Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

BBKT (70-75)

Chương 70:

Thập a ka nhìn lướt quanh một vòng các vị a ka, lớn tiếng hỏi : “Hoàng a mã đâu?”. Tên thái giám bên cạnh vội khom người nói : “Vạn tuế gia mới nghỉ ngơi được một lúc, vẫn chưa thức dậy, Thập a ka xin hãy đợi thêm một lát nữa!”

Thập a ka tức giận đập bàn một cái, hỏi tên thái giám : “Trà đâu? Không thấy gia đang ở đây sao ?” Thái giám hấp tấp khom người trả lời: “Nhược Hi cô nương mới vừa đi ngâm trà, dự tính chỉ một lúc nữa sẽ có ngay ạ.”

Thập a ka tay đang đập bàn rầm rầm, bỗng ngừng lại, giữa không trung ngừng một chút rồi lại chậm rãi đặt yên trên bàn. Ta thở dài bực bội, cái đồ ngốc này,tìm người trút giận, lại nhiều lần rơi xuống đầu ta.

Thập tứ hỏi : “Thập ca đây là  chịu ức hiếp ở đâu mà đem bực tức đến đây trút vậy? Làm gì mà cứ liên tục dùng tay áo che nửa mặt thế kia ?Khó có thể là cùng ai đó đánh nhau chảy máu lắm nha?”

Thập a ka sắc mặt nhăn nhó,lộ vẻ đờ đẫn cả buổi, vỗ bàn cái rầm, cả người vùng lên nói lớn: “Cho dù phải liều cái mạng này bị hoàng a mã trị tội, ta cũng phải bỏ người phụ nữ đanh đá này mới được!”

Cả sảnh đường các a ka nghe thấy,ai nấy đều sững sờ, nhưng Thập tứ lại cười phá lên, một mặt nói : “Mau bỏ tay áo ra, để chúng ta xem xem! Rốt cuộc là bị đánh ra nông nỗi nào? Một hồi mới còn giúp ngươi đập gõ cổ vũ được chứ.”

Cửu a ka và Thập tam a ka nghe vậy, đều là muốn phì cười nhưng gắng gượng. Tứ a ka sắc mặt vẫn luôn thản nhiên, giống như không nghe thấy gì, buông mắt nhìn chằm chằm xuống nền nhà. Bát a ka khẽ cau mày lớn tiếng quát: “Nào có cái việc đem chuyện riêng tư vợ chồng mang tới trong cung? Còn không mau quay về!”

Thập a ka tức giận đứng một chỗ, không nói lời nào, cũng không thèm di chuyển. Thập tứ cười cười tiến lên, muốn giở tay áo hắn xem thử thành quả. Thập a ka nóng nảy hất hắn ra, Thập tứ dừng tay, cười tủm tỉm hỏi: “Rốt cuộc bị sao vậy? Nói nghe chút đi, đúng lúc chúng ta giúp ngươi phân xử.”

Bát a ka nhìn Thập a ka không rục rịch, chỉ biết thở dài hỏi: ” Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Ngươi lại đến đây gây náo loạn?”

Tiểu thái giám đang bê khay trà, nhẹ giọng nói : “Tỷ tỷ, trà đã chuẩn bị xong rồi!”. Ta nhận khay trà, giở rèm bước vào. Thập a ka chỉ vào tên thái giám đang đứng bên cạnh hét lớn: “Đều cút hết đi!”. Từ sau khi hắn bước vào, tên thái giám  luôn nơm nớp lo sợ đứng cúi đầu,như phụng phải thánh chỉ  giờ hấp tấp rút khỏi, thái giám canh gác bên ngoài rèm cũng cấp tốc rời đi.

Hắn đùng đùng tức giận kể lể: “Tết nguyên tiêu năm nay, ả trông thấy chiếc đèn lồng dùng ngắm vui mắt trong thư phòng của ta, rồi thì cũng coi như không có gì đi. Hôm nay chẳng biết nghe từ ai rỗi rãi ăn nói xoàng xiêng, quay trở về đem chiếc đèn lồng ném vào mặt ta, mấy đá đạp bẹp dí, vừa nhao nhao vừa ầm ĩ nói cái gì ta nghe cũng không rõ ‘tại sao đem cái đồ năm ngoái người ta không cần mới đưa cho ả?’  ta nào có rảnh rang mà giải thích nhiều lời với ả chứ? Ả càng phát tiết càng gay gắt. Ta tức giận mắng ả tính tình ngay cả nửa điểm cũng không sánh được với Nhược Hi, ả đột nhiên nổi điên, lại có thể cho ta, cho ta…”. Đang nói, mởống tay áo hé cho Bát a ka nhìn thoáng qua một chút, lại nhanh chóng che lại.

Ta nghe đến đó, chỉ cảm thấy lúng túng, tiến thoái không xong. Thập tứ cười liếc mắt nhìn ta. Bát a ka ôn nhu khuyên nhủ: “Cũng không phải vì một chuyện như vậy mà nói bỏ vợ là bỏ chứ. Về trước đi, chốc nữa ta nói với tỷ tỷ nàng mắng cho nàng ấy một trận, cho ngươi trút hết giận nhé.” Thập a ka ngồi trở lại trên ghế, nói : “Bát ca, huynh không cần khuyên ta, lòng ta đã quyết!.” Thập tứ vội tắt lịm vẻ mặt cười hi hi ha ha, nghiêm mặt nói : “Thập ca, ngươi cứầm ĩ như thế này cũng không phải cách, khi không lại làm liên lụy đến Nhược Hi, hay là tạm thời đi về trước đi.”

Thập a ka nóng nảy nói : “Ta sẽ tự mình cùng hoàng a mã nói cho rõ ràng,ta sẽ bỏả, bởi ả đúng là đồ đàn bà chua ngoa! Có cái gì mà liên quan đến Nhược Hi đâu chứ?”

Thập tứ nghiêng đầu nhìn ta, tỏ vẻ bất lực, ra hiệu cho ta hãy tự mình tìm một biện pháp. Ta do dự một hồi, hôm nay thật đúng nhiều chuyện dồn đến một lúc, thái tử cầu hôn dư ba chưa lắng. Đến Thập a ka tính khí hồ đồ, đi gặp Khang Hi không biết còn muốn nói cái gì, ngộ nhỡ có câu nào khiến Khang Hi tức giận, trút giận sang ta, hậu quả thật đáng sợ. Sau khi cân nhắc lợi hại, cảm thấy không thể giải quyết ổn thỏa hơn đành phải dùng đến cách này. May mà người ở nơi đây, ngoại trừ Tứ a ka và Thập tam a ka, đều là người của Bát gia Đảng, dù có coi nhẹ lời của ta, nhưng cũng phải nghĩ đến Thập a ka.

Ta tiến lên hướng về phía Thập a ka hành lễ, nói : “Nô tỳ bạo gan, có mấy câu muốn nói.” Thập a ka nói: “Không cần khuyên ta! Lòng ta đã quyết rồi!”. Nói xong sau cùng nhắm hai mắt lại.

Trái lại ta vẫn tiếp tục nói : “Không có ý định khuyên ngươi, chỉ là muốn hỏi ngươi một câu thôi.” Hắn không hề phản ứng, ta hỏi : “Thập a ka, ngươi bị phúc tấn đánh, có đánh trả lại không?”. Hắn nhắm mắt lạnh nhạt hừ một tiếng, nói: “Không có!”

Ta hỏi : “Vì sao?” Hắn mở mắt nhìn ta, nhất thời có phần mông muội, qua một hồi lâu mới nóng nảy nói: “Ta không chấp nhặt với phụ nữ!” Ta nói : “Tính ngươi mà nổi giận thì dâng lên tới đâu, còn có thể nhớ đến không chấp nhặt cùng phụ nữ sao? Chỉ sợ đến một đứa con nít, cũng là đánh cho nó một trận xả hết tức giận rồi mới suy nghĩ lại”. Hắn câng mặt nhìn ta.

Ta chậm rãi nói : “Khi còn bé nô tỳ đặc biệt rất thích ăn kẹo hồ lô, bởi vì nó chua chua, ngọt ngọt, giòn giòn, lâu lâu mới ăn một lần, cảm giác luôn rất tươi mới. Về sau vì hoàng a mã ngại nó không được sạch sẽ, không chịu mua cho ta ăn nữa, ta lại càng lúc càng không thể quên được mùi vị thơm ngọt của kẹo hồ lô, chung quy vẫn cho rằng đó là món ăn ngon nhất thiên hạ. Mặc dù ta bình thường cũng rất thích ăn phù dung cao (bánh có hình bông sen), nhưng vẫn cho rằng kẹo hồ lô ăn ngon hơn nhiều. Sau này, có một ngày, ta cuối cùng lại được ăn kẹo hồ lô, Thập a ka, ngươi đoán xem ta có cảm giác gì?”

Thập a ka có chút khó hiểu nhìn ta, thấy ta vẫn dán chặt mắt vào hắn, hắn nói : “Chắc là cảm thấy rất thích thú!” Ta cười cười nói: “Sai rồi! Là thất vọng! Cực kỳ thất vọng! Trong nháy mắt nô tỳ chợt nhận ra rằng cái món ăn này, mặc dù không khó ăn, nhưng tuyệt đối không ăn ngon bằng phù dung cao, nô tỳ vì sao vẫn cứ luôn cho rằng nó ngon hơn phù dung cao cơ chứ? Sau đó thử ba tháng không ăn phù dung cao, mới phát hiện bản thân thèm đến muốn chết, mới nhận ra thứ mình thích ăn nhất chính là phù dung cao. Nô tỳ dĩ nhiên không biết theo thời gian ngày một trưởng thành, tự khẩu vị của mình đã sớm thay đổi, chẳng qua chỉ là cứ cố chấp giữ lại những hồi ức đã qua mà không chịu buông tay, lại không biết rằng bản thân đã bị chính những hồi ức đẹp đẽ đó đánh lừa!”

Nói xong ta lẳng lặng nhìn Thập a ka, hắn vẫn mang vẻ mặt mơ hồ, lời của ta chẳng lẽ  khó hiểu lắm sao? Ta nhìn về phía Thập tứ a ka, Thập tứ tỏ vẻ tán dương liếc nhìn ta một cái, ngay sau đó quay lại nhìn Thập a ka mà bất đắc dĩ lắc đầu.

Xem ra vấn đề không phải ở ta, việc đã đến nước này, nói một lần cho sáng tỏ luôn vậy! Ta hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói : “Thập a ka, kỳ thật nô tỳ là kẹo hồ lô kia, mà Thập phúc tấn chính là phù dung cao, phù dung cao vẫn luôn nằm trong tầm tay với của ngươi, thời gian qua lâu, ngươi không cảm thấy nó hiếm lạ. Mà kẹo hồ lô ngươi lại không bao giờ có được, lưu giữ trong tâm trí, mùi vị càng lúc càng ngon. Nhưng nếu thật có một ngày ngươi không còn phù dung cao nữa, ngươi mới biết, thực ra thứ ngươi thích ăn nhất chính là phù dung cao.”

