gatk hai đứa con: "Chúng ta ra ngoài xem ti vi được không?"

"Mẹ sẽ mắng." Đinh Đinh nói.

"Không đâu, mẹ sẽ xem cùng."

Mục Thiên Dương không tốn nhiều sức lực đã lừa gạt được hai đứa trẻ đến phòng khách trên sofs, bật đĩa DVD cho chúng xem, là Tom&Jerry. Sau khi cất kỹ, lấy thảm lông đắp lên người chúng, nói: "Cứ xem đi, ba đi xem mẹ tắm xong chưa!" Ách, lời này có phần không hài hòa, ai mặc kệ, trẻ con cũng sẽ không liên tưởng bậy bạ.

Anh xoay người đi vào phòng Thiên Tuyết, đem hoa hồng ôm vào phòng mình.

Uyển Tình tắm rửa xong đi ra, nhìn thấy có một bó hoa hồng tương trưng cho tình yêu kiều diễm ướt át đặt trên giường. Mùi hoa thơm ngào ngạt, hợp với rất nhiều trí nhớ và tình cảm trong cô, lan tràn vào trong đầu óc. Lúc này cô hoàn toàn không hề suy nghĩ đến con đang ở nơi nào, Thiên Dương ở nơi nào, hoa là ở đâu đến. Chỉ là chậm rãi đi qua, tay đụng chạm vào cánh hoa...

Cánh hoa non mềm, truyền lại xúc cảm nơi đầu ngón tay, giống như bị điện giật tiến vào tận đáy lòng, giống như có thứ gì đó nhẹ nhàng che chở cảm xúc của cô. Thấy có thiệp ở bên dưới, cô rút ra, mở ra đọc.

Thân ái gửi cô Đinh.

Bản thân anh tự nguyện trả giá, cả đời chung thủy, tín nhiệm, bao dung, bảo vệ... Cùng với mật mã chi phiếu, xin được cùng em đi nốt quãng đường còn lại, gọi em là vợ, hi vọng được em đồng ý.

Mục Thiên Dương.

Ngày 14 tháng 2 năm...

Uyển Tình bật cười, thắt lưng mạnh mẽ bị người ta ôm lấy. Cô biết là ai, hơi kinh ngạc một chút, trấn định lại.

"Đồng ý với anh đi." Mục Thieenn Dương nói.

"Không đồng ý đấu?" Uyển Tình hỏi

"Em dám?"

"Anh xem em có dám hay không?" Uyển Tình khép lại thiếp, quay đầu hỏi: "Con đâu?"

"Xem ti vi?" Mục Thiên Dương bất đắc dĩ: "Có thể mặc kệ bọn chúng được không? Hiện tại chúng ta thương lượng chuyện quốc gia đại sự."

Uyển Tình hé miệng mỉm cười, hai tay chống lên bả vai của anh, nhìn anh, sắc mặt khẽ phiếm hồng. Cô suy nghĩ các loại câu, nghĩ muốn lấy ra câu trả lời, nhưng đều cảm thấy không đủ hoàn mỹ. Cúi đầu phát hiện chính mình vẫn đang mặc áo ngủ, bỗng nhiên cảm giác như vậy một chút cũng không đủ lãng mạn, hỏi: "Có thể để em thay quần áo trước được không?"

Mục Thiên Dương nhìn thoáng qua, lúc này mới cảm giác dường như cô có chút mềm nhũn ở trước ngực mình, đang bị anh đè ép. Cô đã sinh con, dương như có chút tiến bộ, để cho anh muốn thể nghiệm một chút.

"Không cần đổi." Anh trố mắt nói, ngẩng đầu nhìn mặt cô: "Những cái khác đều không quan trọng. Chúng ta cũng có con rồi, về sau không cần xa hoa trụy lạc, vàng bạc châu báu gì, chỉ cần tốt là được rồi."

Uyển Tình động lòng: "Thật là khó có thể tưởng tượng."

Hiện tại đột nhiên cô mới thấy mấy ngày nay, anh cũng đã khác mấy năm trước rất nhiều. Anh thành một người bình thường, một người đàn ông của gia đình, hoàn thành trách nhiệm của người làm cha. Này đặt vào mấy năm trước, là khó có thể tưởng tượng.

Cô cho rằng, anh vĩnh viễn luôn cao cao tại thường, giày Tây, là người luôn luôn tham mưu và xa xỉ. Đương nhiên, anh tin tưởng về sau anh cũng không như thế, nhưng ít ra ở trước mặt cô, anh không giống thế, chỉ là Mục Thiên Dương của gia đình.

"Em có đồng ý hay không? Mục Thiên Dương sốt ruột hỏi.  

''''''''''''''''''

 Uyển Tình dừng một chút lẩm bẩm nói: "Một bó hoa hồng đã nghĩ cầu hôn..."

Mục Thiên Dương ngẩn ra, phát hiện ánh mắt của cô phiêu bốn phía, tựa hồ như muốn tìm cái gì vây. Anh hiểu được, lấy từ trong ví ra nhẫn kim cương màu ngọc bích của bốn năm trước, chậm rãi vững vàng... Đeo vào ngón tay áp út của cô.

