Chương 24
Chiếu Lệnh Cuối Cùng
Nàng ngẩng đầu, nhìn vầng trăng mỏng ngoài cửa. Giữa mảnh yên lặng của màn đêm, nàng khẽ lặp lại trong lòng một câu hỏi:
"Ta là ai?"
Không phải cái tên được ban cho.
Không phải thân phận được viết trên tờ chứng thư.
Mà là — tận cùng, ta có từng là người khác?
Nếu có... thì vì sao kẻ khác lại chết, còn ta được sống?
Đêm ấy, nàng ngồi như thế rất lâu. Ngay cả khi ánh nến đã chảy cạn đến đáy, tay nàng vẫn đặt lên cổ tay phải — nơi từng ẩn hiện một vết ấn mờ mờ, hình cánh phượng xoắn cùng mũi kiếm.
Không ai nói cho nàng biết đó là gì.
Chỉ có một lần, khi vô tình để lộ ra ngoài, quản gia Trình nhìn thấy — mặt ông khi ấy tái đi, mắt đỏ hoe, nhưng lại gập người cúi đầu:
"Tổ mẫu từng nói... người mang dấu ấy, hoặc sẽ diệt vong, hoặc... sẽ là người cuối cùng đứng giữa biển máu."
...
Nàng không hiểu.
Cũng không biết mình... sẽ chọn con đường nào.
Gió đêm thổi tắt nến.
Tô Tĩnh Lam dựa đầu vào khung cửa, đôi mắt khép lại lúc nào chẳng hay.
Trong lúc lơ mơ giữa thức và ngủ, nàng không thấy giấc mộng nào cả. Không có máu, cũng chẳng có ánh đao loang loáng hay tiếng gọi vang từ quá khứ. Chỉ là một mảnh tối tĩnh lặng phủ lấy tâm trí, khiến người ta chẳng rõ là yên ổn hay trống rỗng.
Mãi đến khi một tia sáng nhạt đầu tiên rọi nghiêng qua song cửa, len vào phòng, rọi lên mép váy màu nhạt của nàng — nàng mới khẽ động.
Cổ đau mỏi. Gáy tê rần.
Cả người nàng lạnh cóng.
Tô Tĩnh Lam khẽ nhíu mày, dụi mắt rồi ngồi thẳng dậy. Trên bàn vẫn còn một chén trà nguội ngắt, vài mảnh giấy nháp bị vò lại.
Một đêm trôi qua. Không có gì thay đổi.
Nàng rót một chén trà mới, nhấp môi.
Đắng. Lạnh. Không có vị gì.
Một lúc lâu sau, nàng mới buông tiếng thở ra, rất khẽ. Bàn tay vuốt nhẹ mặt bàn, rồi siết lại:
"Không được loạn."
Giọng nàng không lớn, nhưng chắc nịch như một lưỡi kiếm cắm vào đất.
"Còn quá nhiều chuyện cần làm... không thể để tâm trí bị lôi kéo bởi những điều chưa rõ."
Nàng vẫn chưa biết mình là ai.
Nhưng nàng biết rõ — hiện tại mình đang là người nào, ở đâu, và có những gì cần bảo vệ.
Không thể để bản thân chìm vào nỗi hoang mang. Không thể chỉ vì vài câu nghi ngờ mà đánh mất sự tỉnh táo.
Không thể yếu đuối, không thể mềm lòng.
Không được để quá khứ chưa lộ mặt, trở thành xiềng xích kéo chân ở hiện tại.
Tô Tĩnh Lam chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại dây áo, phủi sạch tàn tro rơi trên cổ tay áo từ cây nến cháy tàn hôm qua.
Lúc nàng mở cửa ra, ánh sáng sớm vừa đủ để nhìn rõ từng bụi lá trong sân đá vụn.
Gương mặt nàng vẫn như thường, lạnh nhạt, im lặng.
