eulogy
trong suốt cả một thập kỷ qua, tour diễn của lingling kwong luôn luôn có một khoảng trống ngay giữa đông nam á. cô cháy vé ở các nước như singapore, london, tokyo, new york — nhưng chưa lần nào tour diễn của cô đặt chân đến thái lan - bangkok.
lingling kwong là một thiên tài âm nhạc, là người có thể cầm cello hay guitar lên và khiến nhạc cụ cất lên tiếng khóc. thế nhưng trong rider biểu diễn của cô luôn có một điều khoản không thể đàm phán:
không piano trên sân khấu.
không piano trong phòng chờ.
không piano ở sảnh khách sạn.
vì vậy, ngay khi lingling công bố tour kỷ niệm 8 năm hoạt động nghệ thuật, người hâm mộ đã chết lặng khi thấy một điểm dừng duy nhất tại impact arena, bangkok.
lại còn rơi vào một ngày thứ ba đầu tuần — một tối thứ ba tưởng chừng hoàn toàn là sự lựa chọn ngẫu nhiên.
"tại sao lại là thứ ba?"
"tại sao cuối cùng lại là bangkok?"
các fan đặt câu hỏi không ngớt trên mạng xã hội, nhưng lingling chưa từng trả lời. cô đến thành phố này như một bóng ma, được che kín bởi vệ sĩ và kính râm tối màu, đi thẳng tới địa điểm biểu diễn cho buổi tổng duyệt kín kéo dài hàng giờ đồng hồ.
đêm concert ấy không giống bất kỳ sân khấu nào trước đây của cô. ánh sáng được hạ thấp, cả khán đài chỉ còn những lightstick trắng nhạt lập lòe. lingling hát những bản hit quen thuộc, nhưng giọng ca mang theo sự thô ráp, rạn vỡ hiếm thấy. khi chạm tới phần finale, toàn bộ sân khấu chìm vào bóng tối tuyệt đối.
rồi một luồng điểm sáng duy nhất xé toạc màn đen, chiếu thẳng vào trung tâm sân khấu — nơi đặt một cây dương cầm lớn.
lingling bước tiến về phía cây đàn. từng bước chân chậm rãi, hai tay run rẩy buông thõng bên người. cô ngồi xuống ghế đàn. suốt ba phút liền, lingling chỉ lặng im nhìn vào khung ảnh đặt trên mặt đàn, bên cạnh là những ngọn nến đang cháy dở.
rồi những ngón tay run rẩy của cô ấn xuống hợp âm đầu tiên.
đó là một giai điệu u buồn, ám ảnh. không phải thứ phô diễn kỹ thuật mà người ta mong đợi từ lingling — nó đơn giản, mong manh, và quen thuộc đến nhói lòng.
chỉ trong vài giây, cả khán đài đã nhận ra.
"là bài này..." ai đó thì thầm. "bài hát không có tên vào mười năm trước."
ca khúc — một huyền thoại lan truyền trên mạng, chỉ mang cái tên "1127" — được đăng trên một tài khoản soundcloud không rõ là của ai, chỉ một tuần sau tai nạn thảm khốc năm 2016. phần mô tả bài hát chỉ vỏn vẹn một dòng:
"vì em ấy không kịp hoàn thành bài hát của mình. vậy nên tôi đã hoàn thành nó thay cho em ấy. xin lỗi vì tôi đã không cứu được đôi tay đã viết nên những giai điệu này."
khi lingling tiếp tục chơi đàn, màn hình led khổng lồ phía sau bỗng sáng lên. không phải một mv được dàn dựng trước, mà là những thước phim cũ kỹ, mờ nhiễu từ mười năm trước.
trên màn hình là một cô gái với nụ cười như ánh nắng được cất giữ trong chai. kornnaphat "orm" sethratanapong. em đang cười rạng rỡ bên cây piano, những ngón tay lướt trên phím đàn đầy thanh thoát — là khung cảnh, thứ mà lingling lúc này đang chật vật để tái hiện nó.
sự thật ập đến khán giả như một cú đánh thẳng vào ngực.
mười năm trước, thái lan đã để tang "cô gái vàng" của họ. orm là một tài năng piano đang lên, dự định tổ chức buổi độc tấu đầu tay tại trung tâm văn hóa bangkok.
nhưng em đã không bao giờ đến được sân khấu năm ấy.
trong một đêm mưa của mười năm về trước, một chiếc taxi bị lệch bánh do trượt nước, và gây ra một vụ tai nạn lớn, vĩnh viễn làm cho "cô gái vàng" có triển vọng nhất của đất nước phải im lặng. bản tin khi đó còn đưa tin rằng người bạn "thân thiết" của em là người đi nhận dạng thi thể.
người bạn ấy rời sang hongkong ngay ngày hôm sau.
người bạn ấy chính là lingling.
giọng hát của lingling cuối cùng cũng hòa vào tiếng đàn, vỡ vụn và ướt đẫm nước mắt.
"tôi đã dành mười năm để chạy trốn khỏi thành phố này, vì gió ở đây nghe như tiếng cười của em, còn mưa thì giống như tràng pháo tay của em. tôi ngừng chơi piano vì khi chạm vào những phím đàn này giống như đang nắm tay em — và tôi chưa sẵn sàng để đối mặt cũng như buông bỏ được em ấy."
nốt nhạc cuối cùng tan vào im lặng. lingling đứng dậy. cô không cúi chào khán giả. thay vào đó, cô quay về một khu ghế được dành riêng — nơi có một cặp vợ chồng và một chàng trai trẻ. là gia đình của em.
họ khóc. không dữ dội hơn nhiều khán giả khác là bao, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa. lingling bước tới mép sân khấu, quỳ xuống và chắp tay cúi chào họ theo nghi lễ thái.
"mae, con về rồi." lingling thì thầm vào micro, giọng vang khắp khán phòng. "và nong orm cuối cùng cũng đã có buổi hòa nhạc của riêng mình em ấy."
đêm đó, lingling công bố ca khúc "vô danh" sẽ chính thức được phát hành với tựa đề "eulogy".
"số tiền mà bài hát này kiếm được, mọi lượt stream, sẽ đều thuộc về quỹ orm sethratanapong. chúng tôi sẽ mang piano và các lớp học đến cho mọi đứa trẻ có một bài hát trong tim nhưng không có cách nào để chơi nó," lingling nói.
"tôi có thể sẽ không bao giờ trở thành nghệ sĩ piano như em ấy. nhưng tôi sẽ đảm bảo rằng thế giới này sẽ không bao giờ quên tên của em ấy."
_____
eulogy là một lời tiễn biệt.
một bài nói được viết ra để nhớ về một người đã rời đi — ca ngợi cuộc đời họ, giữ lại những gì họ để lại, và nói thay những điều chưa kịp nói khi còn bên nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com