Thập a ka sắc mặt lúc kinh sợ, lúc đau đớn, lúc nghi hoặc, lặng lẽ trầm tư. Ta nói : “Nô tỳ hỏi lại lần nữa, Thập a ka vì sao không đánh trả?”

Sắc mặt thập a ka biến hóa thất thường, do dự không chắc. Ta nói: “Có lẽ là dù cho nóng giận cực kì,tận sâu trong đáy lòng vẫn là không muốn làm việc ấy!” Hắn mạnh tay hất chung trà trên bàn xuống mặt đất, hét lớn: “Không phải! Không phải! Ta không giống như ngươi nói! Ta bao giờ cũng nói không lại ngươi! Dù sao cũng đều không phải!” Nói xong, che mặt lại như cũ phóng chạy ra ngoài.

Ta chạy theo vài bước, Thập tứở sau nói lớn: “Để cho hắn tĩnh tâm suy nghĩ một chút, khúc mắc trong nhiều năm như vậy không phải trong chốc lát đã nghĩ được thông suốt, huống chi hắn chính là một người có nhận thức bảo thủ.”

Ta dừng bước, hết sức khó xử, quay người về phía mấy vị a ka hành lễ qua loa, cũng không dám nhìn vào mặt ai, vội vàng lui ra. Lúc đi ra sai Vương Hỉ đưa người vào trong hầu hạ, lại căn dặn mau chóng dọn sạch chung trà vỡ nát trên sàn nhà.

Ta ngồi bên cạnh bàn trà, ngơ ngẩn nghĩ đến Thập a ka và Thập phúc tấn. Ngọc Đàn nhẹ giọng nói: “Tỷ tỷ, nên dâng trà cho Vạn tuế gia rồi!” Ta vội vàng đứng lên, Ngọc Đàn bê khay trà đưa cho ta, ta ổn định lại tinh thần, nâng khay trà, từng bước ngắn nhanh bước đi.

——————————————————–

Chương 71:

Khi tiến vào bên trong, Khang Hi đang cùng các vị a ka đang thương nghị vụ việc ‘Kết án Giang Nam tổng đốc và tuần phủ’. Trong lòng khẽ thở dài, lại là tham ô! Bây giờ đúng là tháng tháng có tham nhỏ, vài tháng có tham lớn!

Vì khoa thi hương tổ chức ở Giang Tô, phó chủ khảo Triệu Tấn thông đồng cấu kết trong ngoài, gian lận trắng trợn, đến mức khi công bố danh sách thi đậu thì sĩ tử Tô Châu nổi lên om sòm. Khang Hi lệnh cho tuần phủ Trương Bá Hành, tổng đốc Lưỡng Giang Cát Lễ cùng hộ bộ thượng thư Trương Bàng Cách, chỉ định tuần phủ Lương Thế Huân hội thẩm vụ án.Trong quá trình thẩm tra xử lí lại liên đới đến việc Cát Lễ nhận hối lộ năm mươi vạn lượng bạc, vụ án càng lúc càng rắc rối, phức tạp, thẩm tra xử lí hơn một tháng mà vẫn chưa đưa ra được kết luận gì. Trương Bá Hành tức giận tấu chương vạch tội Cát Lễ, Cát Lễ nghe thấy tin cũng lập tức dâng thư công kích Trương Bá Hành. Trong một lúc nhiều người cùng nói rối rắm, ai cũng có cái lý của mình.

Khang Hi rơi vào đường cùng lại phái Mục Hòa Luân, Trương Đình Xu  thăm dò ý kiến, nhưng bọn họ vì kiêng dè quyền thế Cát Lễ mà cho đến giờ vẫn không quyết đoán. Cát Lễ xuất thân hiển quý, là hậu duệ thứ tư của Ôn Thuận Công Hà Hòa Lý,con rể của Thái Tổ Nỗ Nhĩ Cáp Xích,thuộc tộc Đống Ngạc Thị ,nằm trong Mãn Châu Chính Hồng Kỳ,bản thân quyền cao chức trọng,là Tổng đốc Lưỡng Giang tướng soái đại quan chức danh lừng lẫy, đó cũng chính là quan nhất phẩm. Điều quan trọng nhất Cát Lễ vẫn luôn rất được vua coi trọng ân sủng.

Khang Hi hỏi Tứ a ka phải làm cách nào, Tứ a ka cung kính trả lời: “Khi hoàng a mã đi tuần sát phía Nam từng tán dương hành động của Trương Bá Hành ‘Giang Nam đệ nhất thanh quan’, hắn trong dân gian  cũng để lại không ít tiếng thơm. Khi hoàng a mã thân chinh đánh Cát Nhĩ Đan, Cát Lễ tham gia lập được công lớn, lúc đó đạo quân bị vây khắp đại thảo nguyên, duy chỉ có Cát Lễ mạo hiểm chỉ huy vận chuyển binh lương tiến thẳng vào giữa chiến trận, từ trước đến nay đối với hoàng a mã luôn trung thành và tận tâm. Giờ đây hai người ấy lại công kích lẫn nhau, quả thật có khiến cho người ta cảm thấy đáng tiếc! Ý nhi thần vẫn là cần phải điều tra rõ ràng, không xử oan uổng bất cứ người nào.”

Ta một mặt cúi xuống dâng trà, một mặt hé miệng cười, hay cho cái gọi là ‘mạt hi nê’ *(ba phải), nói hay chưa nói cũng có khác gì nhau, có điều khi phải tiếp lời hắn lại không còn cách nào khác, ý định ban đầu của hắn khẳng định chính là nghiêm trừng kẻ tham ô, nhưng lần trước vụ án hộ bộ làm hao hụt ngân lượng mua thảo đậu, vì đưa ra chính kiến của mình không hợp ý với Khang Hi mà phải chịu trách mắng, lần này lại liên quan đến sủng thần Cát Lễ của Khang Hi, không có khả năng xác định trước  tâm ý của Khang Hi, nếu không muốn làm Khang Hi mất vui, hắn chỉ có thể ‘đạo quang ẩn hối, ẩn tàng chính kiến’ ( đại loại: làm cho mọi thứ trở nên mờ mịt, giấu đi chính kiến).

Khang Hi lại hỏi ý kiến Bát a ka, Bát a ka trả lời: “Ý nhi thần cũng giống với ý của Tứ ca, tức là phải điều tra kỹ càng, vật uổng vật túng (không sai lệch,không bỏ sót)”

Ta lại tiếp tục thầm cười trong bụng, đây cũng coi như một lẽ trót lọt, có quan điểm cũng như không có quan điểm. Đợi sau khi dâng trà xong, ta cúi đầu rời đi.

Ngọc Đàn thấy ta cau mày bụm lấy một bên hông, đứng bên cạnh ta đang nửa ngồi nửa đứng hỏi: “Đau không?” Ta gật đầu nói: “Sơ sơ thôi,cũng tạm ổn!” Ngọc Đàn nói : “Đến tối muội giúp tỷ dùng rượu trắng, bột mì và lòng trắng trứng đắp vào chỗ bị thương. Chỉ vài ngày sẽ chóng lành.” Ta hướng về phía nàng cười cảm kích, gật đầu.

Trong lòng hốt nhiên sợ hãi, nghĩ ngay cả Ngọc Đàn không có ở đấy mà vẫn nghe nói Thập a ka gây náo loạn, Khang Hi sao có thể không biết được.

Qua hơn nửa buổi, Vương Hỉ đi vào nói: “Vạn tuế gia cho gọi tỷ tỷ!”. Ta đứng dậy đi theo hắn. Mấy vị a ka cũng đang bước ra ngoài, ta và Vương Hỉ vội cúi người đứng một bên đợi cho bọn họ đi hết, ta mới tiến vào trong.

Khang Hi hỏi: “Lúc nãy đã xảy ra chuyện gì?Dận Thị Ngã náo loạn cái gì? Nào là đuổi người, nào là hất vỡ cốc chén.”

Ta quỳ trên mặt đất, nghĩ chung quy cũng không thể lừa gạt được. Cúi đầu nói: “Thập a ka và Thập phúc tấn cãi nhau, nhất thời tức giận chạy đến tìm hoàng thượng phân xử đúng sai. Sau đó được khuyên vài câu, thì lại trở về rồi ạ.”

Khang Hi nói: “Những việc này trẫm đều biết rồi, nhưng vì sao mà ầm ĩ, vì sao mà khuyên hắn trở về?” Giọng điệu mặc dù ôn hòa nhưng lại mơ hồẩn chứa vẻ uy nghiêm áp bức. Trong lòng ta run rẩy, dập đầu một cái nói : “Thập a ka và Thập phúc tấn cãi nhau xét đến cùng nguyên nhân là vì những lời đồn đại vô căn cứ nhiều năm về trước. Cho nên cũng coi như nguyên nhân là do nô tỳ gây ra.Đúng là nô tỳ đã bạo gan khuyên nhủ.” Năm ấy chuyện ta và Thập a ka có tình ý, toàn bộ Tử Cấm Thành đều truyền tụng xôn xao, Khang Hi không có lý gì lại không biết.

Ta đem chuyện về chiếc đèn lồng khiến  nảy sinh cãi vã, từ đầu tới đến đuôi thuật hết một lần, những chuyện đã nói với Thập a ka cũng đại khái lập lại hết một lần.

Sau khi nói xong, đầu dán trên mặt đất, trong lòng chỉ cảm thấy rất khó chịu, từng chuyện, từng chuyện một, không biết Khang Hi sau cùng sẽ xét xử ta như thế nào đây. Chợt cảm giác tất cả mọi thứ đều không nghĩa lý gì, ta cả ngày nơm nớp lo sợ, nhìn trước ngó sau, nhưng chỉ cần một chỗ sơ suất, sống chết đều nằm trong tay kẻ khác, cho dù là Khang Hi hay a ka, bất luận nói với ai đều có thể trong nháy mắt đẩy ta xuống địa ngục. Chán chường vô hạn, mệt mỏi vô hạn.Chợt nghĩ nếu như ông ta từ đây đem ta gả cho Thập a ka, ta cũng sẽ chấp nhận, không muốn tranh cãi nữa, không muốn  kháng cự nữa.

Khang Hi vẫn không nói một câu, không khí giống như vẻ chết chóc quạnh vắng đang ngưng đọng, ta đờ đẫn chờKhang Hi xử lý, sau một lúc thật lâu, Khang Hi nói: “Đứng lên đi!” Ta dập đầu đứng dậy. Khang Hi dừng mắt ở ta, ôn hòa hỏi: “Đạo lý mà ngươi nói rõ ràng minh bạch như thế, tương lai đến một ngày nào đó chính mình có thể làm được không? Quên đi những thứ không có được, trân quý những gì đang có?”

Ta bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Khang Hi, đối diện với ánh mắt như nhìn thấu mọi thứ của ông ta, lại vội vàng cúi xuống. Lặng im một hồi, mới trả lời: “Nô tỳ không biết!”