"Ngón áp út của em còn dài hơn ngón trỏ." Anh nói.

Uyển Tình cắn môi nói: "Nghe nói người như vậy sẽ trải qua bệnh phát sinh."

"Nói bừa! Đây là đại biểu hôn nhân của em rất lâu, một khi kết hôn, liền tuyệt đối sẽ không ly hôn, sẽ bạch đầu giai lão."

Uyển Tình cười, giơ tay ôm lấy cổ anh, nghiêm túc nói: "Thiên Dương... Em chưa từng ngừng yêu anh..."

"Anh cũng vậy." Mục Thiên Dương mạnh phủng ở trên mặt của cô, hôn đi lên...

"A____" Uyển Tình thở nhẹ một tiếng, lập tức đứng không vững, bị anh ấn ngã xuống giường, "Ngô... Hoa..."

Mục Thiên Dương ôm cô nhanh một chút, đá bó hoa đi___quả thực là lợi dụng người ta xong, liền đá rơi người ta!

Hai người quấn lấy nhau cùng một chỗ, trong không khí tràn ngập hơi thở làm người ta mặt đỏ tim đập, cùng với hô hấp không ổn định của bọn họ.

Nghỉ ngơi một lát, Uyển Tình nói: "Tuy rằng... Em rất không muốn phá hư không khí. Nhưng mà... Đứa nhỏ đâu?"

"Đang xem TV." Cả người Mục Thiên Dương toàn mồ hôi, còn đặt ở trên người cô, cúi đầu hôn vụn vặt lên trên khuôn mặt của cô...

"Đừng tới..." Uyển Tình cầu xin nói.

"Em nợ anh ba năm, một lần sao đủ?"

"Về sau trả lại anh." Uyển Tình cầu xin tựa vào ngực anh làm nũng, "Nhưng mà đứa nhỏ là con của chúng ta."

"Uh..." Mục Thiên Dương đứng lên, vừa lau sạch sẽ vừa nói, "Anh tắm rửa một cái, sau đó đi ôm bọn nhỏ tiến vào."

"Mở cửa sổ một chút..." Uyển Tình chôn mặt ở trên gối, loại hơi thở điên cuồng này, thật sự làm cho người ta không nâng đầu dậy nổi.

Mục Thiên Dương cười, cúi đầu hôn lên vai của cô một chút, sau đó mửa cửa sổ ra đi tắm. Tắm rửa xong đi ra, Uyển Tình cũng mặc áo ngủ. Anh có điểm hơi buồn bực, bất quá điểm buồn bực đó còn không đánh lại sự ngạc nhiên và niềm vui khi đứa nhỏ được sinh ra, anh cảm thấy mỹ mãn ôm đứa nhỏ tiến vào.

Đã nhỏ đã buồn ngủ, tiến vào hô một tiếng mẹ liền không nhắc nổi mắt, không lại náo loạn muốn nghe chuyện xưa.

Mục Thiên Dương nằm ở phía sau Uyển Tình, ngủ một lát đứng lên: "Anh nghĩ... Anh còn là nên ngủ bên ngoài đi ngủ ngon!"

Uyển Tình bật cười.

Anh tự tay nhéo cô một chút: "Cẩn thận anh cho em cũng tưởng."

"Anh chán ghét!" Uyển Tình mặt đỏ nói, kéo chăn chum mặt, "Đừng để bị lạnh."

"Tuân lệnh, bà xã!"

"..."

Sáng sớm đứng lên, Mục Thiên Dương đi theo phía sau Uyển Tình. Uyển Tình làm bữa sáng, anh chuyển trứng gà, thỉnh thoảng trộm hôn một cái, hai người như keo như sơn. Nếu như không có đứa nhỏ, tất nhiên còn muốn châm tình cảm mãnh liệt của thế giới hai người.

Đinh Đinh Đang Đang cảm thấy, hôm nay ba ba điên rồi... Không đúng, là choáng váng, cười đến giống như đứa ngốc! Còn luôn vụng trộm hôn nhẹ mẹ, đừng tưởng rằng bọn chúng không phát hiện! Hừ, ba ba tưởng độc chiếm mẹ, hơi quá đáng, nhất định không để cho ba ba thực hiện được! Bằng không bọn chúng liền thảm, sẽ trở thành những đứa trẻ không có người muốn...

Sau khi ăn điểm tâm, Uyển Tình rửa chén, đuổi Mục Thiên Dương đi chơi với đứa nhỏ. Mục Thiên Dương xuân phong đắc ý, có điểm trạng thái không ở, làm cho hai đứa nhỏ càng thêm cảm giác nguy cơ. Nhưng mà trẻ con chính là trẻ con, tưởng phá cũng không nghĩ ra cái chiêu gì, chỉ có thể kiên trì bán manh giả đáng thương một trăm phần trăm không lay động được.

Uyển Tình thu dọn việc nhà xong, muốn đi mua thức ăn.

Mục Thiên Dương nói: "Không cần khổ cực như vậy, chúng ta đi ra ngoài ăn."

