Chương 2
Lúc Giản Chính Dương đi vào siêu thị, Bạch Tiểu Thỏ liền một phen kinh ngạc, thiên ơi a, người đàn ông này thật đẹp, nhìn đến anh ta, những nam ngôi sao xinh đẹp cô đã thấy trên tivi trước kia nhất thời đều không bằng người ở trước mắt a!
Lớn như vậy, Giản Chính Dương vẫn là lần đầu tiên đi mua đồ, vốn sẽ không biết nói mình muốn mua thứ gì ở đâu, nhận thấy được ánh mắt Bạch Tiểu Thỏ, nhất thời hắn càng cảm thấy thêm bối rối, tay cah6n cũng không biết nên để đâu.
Bạch Tiều Thỏ nhìn thấy bô dạng bối rối của Giản Chính Dương, gương mặt trắng như ngọc còn đỏ ửng lập tức liền có hảo cảm với hắn.
"Xin chào, xin hỏi anh muốn mua cái gì?" Gặp Bạch Tiểu Thỏ đứng ở quầy thu ngân nói với mình, Giản Chính Dương trong đầu chỉ có hai ý niệm : cô ấy cười với mình, âm thanh của cô, nghe thật êm tai a.
Giản Chính Dương đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không biết mình nên đối mặt với Bạch Tiểu Thỏ như thế nào, gương mặt hồng hồng cứ đứng thẳng tại chỗ giống như một khúc gỗ.
Bạch Tiểu Thỏ cùng Lạc Ca liếc nhau, người này không phải có vấn đề gì chứ! Xuất phát từ đạo đức nghề nghiêp, Bạch Tiểu Thỏ lại cười một cái, "Tiên sinh, anh cần mua cái gì sao?"
"Tôi,...tôi muốn đại bạch thỏ." Giản Chính Dương lắp ba lắp bắp nói.
"Nha, đại bạch thỏ nãi đường phải không?" Cư nhiên là mau đại bạch thỏ nãi đường mà mình thích nhất, hảo cảm của Bạch Tiểu Thỏ đối vớiGiản Chính Dương lại tăng thêm một bật, rất nhiệt tình từ quầy thu ngân đi ra.
" Đại bạch thỏ nãi đường ở bên cạnh nha, anh theo tôi đến."
Giản Chính Dương cứ như vậy lăng lăng đi theo bước chân của Bạch Tiểu Thỏ, cô nói cái gì anh căn bản cũng không nghe rõ, chỉ cảm thấy bộ dáng cười rỗ của cô lúc này so với khi nhìn qua kính viễn vọng đẹp hơn gấp mười lần, còn có âm thanh cảu cô, tựa như cơn gió màu xuân, chậm rãi chảy qua tâm hồn anh, anh cảm thấy linh hồn của mình đã rời khỏi xác bay phiêu phiêu, rõ ràng là không có nghe rõ cô nói cái gì, nhưng là âm thanh cắm rễ trong đầu minh tự lúc nào.
Bạch Tiểu Thỏ đi đến gian hàng bày đại bạch thỏ nãi, cươi cười nhìn Giản Chính Dương, " Tiên sinh, anh là muốn mua cái này sao?"
Giản Chính Dương ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thỏ, cô cười rộ lên bộ dáng thật sự rất đáng yêu, còn có đôi mắt thật sâu, còn có gương mặt của cô nhìn thật nhỏ, thật giống con thỏ con, làn da cảu cô nhìn thật bóng loáng không biết cảm giác chạm vào sẽ như thế nào.
Nghĩ như vậy, Giản Chính Dương liền vương tay đến, kinh ngạc phát hiện rằng mặt của cổ nhỏ hơn cả tay mình, và lan da của cô quả nhiên bóng loáng, chạm vào thật thoải mái, Giản Chính Dương không khỏi nhắm mắt, vẻ mặt say mê.