Khang Hi khẽ thở dài, ôn nhu nói: “Lui ra đi!”

Ta khó hiểu lui đi, trong đầu vọng lại lời nói của Khang Hi “Quên đi những thứ không có được, trân quý những gì đang có?”, ông ta có thể cho rằng cái gì ta không có được, cái gì ta có được đây?

Trong lòng khó chịu, lững thững đi dạo bên ngoài hành lang, trông lên bốn phía tường cao,trời đất cũng bị chúng rào quanh bức bối chập hẹp. Lại ngửa đầu nhìn về phía bầu trời xanh lam, sáng trong khoáng đạt, vô biên vô hạn. Chúng cách ta dường như rất gần, tựa hồ với tay một chút là có thể chạm tới. Bị mê hoặc mà đưa tay ra nắm lấy, nhưng không có gì, chỉ có gió nhẹ đang lả lướt qua những kẽ hở bàn tay  nắm lại trong vô vọng.

“Nhược Hi!” Ta thẫn thờ nhìn bóng dáng mong manh sương khói của Bát a ka, ngây người cả buổi, mới biết được là đang gọi ta. Hướng về hắn mỉm cười nói: “Cái gì cũng không có, chỉ có gió.” Vẻ mặt Bát a ka ngẩn ra.

Thập tứ kinh ngạc hỏi: “Nhược Hi, ngươi bị sao vậy?” Ta còn chưa kịp trả lời, hắn và Bát a ka hướng về phía sau ta cúi người hành lễ, Bát a ka cười nói: “Tứ ca còn chưa xuất cung à?” Ta nghiêng người quay đầu lại ổn định nhìn Tứ a ka và Thập tam a ka đang chậm rãi đi tới.

Thập tam a ka cười cười nhìn về phía Bát a ka hành lễ, vừa nói: “Đệ và tứ ca muốn đi thỉnh an Đức Phi nương nương, rồi mới trở về. Bát ca vì sao cũng chưa xuất cung?” Bát a ka cười nói: “Bỗng nhiên nhớ tới Nhược Lan có một số việc muốn ta hỏi Nhược Hi , nên có nán lại một chút.” Nói xong nhìn ta ôn nhu nói: “Nhược Hi, càng ngày càng không phép tắc, an cũng không thỉnh sao?”

Trong lòng còn đang buồn bực, hướng về phía Tứ a ka và Thập tam a ka thỉnh an, một mặt nói: “Nô tỳ ở đây cũng đã lâu, còn phải quay trở lại phiên trực.”

Lẳng lặng nhún người đứng một hồi lâu, nhưng không có người nào nói gì, ta ngẩng đầu dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Tứ a ka, hắn thần sắc không đổi, tùy ý phất tay nói: “Đi đi!”. Ta vội vã bước nhanh đi, nghe phía sau tiếng Thập tam cũng đang xin cáo lui với Bát a ka.

——

Chương 72:

Hôm qua suốt một đêm trằn trọc không ngủ được, trong đầu mãi suy nghĩ đến câu nói của Khang Hi, biết có nghĩ nữa cũng là không hiểu, nhưng không cách nào kiềm lại được. Hôm nay đang trong buổi làm sớm, cố gắng gượng cho hết buổi làm, sau khi trở về, cảm giác đầu đau nhức, nằm trên giường nhưng không ngủ được, trái lại đầu càng lúc càng váng vất, đành phải đứng dậy.

Ngồi trước bàn đờ đẫn một hồi, trải một trang giấy, mài mực, bắt đầu luyện chữ, vẫn như cũ chiếu theo nét chữ của hắn, từng nét từng nét mà viết ‘hành đáo thủy cùng xử, tọa khán vân khởi thì…’ (Đi theo ngun nước chy, ngi ngm mây tri bay), vẫn luôn dùng hiệu quả phương pháp trấn tĩnh, nhưng hôm nay dường như không tác dụng mấy, viết đến hai trang giấy lớn, tâm trạng vẫn không chịu an định.

Đang cặm cụi viết chữ, chợt nghe tiếng cổng viện mở ‘két’ một tiếng, ta theo tiếng động ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Tứ a ka đang đẩy cửa đi vào.

Ta đang cầm bút, vẫn còn ngớ người ra. Đột nhiên có phản ứng trở lại, hấp tấp thu gom giấy bút, hắn đi đến cạnh bàn hỏi: “Viết gì vậy?” Ta nói: “Không có gì, tùy tiện luyện chữ thôi.”

Hắn ngồi xuống ghế bên cạnh nói: “Vậy mà phải dụng công như thế à?” Nói xong kéo tay của ta , tiện tay mở ra xem.

Ta có chút xấu hổ, ngượng ngùng nói: “Viết rất khó coi đúng không?” Hắn ngưng mắt nhìn một hồi lâu, nói : “Luyện nhiều lần rồi à?” Ta cúi đầu ‘uhm’ một tiếng!

Hắn hỏi : “Chỗ bị đá hôm qua còn đau không?” Ta lắc đầu nói : “Chỉ va chạm nhẹ thôi mà,không có chỗ nào bị đá đau.”

 Hắn lặng một hồi, đột nhiên nói: “Nhược Hi, đồng ý với ta một chuyện được không?” Ta hỏi: “Chuyện gì?”

Hắn nói: “Từ giờ trở đi vĩnh viễn không nói dối ta. Ta và ngươi đều giống nhau, cho dù  khó nghe cũng đều muốn lời chân thật.”. Ta lặng đi một hồi rồi hỏi: “Vậy ngươi có thể đồng ý với ta vĩnh viễn không bao giờ nói dối ta không?” Hắn thở dài: “Thật là tính toán rõ ràng, minh bạch, một chút lợi cũng không để người ta chiếm được. Nhưng khi bị trúng một cước của Thập đệ, sao không tính với hắn?Chịu rơi đầu mạo hiểm bảo vệ Thập tứ đệ, ngươi thật không biết tính toán đến thế hay sao?”

Ta cười nói: “Ta chỉ biết tính toán với người thông minh, gặp người hồ đồ thì tự mình cũng hồ đồ theo à.” Hắn ‘hừ’ một tiếng hỏi: “Nếu như ta đồng ý, ngươi cũng đồng ý chứ?”

Ta cười gật đầu, hắn nói: “Ta đồng ý!”

Ta giật mình nhìn hắn, hắn thản nhiên nhìn lại ta. Ta hỏi : “Tại sao?” Hắn nói : “Không tại sao sao cả. Chỉ cảm thấy nên như vậy.”

Ta nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng có một số việc ta nhất định không muốn nói, vậy phải làm sao?” Hắn suy nghĩ rồi nói: “Ngươi có thể nói thẳng cho ta biết là ngươi không muốn nói, nhưng không được dùng lời nói dối qua loa che giấu ta.”

Hồn ta bay bổng một lúc, đột nhiên lại cười nói: “Ta đây có một câu muốn hỏi ngươi, ngươi có thể lựa chọn không nói cho ta biết.” Nói xong ra hiệu hắn đưa tay cho ta.

Trên lòng bàn tay hắn, ta lấy ngón tay chậm rãi viết một chữ ‘hoàng’, lại viết thêm một chữ ‘vị’, cong mày liếc mắt nhìn hắn cười hỏi: “Ngươi có muốn không?”, ngừng một chút, lại cười nói bổ sung: “Có thể không trả lời.” Nét mặt dù đang cười, trong lòng lại căng thẳng, bởi biết rõ câu trả lời của hắn sẽ làm thay đổi rất nhiều thứ. Trong lòng vừa sợ hắn nói ‘không muốn’, càng sợ hắn nói ‘muốn’.

Hắn chậm rãi thu tay lại, thần sắc không đổi, lẳng lặng nhìn chăm chăm ta, dáng vẻ tươi cười của ta dần có chút căng cứng , biết rằng chính mình đang đánh cuộc, ta đánh cuộc tại đây, giữa Tử Cấm Thành này, sau cùng là một chút không can tâm,hay sau cùng là một tia hi vọng.

Chỉ trong chớp mắt, nhưng với ta mà nói tựa như đã lâu lắm rồi, ta bắt đầu vạn phần hối hận bản thân liều lĩnh kích động, vì sao lại muốn thử nghiệm chứ? Hắn nói sẽ nói thật, ta tin tưởng là xong. Vì sao phải thử nghiệm chứ?Thử nghiệm khó nhất chính là đo lường lòng người, hơn nữa lại là lòng người giữa Tử Cấm Thành, hà tất gì  phải vậy?

Đang nghĩ xem làm cách nào không để lại dấu vết mà lấp liếm cho qua câu chuyện, khóe miệng hắn có hơi mím chặt lại, vân đạm phong khinh (nhẹ nhàng thanh thản) nói: “Muốn!”, ta viết chữ vào lòng bàn tay hắn bất quá cũng chỉ đơn giản một trò chơi đùa bình thường, đâu phải như  ngôi vua chí tôn đặt trên ngai vàng. Giọng hắn thoảng như gió nhẹ, ta lại nghe như tiếng sấm vang trời, một hồi lâu vẫn chưa lên tiếng, lẩm bẩm hỏi: “Ngươi đã nói qua với ai chưa?” Hắn nói : “Ngươi là người đầu tiên.”

Ta lắc đầu tỏ vẻ không tin, hỏi: “Thập tam a ka thì sao?” Hắn nói: “Hắn từ nhỏ theo ta lớn lên, ta bất cứ việc gì đều không lừa dối hắn. Tâm tư của ta. hắn còn không đoán ra sao? Còn khiến ta phải nói cho hắn biết?” Ta hỏi: “Ngươi không sợ ta đi nói cho người khác biết ư?” Hắn thản nhiên nói: “Ngươi vừa nãy đặt cược quá lớn, ta không có lòng đánh cuộc,nhưng lại sợ từ đây cả đời sẽ để vuột mất!” Ta cắn môi cau mày nhìn hắn, ở trước mặt hắn tâm tư của ta dễ nhìn thấu vậy sao? Hắn nhìn ta chằm chằm, đưa tay  khẽ vuốt nhẹ hàng lông mày của ta, khóe miệng ẩn chứa nụ cười, dịu dàng nói: “Ngươi sẽ không như vậy.”

Ta ngốc nghếch nhìn hắn, vẫn là khó có thể tin, hắn đem đúng ham muốn có được ngôi vị đế vương giấu kín tận sâu trong đáy lòng, ngay cả đến Khang Hi cũng chưa bao giờ đối với hắn có chút nghi ngờ, hôm nay vì sao lại đem nói cho ta biết? Thậm chí còn hoài nghi chính mình hoang tưởng.Kinh ngạc còn chưa tan biến, có thứ tình cảm ấm áp len lén chảy xuôi trong lòng, nhất thời cảm thấy sóng mũi cay cay. Hắn mạnh tay búng lên trán ta một cái, nói: “Đến lượt ta hỏi.”

