Chương 2
- Uống ly sữa này đi.
Cầm Bạc quần áo phẳng phiu không một nếp nhăn, cầm tờ báo số mới nhất, tay vừa tháo lỏng cà vạt thít chặt trên cổ thì thấy Hải Đăng đi xuống.
- Đồ nhà giàu mới nổi.
Cậu lẩm bẩm, ngồi xuống bàn ăn, theo bản năng tránh xa ly sữa gã đẩy tới.
- Tôi còn lớn hơn cậu vài tuổi đấy, chẳng phải cậu mới nên uống sữa sao nhóc con?
Hải Đăng thường không có thói quen ăn sáng, do nghề nghiệp, có khi đang 3 - 4 giờ sáng xuất hiện những ca cấp cứu đột ngột, là phải dựng thẳng đầu dậy đi làm chứ chẳng dễ dàng gì. Dần dà, ăn uống ngày đêm không điều độ, cậu mắc chứng bệnh đau dạ dày nhẹ, nhưng chính vì nghề nghiệp bác sĩ chữa bệnh người chứ không chữa ta, Hải Đăng cũng không quan tâm lắm về cơ thể mình, lâu lâu bụng quặn lên thì uống vài viên giảm đau kèm ly nước ấm rồi thôi.
Lúc trước có ca bệnh đột xuất, hay những ca trực đêm đều do Hải Đăng gồng gánh, nhiều khi vội đến mức chưa kịp ăn vụn cơm, đã khoác lên bộ cánh trắng "thiên thần" mà đi chữa bệnh, cho đến khi gặp gã, cậu mới có thể an nhàn ngủ trọn giấc một đêm, thậm chí vừa mới làm bác sĩ chính thức không lâu, lại đang được cân nhắc làm trưởng khoa bệnh viện.
Hải Đăng biết việc mình được cấp trên để ý là do một tay người nào đó làm, trong lòng có một mảnh chán ghét, nhưng không thể bằng những cây đại thụ đầy thoả mãn không ngừng chọc trời trong tâm khảm cậu.
Cậu biết, muốn leo lên được ghế trưởng khoa, người thường cũng tốn vài chục năm, thậm chí cả đời với tới không được.
Mà Hải Đăng đã làm người thường hơn hai chục năm rồi, cậu không muốn
"thường" thêm nữa.
Có tài nguyên bên người mà không sử dụng thì đúng là đồ ngu.
Tuy Hải Đăng mất tự do, mất tự tôn, theo lời người đời là chơi quy tác ngầm, dù quy tắc ngầm này "tình nhân" bị "kim chủ" bắt buộc, thì ít ra cậu cũng là người thông minh.
Cũng chẳng mấy ai được bao bọc đường mật, ăn quen đắng chát rồi, phóng khoáng hào phóng không nổi, đến thân thể cũng chỉ là nguồn vốn để chi li tính toán mà thôi.
Trong lúc Hải Đăng thẫn thờ, Cầm Bạc đã bước tới tự khi nào, gã nâng cằm người đối diện lên, cười nhẹ.
- Không biết tối qua là ai vừa khóc, vừa kêu "anh" trên giường suốt một đêm lại là ai?
- Hửm?
Gã nhìn đầy trêu tức vào Hải Đăng, lúc này cậu như bật tỉnh giữa đống hỗn độn, ký ức như thước phim tua chậm chiếu lại trong tâm trí, khiến cậu vừa thẹn vừa căm tức nhìn gã.
Nhưng Hải Đăng chưa bao giờ thấy nét yêu thương dịu dàng giữa cặp lông mày kia.
Tình nồng tựa lửa, tan băng chảy tuyết, triền miên bất tận.
Hàng mi buông, ngăn lấp dịu dàng thu thủy sắp tràn nơi đáy mắt.
Dõi theo người, yêu người.
- Câm miệng!
Chả biết từ khi nào câu này đã trở thành câu cửa miệng khi cậu nói chuyện với gã, âm thầm chán ghét con người thô bỉ, suốt ngày treo trên miệng chuyện giường chiếu, thậm chí không biết tự giác xấu hổ.
Hải Đăng âm thầm liếc những người giúp việc trong nhà, đừng nghĩ cậu không thấy họ đang họ đang giả vờ làm việc, giơ tai hóng chuyện!
