Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 18

Trận bão tuyết này tựa hồ là muốn che giấu đi chuyện cuối năm của Cố phủ, tất cả bi hỉ, hết thảy hóa thành trống rỗng, tẩy rửa tất cả, bắt đầu lại lần nữa.

Ngâm Hoan phủ thêm áo choàng nhung thật dầy, đem mũ đội lên, người liền mượt mà rất nhiều, vốn là thân hình cũng không cao mấy, một lớp áo choàng này liền nhìn thấy nặng nề thêm.

Ôm lò sưởi trong ngực, thừa dịp tuyết ngừng, Ngâm Hoan đi qua tiểu phật đường, hôm nay Lý bà tử liền không dám chậm trễ, tiểu phật đường đi vào liền ấm áp, Ngâm Hoan ngồi chồm hỗm một hồi liền đi thỉnh an Phương thị kia, vào tháng mười hai, nữ đường bắt đầu nghỉ học, sau khi thỉnh an thì trực tiếp trở về Trúc Thanh viện, lúc đi qua phòng Cố Ngâm Phương, bên trong vắng ngắt, nàng sẽ không còn đột ngột xuất hiện nữa.

Tình cảm tỷ muội vốn dĩ nhạt nhẽo, huống chi là các nàng vốn cũng không mấy thân cận, Ngâm Hoan cười, vui vẻ của nàng không tới đáy mắt.

An Hạ cùng Tập Thu cũng còn nhỏ, thừa dịp tuyết ngừng tại trước phòng chơi trò đắp người tuyết, Vương mama mang canh gừng đã nấu xong lên cho Ngâm Hoan uống một chút cho ấm người, ngày trước Vương mama trong nhà có chút ít chuyện mới trở về hai tháng, hôm nay trở lại xem nàng cũng tiều tụy rất nhiều.

-- Mama, đứa nhỏ nhất của ngươi có khoẻ hơn chút nào chưa?

Ngâm Hoan tay nâng cái ly, mín mím cái miệng nhỏ.

-- Đa tạ tiểu thư quan tâm, Hổ Tử thân thể khá hơn nhiều.

Vương mama rốt cuộc là nhớ con nàng, trước khi nàng làm bà vú cho Ngâm Hoan thì ở nhà đã sinh một trai một gái. Cho nên sau khi dứt sữa thì nàng cũng không thân cận với Ngâm Hoan. Ngâm Hoan biết rõ nàng là muốn về nhà, dù sao trong nhà còn một đứa con trai nhỏ hai tuổi bị bệnh tật thì người làm mẹ như nàng sao chịu nổi.

-- Vậy là tốt rồi.

Ngâm Hoan gật đầu nhẹ không có tiếp tục nói hết, ngoài phòng An Hạ thật vất vả đem tuyết chất chồng lên, không biết ở đâu tìm được quả dại, gắn lên mặt người tuyết làm mắt, một lớn một nhỏ nhìn rất tức cười, Ngâm Hoan nhìn xem liền cười ra tiếng.

Trong viện vốn yên tĩnh đột nhiên truyền đến tiếng cầu xin tha thứ, Ngâm Hoan xuống giường đi tới cửa, tại khúc quanh hành lang chứng kiến hai nha hoàn quỳ trên mặt đất khóc cầu xin một người đang đứng.

-- Tiểu thư, nô tỳ biết sai rồi, lần tới cũng không dám nữa tiểu thư, van cầu ngươi không cần phải đuổi chúng nô tỳ đi.

Ngâm Hoan rốt cục thấy rõ ràng hai nha hoàn đang quỳ kia, là nha hoàn trong phòng Nhị tỷ, chỉ thấy Cố Ngâm Sương có chút bất đắc dĩ nhìn các nàng ấy:

-- Ra khỏi Trúc Thanh viện này các ngươi đi viện tử khác cũng giống như vậy, về sau hầu hạ chủ tử khác phải dụng tâm trong công việc nhớ không?

-- Tiểu thư, van cầu ngươi không cần phải đuổi chúng nô tỳ đi mà, chúng nô tỳ nhất định tận tâm tận lực hầu hạ tiểu thư.

Ngâm Hoan xa xa nhìn, chỉ là một người không cẩn thận ngủ quên không canh thuốc, còn người còn lại là không có đem cửa tuyết quét sạch sẽ, hại Cố Ngâm Sương trượt ngã một chút, vì vậy hai người này bị Cố Ngâm Sương trước sau đuổi đi khỏi phòng.