Chỉ có đôi mắt — so với đêm qua — dường như sâu thêm một tầng.
____
Sáng sớm, ánh nắng còn chưa chiếu đến ngọn lầu các phía đông hoàng cung thì điện Ngự Sự đã sáng đèn.
Thúc Tư Kỳ ngồi một mình bên án, trước mặt là một xấp tấu chương đỏ niêm ấn khẩn. Giấy mới, mực chưa khô. Nội dung bên trong là kết quả điều tra mới nhất của bộ Hình, liên quan đến vụ "phản loạn" ở Duyên Phong năm trước.
Nàng đọc không vội. Mỗi một hàng chữ đều được ánh mắt lặng lẽ quét qua, rồi lưu lại vài nét suy nghĩ mờ mịt.
Phía sau nàng, Tưởng Bình đứng yên. Hắn đã quen với việc Kỷ vương không cần ai dâng trà lúc xử công vụ — chỉ cần một mình, là đủ.
Một khắc sau, Thúc Tư Kỳ đặt tấu chương xuống.
"Lý Trường An... đến nay đã giam hơn hai tháng rồi, phải không?"
Tưởng Bình cúi đầu: "Vâng. Giam tại Ngục Lục, bị phong kín, chưa từng gặp người ngoài."
Thúc Tư Kỳ khẽ gật.
"Từ khi hắn vào ngục, trong triều không ai còn đề cập đến."
"..." Tưởng Bình không đáp, chỉ yên lặng nhìn xuống đất.
Ai cũng biết: Lý Trường An là một quân cờ. Khi còn hữu dụng thì được nâng đỡ, che chở. Khi đã hết vai trò — lập tức bị bỏ rơi.
Thúc Tư Kỳ mở ngăn kéo dưới án, lấy ra một phong thư nhỏ, không đề tên, chỉ có con dấu niêm kín của Đông Các Đại học sĩ Lý Dật — một người từng là sư phó của Lý Trường An.
Nội dung chỉ vỏn vẹn một câu:
"Xin hãy tha cho nó một con đường sống."
Nàng xem qua, không biểu cảm gì, rồi gấp lại, ném trở vào ngăn kéo.
"Người như hắn..." Nàng nói khẽ, "đã không còn đường để sống."
Tưởng Bình ngẩng lên. "Vương gia, phán quyết..."
"Công khai." Giọng nói không cao, nhưng rõ ràng như gươm chém xuống mặt đá.
"Lý Trường An – thân là quan, thất đức thất trách, lại tham ô cấu kết, gây hậu quả nghiêm trọng trong thời dịch bệnh. Chưa nói đến việc hắn bắt tay cùng thế lực ngoài biên, riêng chuyện thao túng thuốc dịch, chèn ép y quan, tự điều binh thủ hộ, đã đủ để xét là khi quân."
Nàng ngừng một nhịp, ánh mắt trầm tĩnh nhìn ra cửa sổ — phía ấy là điện Triều Vũ, nơi triều đình vừa dâng lễ đầu xuân ba hôm trước.
"Nếu chống án... xử trảm."
Tưởng Bình cảm nhận một lớp lạnh trượt qua lưng áo. Hắn gật đầu, khom lưng lui xuống.
____
Sáng hôm sau, đại điện Tĩnh Minh.
Triều thần tụ họp như thường lệ, tưởng buổi chầu đầu tuần sẽ xoay quanh việc cứu trợ các vùng bị ảnh hưởng sau mùa dịch.
Nhưng không ai ngờ, lệnh xử một huyện lệnh lại được tuyên ngay giữa chính điện.
Không có trống nghiêm, không có hình phạt máu me. Chỉ là một bản chiếu lệnh ngắn gọn — được đọc rõ ràng, từng chữ như khắc lên đá.
Chiếu ban:
– Giáng cách toàn bộ chức tước, xóa tên khỏi danh sách quan lại huyện Duyên Phong.