Giúp việc: Không! Tụi tui không có mà!
- Thế anh trai, anh giúp em câm miệng được không?
Cầm Bạc ra vẻ đùa cợt đưa mặt lại gần, nắm chặt cằm không cho cậu tránh né, hôn xuống.
Nhẹ nhàng, hai cánh môi giao nhau.
Vành tai tóc mai giao trùng, đối phương ngửi được mùi hương quen thuộc của nhau.
Hơi thở hoà lẫn, trái tim chung nhịp.
Hải Đăng chưa kịp tức giận, nụ hôn đã kết thúc, ly sữa nóng hầm hập toả hơi trước mặt, làm cậu cảm giác hình bóng người phía trước trở nên nhu hoà hơn.
- Hôm nay có cuộc họp hội đồng, anh đi trước, em ăn sáng rồi hẵng đi.
Cuối cùng Cầm Bạc vẫn xưng anh dù nhỏ hơn chính cậu vài tuổi, dù Hải Đăng nhiều lần phản đối việc này, gã lại lấy cớ làm người yêu thì phải xưng anh em, thế mới có tình.
Anh em thì anh em, nhưng để người nhỏ tuổi hơn mình xưng anh, Hải Đăng vẫn thấy khó chịu.
Bất tri bất giác, ly sữa vơi đi một nửa, Hải Đăng nhìn đồng hồ, đứng dậy tính đi làm, không biết vì cái gì mà đứng phân vân, cuối cùng vẫn là ăn nửa miếng sanwich trên bàn, rồi mới đi.
Không ăn thì sẽ có người càm ràm.
Cầm Bạc muốn chở cậu đi làm, nhưng Hải Đăng không muốn bị người khác thấy mình được một tên đàn ông đưa đón, ai bảo cậu sĩ diện, chỉ nghĩ đến việc bị người khác biết quan hệ mình với gã, là bức rức không yên.
Cuối cùng vì sự sĩ diện của cậu, Cầm Bạc đã phải mua một chiếc xe riêng, theo yêu cầu phải vừa tầm, không quá nổi, không quá đắt, biết chạy là ok cho Hải Đăng đi làm.
Cuối cùng chiếc xe vừa tầm chỉ biết chạy của hắn lại là
Lamborghini! Huracan! Peromante!
Hải Đăng ngay giây phút nhìn thấy cái xe này, liền nhớ lại bé xe đạp xài chục năm của mình.
Bé xe đạp rách yên được để trong góc gara: (ノ͡° ͜ʖ ͡°)ノ︵┻┻
Tui cũng giá tầm, cực kì không nổi bật, chỉ biết chạy mà chủ nhân!
Hải đăng trong lòng phỉ nhổ vô số câu có tiền cũng đừng tuỳ tiện mua xe không cần thiết như vậy, vừa tra chìa khoá vào xe mới sáng nay được cho, phóng vèo khỏi gara.
Đúng là xe xịn có khác, một trời một vực với cái yên cứng ngắc cũ kĩ đau mông kia.
Xe đạp: |* ̄ー ̄|
Đồ con người có mới nới cũ! Cái ghế bọc lông đó sẽ không vững chắc bằng yên xe này đâu!
________________________________
Thành phố ô nhiễm, không khí không chỉ mang theo bụi mịn, đến ánh trăng cũng không thèm xuất hiện trên bầu trời nữa.
Đêm tối tĩnh mịch, lạnh lẽo.
Phố phường ngập tràn sắc vàng trắng, cuộc sống quá mệt mỏi, hoàng hôn buông xuống, chính là khoảnh khắc thợ đời nghỉ ngơi.
Cầm Bạc có tiền, có quyền, lên như diều gặp gió, cá chép một bước thành rồng, giờ đây cũng cực kỳ mệt mỏi.
Gã muốn về nhà.
Nhà của gã.
Nhà của Cầm Bạc không phải là nơi khỉ ho cò gáy, chim không thèm đậu gà không thèm i* trong trí nhớ, cũng không phải căn nhà gỗ mục nát tồn tại trong ký ức rất lâu trước đây.
Từ lúc được người cha trên danh nghĩa tìm thấy, ông ta không ngừng bồi thường cho gã tiền tài, quyền thế.