Ta xoa xoa trán, song không đến nỗi đau lắm, vội vàng điều chỉnh lại tâm trạng, căng thẳng nhìn hắn, hắn muốn biết chuyện gì? Hắn nghiêm túc nhìn ta một hồi, chậm rãi nói: “Ta muốn biết…” Hắn ngừng lại, ta quên cả thở, “Hôm qua bị đá vết thương có nặng không?”

Ta thở phào, cau mày nói: “Làm ta sợ hết hồn! Không nặng cũng không nhẹ, chỉ  đau lâm râm thôi, Ngọc Đàn đã giúp ta đắp thuốc, không có gì đáng ngại.” Hắn lấy ra một hộp thuốc đặt trên bàn, nói: “Mỗi ngày sáng tối dùng một viên với nước ấm. Khi thoa thuốc ngoài da không được di chuyển,va chạm nhiều.” Ta gật đầu.

“Hôm qua hoàng a mã cùng ngươi nói điều gì? Hành vi lại khác thường như thế? Vẻ mặt bực bội, nhìn thấy chúng ta cũng không thèm thỉnh an.” Ta thở dài, đem chuyện của ta cùng Khang Hi nói thuật lại cho hắn nghe, hỏi: “Câu nói cuối cùng rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ?” Hắn mỉm cười yếu ớt, nói: “Trước tiên ngươi nói cho ta biết, ngươi trả lời hoàng a mã như thế nào?” Ta cong môi nói: “Nô tỳ không biết.”

Hắn gật đầu nói: “Nói và chưa nói cũng có khác gì nhau?Sợ là hoàng a mã phải khổ não lắm đây.” Ta hé miệng cười nói: “Hoàng thượng đúng là có thở dài nữa.” Hắn buồn cười nhìn ta, ta nghiêng đầu cười, sẵng giọng: “Không đoán trước được chính xác tâm ý của Hoàng thượng, đương nhiên chỉ có thể trả lời như vậy. Hơn nữa ngươi cũng đừng có cười ta, cái lý sự ‘mạt hi nê’ của ngươi không thể so với ta đang gặp  xui xẻo. Vụ án lớn như vậy, còn khen ngược lại giả vờ như mình nghiêm từ lắm, nhưng thực tế lại…”. Ta hướng về phía hắn chun mũi, không nói nữa.

Hắn cười nhìn chằm chằm ta nói: “Theo ta thấy, có lẽ hoàng a mã cho rằng ý trung nhân của ngươi chính là thập tam đệ.”

Ta cười rộ lên, “Nguyên nhân là vì lần trước ta cùng Mẫn Mẫn đua ngựa sao?” Tứ a ka nói: “Tám chín phần mười. Mẫn Mẫn và Thập tam đệ thay đổi rõ rệt như thế, hoàng a mã khẳng định sẽ nghĩ đến là vì tư tình nhi nữ mà ra vậy.”

Ta trầm ngâm suy nghĩ một hồi, hỏi: “Lúc ấy rốt cuộc Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia đã nói gì với hoàng thượng  khiến hoàng thượng không truy cứu nữa?” Hắn nói: “Chưa tự mình nghĩ ra sao?”

Ta nói: “Lúc ấy cũng từng tỉ mỉ suy nghĩ, song suy nghĩ hoài mà vẫn không ra, cũng không tính đến nữa. Nhưng hôm nay nghe ngươi nói thế, ta trái lại cũng đã minh bạch rồi.” Hắn nhìn ta,gật đầu khích lệ, ý bảo ta hãy tiếp tục nói.

Ta nói: “Lúc đầu ta nghĩ không ra Vương gia rốt cuộc có nói cho hoàng thượng biết hay không chuyện Mẫn Mẫn thích Thập tam a ka, chung quy vẫn cho ràng không có khả năng sẽ nói cho hoàng thượng biết, chẳng lẽ lại không sợ hoàng thượng sẽ chỉ hôn hay sao? Nhưng hôm nay nghĩ đến, ngay lúc đó việc xảy ra lớn như vậy làm sao có thể dối gạt được? Cho nên vương gia khẳng định đã thẳng thắn thừa nhận trước Khang Hi về tình cảm Mẫn Mẫn đối với Thập tam a ka. Thế nhưng lại tiếp tục nói không có dự định để Mẫn Mẫn gả cho Thập tam a ka, mà còn thuyết phục hoàng thượng đồng ý tác hợp cho Tá Ưng vương tử và Mẫn Mẫn.” Ta thở dài nói: “Về phần hoàng thượng vì sao lại có ý để Mẫn Mẫn gả cho Tá Ưng vương tử, ta không những không rõ mà còn cảm thấy rất ngạc nhiên! Hoàng thượng để cho hai bộ lạc kết thành thông gia thì không có gì phải bàn! Nhưng vì sao còn ở đằng sau ngấm ngầm đồng ý cho Tá Ưng vương tử đoạt được vương vị cơ chứ?”

Tứ a ka thản nhiên cười: “Tân vương phi Nạp Lạt Bộ là tỷ tỷ ruột của đại vương tử Y Nhĩ Căn Giác La, bây giờ đã hiểu ra chưa?” Ta ‘a’ một tiếng, cười nói: “Rõ rồi, để cân bằng thế lực các bộ lạc, để cho bọn họ đôi bên kiềm chế lẫn nhau, đấu đá lẫn nhau. Ai cũng không thể thật sự phát triển lớn mạnh.”

Tứ a ka nói: “Đây là nguyên nhân trọng yếu mà hoàng a mã đồng ý hôn sự của Tá Ưng và Mẫn Mẫn. Còn có đại vương tử Y Nhĩ Căn Giác La nữa, cùng lúc ngạch nương đại vương tử xuất thân hiển quý, mẫu tộc không chỉ có thế lực to lớn tại Y Nhĩ Căn Giác La, tại mấy bộ lạc khác cũng rất có ảnh hưởng, mặt khác đại vương tử Y Nhĩ Căn Giác La cũng không phải là người thích hợp để thừa kế vương vị, Tá Ưng lại là tài năng xuất chúng hơn. Hơn nữa quan trọng là ngạch nương xuất thân thấp hèn, không có thế lực phụ trợ, hắn tương lai sau khi đã kế thừa vương vị, cho dù có Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia ủng hộ, cũng phải tự mình đối mặt với thế lực bên trong của đại vương tử, hai bên cứ thế kiềm chế lẫn nhau, hoàng a mã tự nhiên có thể ngầm đồng ý cho hắn tranh vương vị.”

Ta thở dài nói: “Phức tạp quá! Dù nói gì đi nữa, sẽ đem quan hệ thông gia, quan hệ lịch sử và tranh đấu trong ngoài của tám đại bộ lạc cùng để ý một lần. Ta chỉ cần biết đại khái là được rồi, biết Mẫn Mẫn gả cho Thập tam a ka không bằng gả cho Tá Ưng đem lại nhiều lợi hơn là được. Trong tình huống như vậy hoàng thượng đã thuận theo tâm ý của Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia, khiến vương gia đối với hoàng thượng đầy lòng cảm kích, cũng là thuận với tâm ý chính mình, vậy sao lại không làm đúng không?” Tứ a ka mỉm cười, không nói nữa.

Ta nghiêng đầu hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, không nhịn được nằm úp mặt trên bàn cười rộ lên, “Hoàng thượng sẽ không trở nên hồ đồ đấy chứ? Nhiều năm trước nghe  người khác nói ta thích Thập a ka, bây giờ lại nghĩ ta thích Thập tam a ka.”

Hắn lắc đầu nói: “Ta chưa bao giờ nghĩ ngươi thích Thập đệ, nhưng ngươi cũng không thích Thập tam đệ, ta năm ấy trái lại có chút buồn bực.” Ta chớp hạ con mắt cười nhạo nói: “Đệ đệ của mình bao giờ cũng tốt nhất!”. Mới mở miệng nói ra,phát giác lời nói sai trầm trọng, hắn liếc nhìn ta một cái, không lên tiếng.

Ta nằm úp trên bàn, lặng lẽ  suy nghĩ, yếu ớt hỏi: “Câu nói kia của hoàng thượng ý nghĩa  sau cùng là muốn ta được toại nguyện tâm ý, hay là không muốn?” Hắn cười nói: “Nhược Hi, hoàng a mã quả thực rất thương ngươi, theo như lời ngươi nói về giọng điệu và dáng vẻ của hoàng a mã mà nói, hoàng a mã đối với chuyện của ngươi có chút do dự, chính là vẫn rất chiếu cố đến tâm tư của ngươi.”

Ta vùi mặt vào giữa cánh tay, giọng nói đầy phiền muộn hỏi: ” Tương lai hoàng thượng có đồng ý hay không đây?” Qua một lát, hắn cười nói: “Cuối cùng cũng đã biết xấu hổ.” Ta nói: “Làm gì có cơ chứ!” Hắn cười nói: “Không có sao? Vậy cái lỗ tai ngươi vì sao lại đỏ thế chứ?” Khuôn mặt ta càng lúc càng nóng bừng lên, lẳng lặng nằm sấp xuống nếu không có dũng khí cãi lại.

Hắn cười nói: “Chờ chuyện của thái tử phong ba lắng xuống, ta sẽ đi cầu hoàng a mã, hướng về phía hoàng a mã nói rõ chúng ta ‘lưỡng tình tương duyệt’ (hai bên tình ý), chờ khi hoàng a mã hỏi ngươi, ngươi lại tỏ rõ nỗi lòng mình. Hoàng a mã đối với tình cảm sâu nặng của ta và ngươi, hẳn là sẽ đồng ý cho lời khẩn cầu của chúng ta thôi.”

Ta lặng lẽ nằm sấp trên bàn, tập trung suy nghĩ, hắn đưa tay nhè nhẹ đặt trên đầu ta, ôn nhu nói: “Đừng hao tâm tốn sức mà suy nghĩ nữa, việc này ta đã nghĩ hết rồi. Tuy là hôn sự của ngươi có chút phiền phức, nhưng ngươi cũng không muốn đi tranh hoàng vị, cũng không có ích lợi gì trong việc chi tranh. Chỉ cần không đề cập đến hoàng vị, hoàng thượng đối với chúng ta luôn luôn khoan dung, đối với ta lại càng yêu mến, lại thương ngươi, ông ta sẽ tác thành.”

Bỗng nhiên có hai tiếng gõ cửa ‘cốc cốc’ vang lên, ta hoảng sợ, mạnh chân vọt khỏi ghế. Hắn thở dài: “Tại sao hiện tại lại dễ bị kích động như vậy? Chuyện này thì có gì mà phải hoảng hốt đến thế chứ? Ngươi cứ ra vẻ lo sợ như vậy, ta cũng không phải lần đầu tiên đến đây mà.”

Ta cất giọng hỏi: “Ai đó?” “Nô tài Phương Hợp.” Ta đóng cửa sổ, khi đi ra thuận tay khép lại cửa phòng. Mở cổng sân viện, người chắn ngang cửa lớn tiếng hỏi: “Chuyện gì?” Phương Hợp một mặt thỉnh an, một mặt đưa thuốc cho ta, thấp giọng nói: “Thập tứ gia căn dặn. Đọc cách dùng đã ghi lại bên trong là sẽ sử dụng được ạ.”