– Tịch thu toàn bộ gia sản, sung công.
– Lưu đày suốt đời đến biên cảnh phía Nam, giam giữ biệt lập, tuyệt đối không được rời khỏi địa phận.
– Sau khi chết, không được mai táng tại mộ tổ, xóa sạch tông tích khỏi mọi ghi chép trong quan sử địa phương.
Không phải án lớn.
Nhưng là cách tuyên án khiến người trong triều lạnh gáy.
Chỉ là một huyện lệnh nho nhỏ — song lại bị xử như một vết nhơ cần gột sạch khỏi bộ máy triều đình. Mà người xuống tay, lại là vị nhiếp chính vương vừa mới nắm đại quyền không lâu.
Không cần vung đao giết người, chỉ cần một chiếu lệnh là đủ khiến tất cả hiểu —
Kẻ nào dám bôi bẩn tấm bảng quan danh, dù chỉ một dấu mực, cũng sẽ bị xóa đi như chưa từng tồn tại.
Sau khi chiếu đọc xong, điện im lặng.
Không ai dám tỏ vẻ bất mãn, càng không ai dám bênh vực.
Bởi nếu một tên huyện lệnh nhỏ còn không có cơ hội phản biện, thì những kẻ đang âm thầm dưỡng bè cắm rễ ở kinh thành... càng phải dè chừng.
Trên ghế cao, Thúc Tư Kỳ chỉ nhàn nhạt đưa mắt nhìn xuống. Nàng không cần nói thêm một lời.
Mắt không giận, mà ai nấy đều cúi đầu.
Tay không rút kiếm, mà cả triều không ai dám thở mạnh.
"Bãi triều."
Không ai nói gì thêm.
Chỉ có tiếng bước chân vội vã vang lên nối nhau từng nhịp, nhanh hơn mọi hôm một chút.
Bởi ai nấy đều hiểu — từ hôm nay, đại điện này... đã thực sự đổi chủ.
Lúc hồi phủ, Tưởng Bình đi sau Thúc Tư Kỳ, thấp giọng hỏi:
"Người biết rõ hắn chỉ là một con cờ, vì sao lại không truy thêm?"
Thúc Tư Kỳ bước chậm. Tấm áo đen tung nhẹ trong gió đầu xuân, mỏng mà lạnh.
"Nếu một con cờ đã hết giá trị," nàng đáp, "thì để nó rơi."
"Sẽ có kẻ đứng sau sốt ruột."
____
Kinh thành Thượng Uyên cuối đông đầu xuân, vẫn giữ nguyên nét tráng lệ của một kinh đô sầm uất bậc nhất xứ Nam Uyên. Dòng người tấp nập, tiếng rao hàng chen tiếng cười nói hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động, dù tiết trời vẫn còn se lạnh, khiến cho những người mới đến như Kinh Lạc Y ba người không khỏi có chút cảm thấy choáng ngợp.
Cả ba bước vào thành, gió mùa xuân mang theo mùi khói bếp và hương trà thoảng qua từng con phố, gợi lên cảm giác vừa thân quen vừa lạ lẫm. Kinh Lạc Y đứng đầu, dáng người uyển chuyển, ánh mắt sắc sảo nhưng vẫn thoảng chút nhàn nhạt như một đóa hoa tuyết giữa lòng xuân.
"Đông quá." Kinh Lạc Y chậm rãi nói, giọng nhàn nhạt như nhận xét thời tiết.
"Nghi binh." Diêu Quảng đáp, chẳng thèm quay đầu. "Phía đông có mười hai gã gánh hàng, tám người tay phải chai, mấy đứa còn lại giấu đao dưới đáy sọt."
Kinh Lạc Y khẽ liếc. "Ngươi định diệt cả khu chợ luôn sao?"
A Khương nhẹ giọng chen vào: "Có thể chỉ là dân luyện võ nhà nghèo."
