Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

14

Trong cái không gian bảng lảng của buổi sớm tinh sương, khi vạn vật vẫn còn chìm trong giấc ngủ chập chờn và ánh dương chỉ mới lờ mờ rạch những vệt xám nhạt lên sàn gỗ phòng khách, có hai linh hồn đang đứng giữa lằn ranh của quá khứ và tương lai. Yeonjun hơi cúi xuống, khoảng cách giữa anh và Beomgyu lúc này mong manh đến mức chỉ còn là một hơi thở khẽ khàng. Beomgyu cứng đờ người, đôi mắt cậu mở to, phản chiếu hình ảnh người anh cả đang tiến gần hơn, gần hơn nữa. Trước khi lý trí kịp lên tiếng để phân tích xem đây là thực hay mơ, đôi môi của Yeonjun đã nhẹ nhàng chạm vào môi cậu.
​Nụ hôn ấy không hề vội vã, không có sự chiếm hữu mãnh liệt, mà nó mang theo sự run rẩy của những tâm hồn đã từng bị tổn thương sâu sắc. Nó là một lời xin lỗi, một lời chào và cũng là một lời thú nhận thầm lặng. Khi Yeonjun cảm thấy lồng ngực mình thắt lại và bắt đầu có ý định rút lui vì sợ rằng mình đã quá đường đột, thì một lực đẩy bất ngờ đã giữ anh lại. Beomgyu, trong một khoảnh khắc của sự bừng tỉnh, đã đưa tay chạm nhẹ vào eo Yeonjun. Cậu không để anh rời đi. Thay vào đó, cậu chủ động kéo anh lại gần hơn, khiến khoảng cách giữa họ hoàn toàn biến mất. Nụ hôn lúc này không còn là sự va chạm tình cờ, mà trở thành một sự giao thoa mãnh liệt giữa hai trái tim đang đập cùng một nhịp dồn dập. Không khí xung quanh dường như đông đặc lại, tĩnh lặng đến mức họ chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch và tiếng thở gấp gáp hòa quyện vào nhau. Beomgyu quên hết mọi thứ, quên đi nỗi đau về Taehyun, quên đi sự ghen tuông với Kai, cậu chỉ biết rằng sự ấm áp này là điều cậu không bao giờ muốn buông tay một lần nữa.
​"Beomgyu..." Yeonjun khẽ gọi khi họ cuối cùng cũng tách nhau ra, hơi thở anh phả nhẹ lên gò má đang ửng hồng của cậu. Anh nhìn cậu chăm chú, đôi mắt lấp lánh sự hoài nghi lẫn kỳ vọng. Beomgyu không tránh né, ánh mắt cậu kiên định hơn bao giờ hết: "Vậy lần này, anh đã chắc chắn về em chưa? Hay anh vẫn định coi em là một sự nhầm lẫn?" Yeonjun khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhõm như thể vừa trút bỏ được tảng đá nghìn cân. "Ừ, chắc chắn rồi. Anh không chạy trốn nữa đâu." Họ cứ thế ngồi bên nhau trong ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm, không cần thêm lời nào, vì sự im lặng lúc này chính là ngôn ngữ của sự thấu hiểu tuyệt đối.
​Ở phía bên kia dãy hành lang, Huening Kai đang cầm chiếc ly định rót nước thì hoàn toàn đứng hình. Ánh mắt cậu vô tình lướt qua phía sofa và ngay lập tức, đôi chân cậu như bị đóng băng tại chỗ. Cảnh tượng trước mắt khiến ly nước trong tay Kai khẽ rung lên, suýt chút nữa là rơi xuống sàn. Dưới ánh sáng mờ ảo, cậu thấy rõ mồn một Beomgyu đang vòng tay ôm eo Yeonjun và nụ hôn nồng nàn ấy. Mặt Kai đỏ bừng, trái tim đập liên hồi vì sự bối rối tột độ. Cậu vội vàng quay lưng, bước thật nhanh về phòng để không làm hỏng không gian của hai người họ. Ngồi phịch xuống ghế, Kai vừa đưa tay che mặt vừa lẩm bẩm: "Ôi trời ơi, mình vừa thấy cái gì thế này? Mà sao luôn là mình phải chứng kiến mấy cảnh này vậy hả trời? Aizaaa, hai người này mà đến được với nhau chắc chắn 90% là công lao của mình rồi!" Dù miệng than vãn, nhưng một nụ cười mãn nguyện vẫn nở trên môi cậu út. Kai thở dài đầy hạnh phúc, hóa ra việc "hít cơm chó" buổi sáng sớm cũng không đến nỗi tệ như cậu tưởng.