"Đồ ăn bên ngoài không tốt lắm, đứa nhỏ còn nhỏ như vậy, ăn hại bụng làm sao bây giờ?" Uyển Tình nói, "Hơn nữa mới qua ngày lễ, chắc là không biết mỗi ngày đều có người đi ra ngoài ăn cơm."

"Được rồi, anh sai!" Mục Thiên Dương thừa nhận sai lầm đúng lúc, "Đi cùng với em."

"Một mình em cũng có thể." Uyển Tình chu miệng nói, "Mỗi lần mang theo cả nhà, đều bị người vây quanh nhìn..."

Mục Thiên Dương dừng một chút, cảm thấy lời này không đúng, nửa ngày mới nói: "Mang theo cả nhà là anh được không?"

Uyển Tình lè lưỡi: "Đi thôi đi thôi, anh không chê mất mặt là tốt rồi."

Mục Thiên Dương đưa tay nhu mặt cô: "Đứa ngốc, em còn lè lưỡi... Đây là cẫu dẫn anh biết không?" Âm thanh của câu nói cuối cùng rất nhỏ.

Uyển Tình liếc anh: "Ai câu dẫn anh?"

"Chính là câu dẫn." Mục Thiên Dương đưa tay ôm thắt lưng của cô, "Anh thích... Đáng yêu đến mức làm động lòng người, cả người đều động."

Uyển Tình đấm anh một cái.

Mục Thiên Dương tránh thoái đúng lúc, còn hôn trôm một chút. Uyển Tình còn muốn đánh anh, anh bắt lấy tay cô, hôn lên, hai người liếc mắt đưa tình có điểm quá đáng, Đinh Đinh Đang Đang nhìn xem bắt đầu nổi lên nước mắt.

Nước mắt vừa muốn rơi xuống, chuông cửa vang lên.

Uyển Tình vội vàng đẩy Mục Thiên Dương ra, sờ sờ tóc nói: "Em đi mở cửa." Nói xong tức giận trừng mắt liếc nhìn anh một cái.

Đứa nhỏ thở dài nhẹ nhõm một hơi, bảo tồn lại nước mắt.

Uyển Tình mở cửa, nhìn Thiên Tuyết mặc áo khoác màu trắng đeo túi Chanel.

Thiên Tuyết nói: "Cái chìa khóa kia không biết làm sao tới quên mất rồi..." Kỳ thật, cho dù không quên, cô cũng không dám mở. Cảm giác chỗ này là nhà của anh hai và chị dâu, không thể xông loạn.

Uyển Tình cười rớt ra cửa, quay đầu nói với Mục Thiên Dương: "Thiên Tuyết quay về."

Mục Thiên Dương nhíu mày: "Ngày hôm qua chạy đi đâu, lúc này mới quay trở lại? Không nói rõ đối tượng hẹn hò, xem anh như thế nào thu thập em!"

Thiên Tuyết vừa đổi giày vừa nói: "A ~ đây là em tự giác anh còn không vừa lòng? Em mà ở trong này, anh nên chê em mười vạn vôn."

Mục Thiên Dương lặng đi một chút mới hiểu được. Mười vạn vôn, bóng đèn lớn siêu cấp! Mặt anh ửng đỏ, cấm lấy tờ báo đến xem, quyết định không nên cãi nhau với phụ nữ... Thật sự là ầm ỹ không thắng!

Thiên Tuyết liếc một cái, không nhăc nhở anh anh cầm ngược tờ báo, chỉ là hỏi: "Anh ở đây nhiều ngày như vậy, còn chưa có đến công ty xem? Việc làm ăn đều bị người đoạt xong rồi, anh còn ngồi được! Không nên cảm thấy Mục thị lớn, phân công ty này tồn vong không có ảnh hưởng. Anh vừa hăng hái phát triển sản nghiệp mới thật tốt, kết quả bị một cái công ty nhỏ vừa mới gây dựng đánh ngã, truyền đi ra ngoài có bao nhiêu dọa người?"

"Đánh ngã anh là bạn học già của em, em nên đắc ý?"

"Hừ ~ em đương nhiên đắc ý!"

Bạn học già? Uyển Tình nháy mắt một cái, vì sao không có nghe bọn họ đề cập qua, hoàn toàn nghe không hiểu... Có cảm giác có điểm luống cuống.

Mục Thiên Dương khép lại tờ báo, đứng lên: "Được rồi, anh đến công ty nhìn xem. Em muốn mang Uyển Tình đi tản bộ phải nắm bắt thời gian, hai ngày nữa anh mang cô ấy về nhà." Nói xong đi đến bên cạnh Uyển Tình, nói lời nói không sai biệt lắm, hôn cô.

Anh đi! Mở cắn! Thiên Tuyết vội vàng chạy đến sô pha, che mắt đứa nhỏ lại.

Hai đứa nhỏ bất mãn cực kỳ, cầm lấy tay cô muốn kéo xuống. Thiên Tuyết kinh hãi: Các cháu mới hai tuổi rưỡi, không nên biết sớm như vậy a!

Mục Thiên Dương hôn xong, bị Uyển Tình đánh một chút.

Anh liếm liếm môi: "Giữa trưa ăn cơm cùng nhau."   

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com