Diêu Quảng cau mày. "Nghèo cũng không được liếc nhìn ta như thế."
"Chắc vì ngài trông nghiêm như tượng canh miếu a." A Khương lạnh nhạt buông một câu rồi quay đi.
"Ta không hiểu sao hai người cứ phải nghiêm trang như vậy trong lúc ta chỉ muốn tận hưởng một chút không khí Nam Uyên," Kinh Lạc Y quay lại nói, miệng vẫn giữ nụ cười.
Diêu Quảng nghiêm nghị đáp lại, "Đại nhân, chúng ta đến đây không phải để ngắm cảnh, mà là dò xét và tìm hiểu."
Kinh Lạc Y một bộ không thèm để ý, cùng A Khương trước một bước dạo quanh.
**
Vào kinh vài hôm, cả ba đóng vai nhóm thương khách từ biên địa sang mua hàng đầu xuân. Ban ngày trà trộn giữa phố xá, tối về trọ tại một tiểu điếm gần Hồ Khánh Vân – nơi tụ họp của dân buôn khắp nơi. Kinh Lạc Y thường giả vờ hứng thú với các loại thương vụ, nhưng kỳ thực lại hỏi dò một việc rất khác:
"Ở Thượng Uyên có vị quan nhân nào họ Thúc sao?"
"Thúc?" Gã thương nhân ngẩn người, lắc đầu. "Không nhớ có ai họ như thế... À không, hoàn toàn không có."
Câu trả lời lặp lại liên tiếp ở những nơi khác nhau.
"Không có quan nhân họ Thúc?" Kinh Lạc Y đăm chiêu. "Dù chỉ là quan lục phẩm, thất phẩm?"
"Không có." A Khương xác nhận. "Ta đã dò cả ghi chép Thái Phường Giám, không có ai họ Thúc từng làm quan trong vòng mười năm gần nhất ở Thượng Uyên."
Diêu Quảng lạnh lùng: "Thân phận giả. Kẻ tên Thúc Tư Kỳ ấy có khả năng cố tình lừa ngài."
"Ta biết." Kinh Lạc Y không phủ nhận. "Nhưng nếu là giả, thì vì sao lại chọn họ 'Thúc'? Một họ hiếm, không nổi bật, dễ bị tra ra — nếu là kẻ lắm mưu, không thể sơ suất như thế."
A Khương khẽ "ừm" một tiếng, nhưng không nói gì thêm. Có thứ gì đó mơ hồ dâng lên trong mắt nàng.
Buổi chiều hôm ấy, ba người ghé qua chợ hoa xuân, nơi các tiểu thư quý phủ hay lui tới. Mục đích ban đầu là thăm dò ngôn luận trong dân gian, nhưng rốt cuộc...
"Ngài đang làm gì vậy?" Diêu Quảng cau mày nhìn Kinh Lạc Y đang... đứng nghiêng đầu ngắm một con diều giấy hình cá chép.
"Trông nó biết bay đấy." Kinh Lạc Y đáp tỉnh rụi.
"Là diều thì tất nhiên biết bay."
"Nhưng bay đúng hướng thì chưa chắc." Nàng thả một câu trừu tượng khiến Diêu Quảng khó hiểu.
Đúng lúc ấy, A Khương đang đứng xa xa, bỗng tiến lại. "Có người lén theo dõi từ sáng."
"Chỗ nào?"
"Ngõ nhỏ hướng đông." A Khương đáp, rồi đưa mắt về phía một bóng áo nâu lẩn nhanh.
Kinh Lạc Y cười khẽ, rút một mảnh ngân phiếu đặt lên quầy diều, đoạn xoay người: "Đi."
____
Ba người len lỏi qua những con phố đầy người. Đèn lồng đỏ rực rỡ treo khắp nơi, từ những cửa tiệm sang trọng đến những gánh hàng rong nhỏ bé. Rồi dừng lại ở một quán trà nhỏ ven đường. Kinh Lạc Y nhếch môi cười khi thấy chủ quán là một bà lão miệng cười hiền hậu, đang pha trà rất điệu nghệ.