​Đến bữa trưa, bầu không khí trong ký túc xá trở nên kỳ lạ một cách thú vị. Yeonjun và Beomgyu cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng những ánh mắt lén lút và sự ngại ngùng giữa họ không thể qua mắt được những thành viên còn lại. Kai, người đang nắm giữ "bí mật quốc gia", liên tục chọc ghẹo bằng cách đẩy nhẹ vai Beomgyu: "Này, hai người ngồi xa nhau thế làm gì? Bộ giận nhau hả hay sao mà khoảng cách lớn vậy?" Yeonjun đang uống nước thì sặc sụa, mặt đỏ lựng lên như gấc chín. Soobin ngồi đối diện cũng góp vui bằng một nụ cười đầy ẩn ý: "Công nhận, bình thường thân thiết lắm mà sao hôm nay lại giữ kẽ thế kia? Có chuyện gì giấu tụi này à?" Yeonjun không chịu nổi áp lực, bèn dùng chiêu "bất chấp", anh kéo ghế sát lại cạnh Beomgyu rồi dõng dạc: "Được rồi, ngồi gần thì ngồi gần, mấy đứa vừa lòng chưa?" Sự chủ động của anh khiến Beomgyu cúi đầu bẽn lẽn, còn Taehyun thì bồi thêm một câu chốt hạ khiến cả bàn ăn nổ tung: "Nếu hai người đã tới mức này rồi thì công khai luôn đi, tụi em ủng hộ hai tay hai chân luôn mà!"
​Khi bữa trưa kết thúc, Kai lôi kéo Yeonjun ra ban công để thực hiện "liệu pháp tâm lý" cuối cùng. Cậu khoanh tay, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Anh định cứ mập mờ thế này mãi sao? Beomgyu đã nói ra lòng mình, hai người cũng đã... ừm... làm cái chuyện ban sáng rồi. Anh còn sợ gì nữa?" Yeonjun thở dài, nhìn ra xa: "Anh sợ mình đã nói quá nhiều lời nặng nề với em ấy, sợ rằng sự bù đắp này chỉ là nhất thời." Kai bật cười, vỗ mạnh vào vai anh: "Anh ngốc quá, nếu em ấy không yêu anh thật lòng, em ấy đã chẳng khóc lóc và chủ động như vậy. Đừng để ranh giới đó ngăn cản anh thêm một giây nào nữa."
​Đêm muộn hôm đó, sau một bữa tối mà Yeonjun ngồi ngẩn ngơ như người mất hồn, anh quyết định nhắn tin hẹn Beomgyu lên sân thượng. Gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh của những ngày chớm đông nhưng không làm giảm đi cái nóng trong lòng họ. Beomgyu đứng dựa vào lan can, ánh đèn thành phố phía sau lưng cậu lấp lánh như những vì sao. Khi Yeonjun bước tới, anh chưa kịp mở lời thì Beomgyu đã lên tiếng trước. Cậu nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói chứa chan sự chân thành: "Em biết, trước đây em đã sai rất nhiều. Em đã khiến anh tổn thương, đã để anh một mình trong bóng tối của tình đơn phương. Em thực sự xin lỗi vì sự vô tâm của mình." Cậu dừng lại một chút, hít sâu lấy can đảm: "Nhưng giờ đây, em muốn trở thành người bảo vệ anh, muốn bù đắp cho anh tất cả. Anh có thể cho em một cơ hội để yêu anh một cách đàng hoàng không?"
​Yeonjun xúc động nhìn người con trai trước mặt. Anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách cuối cùng giữa họ. "Beomgyu... anh cũng định nói điều tương tự đấy." Anh kiễng chân, vòng tay qua cổ Beomgyu và kéo cậu vào một nụ hôn sâu, nồng nàn và chính thức hơn bất cứ lúc nào. Giữa nụ hôn, Beomgyu bỗng lùi lại một chút, từ trong túi áo lấy ra hai chiếc vé ăn tại nhà hàng sang trọng ngày trước. Yeonjun ngẩn người: "Sao em vẫn giữ nó? Anh đâu có giúp em tỏ tình thành công với Taehyun đâu?" Beomgyu cười rạng rỡ, nụ cười đẹp nhất mà Yeonjun từng thấy: "Ủa, chẳng phải em đã thành công ở bên cạnh người em yêu nhất rồi sao? Coi như anh đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc rồi đấy!"

                                             

                                                   END


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com