Bạo quân sủng phi Tác giả: Tuổi tuổi ngàn Văn án: Liễu An An dưỡng tại phiên vương phủ mười lăm tuổi, yếu ớt mềm mại. Cập kê sau đó, dựa theo lão phiên vương nguyện vọng, vào cung đi cấp tân đế làm phi tử, thổi bên gối phong. Truyền thuyết tân đế thích sát thành tánh, tàn bạo đáng sợ. Tự hắn đăng cơ khởi, triều đình trong ngoài, phàm là khác thường thanh giả, giống nhau giết không tha. Bạo quân người bên cạnh, đều bị là run run rẩy rẩy, ăn bữa hôm lo bữa mai. Liễu An An run run rẩy rẩy cắn chặt ngón tay, mắt hàm nước mắt. Tại kia vị bạo quân mí mắt dưới thổi bên gối phong, nàng rất sợ hãi nha. Nhất triều vào cung, liễu An An tận chức tận trách ghé vào bạo quân bên tai: Hô ~~ Nàng thổi! Nàng dùng sức thổi ~! Trử Dư phản thủ ôm lấy chính mình tiểu kiều kiều, cười khẽ nói nhỏ. Liễu An An khuôn mặt bạo hồng. Thổi bên gối phong quả nhiên sống không được vài ngày ! Bạo quân, bạo quân lại muốn giết chết nàng ! Yếu ớt phật hệ tiểu túng bao ~ Ăn đứng lên siêu ngọt ~ Nội dung nhãn: Chuyên tâm nhân sinh ngọt văn Nhân vật chính: ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: Một câu giới thiệu vắn tắt: Sủng phi một trăm loại cầu sinh kỹ xảo Lập ý: Vận mệnh nắm giữ ở trong tay mình
"Look up, laugh loud, talk big, keep the colour in your cheek and the fire in your eye, adorn your person, maintain your health, your beauty and your animal spirits."===Source: weibo/baidu/tianya/360doc/douban/facebookTrans: Yingie (@YunJaeDBSK), Kiem Duong, Diệu Đình, Linh Lung Tháp,...…
Lưu ý: Truyện lấy cảm hứng từ Đạo tình - Chu Ngọc."Anh hạ dược tôi!" gương mặt cô vì tức giận cộng với dược tình mà đỏ lên, làm tên nam nhân nào đó không nhịn được mà muốn cắn một cái:"Tức giận cái gì? Ván này do em thua còn trách ai được. Ngoan nào bảo bối! Ai bảo em không giảo hoạt bằng tôi" Nói xong anh không quên tặng cô một nụ cười xảo trá, điên cuồng giày vò cô suốt đêmTác giả: Tình Văn (bút danh)Nam chính phúc hắc, nữ chính cũng không kém nhưng làm sao bằng được nam chính chứ =))Truyện sủng, không có tiểu tam. Nếu có thì 1 là man chính 1 đao chém chết, 2 là nữ chính tát nát mặtKhông phải Văn tự tin đâu mà là nếu các bạn có đăng ở trang khác thì ghi nguồn và tên tui dùm nha _ Tình Văn _…
Minh Nhật là một đứa kiêu ngạo, nhưng vì quá thích cô ấy. Cậu đã... Tìm mọi cách bắt chuyện.Giả làm Grab đón đưa.Hướng dẫn cô ấy học Toán. Trộm nhìn cô ấy rồi dùng 7749 lý do biện minh. Nhưng cô ấy không hiểu lắm, cô ấy nghĩ cậu và cô ấy thật sự là bạn.…
Em nói, em và anh là hai thế giới...Em nói, anh là mặt trời còn em là mặt trăng...Em nói, giữa hai ta luôn tồn tại một khoảng cách...Em nói, gió thổi càng lớn, khoảng cách của hai ta càng xa...Em nói, em không đủ can đảm để tìm anh...Vậy vợ à, cứ đứng đó đợi anh...Anh sẽ chạy ngược lại chiều gió tìm kiếm em...Đừng đi nữa, đừng khiến anh mệt mỏi...Đừng gượng bước, đừng khiến anh tuyệt vọng...Đừng cố cười, đừng bắt anh gục ngã...Đừng rơi lệ, đừng làm tim anh đau...Sau tất cả, anh yêu em vợ ạ...Hạnh phúc có ngắn ngủi, anh vẫn cố kiếm tìm...Tử thần mang em đi, anh vẫn sẽ giật lại...Dù em cố chạy trốn, anh tuyệt không buông tay...Vì em là tất cả, là ánh sáng cuộc đời...Em là cả thế giới, giấc mơ anh tìm về...Vợ, xin đừng rời xa anh...…
Tác giả : Công Tử CaThể loại: hiện đại, niên thượng, cường thủ hào đoạt, ấm áp sủng văn, bá đạo phúc hắc biến thái thâm tình công, 1×1, có H, HE Nhân vật chính: Hàn Tuấn x Lâm Lang Nguồn Convert + Raw: Kinzie Tình trạng : 205c + 10 PN Edit: https://p2t92.wordpress.com/2015/10/07/ga-dan-ong-xau-xa/ "Mình rất thích bộ này nên save về đây để đọc cho tiện, có dẫn link page gốc của editor "…
Park Jimin, 19 tuổi, là chủ của một adult shop. Và nơi đây cũng như chủ của nó vậy, adult shop của Jimin, không bình thường như lớp vỏ bọc bên ngoài của nó.-au : bánh tét nhân ruồi.warning : MB, h dồn dập. dị ứng đừng đọc.…
Văn Án: Một tinh anh trên thương trường, một nữ tiếp viên hàng không ưu tú. Duyên muộn, tình muộn. Em không có cách nào chống lại sự cám dỗ của chị, cũng không biết có đủ dũng khí yêu chị hay không. Em chưa bao giờ động tâm, nên không biết phải làm sao với người khiến trái tim em loạn nhịp. Đây là tình bạn hay là ái tình? Chỉ có thể đi đến cuối cùng, chúng ta mới biết được đáp án.…