3.
Bóng tối trong căn phòng của Yeonjun không đặc quánh, nó chỉ nhạt nhòa và xám xịt như chính tâm trạng của anh lúc này. Tiếng đóng cửa khẽ khàng của Huening Kai dường như là âm thanh cuối cùng ngăn cách anh với thế giới ồn ào ngoài kia. Yeonjun không còn đủ sức để leo lên giường, anh từ từ trượt dài dọc theo cánh cửa, ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Hai tay anh run rẩy ôm lấy đầu, những ngón tay đan chặt vào mái tóc, như muốn bóp nát những suy nghĩ hỗn độn, đau đớn đang hành hạ đại não.
Dưới ánh trăng mờ đục hắt qua khung cửa sổ, đôi mắt Yeonjun đỏ hoe, vằn lên những tia máu vì thiếu ngủ và vì sự kìm nén quá mức. Những giọt nước mắt nóng hổi chực chờ trào ra, nhưng anh vẫn cắn chặt môi đến bật máu để ngăn không cho tiếng nấc phát ra.
"Huening..."
Tiếng gọi ấy mong manh và khàn đặc đến mức chính anh cũng giật mình. Anh không ngước lên, chỉ nói vào khoảng không vô định: "Em... em đừng nói cho ai biết về chuyện này, được không? Đừng để Soobin biết, và đặc biệt... đừng nói một lời nào với Beomgyu."
Huening Kai đứng chôn chân tại chỗ. Cậu chưa bao giờ, tuyệt đối chưa bao giờ thấy người anh cả của mình thảm hại và vụn vỡ đến nhường này. Trong mắt cậu và các thành viên khác, Yeonjun luôn là một "át chủ bài" bất bại, là người anh mạnh mẽ có thể gánh vác cả thế giới trên vai mà vẫn nở nụ cười kiêu hãnh. Nhưng giờ đây, trước mặt cậu không phải là một ngôi sao rực rỡ, mà chỉ là một linh hồn nứt toác, đang cố nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của chính mình sau quá nhiều áp lực và một tình yêu tuyệt vọng.
"Đây là lần đầu tiên anh khóc như thế này," Yeonjun tiếp tục, giọng nói rung lên theo từng nhịp tim đau đớn. "Anh đã luôn giấu nó vào bóng đêm, nhưng hôm nay... anh không làm được nữa. Anh không thể giả vờ trước mặt em, cũng không thể giả vờ với chính mình được nữa rồi."
Anh hít một hơi thật sâu, đôi vai gầy guộc rung lên bần bật dưới lớp áo phông mỏng. "Cảm ơn em đã vào đây, Huening... Cảm ơn vì đã không để anh một mình lúc này."
Trái tim Huening Kai thắt lại thành một khối đau đớn. Là em út, cậu vốn đã quen với việc được các anh che chở, là người nhận lấy sự bao bọc. Nhưng khoảnh khắc này, cậu nhận ra người anh lớn lao kia cũng chỉ là một con người, cũng biết đau, biết mệt và biết gục ngã. Không một lời phán xét, Huening lặng lẽ tiến lại, quỳ xuống bên cạnh Yeonjun trên sàn nhà cứng ngắc.
Cậu vòng đôi tay dài của mình, ôm chặt lấy Yeonjun vào lòng. Một cái ôm không có khoảng cách, đủ chặt để Yeonjun cảm nhận được nhịp tim bình ổn của em út, đủ ấm để xua tan cái lạnh lẽo của sự cô độc bấy lâu nay. Yeonjun khựng lại, cơ thể anh cứng đờ vì chưa quen với việc phơi bày sự yếu đuối, nhưng rồi, như một con đê bị vỡ trước dòng lũ, anh buông xuôi tất cả. Anh vùi đầu vào vai Huening, để mặc cho những giọt nước mắt thấm đẫm vai áo em mình.
"Yeonjun ah..." Huening thì thầm, giọng cậu trầm ấm và dịu dàng như một bản nhạc vỗ về. "Anh nhìn em này. Từ giây phút này, anh không còn một mình nữa. Em không biết hết những gì anh đã trải qua, nhưng em biết anh đã đau đến nhường nào. Đừng cố gánh vác mọi thứ như thể anh là siêu anh hùng nữa. Anh có quyền được mệt mỏi, có quyền được khóc, và có quyền được dựa vào em."
Cậu siết chặt vòng tay hơn: "Dù thế giới ngoài kia có ra sao, dù chuyện tình cảm của anh có bế tắc thế nào, em sẽ luôn ở đây. Em sẽ là bí mật của anh, là nơi anh có thể trút bỏ lớp mặt nạ 'anh cả' để sống thật với chính mình."
Yeonjun ngước đôi mắt ngấn lệ lên nhìn Huening. Dưới ánh sáng mờ ảo, anh thấy trong mắt cậu em út không chỉ là sự thương hại, mà là một sự quyết tâm bảo vệ và thấu hiểu đến lạ kỳ. Một nụ cười nhẹ, rất nhạt nhưng chứa đựng cả ngàn lời cảm ơn, xuất hiện trên môi anh.
"Cảm ơn em... thật sự cảm ơn em, Huening. Anh đã từng nghĩ mình sẽ chết chìm trong cái mớ hỗn độn này mà không ai hay biết."
Huening mỉm cười, lau đi giọt nước mắt còn sót lại trên gò má Yeonjun. "Đừng nói lời cảm ơn nữa. Chúng ta là một gia đình, là anh em xương máu. Anh lo cho Beomgyu, lo cho nhóm, vậy thì hãy để em lo cho anh. Từ giờ, anh không phải gánh vác mọi thứ một mình nữa đâu. Hứa với em nhé?"
Hai người cứ thế ngồi bên nhau trên sàn nhà lạnh lẽo suốt hàng giờ đồng hồ. Không gian không còn tĩnh lặng đến nghẹt thở nữa, mà trở nên yên bình một cách kỳ lạ. Những tâm sự không tên, những nỗi đau về Beomgyu, về vết thương lòng sâu hơn cả vết cắt trên tay, dường như đã được san sẻ bớt một nửa.
Đêm đó, Huening Kai không về phòng mình. Cậu kéo chiếc ghế ngồi lại bên cạnh giường khi Yeonjun đã mệt lả và thiếp đi. Dưới ánh đèn bàn nhạt nhòa, cậu nhìn ngắm gương mặt của anh mình khi ngủ — vẫn còn đó nét u buồn nơi chân mày nhưng đôi môi đã không còn mím chặt đầy căng thẳng.
Cuộc sống của Tomorrow x Together vẫn sẽ tiếp tục với những lịch trình dày đặc, với những ánh đèn flash và những nụ cười trước công chúng. Nhưng đối với Yeonjun, từ đêm nay, thế giới đã khác đi một chút. Anh đã tìm thấy một điểm tựa vững chắc, một "căn hầm bí mật" mang tên Huening Kai — người sẵn sàng cùng anh đi qua mọi giông bão, thấu hiểu mọi nỗi đau mà không cần một lời giải thích.
Nỗi đau đơn phương vẫn còn đó, nhưng khi có người đồng hành, gánh nặng ấy dường như đã nhẹ đi rất nhiều.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com