Cố Ngâm Sương tự nhiên không thể tưởng được đây là phản kế của Ngâm Hoan mà chỉ đoán do có nội gian, không có đem đồ đưa ra ngoài, ngược lại giấu ở trong phòng Cố Ngâm Phương, như vậy hai nha hoàn này giữ ở bên người sẽ chỉ làm nàng bất an, vì vậy liền tìm cách đuổi các nàng đi.

Trúc Thanh viện càng thêm yên lặng, Cố Ngâm Phương bị đưa đi am ni cô, Cố Ngâm Họa thân thể đã hết bệnh sởi nhưng nhất quyết không chịu ra ngoài, hai tỷ muội Cố Ngâm Liên lại càng ngoan ngoãn không dám lỗ mãng, lần đầu tiên Ngâm Hoan cảm thấy cuộc sống an bình không ít.

Mấy ngày nay bão tuyết đã ngừng, lúc hoàng hôn, trên bầu trời lại lả tả nổi lên gió tuyết, trong Lan Tâm viện, một nha hoàn vội vã chạy vào, đối với nha hoàn canh cửa nói:

-- Phu nhân có đây không ạ, La di nương sắp sinh rồi.

Phương thị phái người đi mời bà đỡ đến, chính mình thì mang theo hai nha hoàn đi viện tử của La di nương. Cố Ngâm Phỉ mặc thật dầy đứng ở ngoài cửa, nghe di nương trong phòng la to đau đớn, bàn tay nhỏ bé níu lấy y phục nhũ nương, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ lo lắng.

Bà đỡ tới rất nhanh, so với lúc sinh Cố Ngâm Phỉ thì thai này lớn hơn rất nhiều. Cũng không lâu lắm, Dương thị tới, tuy nói chỉ là một di nương sinh con, nhưng là Dương thị đối với lần mang thai này của nàng rất xem trọng, hy vọng có thể thêm một cháu trai nữa cho nàng.

Sắc trời dần dần tối xuống, tiếng La di nương gào càng ngày càng nhiều, Dương thị ngồi ở phòng cách vách, không ngừng nhìn về phía cửa, chỉ có Ngâm Phỉ còn đứng ở bên ngoài phòng La di nương không chịu rời đi, một tay vịn trên kan cửa, vẻ mặt quật cường.

Qua hơn phân nửa giờ Tuất, có lẽ là La di nương kêu mệt mỏi, âm thanh dần dần nhỏ đi, đến nửa đêm, rốt cục có nha hoàn tiến đến bẩm báo, La di nương sinh.

Dương thị vội bước ra tiến về phía bọc tã lót xinh đẹp trên tay của bà đỡ, bà đỡ ý cười đầy mặt nhìn các nàng

-- Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng phu nhân, là một vị thiên kim xinh đẹp.

Dương thị vừa rồi còn muốn vươn tay ra ôm hài tử, sau đó trực tiếp kéo ra tã lót phía dưới nhìn thoáng qua, vẻ mặt mừng rỡ trước kia biến mất, ngược lại xụ mặt xuống. Bà đỡ vừa thấy nàng như thế cũng có chút lúng túng, hài nhi trong ngực phảng phất là cảm nhận được Dương thị không thích, đang yên lặng đột nhiên khóc lên. Dương thị sắc mặt càng khó coi, không nói hai lời, xoay người rồi rời đi, Phương thị lúc này mới tiến tới, nhìn hài tử trong ngực bà đỡ đang khóc rống, hài tử vừa sinh ra có thể khóc rống như vậy, tinh thần rất tốt a...

-- La di nương khoẻ chứ?

-- Hồi phu nhân, rất tốt. Bây giờ nàng đã tỉnh rồi.

Bà đỡ thoáng cái không đoán được ý tưởng của phu nhân phòng này, Phương thị ra hiệu nha hoàn đưa một cái hà bao cho bà đỡ

-- Vất vả cho ngươi, hài tử giao cho nhũ nương đi, ngày tắm ba ngày còn muốn làm phiền ngươi.

-- Không phiền toái, không phiền toái.

Bà đỡ nhẹ đánh giá một chút liền đại khái biết được số bạc, ôm hài tử trở về phòng đưa cho nhũ nương. Trong phòng còn đầy mùi máu tươi, nhũ nương ngăn cản không kịp, Cố Ngâm Phỉ thừa dịp cửa mở ra vọt vào, chứng kiến La di nương nằm ở kia, chạy tới nằm ở mép giường của nàng kêu một tiếng mềm mại:

-- Di nương ~

La di nương sinh đứa bé này cũng không có quá hao phí thể lực, miễn cưỡng nhìn đại nữ nhi nằm xấp trên giường, lại đột nhiên cảm thấy bực bội, không đợi Cố Ngâm Phỉ nói câu tiếp theo, vung tay lên liền đem nàng gạt ra ngoài.