Bạch Tiểu Thỏ hóa đá, vốn là thấy anh xinh đẹp như vậy lại có thể đỏ mặt, bộ dáng thật đáng yêu, nghĩ rằng anh là một người đàn ông đơn thuần như đứa trẻ nên rất có cảm tình, ai biết được đảo mắt liền ăn đậu hủ của mình, nữa ngày sau mới hoàn hồn liền vội vàng chụp lấy tay anh.
"SẮC LANG"
Bởi vì không chú ý, tay bị vỗ gạt ra, không còn cảm giác được làn da trơn bóng như sữa ấy nữa, Giảng Chính Dương bĩu môi thật hất hứng, tay lại muốn đưa lên sờ mặt Bạch Tiểu Thỏ. Lúc này Bạch Tiểu Thỏ đã có chuẩ bị, vôi càng thối lui về sau, nhưng ôc lại không nhanh nhẹn bằng Giảng Chính Dương, liền bị anh ôm vào lòng. Thân thể mềm mại làm cho Giảng Chính Dương ngẩn ra, một cổ tình cảm kịch liệt xa lạ nảy lên trong lòng, theo bàn năng anh ôm lấy Bạch Tiểu Thỏ càng mạng.
Lần này Bạch Tiểu Thỏ không còn thỏ đáng như trước, cô chỉ cảm thấy chính mình bị chiếm tiện nghi một cánh trắng trợn, vôi vàng cầu cứu, "Lạc Ca cứu mạng a!!!"
"Buông cô ấy ra." Lạc Ca xem tình hình không đúng cho lắm nên vội vàng kéo tay Giảng Chính Dương ra khỏi người Bạch Tiểu Thỏ.
Đáng tiếc Giảng Chính Dương lúc nhỏ bộ dạng xinh đẹp đã bị bắt cóc tống tiền suýt nữa không cứu trở về được, sau này được mẹ cố ý mời người đến dạy anh võ thuật phòng thân, đừng nhìn anh tính tình quái gở như vậy nhưng thân thủ rất giỏi. Lạc Ca là một người đàng ông trung niên bình thường nên đương nhiên sẽ không phải là đồi thủ cảu anh.
Một cánh tay ôm Bạch Tiểu Thỏ trong lòng, tay còn lại trực tiếp vung quyền tới khi lạc ca mới động thủ, Lạc Ca bị ném về phía trước mấy bước dài trông thập phần chật vật.
Bạch Tiểu Thỏ vừa thấy thế liền lập tức nóng nãy, "Lạc Ca"
Thấy Bạch Tiểu Thỏ quan tâm tới Lạc Ca như vậy , Giảng Chính Dương nhất thời thực mất hứng, anh nhớ rõ khi mình dùng kính viễn vọng nhìn cô, Bạch Tiểu Thỏ luôn cùng người này nói giỡn, cảm giác vật sở hữu của mình bị người khác xâm phạm nảy lên trong lòng, Giảng Chính Dương thập phần nguy hiểm nhìn Bạch Tiểu Thỏ.
" Cô thích hắn??"
BTT tự dưng nhìn ra ý cảnh cáo bên trong, nếu cô gật đầu, Giảng Chính Dương khẳng định lập tức sẽ phế đi Lạc CA, nhưng cô càng tức giận hơn.
" Lạc Ca đáng tuổi cha tôi, tuy rằng chúng tôi cùng làm việc, nhưng tôi vẫn xem là trưởng bối mà cư xử." nói xong mới cảm thấy buồn bực, như thế nào giải thích với anh ta nhiều như vậy chứ?
Bạch Tiểu Thỏ trả lời làm cho Giảng Chính Dương thập phần vừa lòng, buông tha cho ý niệm tấn công Lạc Ca trong đầu, đương nhiên trước tiên là Lạc Ca không động thủ với anh trước đã.
Đáng tiếc Lạc Ca thấy Bạch Tiểu Thỏ bị người khác chiếm tiện nghi làm sao có thể mặc kệ, lập tức đứng lên công kích, lại bị Giảng Chính Dương hất ngã xuống đất. Không chỉ như thế, Giảng Chính Dương còn dùng ngữ khí khinh miệt nói với hắn " Anh không phải đối thủ của tôi, không cần phí sức, bằng không tôi nhất định không khách khí với anh."