Lòng ta thoải mái trở lại, cười nhận thuốc, hắn đánh tay thỉnh an, quay người đi. Ta nắm lấy thuốc, đóng kín cửa rồi bước vào phòng. Tiện tay đem thuốc đặt lên bàn, lại đẩy cửa sổ ra.

Hắn nhàn nhạt đưa mắt nhìn thuốc trên bàn, cả người đứng thẳng dậy, ta hỏi: “Phải đi rồi sao?” Hắn gật đầu nói: “Từ sau khi thái tử cầu hôn, tinh thần ngươi cả ngày không yên, sau một thời gian nhìn cũng đã khá hơn, nhưng chỉ vì một câu nói của hoàng a mã ngươi lại có cử chỉ thất thường. Cuộc sống sau này chỉ sợ không thể thiếu phong ba, ngươi định dùng cái bộ dạng này để chống chọi lại sao?Tâm bên trong càng sợ hãi ,nét mặt mới càng cần phải điềm tĩnh, người khác mới không nhìn thấy được căn nguyên bên trong, mới càng không dám tùy tiện ra tay! Nào có cái lý giống như con khỉ đã vội vã để lòi đuôi ra chứ?”

Ta cắn cắn môi, gật đầu nói: “Nhớ kỹ!” Hắn nói: “Ta đi.” Ta mỉm cười nói: “Được” Hắn đưa tay trên bàn rất nhanh đã rút lấy tờ giấy luyện chữ của ta, đợi khi ta kinh ngạc phát giác muốn chộp lấy lại, hắn đã đem nhét vào trong tay áo: “Làm bằng chứng, nhìn xem ngươi sau này có thể tiến bộ lên không.”

Nói xong, cất bước đi, ta tựa bên cửa sổ, nhìn hắn đi đến cổng viện,khi đưa tay kéo cửa, ngoảnh đầu lại liếc nhìn ta một lần, sau đó quay đầu đóng cửa bước đi. Ta lặng đứng một lúc thật lâu mới chậm rãi ngồi xuống ghế, chợt thấy căn phòng này từ trước đến nay chưa lúc nào quạnh quẽ trống vắng đến vậy.

Chương 73

Tiết trời càng lúc càng nóng nực, Khang Hi chuyển vào ở trong Sướng Xuân viên dễ chịu hơn nhiều. Thời tiết nóng bức khiến mọi người cảm thấy bực bội, nhưng ta lại hoàn toàn không cảm thấy gì, lúc nào cũng mỉm cười với những người xung quanh, cẩn thận hầu hạ Khang Hi. Mặc dù sâu tận đáy lòng vẫn mơ hồ e ngại, nhưng đồng thời cũng nhè nhẹ an tâm.

Dược Tứ a ca tặng còn chưa uống hết, chỗ bị thương đã khỏi hẳn rồi. Từ xa nhìn thấy Thập tứ a ca bèn vội vàng đuổi theo, trong khoảng thời gian này hắn và Thập a ca luôn cố ý né tránh ta. Thập a ca thì ta có thể hiểu, nhưng nếu hắn chỉ vì chuyện chiếc vòng, thật sự không cần phải như thế.

Ta hướng phía hắn thỉnh an, cảm ơn hắn đã tặng dược, hắn cười một tiếng, chỉ nói: “Thập ca cùng phúc tấn hiện tại tốt lắm! Hai người đều sửa đổi, khi gặp nhau không còn bộ dáng giương cung bạt kiếm, vợ chồng tương kính như tân. Nhìn không giống đã cưới nhau nhiều năm, thậm chí còn có phần giống đôi vợ chồng son vậy.”. Ta nghe xong vỗ tay mừng rỡ, thì ra một người lỗ mãng như vậy cũng có ngày trở nên mềm mỏng được

Hai người đang cười đùa bỗng nhiên đều tĩnh lại, hắn nói: “Xin lỗi! Buổi tối hôm đó ta đã mang vòng tay đến phủ Bát ca .”.  Ta cúi đầu yên lặng nghe, hắn khẽ thở dài nói: “Lúc ấy ở thư phòng, Bát ca mỉm cười tiếp nhận, tiện tay liền cầm nghiên đá trên bàn đập nát nó.” . Ta cắn môi im lặng. Hắn chậm rãi nói: “Lúc ấy Bát ca cười nói ‘Nàng cuối cùng cũng theo lão Tứ!’”.

Ta giật mình, ngẩng đầu nhìn Thập tứ a ca, đối diện với hai mắt sáng ngời của hắn, hắn hỏi : “Thật vây sao?”.

Ta lấy lại bình tĩnh hỏi:”Ngươi có hỏi huynh ấy vì sao lại nói như thế không?”. Thập Tứ nói: “Bát ca nói ngươi từ sau khi vào cung, liền cư xử với Tứ ca vẫn luôn không giống như người khác. dâng trà thì tìm hiểu sở thích của hắn trước, sau mới đến khẩu vịmọi người. Rất nhiều việc ngươi đều nghĩ cách để bảo vệ Tứ ca, thậm chí không tiếc làm đổ trà nóng lên người Thập ca. Lúc phế thái tử năm bốn mươi bảy, sau khi từ biên ngoại trở về, ánh mắt ngươi mỗi lần nhìn Tứ ca rất khác, có khi sắc mặt phiếm hồng.” .Thập Tứ A ca ‘Hừ’ một tiếng nói: “Sau đó, không cần Bát ca nói, ta cũng thấy ngươi cùng Tứ ca không ít lần mắt đưa mày lại, có lúc thỉnh thoảng mỉm cười, có khi lại là vẻ mặt tức giận. Bát ca luôn luôn lưu tâm nhất cử nhất động của ngươi, dĩ nhiên là thấy càng nhiều.”.

Ta đột nhiên cười rộ lên, Thập Tứ vốn đang tức giận, nghe được tiếng cười của ta, nhất thời ngơ ngẩn. Ta liền cảm thấy có chút thê lương, cười nói: “Khá lắm Bát hiền vương – tâm tư thâm trầm như biển ! Rốt cuộc ta từ đầu đến cuối đều không biết chính xác hắn nghĩ những gì, thì ra là do hắn chưa bao giờ chân chính biểu lộ qua lòng mình. Những gì ta thấy đều là những việc hắn muốn ta cảm nhận được mà thôi.”.Nói xong trong lòng chua xót, xoay người bước đi. Ta luôn biết hắn ‘gặp người chỉ thể hiện ba phần tốt”, nhưng chưa bao giờ ngờ tới ta cũng chỉ là một trong những người được nhìn thấy “ ba phần tốt ” đó. Từ đầu đến cuối hắn lúc nào cũng có lòng nghi ngờ, chưa từng tin tưởng ta, sao còn muốn cho ta xem bộ dạng tình thâm không đổi làm gì?

Thập Tứtúm lấy tay ta hỏi: “Ngươi thật sự thích Tứ ca sao?” . Ta nghiêng người nhìn hắn cười lạnh nói: “Phải! Ta thích Tứ a ca, từ nhỏ đến giờ đều vẫn luôn Tứ a ca, đối với huynh ấy tình sâu như biển , ngươi vừa lòng chứ?”. Nói xong mãnh liệt giãy thoát khỏi tay của hắn, chạy đi.

Đang cúi đầu cố sức chạy, đột nhiên đụng vào một người, hắn giơ tay đỡ ta nên may mắn không bị ngã sấp xuống. Giương mắt nhìn lên thì thấy là Tứ a ca. Hắn thản nhiên nhìn ta, Thập tam ở bên cười hỏi: “Phía sau có cọp đuổi ngươi hay sao thế?”. Lòng ta đang đau đớn, dùng sức vùng khỏi tay Tứ a ca, cất bước chạy, nước mắt thì cứ lã chã rơi .

Tứ a ca vôị xoay người túm lấy ta, cứng rắn kéo ta bước nhanh đến chỗ đá  phía sau Thái Hồ, hỏi: “Làm sao vậy?”. Ta im lặng rơi nước mắt, hắn không nói thêm gì nữa, chỉ để mặc ta khóc. Khóc hồi lâu, ta hỏi hắn: “Thật sự sau này chàng sẽ không gạt ta chứ? Có chuyện gì cũng đều nói thẳng với ta ?”. Hắn nói: “Ừ!” . Ta gật đầu, lấy khăn tay lau nước mắt, nói: “Ta không sao đâu.”. Hắn lẳng lặng nhìn ta, ta nói: “Muốn biết lý do sao? Nhưng chuyện này hôm nay ta không muốn nói, có được hay không?”. Hắn gật đầu, không để ý nữa, nói: “Hoàng a mã đang chờ ta cùng Thập Tam đệ.”. Vừa nói, xoay người đi ra ngoài, ta theo sau. Thập tam a ca chờở bên ngoài như có điều suy nghĩ liếc mắt nhìn ta, cười hỏi Tứ a ca: “Có thể đi được chưa?”. Tứ a ca gật đầu, hai người liền bước nhanh đi.

———————————–

Chương 74

Sau khi Thập A ca đại náo Càn Thanh cung, liền một mực trốn tránh ta. Có khi trông thấy bóng dáng của hắn từ xa, ta còn chưa động thì đã không thấy tăm hơi hắn đâu cả. Hắn định trốn ta tới khi nào đây? Không khỏi có chút tiếc nuối, ngẫm lại cũng đành vậy thôi. Từ nay về sau hắn có thể cùng người yêu chân chính nắm tay tới già, vậy cũng đủ rồi. Ta vốn chỉ là khách qua đường trong cuộc đời của hắn, cho dù sau này hắn không để ý tới ta, cũng có gì quan trọng đâu?

Còn ta lại lẩn trốn Bát a ca, có thể tránh liền tránh. Không phải là oán trách, từ sau khi nghe Thập Tứ A ca nói, quả thật trong lòng khó chịu, bởi vì hắn thế nhưng hoàn toàn phủ nhận tâm ý của ta đối với hắn. Ưu sầu nhiều năm của ta trong chốc lát trở nên thật tức cười biết bao. Hơn nữa ta đã quen cho rằng hắn là người phong phạm khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc. Trong tiềm thức lại quên rằng hắn chính là đối thủ đáng gờm của Ung Chính, thậm chí vô thức đã cho rằng hắn rất hoàn mỹ.

Nhưng khi tĩnh tâm nghĩ lại, người đang trong cơn nóng giận, ai sẽ không cực đoan chứ? Ta chẳng phải đang vì những lời Thập tứ a ca nói lúc đó liền phủ định tình cảm hắn sao? Quan trọng nhất là, bản thân lúc nào đa nghi, cố tình che giấu thậm chí ngay cả khi âu yếm mỉm cười cũng cất giấu sầu lo cùng không cam lòng. Bản thân còn không làm được, cớ gì đi yêu cầu người khác chứ?

