Extra
Kim Thái Hanh vẫn đang chờ đợi.
Đợi người ấy nói lời yêu.
Mặc dù cậu luôn ở bên cạnh chăm sóc anh vô cùng chu đáo, nhưng cả hai vẫn chưa chính thức bước vào một mối quan hệ nào. Điều này khiến lòng anh thật sự bức bối.
Sự kiên nhẫn anh dành cho cậu suốt thời gian qua đang nhanh chóng bị rút cạn như quả bóng xì hơi.
Kim Thái Hanh đã đặt Điền Chính Quốc vào tim mình từ rất lâu, thậm chí đến cả anh cũng không thể nhớ chính xác nổi là từ khi nào.
Có lẽ là từ khi anh trông thấy ánh mắt điên cuồng giấu kín sau lớp vỏ bọc người con trai ngu ngốc bất tài. Anh muốn biết nguyên nhân ẩn sau cái nhìn dữ dội ấy, cứ tìm hiểu lại tìm hiểu, chính anh lại tự sa chân vào vũng lầy tình ái lúc nào chẳng hay.
Nếu như kế hoạch ban đầu của anh là hủy hoại cả gia đình lão già khốn nạn đó, để lão tận mắt chứng kiến người thân của mình bị giày vò, thì chỉ sau một đêm, tất cả đã hoàn toàn thay đổi. Điền Chính Quốc, kẻ vốn bị anh xem là quân cờ lợi dụng, lại trở thành mảnh ghép quan trọng nhất trong thế giới của anh.
Trái tim của mãnh thú cô độc đã bị chính con mồi của mình cảm hóa.
Mà ông trời cũng rất biết chìu lòng người, đúng lúc Kim Thái Hanh muốn tiếp cận Điền Chính Quốc, lão già lại giao cho anh nhiệm vụ ở bên cạnh theo dõi cậu.
Ha ha...
Làm sao anh có thể để vuột mất cậu được đây?
Kim Thái Hanh dẫn dắt Điền Chính Quốc phát hiện ra việc mình là người do cha cậu cài vào, sau đó lại diễn nét đang đứng trên bờ vực để lập ra thỏa thuận, nhìn
cậu từng bước rơi vào tấm lưới mình giăng sẵn rồi cuối cùng dứt khoát ăn sạch từ trên xuống dưới của cậu một cách ngon lành.
Phải nói rằng, tất cả mọi chuyện đều nằm trong tính toán của anh.
Kể cả việc anh biết rằng bản thân mình sẽ phát cuồng vì pheromone suýt chết.
Anh đã đánh cược như thế.
Cược rằng cậu nhất định sẽ cứu anh.
"Kim Thái Hanh, ư... Anh đang nghĩ gì vậy...?"
Điền Chính Quốc cảm thấy Kim Thái Hanh hôm nay có hơi lơ đãng, rõ ràng đang trên giường cùng cậu nhưng hồn lại trôi dạt về tận nơi đâu. Dạo gần đây anh rất hay mất tập trung, nhất là khi cậu và anh bắt đầu làm tình trở lại. Và cậu cực kỳ không thích điều này.
Môi Kim Thái Hanh bất ngờ bị cắn mạnh đến mức bật máu, Điền Chính Quốc thô bạo liếm lên vết thương mình vừa gây ra, nhăn mặt nhìn anh: "Đừng có nghĩ đến chuyện khác."
Anh ngơ ra một lát rồi nắm lấy eo cậu dập mạnh, khẽ cười: "Anh chỉ đang nghĩ khi nào em mới nói yêu anh đây?"
"Anh cứ... a, ư, chờ tiếp đi... Ức!"
"Không sao, anh yêu em là được."
Kim Thái Hanh liếm lên cần cổ ánh lên vệt mồ hôi đầy quyến rũ, gặm cắn một chút rồi mút thật mạnh, lưu lại trên da thịt trắng nõn dấu vết chỉ thuộc về riêng mình.
"Điền Chính Quốc, em nhớ mai là ngày gì không?"
"... Em không nhớ..." Cậu nghĩ nghĩ rồi lắc đầu.
"Vậy ư?" Anh trầm giọng thúc mạnh vào trong vách thịt khít khao, "Thế thì thôi vậy."
"Kim Thái Hanh, chỗ đó... ư... chậm lại một chút..."
Kim Thái Hanh hình như đang giận dỗi, anh mặc kệ cậu bị mình chịch đến điên đảo thần hồn, ra sức dọng lút cán cặc bự vào sâu trong lỗ huyệt không ngừng co rút. Điểm dâm bị quy đầu thô to giã bành bạch muốn hỏng, liên tục bị nghiền ép không tha, âm thanh lép nhép vang vọng trong phòng khiến ai nghe thấy cũng xấu hổ đỏ mặt.
Điền Chính Quốc bị đụ trắng cả mắt, giật nảy lên theo từng cú nắc thô bạo. lỗ dâm tham lam cắn nuốt củ khoai vừa dài vừa cứng, hai chân co lên mở rộng ra cho anh dễ đụ mình hơn, miệng rên rỉ nhiễu nước bọt không thể khép lại nổi.
Cậu mơ hồ liếc nhìn đồng hồ treo tường, mười một giờ năm mươi lăm.
"Nhìn anh này!" Kim Thái Hanh cúi xuống trả lại một vết cắn trên môi cậu,
"Tập trung vào anh đi!"
Điền Chính Quốc vòng tay ôm cổ cậu đáp lại nụ hôn hoang dại, môi lưỡi quyện chặt vào nhau liên hồi trao đổi nước bọt ngọt ngào, bên dưới vẫn không ngừng động tác thúc đẩy. Hai cơ thể dính nhớp dán sát vào nhau không một khe hở, mỗi lần anh dập vào háng cậu là nước lại văng ra, trên ga giường đã ướt thành vũng lớn.
Mười một giờ năm mươi chín.
"Kim Thái Hanh, hức... Khoan đã, em... em..."
"Muốn bắn thì bắn ra."
Mười hai giờ.
"Hư aaaa!!!"
Điền Chính Quốc lên đỉnh cùng lúc với âm thanh nổ lộp bộp bên ngoài, ánh sáng hắt vào chiếu rọi lên đôi tình nhân đang ôm chặt lấy nhau. Kim Thái Hanh bị thu hút nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, và người anh trong giây lát liền khựng lại.
Dòng chữ "Kim Thái Hanh, em yêu anh" xuất hiện vô cùng hoành tráng giữa không trung.
Tô điểm cho lời bày tỏ ấy là một loạt pháo hoa rực rỡ.
Anh ngây người nhìn khung cảnh bên ngoài, nhất thời chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bỗng nhiên, cổ anh bị kéo phắt xuống, bên tai vang lên giọng nói dịu dàng xen lẫn tiếng thở hổn hển: "Kim Thái Hanh, chúc anh sinh nhật vui vẻ."
Đây là món quà sinh nhật mà cậu dành tặng anh.
"Em đã chuẩn bị cho hôm nay rất lâu rồi..."
"Cảm ơn anh vì đã đến bên cạnh em."
Điền Chính Quốc nâng mặt anh lên, nhẹ nhàng hôn.
"Em yêu anh. Em thật sự rất yêu anh!"
Hôm nay cậu không cần đến men rượu mới dám nói lời thật lòng nữa.
Trái tim Kim Thái Hanh trong phút chốc những tưởng như ngừng đập vì hạnh phúc. Anh nhắm mắt hôn trả, cố gắng kìm lại sự kích động đang dâng trào mãnh liệt.
Điền Chính Quốc.
Cuối cùng thì...
Em cũng thuộc về anh rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com