Nhưng không thể cho hắn "nhà", vì chính ông ta đã có "nhà".
Người vợ xinh đẹp, đôi long phượng một trai một gái, ông ta có gia đình hạnh phúc.
Gã là phần dư thừa trong đời của cha mình.
Nhưng gã muốn là một phần trong đời Hải Đăng.
Không, sao gã chỉ có thể muốn là một phần nhỏ nhoi.
Gã muốn là đời của Hải Đăng.
- Ông chủ? Ông chủ? Ngài không sao chứ?!
Tài xế lo lắng, tính đỡ Cầm Bạc đang say chếch choáng thì bị đẩy ra, cú va chạm không mạnh, nhưng đủ làm tài xế không dám chạm vào ông chủ tính tình thất thường thêm nữa, đành đứng yên tại chỗ nhìn theo con người đỏ bừng mặt mũi, loạng cha loạng choạng bước vào nhà.
Mùi hương thức ăn bao trùm không gian, Cầm Bạc thích sự ấm áp, vì thế phần lớn trong nhà được gắn đèn vàng.
Nhưng không có người đó.
Đồ ăn được trình bày kiểu cách mà lạnh lùng, tinh tế lại mất đi hương vị khói lửa, đẹp, nhưng lòng trống rỗng.
- Em ấy đâu?
"Keng" "keng" "keng"
Đồng hồ điểm ba tiếng, giờ là nửa đêm.
- Em ấy đâu?
Bác gái lớn tuổi nhất, cũng là người giúp việc lâu năm nhất tại đây sau một lượt bị đùn đẩy, mới không cam lòng bước ra.
Người khác không biết, chứ bà thì hiểu ông chủ này khi say có bao nhiêu đáng sợ.
- Tôi hỏi lần thứ ba, em ấy đâu?
Gã cười mỉm, hai mắt mơ hồ, lưng thẳng tắp, không giống như mấy bợm nhậu men vào là loạng choạng, sự khác biệt này doạ bác gái giúp việc sợ phát khóc.
- Thưa, tôi..,tôi không..
Cầm Bạc vươn tay quăng bể bình hoa, mảnh sứ rơi vụn vãi, dịch thể đỏ từ lòng bàn tay nhỏ xuống, nhiễm bẩn một vùng thảm trắng.
Giúp việc khác sợ hãi nhìn chiếc bình thường ngày gã yêu thích, thường dành ngày nghỉ lau chùi, nay thịt nát xương mòn, đi vào lòng đất.
- Tôi ở đây.
Hải Đăng vừa về là thấy ầm ĩ, vừa trải qua một cuộc phẫu thuật dài, bệnh nhân bỗng xuất hiện khối u trên não, làm cậu phải đứng trên bàn mổ mười mấy tiếng, chỉ muốn ngủ một giấc, ai dè lại có chuyện.
Hai bên thái dương căng chặt, Hải Đăng nhíu mày, đến khi mùi rượu nồng nặc phả vào mặt, cậu mới hỏi ma men cách mình không tới gang tay.
- Muốn gì?
- Khó chịu.
Hải Đăng phải chịu trọng lượng từ thằng đàn ông trên mét tám, đã vậy còn không ngừng cọ tới cọ lui, sự mệt mỏi rã rời cả ngày hôm nay làm cậu chả muốn kiếm chuyện với gã.
Cậu muốn ngủ.
Mệt lắm rồi!
- Muốn gì nói thật!
- Khó chịu, đau đầu thật mà.
Hải Đăng im lặng.
- Muốn ôm.
Im lặng.
- Hôn một cái?
Cậu sắp hết kiên nhẫn.
- Cùng nhau tắm nha~
Hải Đăng đẩy ký sinh trùng khổng lồ đang bám trên người ra, bước lên lầu thì bị ôm chặt, hõm vai phát ngứa do sợi tóc cạ vào, âm tiết khàn đục quanh quẩn bên tai.
- Muốn làm tình.
Coi bộ không ngủ được rồi.
____________________________
Hải Đăng: Ông đây méc chồng mấy người nghe lén! (◣_◢)
Giúp việc: Đừng đuổi tụi tui mà!
༼ ༎ຶ ෴ ༎ຶ༽ Lần sau tụi tui còn dám!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com