"Cứ uống một chén trà đi, sẽ thấy kinh thành có nhiều chuyện thú vị lắm," bà lão nói, giọng ấm áp.
Kinh Lạc Y đưa tay lên chạm nhẹ vào chén trà, miệng mỉm cười: "Ta nghi ngờ mùi vị trà ở đây có thể nói lên rất nhiều bí mật."
Diêu Quảng nhăn mặt, thở dài: "Chúng ta cần tập trung vào nhiệm vụ được giao phó."
"Ồ, nhưng nhiệm vụ của ta là thưởng thức cuộc sống mà." Kinh Lạc Y đảo mắt đầy mỉa mai, "Phải có chút vui vẻ mới sống lâu được."
**
Sau khi rời quán trà, ba người lại chia nhau đi dò hỏi tin tức về họ Thúc. Kinh Lạc Y dẫn đầu, rảo bước đến từng cửa hàng, hỏi nhỏ những người bán hàng, quan lại, thậm chí cả những cái khất trên đường.
"Nghe nói họ Thúc? Ở đây chưa ai nghe nói đến cái tên đó bao giờ," một người bán bánh cười nói, "Chắc là người mới tới, hoặc chỉ là biệt danh thôi."
Kinh Lạc Y mỉm cười, nhếch mép: "Chà, ta cứ tưởng có người họ Thúc nổi danh trong kinh thành, ai dè lại bí ẩn hơn cả hồn ma tháng chạp."
Diêu Quảng đứng bên cạnh, nói nhỏ: "Nếu vậy thì ta lại càng phải thận trọng. Người ta có thể biết ta nhưng ta lại không biết người ta."
A Khương lạnh nhạt, nói chèn thêm: "Cứ như chuyện cổ tích vậy, càng bí ẩn càng hấp dẫn."
"Ừ, nhưng ta không định nghe chuyện cổ tích, ta cần sự thật," Kinh Lạc Y đáp, mắt híp lại, giọng hơi trầm: "Và sự thật, có khi lại nằm trong những câu chuyện ngớ ngẩn nhất."
**
Tối đó, bọn họ về lại tiểu điếm, vẫn trong vai khách lạ. Diêu Quảng ngồi sửa lại dây kiếm, không quên liếc về phía cửa sổ mỗi mấy nhịp thở. A Khương đứng dưới ánh đèn lặng lẽ gọt một quả lê, tay nhanh đến mức dao không kịp sáng.
Kinh Lạc Y nhấm nháp chén trà, cười khẩy:
"Có lúc, ta nghĩ cả kinh thành này là một sân khấu lớn, và mỗi người đều đang đóng vai của mình."
Diêu Quảng ngước nhìn nàng, ánh mắt vẫn nghiêm trang: "Và ta đoán, vai diễn của chúng ta chưa kết thúc đâu."
A Khương nhìn quanh, giọng trầm: "Phải, và những bí mật của Thượng Uyên cũng vậy, không phải ai cũng có thể biết hết."
Cả phòng thoáng lặng đi. Diêu Quảng siết nhẹ chuôi kiếm.
Kinh Lạc Y nhìn ánh đèn chập chờn. Trong lòng nàng, tên họ kia vẫn như một sợi dây buộc chặt giữa quá khứ ở Duyên Phong và những nghi ngờ ngày càng rõ rệt hiện tại.
Dù vậy, cũng chẳng ngăn được nàng khẽ cười khi nhớ tới lúc người kia gằn giọng nói "ta họ Thúc", ánh mắt chẳng hề chột dạ.
"Thúc Tư Kỳ..." Nàng khẽ gọi tên ấy một lần, trong lòng có chút buồn cười, chút bất an — và rất nhiều tò mò chưa lời giải.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com