2.
Không gian bếp vốn dĩ đang yên bình bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng quát của Taehyun. Câu nói ấy như một mồi lửa ném vào mặt hồ tĩnh lặng, khiến cả căn phòng ký túc xá đông cứng lại trong một nhịp thở. Yeonjun và Beomgyu giật mình, đồng loạt xoay người nhìn về phía cậu em út áp chót. Soobin đang mơ màng và Huening Kai đang dọn dẹp cũng vội vã chạy ùa đến, vây quanh lấy Yeonjun.
Nhìn thấy vết cắt sâu hoắm trên ngón tay Yeonjun, máu đỏ vẫn còn rỉ ra thấm đẫm mảnh giấy ăn tạm bợ, cả bốn người không hẹn mà gặp, cùng gằn giọng trong sự lo lắng tột độ:
"Anh làm cái kiểu gì mà để bản thân thành ra thế này hả?!"
Tiếng quát đồng thanh vang dội khiến Yeonjun hơi nhíu mày. Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng cố hữu để che giấu sự đau đớn đang truyền về từ dây thần kinh. Anh giấu bàn tay bị thương ra sau lưng, giọng nói nhẹ tênh như gió thoảng:
"Sao mấy đứa hôm nay đồng thanh dữ vậy? Anh chỉ nhỡ tay một chút khi thái thịt thôi mà. Giờ cũng đỡ đau nhiều rồi, không sao đâu..."
"Nhỡ tay? Anh nghĩ bọn em là trẻ con chắc?" Beomgyu đột nhiên quát lên, đôi mắt cậu đỏ ngầu, không rõ vì giận hay vì xót xa. Cậu bước tới, nắm chặt lấy cổ tay Yeonjun, buộc anh phải đưa vết thương ra ánh sáng. "Vết thương sâu thế này, thịt còn lẹm hẳn đi mà anh dám bảo là nhỡ tay? Thật sự... anh coi thường sự lo lắng của bọn em đến thế sao?!"
Soobin thở dài, ánh mắt đầy bất lực, còn Huening Kai thì cuống cuồng đi tìm hộp y tế. Yeonjun đứng đó, cúi đầu nhìn mũi giày mình, nụ cười trên môi nhạt nhòa dần. Anh cất giọng, cố gắng dùng tông giọng trầm ấm thường ngày để làm dịu đi bầu không khí đang căng như dây đàn:
"Anh biết rồi, anh xin lỗi. Lần sau sẽ cẩn thận hơn. Thôi, mấy đứa ra ngoài đi, anh thái nốt chỗ thịt này rồi cả nhà mình ăn cơm. Sắp xong rồi."
Nhưng lời xin lỗi ấy không thể dập tắt được ngọn lửa trong lòng Beomgyu. Cậu buông tay anh ra, lùi lại một bước, ánh mắt thất vọng xen lẫn tức tối. Không nói thêm một lời nào, Beomgyu quay lưng bước thẳng ra ngoài, tiếng chân dậm mạnh trên sàn gỗ như muốn trút bỏ sự nghẹn khuất. Những người còn lại thấy vậy cũng im lặng tản ra, để lại một mình Yeonjun đứng giữa gian bếp trống trải, nơi hơi lạnh từ máy điều hòa bắt đầu lấn át hơi ấm từ bếp lò.
Yeonjun nhìn chăm chăm vào vết thương đang bắt đầu nhức nhối. Cơn đau từ da thịt thực chất chẳng là gì so với sự vụn vỡ đang âm ỉ trong lồng ngực. Anh tự nhủ mình thật tệ.
"Yeonjun, mày thật sự quá ngốc..." Anh khẽ lầm bầm, giọng nói khàn đặc và lạc đi giữa không gian.
Anh biết bản thân mình dạo gần đây đã khác. Sự tập trung của anh luôn bị phân tán bởi một dáng hình duy nhất. Mỗi khi nhìn thấy Beomgyu, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Anh yêu cậu - một tình yêu mãnh liệt đến mức đôi khi anh thấy mình nghẹt thở, nhưng nó cũng đầy tuyệt vọng vì anh biết trái tim cậu đã có chủ.
Làm sao mà anh không thấy được cái cách Beomgyu luôn vô thức hướng mắt về phía Taehyun? Làm sao anh không đau khi thấy cậu lo lắng cho Taehyun từng chút một, trong khi chính bản thân cậu cũng đang kiệt sức? Mỗi lần ánh mắt ấy lướt qua anh để tìm kiếm bóng dáng người kia, tim Yeonjun lại như bị ai đó cứa thêm một nhát dao, còn sâu và đau hơn cả vết cắt trên tay lúc này.
Anh thà gánh chịu nỗi đau này một mình, thà để em giận dữ vì anh bất cẩn, còn hơn là để em biết sự thật. Bởi anh hiểu rõ, nếu lời yêu được thốt ra, anh không chỉ mất đi người mình yêu, mà còn làm rạn nứt cả một gia đình mà năm người đã dày công xây dựng. Sự xa cách của em chính là điều duy nhất khiến anh sợ hãi.
Bữa tối hôm đó trôi qua trong im lặng đến đáng sợ. Sau khi dọn dẹp, ai nấy đều lui về phòng mình. Beomgyu nằm dài trên giường, đôi mắt trân trân nhìn lên trần nhà tối om. Lòng cậu rối như tơ vò.
Hình ảnh đôi mắt đầy mệt mỏi và nụ cười gượng gạo của Yeonjun cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu như một cuốn phim bị kẹt. Tại sao anh ấy lại trở nên lơ đãng như thế? Tại sao một người tỉ mỉ như Yeonjun lại có thể gây ra vết thương nghiêm trọng như vậy chỉ vì một phút "nhỡ tay"?
Beomgyu xoay người, vò nát góc gối. Một ý nghĩ bất chợt lóe lên khiến cậu rùng mình: "Có khi nào... anh ấy đang giấu giếm một nỗi đau còn lớn hơn cả vết thương kia không?"
Lòng cậu thắt lại. Cậu giận anh vì anh không biết chăm sóc bản thân, nhưng cậu còn sợ hơn nếu anh đang thực sự phải chịu đựng điều gì đó mà không có cậu ở bên. Cảm giác bất an ấy cứ âm ỉ, khiến cậu không tài nào chợp mắt nổi.
Cùng lúc đó, ở căn phòng bên cạnh, Yeonjun đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung kính, tạc lên gương mặt anh những mảng sáng tối góc cạnh, cô đơn vô cùng. Anh nhẹ nhàng chạm vào lớp băng gạc trên tay, thầm nghĩ về Beomgyu.
"Nếu em biết anh yêu em, liệu em có nhìn anh bằng ánh mắt ghét bỏ không? Liệu em có còn ngồi tựa đầu vào vai anh mỗi khi mệt mỏi?"
Gió đêm rít qua khe cửa lạnh buốt, nhưng cái lạnh ấy chẳng thấm tháp gì so với sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Yeonjun nhắm mắt lại, để mặc cho nỗi đau và tình yêu hòa quyện, nhấn chìm anh vào một đêm trắng đầy những trăn trở không lời giải. Giữa họ, chỉ cách nhau một bức tường, nhưng dường như lại là cả một đại dương của những bí mật chẳng thể gọi tên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com