Hắn có lòng nghi ngờ, ta không có sao? Hắn đối với tỷ tỷ nhất kiến chung tình, tương tư khắc cốt ghi tâm hai năm trời, sau hôn lễ nếu không phải tỷ tỷ không có tình ý, yêu hận dây dưa, thì tình cảm hắn dành cho ta có đúng như hắn đã nói không phải là tình cảm chuyển từ tỷ tỷ qua không? Trong tình cảnh đó trên thảo nguyên có mấy người đàn ông dám nói thật lòng? Hoặc là nhẫn tâm nói thật ra chứ? Lời nói ra thì dễ, tự dối lòng mới khó. Hơn nữa dù hắn có lòng nghi ngờ, chỉ sợ cũng là do cử chỉ của ta lúc này lúc khác. Huống chi khi ta hỏi ra câu đó, sâu tận đáy lòng không có chút nào hình bóng của Tứ A ca sao?

Nếu như là ta của hiện tại, góc cạnh đã được gọt dũa qua, tâm tình cũng trầm tĩnh hơn, với nhiều việc cứ tuỳ ý một chút, thỏa hiệp nhiều hơn một chút, bao dung hơn vài phần, bớt cố chấp đi một ít, có lẽ kết cục của ta và hắn sẽ khác. Nhưng đã không thể quay lại được rồi! Mọi thứ cũng như chiếc vòng ngọc kia, mặc kệ nó đã từng lấp lánh ra sao, rực rỡ tươi sáng nhường nào, hôm nay cũng trở thành tro bụi, suy nghĩ nhiều thì giúp được chứ? Mọi thứ đã không thể quay trở lại được nữa, hắn và ta đều chỉ có thể tiếp tục con đường phía trước của mình thôi.

Nghĩ tới Tứ A ca, tự nhiên muốn nở nụ cười. Ở trong Tử Cấm thành này, ta không phải chỉ có một mình nữa, hắn sẵn lòng lắng nghe sợ hãi, lo lắng cùng phiền não của ta, nhắc nhở ta khi ta chưa thấy rõ cục diện hỗn loạn, hắn bằng lòng thẳng thắn chống đở. Ta không biết sau này sẽ như thế nào, nhưng ít ra hiện tại là có một khởi đầu tốt. Nghĩ tới những lần hắn trêu cợt, lại không nhịn được oán hận, ta ở trước mặt hắn tựa như bao giờ cũng vô kế khả thi, chỉ có thể bị lép vế

――――――――――――――――――

Khang Hi cùng mấy vị a ca đang ở trong Thủy các ngắm sen, nói chuyện phiếm. Ta bưng đĩa lá sen màu ngọc lục ra, bên trên có bát lưu ly nhỏ bày bánh pút đinh táo đỏ với bột ngó sen đã ướp lạnh. Khang Hi cười hỏi Lý Đức Toàn: “Đã bao lâu rồi Nhược Hi không tốn tâm tư làm mấy thứ này ?”.Lý Đức Toàn suy nghĩ một chút, rồi nói: “Đã hơn nửa năm ạ.”.  Nói xong bản thân nếm trước một muỗng nhỏ.

Khang Hi cười nói: “Để xem xem nàng ta hôm nay lại có cái gì mới mẻ?”. Vừa nói vừa tiếp nhận cái đĩa từ trong tay Lý Đức Toàn ăn vài miếng, gật đầu nói: “Không tệ! Màu sắc óng ánh trong suốt, vị ngọt mà không ngán, mới nếm thấy hương táo đỏ nồng đượm, thêm một lúc lại chỉ còn vị sen thanh mát.

Ta vội khom người tạơn. Khang Hi cười hỏi: “Có còn không? Cho bọn hắn mỗi người một phần nếm thử tay nghề của ngươi.”. Ta cười đáp: “Còn ạ! Chỉ là không còn đĩa lá sen ngọc lục nữa, không thể phụ họa cho cảnh được thôi ạ.”

Nói xong xoay người ý bảo Ngọc Đàn tiến vào. Ngọc Đàn bưng mấy bộ đĩa bát lưu ly đi vào, ta trước tiên dâng lên thái tử gia, hắn đưa tay muốn đón, ta giả bộ không nhìn thấy, nhẹ nhàng đặt ở trên bàn, sau đó khom người lui ra. Dâng Tứ a ca một chén để trên bàn ,khoé miệng mang theo chút hả hê khi người gặp hoạ, len lén liếc hắn một cái. Ánh mắt hắn nhàn nhạt, nhìn thẳng về phía trước, dĩ nhiên là không thấy được. Lúc chuyển tới bên cạnh Bát a ca, hắn đang mỉm cười nhìn Tứ a ca, ta cúi thấp đầu đặt bát đĩa, rồi khom người chuyển qua Thập a ca bên cạnh.

Sau khi dâng lên các a ca xong, mọi người bắt đầu ăn, ta đứng sau Khang Hi, quan sát Tứ a ca ăn một miếng bánh nhỏ, vừa vào miệng, liền chau mày, rồi lại giãn ra, sắc mặt khôi phục như thường, chậm rãi ăn tiếp. Khang Hi cười hỏi: “Mùi vị như thế nào?”. Mấy vị a ca đều khen tới tấp: “Xác thực như hoàng a mã đã nói!”. Duy chỉ mình Tứ a ca không nói gì, Khang Hi nhìn Tứ A ca hỏi: “Ngươi cảm thấy thế nào?”. Tứ a ca trả lời: “Nhi thần cũng cảm thấy rất ngon, chỉ là đang chậm rãi thưởng thức, nhất thời quên trả lời.”. Ta vội cúi đầu cắn môi, cố nén cười.

Khang Hi dùng xong, ta thu dọn chén dĩa rồi lui ra, tiện tay giao cho thái giám, chạy đi tìm chỗ vắng, ôm bụng bắt đầu cười, cười đến thiếu chút nữa chảy cả nước mắt. Thì ra nhịn cười cũng là một chuyện vô cùng khó chịu.

Cười đủrồi,  vội vàng trở về, cùng Ngọc Đàn chuẩn bị trà dâng cho các a ca. Ta lại lẳng lặng đứng sau Khang Hi, chỉ thấy sắc mặt Tứ a ca bình tĩnh, một mặt cùng Khang Hi cười nói, một mặt uống hết ly trà này đến ly khác. Ta không đủ can đảm để ngẩng đầu, chỉ sợ mình sẽ không nhịn được cười.

Sau khi Lý Đức Toàn hầu hạ Khang Hi khởi hành rời đi, các vị a ca cũng lần lượt bước đi. Ngọc Đàn cùng ta đi về, thấp giọng nói: “Hôm nay Tứ vương gia uống rất nhiều trà.”. Ta ‘phù’ một tiếng, lại bắt đầu cười. Ngọc Đàn bị ta cười đến ngây dại, ta vung tay nói: “Không có gì đâu, chỉ là hôm nay cảm thấy rất vui vẻ thôi.”.

Đang đi tới, lại thấy Thập tam a ca đứng dưới gốc đại thụ hóng mát, ta để Ngọc Đàn đi trước rồi bước nhanh qua cười hỏi: “Tứ vương gia đâu?”. Thập tam nói: “Đang đi nhà vệ sinh.”. Ta vừa nghe lại bắt đầu cười rộ lên. Uống nhiều trà như vậy, đương nhiên là phải đi rồi.

Thập tam cười hỏi: “Chuyện gì làm ngươi vui như vậy?”. Ta cười đến mức thở không nổi , đứt quãng mà nhẹ giọng nói: “Hôm nay trong điểm tâm mà Tứ vương gia ăn ta bỏ thêm một chút mà người khác không có.”. Thập tam hỏi: “Cái gì vậy?”. Ta ôm bụng nói: “Muối!”.

Thập Tam vừa nghe, lập tức sửng sốt, vẻ mặt không dám tin, qua hồi lâu, đột nhiên cũng bắt đầu cười to, vỗ người nói: “Ta nói rồi! Thảo nào Tứ ca là nốc trà chứ không phải uống trà. Ha ha… Trời ạ! Ngươi thật đúng là gan to hơn trời, cả Tứ ca ngươi cũng dám trêu cợt, còn làm ngay trước mặt hoàng a mã nữa chứ!”. Ta cười nói: “Ai bảo hắn luôn trêu cợt ta? Hơn nữa, nếu không phải ở trước mặt hoàng thượng, hắn nào chịu để yên như vậy?”. Lời còn chưa dứt, đã thấy Tứ a ca đi tới, ta vội nói: “Ta đi đây.”. Vừa nói sẽ trốn, Thập Tam liền nắm ta lại cười nói: “Có gan làm, thì đừng có chạy!”.

Ta gấp đến độ dậm chân, năn nỉ: “Chỉ sợ hiện tại hắn là đang nổi nóng, ngươi tha cho ta tránh đi trước  đi.”. Thập tam a ca do dự, thả lỏng tay, ta liền nhấc chân bỏ chạy. Chưa kịp chạy được vài bước, thì nghe được Tứ a ca lạnh lùng thốt lên: “Quay lại!”. Thanh âm không lớn, nhưng chân ta rốt cuộc cũng không nhấc lên được, cố bình tĩnh, cúi đầu xoay người chậm rãi quay lại.

Hắn cùng Thập tam a ca sóng vai đứng dưới tàng cây, sắc mặt lạnh lùng, khó phân biệt hỉ nộ. Thập tam a ca có chút lo lắng nhìn ta. Từ từ đi đến trước mặt, ta cúi đầu yên lặng, hắn lẳng lặng nhìn ta, đột nhiên nói với Thập tam a ca: “Đệ đi trước đi!”. Ta hướng ánh mắt tội nghiệp về phía Thập tam a ca, Thập tam bất đắc dĩ lắc đầu, tỏ vẻ lực bất tòng tâm sau đó rời đi.

Ta cúi đầu đợi một hồi lâu, hắn vẫn chưa lên tiếng. Thật sự chịu không nổi ánh mắt của hắn, ngẩng đầu nói: “Muốn đánh muốn phạt tùy chàng, nhưng đừng có im lặng như thế này!”.

Hắn thản nhiên nói: “Đưa tay đây.”

Ta nhíu mày nhìn hắn, không phải chứ? Hắn thật sự muốn phạt ta sao? Liền bĩu môi, đưa tay ra. Hắn cũng đưa tay lên, trong khi ta chờ hắn đánh xuống, hắn lại cầm lấy tay ta, dẫn ta tới phía sau đại thụ. ( m ám )

Hắn bình thản dựa vào thân cây hỏi: “Nàng hiện tại không sợ ta sao?”.

Ta nói: “Ta khi nào nói là sợ chàng chứ?” .

Hắn chợt nắm chặt, tay ta có chút đau, vội đáp: “Trước kia có một chút sợ.”.

Hắn hừ nói: “Một chút?”.

Ta cười lấy tay làm điệu bộ nói: “Thêm chút nữa.” .