Cố Ngâm Phỉ vốn cầm tay nàng lại bị nàng gạt ra, té nằm nghiêng trên mặt đất, chỉ là kêu lên một tiếng đau đớn, Cố Ngâm Phỉ ủy khuất nhìn La di nương, vì cái gì sau khi sinh muội muội, di nương đối với mình vẫn không tốt như vậy.

Nhũ nương vội vàng đi đến ôm lấy Cố Ngâm Phỉ, Ngâm Phỉ không dám hô to, chỉ là vùi ở trong ngực nhũ nương càng không ngừng kêu di nương, La di nương bực mình nhìn thoáng qua các nàng

-- Còn ở chỗ này làm cái gì, mau mang hai tiểu thư đi ra ngoài, nhìn thấy liền phiền.

Nhũ nương rõ ràng cảm giác được đứa nhỏ trong ngực mạnh mẽ run lên, thân thể nhỏ nhắn co lại hai tay gắt gao níu lấy y phục của mình, đau lòng vỗ vỗ lưng của nàng, ôm nàng đi ra ngoài, mới vừa tới cửa liền thấy được Phương thị đứng ở đó với sắc mặt trầm xuống.

-- La di nương, xem ra ngươi là mang thai đã lâu liền không nhớ quy củ, Thập tiểu thư là chủ tử, cho dù hiện tại để ngươi nuôi, nhưng cũng là tiểu thư Cố gia chúng ta, mà ngươi bất quá là một người thiếp thất tại sao lại dám uy phong mà quát nàng!

Phương thị nhìn sắc mặt La di nương trắng bệch, khóe miệng xẹt một ý cười. Nàng cho tới bây giờ cũng không ngăn cản mấy cái thiếp thất mang bầu, bất quá là lão Thiên cũng không muốn giúp, hi vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn, La di nương kể từ khi có bầu liền khoa trương không ít, hôm nay chẳng qua là đánh về nguyên hình thôi.

-- Ta xem La di nương cũng không có lưu tâm mà nuôi Thập Nhất tiểu thư, không bằng đứa nhỏ này liền để ta nuôi thôi.

Nói xong Phương thị rời đi. La di nương hồi lâu mới định thần lại, thời điểm muốn nói cái gì, Phương thị đã đi khuất.

-- Không được, không được, phu nhân người không thể đem hài tử thiếp đi, đây chính là hài tử thiếp cực nhọc vất vả hoài thai mười tháng sinh xuống.

La di nương muốn vén chăn lên xuống giường, bị bà đỡ cho ngăn cản trở về

-- Ta nói di nương, người xuống giường như vậy tương lai đúng là không muốn sinh nữa sao?

Coi như dù không thích nữ nhi, nàng cũng không thể để phu nhân đem hài tử đi, vừa sinh ra cái gì cũng không biết, khi nuôi tới lớn, làm sao còn thân cận với mình, như vậy chẳng phải là sinh không sao.

-- Mau ôm hài tử lại cho ta, đưa cho ta, cho ta...

La di nương vội vã duỗi tay, đem hài tử đang trong ngực bà vú mà ôm lấy, sợ giây tiếp theo có người xông tới cướp đi...

Chỉ là lần này, Phương thị không có nói xuông. Hôm tắm ba ngày, Phương thị tuyên bố muốn đem Thập Nhất tiểu thư nuôi dưới danh nghĩa mình, mang đến viện mình nuôi, tương đương đoạt đi 5 năm nuôi dưỡng của La di nương.

Từ lúc sinh Cố Ngâm Sương, Phương thị chưa từng làm loại chuyện như vậy, duy chỉ có lúc này đây, Phương thị quyết tâm muốn đem đứa nhỏ này nuôi dưỡi danh nghĩa chính mình, ngoại trừ La di nương, các di nương khác đều rất hâm mộ, nhỏ như vậy đã nuôi dưới danh nghĩa phu nhân, tương lai thân phận chắc chắn sẽ cao hơn so với thứ nữ bình thường nha.

La di nương lẩm bẩm phu nhân đây là muốn đoạt con của mình nhưng có hai bà tử áp chế nàng, căn bản nàng không thể không đáp ứng.