Việc này quả thực là tai bay vạ gió, Giảng Chính Dương cảm thấy nếu không phải người đàn ông này có bệnh thì chắc là mình đang nằm mơ. Thấy Lạc Ca chật vật ngã xuống như vậy cô khi6ng muốn cầu cứu anh ta miễn choa anh ta liên lụy, cô vôi vàng nói, " Lạc Ca, đừng lại đây, để tôi nói chuyện với anh ta."
Lạc ca gật đầu, anh ta không phải đối thủ cau Giảng Chính Dương , nhưng nếu Giảng Chính Dương dám bắt buộc Bạch Tiểu Thỏ, anh ta chính là liều mạng cũng sẽ bảo hộ Bạch Tiểu Thỏ.
" vị tiên sinh này, tôi nghĩ chúng ta có phải hay không có hiểu lầm gì đó, anh xem chúng ta trước đây chưa từng gặp mặt qua, anh tới nơi này cũng là mua đồ, như thế nào lại thành như vậy, anh có thể buông tay ra hay không?"
Cứng rắn không được, Bạch Tiểu Thỏ quyết định mềm mỏng, buông xuống vẻ giận dữ có chút lấy lòng nói với Giảng Chính Dương.
"Tôi quả thật là tới mau đại thỏ nãi đường." Giảng Chính Dương gật đầu, bất quá khi Bạch Tiểu Thỏ nói chuyện chưa gặp trước đây liền tiếp tục nói," Cô cũng là lần đầu tiên gặp tôi, bất quá tôi không phải lần đầu tiên gặp cô, tôi ở khu đối diện, gọi là Giảng Chính Dương, năm nay hai mươi lăm tuổi chưa kết hôn."
Bạch Tiểu Thỏ khóe miệng có chút run rẩy, việc này với cô có quan hệ gì, không đợi cô nói chuyện, Giảng Chính Dương còn nói một câu, trực tiếp đem cô đánh chết.
" Tôi rất thích cô."
Hơn nữa ngày Bạch Tiểu Thỏ mới tìm được lại âm thanh của mình " anh rất thích tôi, cho nên lần đầu tiên gặp mặt liền trực tiếp ăn đậu hủ của tôi?" Trong giọng ói không che dấu sự tức giận.
"Ăn đậu hủ của cô?" Giảng Chính Dương hiển nhiên đối với những từ ngữ thông dụng không hiểu rõ cho lắm.
"Anh trước tiên buông tôi ra được không?'' Bạch Tiểu Thỏ sắc mặt không được tốt lắm, "Cho dù anh thích tôi, cũng phải hỏi tôi có thích anh không chứ, đừng nói tôi hiện tại không phải bạn gái của anh, cho dù tôi là bạn gái của anh, cũng không thể nói ôm liền ôm, nói sờ liền sờ, tôi là người, có quyền lợi riêng của mình."
Gặp Bạch Tiểu Thỏ muốn giải thoát ra khỏi vòng tay của mình, Giảng Chính Dương lại duỗi tay đem cô gắt gao kéo vào trong lòng. Ban đầu anh muốn đến đây mua đại đường là không sai, nhưng sau khi chạm vào Bạch Tiểu Thỏ anh phát hiện bản thân rất thích cảm giác này, hiện tại, anh không muốn buông cô ra, một chút cũng không muốn."
Đối với sự phẫn nộ của Bạch Tiểu Thỏ, anh một chút cũng không bị ảnh hưởng, chính là chờ khi cô hết giận, thực bình tỉnh hỏi, " Như vậy, người nào của tôi mới có thể tùy tiện cho tôi chạm vào?"
"Đương nhiên là vợ của anh a." Bạch Tiểu Thỏ nghĩ cũng không nghĩ mà nói ra.
"Vợ?" Giảng Chính Dương chỉ do dự một chút, gật đầu," Được rồi, tôi muốn cô làm vợ tôi, cô nguyện ý sao?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com