Hắn nói: “Xem ra phải để nàng sợ ta nhiều hơn chút nữa mới tốt. ”

Ta liếc hắn, cúi đầu chờ hắn làm như thế nào để cho ta sợ. Qua một lát, hắn bỗng nhiên buông tay, cất bước bỏ đi. Ta sửng sốt một lát, trong lòng hoảng hốt, vội đuổi theo, hỏi: “Chàng thực sự  giận ta sao?”. Hắn mím chặt môi, mắt nhìn phía trước, tiếp tục bước. Ta vội la lên: “Chàng không để ý tới ta nữa sao?”. Hắn như cũ không nhìn đến ta.

Ta quýnh lên, cũng không để ý cả hai đang ở trên đường, túm lấy ống tay áo của hắn, đứng ngăn phía trước hắn nói: “Sau này ta sẽ không trêu chọc chàng nữa.”

Hắn ngừng cước bộ, bất đắc dĩ nói: “Ta không có tức giận.”. Sắc mặt hắn làm tâm tình ta buông lỏng, buông ống tay áo hắn ra, tránh qua một bên.

Hắn tiếp tục bước, ta ở một bên bước nhanh theo, hỏi: “Vậy làm sao mới vừa rồi chàng một câu cũng không nói?”.

Hắn cau mày, nói: “Ta rất khát.”

Ta biết là ta không nên cười, nhưng đi theo hắn một hồi, thật sự nhịn không được, cúi đầu ‘hự, hự’ cố đè tiếng cười muốn phát ra. Hắn liếc ta một cái, ta liền cắn môi nhịn xuống, nhưng không bao lâu lại bật cười lên. Hắn không thèm để ý nữa, chỉ cố bước nhanh hơn.

Thấy phía trước có một thái giám, ta vội kêu lại, cười dặn dò: “Nhanh chóng đem một chén trà đến đây, chạy nhanh lên một chút!”. Thái giám vội chạy đi. Ta hướng Tứ a ca hành lễ cáo lui, cười nói: “Vương gia chờ trà nhé! Hẳn là sẽ rất nhanh thôi.”. Hắn nhíu mày phất tay, ta cười xoay người đi.

Về đến phòng cũng đã muộn, nằm ở trên giường suy nghĩ một hồi, cười một hồi. Đến lúc cười mệt, người cũng nặng nề trôi vào giấc ngủ. Sáng hôm sau rời giường, Ngọc Đàn cười nhìn ta nói: “Đã lâu không thấy tỷ tỷ tâm tình tốt như vậy, ngay cả trong ánh mắt cũng nhìn ra ý cười.”. Ta hỏi: “Có sao?”. Ngọc Đàn gật đầu.

Ta mở hộp trang điểm lên soi, thật sự là chân mày khóe mắt đều mang ý cười. Lần trước ta cười như này là khi nào vậy ? Lâu tới mức chính ta cũng không nhớ ra nữa.

Chương 75:

Mùa hè nóng nực đã sớm qua từ lâu, tính khí thái tử gia không vì thời tiết nóng đã dịu bớt mà hoà hoãn, trái lại càng lúc càng nóng nảy. Ta nghĩ đến kiếp sống giam cầm cho đến chết của hắn, dấy lên rất nhiều mủi lòng thương cảm, nhưng ngược lại nghĩ hắn nếu không bị cầm tù, chỉ sợ ta sẽ phải gả cho hắn, để ta lựa chọn giữa việc gả cho hắn và hắn bị cầm tù, ta sẽ không chần chừ mà lựa chọn phương án hai, lại cảm thấy sự mủi lòng thương cảm của bản thân rất là giả dối. Chung quy người bao giờ cũng chính mình an ổn sau đó mới có thể nhớ tới thương cảm.

Khang Hi cùng các vị nương nương, a ka, phúc tấn, cách cách đều tụ họp tại điện Thái Hòa vui mừng ngày hội Trung thu. Đang trong phiên làm việc các thái giám cung nữ ai ai cũng đều bận rộn, không phải lúc làm việc cũng đã tụ họp một chỗ uống rượu chung vui cùng nhau trong ngày hội tốt lành này.

Ta cầm theo một hộp thức ăn, vốn định quay về phòng, bỗng nhiên đến lúc lại thay đổi chủ ý, nghĩ hiện tại hậu hoa viên khẳng định không bóng người, vừa đúng dịp hoa quế đang khai nở, không bằng đơn giản đến đó ngắm trăng, thưởng hoa quế, uống rượu, không phải so với một mình trong phòng tốt hơn nhiều sao?

Đúng là thanh thanh tĩnh tĩnh, màn đêm man mát như nước, quế hoa hương thơm ngan ngát dật dìu lan tỏa, không khỏi bước chân cũng chậm lại, hít thở thật sâu hương khí,đang ngẩng đầu nhìn trăng, thanh âm tiếng sáo đâu đó dìu dặt vút lên, khiến ta giật mình tim nhảy loạn.

Có phần ngạc nhiên, người nào có thểở nơi này thổi sáo?Không vội đi tìm, tiện tay đặt hộp thức ăn trên mặt đất, dựa vào cây đại thụ, ngước nửa đầu ngắm nhìn ánh trăng tròn,lặng yên phẩm một khúc << Mai Hoa Tam Lộng>>

Như  tuyết giữa đóa hàn mai,tư thái thanh khiết,tuy không kèm theo trăm hoa, mà  như đang trước gió xoay xoay, tự nhiên được nghe một khúc kỳ nhạc. Trong lòng đã đoán biết là ai, khẽ mỉm cười hăm hở cầm hộp thức ăn, theo âm đi tìm.

Người chưa đến nơi,thanh âm tiếng sáo đã chuyển qua bi thương,dường như một trận cuồng phong ập đến, mãn thụ hoa mai cuối cùng tuôn rơi tan tác, không cam tâm, nhưng đã mãi mãi chôn vùi trong đất. Trong lòng ta kinh ngạc, tự bao giờ hắn mang trong mình nỗi đớn đau đến nhường này? Chân cũng vội bước chậm lại, nhẹ nhàng đi tới.

Thập tam a ka đang đứng dưới tàng cây hoa quế, sáo đặt ngang môi mà tấu, hoàn toàn không phải dáng vẻ bất kham cứ hi ha cười nói ngày thường, thần thái nghiêm nghị an tĩnh. “Tinh thông cưỡi ngựa bắn cung,một phát trúng đích, cưỡi ngựa như bay. Thi văn hàn mặc, đều thanh tân tinh tế, nhã thiện âm luật, tinh thông cầm sáo.” Một người văn võ toàn tài như thế, một kỳ nam nhi bất kham phóng khoáng như thế làm sao có thể trải qua từng ngày từng ngày trong đoạn đời mười năm giam cầm được cơ chứ?”. Nghĩ đến đó trong đáy mắt bắt đầu có chút nhòa nhạt.

Một khúc còn chưa đi đến cuối cùng, Thập tam a ka đã ngừng thổi sáo, nhìn về phía ta đang bước tới. Ta xốc lại tinh thần,đi đến cười hỏi: “Sao không thổi cho hết? Quấy nhiễu ngươi cao hứng ư?”

Thập tam a ka cười nói: “Không biết là ngươi, chỉ cảm giác có người nghe trộm, nên ngừng lại.”

Ta liếc thấy một bình rượu đặt trên bàn đá, cười hỏi: “Tại sao không ở trước điện cùng hoàng thượng, bỏ lại phúc tấn, một mình chạy đến nơi này uống rượu?Hắn nhìn  hộp thức ăn trong tay ta, cười nói: “Chỉ có ngươi được quyền lựa chọn chỗ tốt, ta thì không thể à?”

Ta cười cười không nói gì, mở hộp thức ăn lấy ra hai bầu rượu, hướng về phía hắn ra dáng xin mời. Hắn cười, ngồi trên ghế đá, nâng bầu rượu nhấp một hơi.

Ta cũng ngồi xuống, cầm lấy bầu rượu, cùng hắn chạm bầu, tự mình ngửa cổ uống một hơi. Thập tam cong lưng dựa cột, lại nhìn lên ánh trăng, nói: “Bao nhiêu năm rồi không cùng nhau uống rượu.” Ta thở dài: “Tám năm rồi!” Hai người nhất thời đều lặng im ngắm trăng mà ngơ ngẩn.

Qua một hồi lâu , Thập tam nghiêng đầu cười nói: “Khó được dịp hôm nay gặp gỡ, lại mang theo rượu,hãy uống một lần cho phỉ, nói không chừng lần sau muốn uống lại mất thêm tám năm nữa.”

Hắn một câu nói vui, lại không biết nói cho hoàn toàn chính xác. Đâu chỉ có tám năm? Mười năm giam cầm, mười năm sau, ta biết ngươi được bình an thả ra, nhưng không biết mình trôi dạt phương trời nào. Như hữu duyên, có lẽ mười năm sau còn có thể uống rượu, như vô duyên, e hôm nay là lần uống rượu ly biệt sau cùng của chúng ta.

Trong lòng đau thương, vẫn mạnh mẽ cười nói: “Nên say bí tỷ một lần, từ lần trước bị ngươi chuốc cho say khướt, đến giờ vẫn chưa có dịp hưởng qua dư vị say nồng.”

Thập tam nhíu nhíu mày, một mặt cùng ta chạm bầu rượu, một mặt nói: “Lần trước rành rành là ngươi cầm túi rượu trút một hơi, làm bộ hận không thể say ngay lập tức, sao lại thành ta chuốc rượu khiến ngươi say chứ?”

“Ngươi không bắt cóc ta ra ngoài, ta có khả năng một hơi mà trút rượu sao?” Ta trừng mắt nhìn hắn hỏi.Ngươi còn dám một lần nữa nói không phải lỗi của ngươi đi, ngươi thử tỏ ra bộ dạng đó xem.

Hắn ha ha cười: “Được!Được! Cho dù lần trước là ta chuốc ngươi say, nhưng mà hôm nay ngươi hãy nhớ lấy, rượu là do ngươi đem theo, người cũng là tự dẫn xác tới. Sau này không được thêu dệt là ta chuốc ngươi say đó nha.”

Hai người vừa cười nói, vừa uống rượu,rất nhanh bầu rượu chỉ còn thấy đáy, hắn cười vỗ vỗ vào bình rượu trên bàn nói: “Vẫn là ta có dự tính trước.” Ta cười nói: “Phải! Phải!” một mặt đem hai cái bát ra. Thập tam cười nói: “Cũng là ngươi hợp lòng hợp ý ta, không nên uống rượu như nguyên bản, cầm chén nhỏ lích kích lổm cổm chi cho phiền phức.” Nói xong rót cho mỗi người một bát.

Hai người uống uống mãi, đều lặng lẽ trầm tư, ta nghĩ đến vận mệnh Thập tam sắp đến, nghĩ đến vận mệnh còn chưa rõ của chính mình, trong lòng buồn bã. Thập tam không biết cũng đang nghĩ đến điều gì, khóe mắt phảng phất muộn sầu.

Hai người chốc chốc lại chạm bát, uống một hơi, rồi tự mình ôm sầu thương. Khi đau lòng uống rượu rất dễ say, hai người cũng đã uống không ít. Lúc này đều mang theo men say chếnh choáng, bất chợt nhìn nhau cười ha hả. Ta cười cười nằm úp mặt xuống bàn đá, len lén lấy tay lau khô giọt lệ đọng trên khóe mắt.