Sau khi tắm ba ngày xong, Phương thị để cho nhũ nương thu dọn đồ đạc mang theo hài tử trực tiếp trở về Lan Tâm viện. La di nương chỉ là một thiếp thất, sinh ra hài tử, chủ mẫu nuôi cũng là ban ân, nàng không có tư cách nói không.

La di nương vốn nên chăm sóc hậu sản cho tốt, rốt cuộc lại càng tiều tuỵ hơn, Phương thị sai người nấu súp bổ cho nàng, ý tứ cũng là không muốn cay nghiệt với nàng, chỉ là tâm tư buồn rầu, thân thể cũng không thể tốt lại được, bất quá mới nửa tháng hậu sản, chờ lúc Cố Vũ Thừa trở lại, La di nương liền gầy một vòng lớn, cùng với lúc trước da thịt đỏ au bong loáng, hoàn toàn là hai người khác nhau

La di nương nhào vào trong ngực Cố Vũ Thừa khóc một trận, năn nỉ hắn hướng phu nhân nói một chút, đem Thập Nhất tiểu thư ôm trở về cho nàng nuôi, Cố Vũ Thừa yêu thương nàng, lúc này mới bao lâu, một cái thủy linh thiếp thất liền bị lăn qua lăn lại đến không còn hình dạng ban đầu, dầu gì La di nương là chính bản thân hắn chọn trúng mà mang vào phủ, tình cảm so với những người khác sâu một chút.

Chỉ là bên Phương thị, những lời này lại nói không nên lời, chủ mẫu đem hài tử nuôi dưới danh nghĩa mình là đạo lý hiển nhiên, lúc trước có khuyên như thế nào Phương thị cũng không chịu, hôm nay nàng chủ động làm như vậy, Cố Vũ Thừa căn bản tìm không ra điểm sai sót, lại nói hài tử nuôi tại Lan Tâm viện nhất định tốt hơn so với La di nương.

Cân nhắc trước sau, Cố Vũ Thừa dự định cái gì cũng không nói, an ủi La di nương một phen, mua một chút trân bảo đền bù tổn thất nàng, hơn nữa nói cho nàng biết, dưỡng thân thể cho tốt, còn phải sinh tiếp cho Ngâm Phỉ một người đệ đệ, thành công đem sự chú ý của La di nương dời đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Mà trong Trúc Thanh viện, Ngâm Hoan nghe lời Chu di nương nói, hồi lâu cũng không kịp có phản ứng. Những lời quen tai này không nghĩ tới đời này còn có thể nghe đến nữa.

-- Thất tiểu thư, Tiền di nương nói cũng không còn sai, Chu di nương ta vô dụng, tương lai không có giúp ích gì được cho hôn sự của tiểu thư, nếu là Ngâm Sương tiểu thư được nhận làm con của Đại phu nhân, tiểu thư người cũng đi theo đi, tương lai Đại phu nhân xem lại thời gian tiểu thư làm bạn với Nhị tiểu thư, nhất định sẽ không bạc đãi đâu.

Ngâm Hoan tự giễu cười cười, cũng đúng, trùng sinh chỉ có nàng mà thôi, chẳng lẽ nàng còn mong đợi cả di nương cũng hiểu hết mọi chuyện, kiếp trước chính là di nương nghe Tiền di nương khuyên bảo, thì khuyên bảo chính mình, đi theo Nhị tiểu thư sang viện Đại phu nhân cùng học cùng chơi cũng tốt, đều tốt hơn so với ở lại Trúc Thanh viện.

-- Di nương nghe ở đâu nói là Đại phu nhân nhất định chọn Nhị tỷ, lời này cũng không thể nói lung tung, truyền ra ngoài, mẫu thân cũng sẽ trách tội của di nương.

-- Đây không phải là chuyện mọi người truyền đi sao.

Chu di nương che miệng kinh ngạc, phu nhân để Nhị tiểu thư ghi trên danh nghĩa nàng, đây không phải là muốn nâng cao thân phận Nhị tiểu thư, là chuẩn bị cho việc nhận con sao.

-- Tất cả mọi người truyền hay người nào đó truyền, di nương còn không rõ sao. Ngày nào việc này do chính Đại phu nhân nói thì mới tin, giờ di nương vẫn là đừng nghe tin gì mới tốt.

Ngâm Hoan nhàn nhạt nói, Chu di nương còn muốn nói cái gì, thấy vẻ mặt Ngâm Hoan, đôi môi khẽ nhúc nhích, cuối cùng không có nói ra.

✌🏻✌🏻✌🏻 HẾT CHƯƠNG 18

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com