Đang nằm úp mặt, chợt nghe tiếng sáo ai thương cất lên. Là khúc tấu vẫn còn chưa thổi hết lúc nãy, ta nghiêng đầu lặng nhìn hắn, vì sao trong lòng hắn ai sầu như thế?

Một khúc thổi xong, Thập tam tay cầm sáo ngọc, đứng lên thong thả bước vài bước, chậm rãi cất tiếng ngâm:

Xích lan kiu ngoi liu tam tam, thiên th đào hoa nht tho am.

Chính th xuân quang tam nguyt lý, y hi phong cnh t giang nam.

Phiến nguyt hàm sơn xut vin thiên, đch thanh du dương vãn phong tin.

Bch âu ho đãng xuân ba khoát, an n khinh chu thin thy biên.(1)

(tm dch nghĩa)

Cu kiu đ thm va dài va mnh, nghìn hoa đào th mt am c.

Chính đây cnh xuân tháng ba, cnh phong mang máng ging Giang Nam.

Mnh trăng trong núi dn hin ra trên bu tri, tiếng sáo du dương trong gió đêm

Chim hi âu trng chao lượn trong mênh mông sóng xuân,thinh lng mt con thuyn bên dòng nước cn.

(tm dch thơ) (hix đây chính gốc thơ anh 13 trong lịch sử, tiếc thơ anh không thịnh ở VN, ta đây xin mạn phép được  ‘tạm’ dịch thơ của ảnh vậy, chỉ hi vọng không làm hỏng thơ anh ^^)

Cu kiu thm đ mnh tang tang

Nghìn hoa đào th mt c am

Đương cnh xuân quang tam nguyt y

Y sì phong cnh ta Giang Nam

Mt mnh trăng treo tri sau núi

Sáo ai thong nh trước gió đêm

Bch âu chao lượn sóng xuân biếc

Thinh lng thuyn con cn đáy sông.

Ta chống đầu cười nói: ” Người ta ‘tài cao bát đấu’ (tài trí hơn người), người ta cũng phải ‘thất bộ thành thi’ (đi 7 bước làm xong 1 bài thơ), ngươi bước có ba đến năm bước đã làm được nhiều như vậy, chẳng phải khiến Tào Thực(2) hổ thẹn lắm sao.” Thập tam bộ dạng uể oải nói: “Trước kia làm cũng bình thường, chẳng qua nhất thời trong lòng cảm khái, mà niệm ra thế thôi.”

Ta lặng nhìn hắn một hồi rồi thở dài: “Ngươi nếu không sinh ra trong nhà đế vương, thì thật tốt, nhất định sẽ không chỉ dùng thi từ đểước ao nhàn dật.” Hắn thở sâu, nghiêng người đứng, hai tay chắp sau lưng, ngước đầu nhìn trăng sáng, qua một hồi lâu mới nói: “Tự ta không biết cũng nghĩ đến điều đó bao nhiêu lần. Ta vẫn luôn hướng tới cái ngày có thể cưỡi ngựa, mang sáo,phối kiếm, tự do tung hoành trong trời đất, xạ điêu Mạc Bắc, nghe tấu Giang Nam,khi sướng ý thì màn trời chiếu đất, uống rượu múa kiếm, nhàn nhã thì hồng tụ thiêm hương(3), dưới đèn ngâm thơ.Nhưng thân này đã lỡủy thác nhà đế vương, cho dù ta có khả năng chạy thoát khỏi cái lồng đó, cũng không thể dứt bỏ một người, không muốn để người đó một mình đối mặt gió rét thấu xương, người đó tuy có ngạch nương, thân đệ ruột thịt, nhưng cũng gần như là không có gì.”

Chỉ cảm thấy nước mắt bất chợt chảy dài, ngay cả lau cũng không kịp, vừa mới lau khô lệ cũ, lệ mới đã trực trào chảy xuống. Thập tam ngoảnh lại lặng im nhìn ta.

Ta một mặt hai tay qua quít lau dòng nước mắt, một mặt mạnh mẽ cười nói: “Uống hơi nhiều, rượu vậy mà cũng có thể hóa thành lệ.” Khóe miệng hắn giật nhẹ, muốn cười, nhưng sau cùng cũng không cười nổi. Đi trở về cạnh bàn, cầm bát ngửa cổ trút rượu.

Ta cũng ngửa cổ trút rượu. Đưa tay chống đầu, hỏi hắn: “Thập tam a ka,trong Tử Cấm Thành này, khó ai có cùng suy nghĩ như ngươi và ta,nếu như có thể sống cùng nhau thì thật tốt. Thế nhưng thật kỳ lạ, ngươi vì sao không thích ta chứ?”

Thập tam đang uống rượu, nghe được câu nói ấy, dừng lại sặc một chút, nghiêng đầu ho khan vài tiếng, ngoảnh đầu lại chớp mi cười nói: “Ta cũng buồn lắm này, người phong tư anh bạt như ta đang ở trước mắt ngươi,sao không thấy ngươi thích ta vậy a?”

Ta liếc xéo hắn một cái, châm biếm nói: “Ngay cả ta bị khóa chặt trong chốn thâm cung này cũng nghe người ta nói không ít đến tính chơi bời trăng hoa của ngươi, rước không biết bao nhiêu là món nợ tương tư rồi, còn chê ít hay sao? Ngươi ngày thường đi trên đường có dám ngoảnh đầu lại hay không?”

Thập tam buồn bực nói: “Sao lại không dám ngoảnh đầu chứ?” Ta nhịn cười ,nói: “Không sợ ngoảnh đầu lại trông thấy mảnh vỡ tâm hồn thiếu nữ rơi rớt hay sao? Hắn phá lên cười lắc đầu, chỉ chỉ ta nói: “Như nhau!Như nhau!” Hai người nhìn nhau ha hả cười.

Ta cười nói: “Là ta hỏi ngươi trước, ngươi hãy trả lời trước.” Hắn cúi đầu lặng im suy nghĩ một hồi, nói: “Lần đầu gặp ngươi, ấn tượng sâu nhất chính là ngươi cùng Minh Ngọc cách cách đánh nhau, cực kỳ đanh đá lợi hại, trong lòng kinh sợ, sao có thể thích cho được? Ngạch nương rất sớm đã qua đời, đối với ta mà nói vĩnh viễn cũng không quên được cái ôm dịu dàng của người, người luôn bên cạnh ta khe khẽ xướng những khúc ca êm ái, giọng người rất nhẹ, khi người cười, mi mắt cong cong như nước chảy. Mà ngươi thì…” Hắn híp mắt cười nhìn ta nói: “Quá là thô lỗ đi!”

Ta gật đầu nói: “Điển hình ‘mặc cảm oedipus’.(4)” Hắn mơ màng hỏi: “Cái gì oedipus?” Ta cười nhìn hắn nói: “Là một người rất khát khao tình thương của mẹ, hắn không hi vọng cũng không có cảm giác được sự dịu dàng yêu thương giống như của mẹ hắn ở thê tử của mình.” Vậy ra đây cũng chính là nguyên nhân hắn không thích Mẫn Mẫn, Mẫn Mẫn dù tốt, cũng không phải người hắn cần.

Thập tam sững sờ một chút, cười nói: “Có lẽ đúng là như thế! Đến lượt ngươi?”

Ta cũng cúi đầu lặng suy nghĩ một hồi, ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Ta nói cho ngươi biết, nhưng ngươi không được đi nói cho người khác.” Nói xong suy nghĩ một chút, lại nói thêm: “Bất luận người nào, bao gồm cả Tứ a ka.”

———————–

Chú thích:

(1)   Đây là những câu thơ của Dận Tường, thi từ nằm trong <<Giao huy viên di cảo>>

Thuộc chùm thơ “Đề họa lục thủ” , trích kỳ thứ 2, kỳ thứ3

(2)Tào Thực và câu chuyện “Thất bộ thành thi”:

Tào Thực là con trai thứ ba của Tào Tháo (Tào Tháo gồm có 4 người con với Võ Tuyên Biện thị chánh thiếp ,Tào Phi, Tào Chương, Tào Thực và Tào Hùng. )

Tào Thực trí tuệ thông minh, “hạ bút thành chương” “xuất khẩu thành thi” là một thiên tài vào triều Ngụy

Ôi kể ra thì dài dòng ^^. Tóm lại sau này Tào Phi lên ngôi hoàng đế nhưng lại ghen ghét Tào Thực, mượn nhiều cớ để Tào Thực bị chém đầu. Tào Phi nghe danh Tào Thực văn thơ lai láng bèn ra yêu cầu:

Rng chúng ta là huynh đ, thì c làm thơ v “huynh đ” tuy nhiên trong thơ không được mang mt ch gì v “huynh đ” “anh em ct nhc”, thơ phi đúng vn đúng lut và thi gian ch được gii hn trong vòng by bước đi. Bài thơ tr danh này t đó được người đi gi là “Tht B Thi”. 

Tên bài thơ ch phn ánh mt tình hung lch s còn ni dung thì mang mt hình nh tranh quyn đot v đến ni dn đến ct nhc tương tàn, “ni da xáo tht.” Sau có người li cho tên bài thơ là “Cu Mng Thi” vì bài thơ ny đã cu mng ca Tào Thc. 

Ch trong vòng by bước Tào Thc hoàn tt bài thơ hoàn ho. Ti cho Tào Thc ming thì c ngâm, mà nước mt c chy đm đìa. C mi li ngâm đu mang đy khóc hn, kêu gi tình thâm, qu làm rung đng lòng người. Tào Thc đúng là mt thiên tài văn hc có mt không hai, “tài cao bát đu” trong thiên h.

Nu đu bng dây đu

Ðậu trong cho khóc

Vốn thit mt gc sanh

Ðốt nhau sao quá gp

(3)   Hồng Tụ Thiêm Hương: Câu này là câu thành ngữ cổ,Nghĩa ban đầu là thi sĩ trong thời gian dùi mài kinh sử có hồng nhan giúp đốt thêm hương. Hiểu ngắn gọn là “Hồng nhan thêm hương”

(4)   ‘mặc cảm oedipus’: Trong thần thoại Hy Lạp, Oedipus là con trai của nhà vua Laius và hoàng hậu Jocasta thành Thebes (Hy Lạp). Từ trước khi chàng ra đời, có một lời sấm cho rằng chàng sẽ giết vua cha và cưới mẹ chàng. Và câu sấm truyền đó đã đúng với sự thật

Nhà phân tâm học Sigmund Freud đã mượn truyền thuyết này để đặt tên cho một đặc điểm tâm lý ở trẻ nhỏ từ ba đến năm tuổi mang tênmặc cảm Oedipus: đứa trẻ thể hiện sự quý mến người sinh thành ra mình, thuộc giới tính khác mình nhưng lại đố kỵ và căm ghét bậc phụ huynh cùng giới tính với mình

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #love