Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 29




Đèn rực Thượng Uyên, lòng người khó giấu


Canh giờ chưa tới, trời đã nhuốm một tầng xám dịu nơi chân trời, ánh chiều lặng lẽ nghiêng bóng xuống từng bức tường cung khuyết.

Bên trong điện Dư Quang, Tô Tĩnh Lam vốn được cung nhân gọi đến thay y phục cho tiện vi hành, vừa ngồi xuống đã bị cả một dãy xiêm y trải ra trước mắt.

Lụa mềm, gấm tốt, vải thô, áo đơn sắc, áo hoa, áo thêu... mọi kiểu dạng không hẹn mà đến.

Tô Tĩnh Lam nhìn đống y phục trước mặt, thần sắc vẫn nhàn nhạt như chẳng mấy để tâm.

"Chỉ là dạo phố, cần gì câu nệ hình thức."

Cung nữ đứng bên dè dặt:

"Đại nhân nói phải, nhưng Nhiếp chính vương phân phó... nhất định phải chọn cho người bộ nào thuận mắt nhất."

"Nhiếp chính vương?" – Tô Tĩnh Lam hơi ngẩng mắt, giọng điệu phảng phất nghi ngờ – "Liên quan gì đến nàng ta?"

Cung nữ cười gượng, không dám nói rõ, chỉ nhẹ giọng:

"Đại nhân là bạn đồng hành tối nay... Nhiếp chính vương dặn đặc biệt chú trọng."

Tô Tĩnh Lam im lặng, cuối cùng cũng buông tay chống cằm, ánh mắt quét qua mấy bộ áo:

"Bộ xanh kia... màu nhạt quá."

"Bộ đỏ này... lòe loẹt."

"Cái áo kia thêu rồng? Đi vi hành hay dọa dân?"

Đám cung nữ đành im lặng, thở ngắn than dài trong lòng: đại nhân nói là bất đắc dĩ đi theo, mà giờ chọn y phục chẳng kém gì tuyển phi...

Chọn tới chọn lui đến gần nửa canh giờ, rốt cuộc Tô Tĩnh Lam cũng chỉ tay vào một bộ thanh sam thêu mây, vải mềm nhẹ như khói sớm:

"Bộ này đi."

Vừa nói, vừa cúi đầu buộc lại cổ tay áo, nhưng tay siết hơi chặt, đến chính nàng cũng không phát hiện.

Bên kia, trong điện Túc Minh, tình cảnh cũng không hơn gì. Tứ Nhi gần như đã lật tung toàn bộ rương y phục mà vẫn chưa thấy chủ tử gật đầu một cái.

Thúc Tư Kỳ đứng trước gương đồng, nửa người khoác trường bào, nửa người chưa mặc xong. Nàng cau mày nhìn bộ áo vải bông tay rộng:

"Lụa này nhìn nhẹ, nhưng gió lên dễ bị cuốn bay. Không được."

Tứ Nhi vừa gập lại vừa trải ra bộ khác:

"Hay... bộ màu lam này? Không quá bắt mắt, cũng không xuề xòa..."

"Màu lam không hợp ánh đèn buổi tối, ra phố dễ chìm mất."

Tứ Nhi nín thở, lau mồ hôi trán, thật lòng cảm thấy chọn áo cho nữ hoàng xuất giá còn dễ hơn.

"Hay... người cứ mặc bộ đen hôm qua? Tuy là màu tối nhưng kiểu gọn gàng—"

"Mặc đồ đen đi dạo... tưởng đâu tang gia đi đón hồn ma."

Tứ Nhi suýt bật khóc:

"Nô tỳ tưởng người chỉ là đi dạo hoa đăng thôi chứ có phải... đi gặp tình lữ đâu..."

Vừa nói xong liền tái mặt, vội quỳ sụp:

"Nô tỳ lỡ lời! Nô tỳ chỉ là lỡ lời!"

Thúc Tư Kỳ nhướng mày liếc nàng, rồi bất ngờ... bật cười.

"Ngươi nói cũng không sai."

"Thế thì phải chọn bộ nào hợp lễ nghĩa mà vẫn... dễ lọt vào mắt nàng ấy chứ."

Tứ Nhi méo miệng: Trời ạ, ta chỉ là tỳ nữ quèn, sao cứ phải lăn lộn giữa trò tình duyên của các người thế này...

Trong khi đó, ở hoàng đế tẩm điện, Cảnh Quân thì chẳng có gì để chọn.

Thúc Tư Kỳ từ sớm đã tự mình sai người chuẩn bị cho hắn một bộ áo xám tro đơn giản, thắt lưng xanh biếc, giày vải đế mềm.

Ấu đế đứng trước rương áo mà không cam lòng:

"Tại sao trẫm không được chọn?"

Thúc Tư Kỳ không đổi sắc:

"Chọn nữa sẽ mặc trễ. Mặc trễ thì không được đi. Nếu không được đi... thì ở cung học tiếp."

Ấu đế lập tức im bặt, ngoan ngoãn để cung nhân thay đồ, nhưng vừa cài xong nút áo cuối liền thì thào nhỏ:

"Trẫm nhớ rồi... sau này trẫm lớn, sẽ cho người chọn áo bao nhiêu tùy ý."

Cung nhân phì cười, khẽ lẩm bẩm:

"Chỉ sợ sau này lớn rồi... cũng bị người nào đó bắt mặc theo ý như bây giờ thôi..."

Ấu đế không nghe rõ, chỉ xoa cằm ra vẻ suy tư:

"Không lẽ khi đó... cũng phải dỗ người ta đi ngắm hoa đăng giống như Hoàng bá?"

Cửa cung Thừa Minh, ánh đèn lồng treo cao đã sớm được thắp lên, ánh đỏ đong đưa trong gió đêm nhẹ lướt. Cảnh sắc ngoài cung lấp lánh như ánh sao rơi xuống trần thế, tiếng người rộn rã vọng lại từ xa.

Thúc Tư Kỳ bước ra đầu tiên. Nàng mặc trường sam màu khói sương, đai lưng thắt gọn gàng, tóc búi cao chỉ gài một trâm ngọc đơn giản, cả người thoạt nhìn không mấy cầu kỳ... nhưng lại đặc biệt hợp cảnh sắc.

Tứ Nhi lẽo đẽo theo sau, trong lòng vẫn thở dài: Bộ áo này lúc đầu ngài còn chê nhạt... giờ lại mặc ra trước tiên, đúng là lòng dạ nữ nhân, thật khó hầu.

Chẳng bao lâu sau, Tô Tĩnh Lam cũng đến.

Bộ thanh sam nàng chọn dường như khiến cả không gian lặng đi một nhịp. Thoạt nhìn nhẹ nhàng đơn sơ, nhưng dáng áo lại vừa khít với thân người, tà áo bay nhẹ theo gió khiến bóng nàng càng thêm tiêu sái.

Thúc Tư Kỳ vừa nhìn thấy, trong lòng khẽ động, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như thường, chỉ nhàn nhạt nói:

"Đại nhân đến đúng giờ."

Tô Tĩnh Lam không nhìn nàng, chỉ đưa mắt sang bên cạnh:

"Bệ hạ còn chưa tới?"

"Trẫm ở..."

Một giọng trẻ con còn chưa vỡ hẳn chen vào giữa câu. Hai người cùng quay đầu, thấy tiểu hoàng đế đang được cung nhân dìu bước xuống bậc thềm.

Bộ y phục xám tro không bắt mắt, nhưng gương mặt nhỏ nhắn kia lộ vẻ cố gắng nghiêm túc, từng bước đi đều ngay ngắn theo lễ nghi, chỉ có ánh mắt là ánh lên chút phấn khích không giấu được.

Tô Tĩnh Lam khẽ khom người hành lễ, cười nhạt:

"Thần tham kiến bệ hạ."

Tiểu hoàng đế nghiêm mặt gật đầu, cố gắng thể hiện uy phong:

"Miễn lễ. Tối nay trẫm vi hành, không luận lễ thường."

Dứt lời liền quay sang Thúc Tư Kỳ, ánh mắt long lanh:

"Hoàng bá, trẫm có thể cưỡi ngựa sao?"

"Không thể." Nàng dứt khoát – "Bệ hạ chỉ được ngồi xe."

"Vậy... trẫm có thể ngồi trên mui xe sao?"

"Không thể."

"Vậy... trẫm có thể cho xe chạy thật nhanh sao?"

"Không thể."

Tô Tĩnh Lam đứng bên cạnh nhịn không được, môi run khẽ như đang nén cười.

Ấu đế dường như cũng nhận ra đối phương đang bị dọa đến buồn cười, bèn dời ánh mắt sang nàng, có chút không phục:

"Tô khanh... nếu là ngươi, ngươi có cho trẫm ngồi mui xe sao?"

Tô Tĩnh Lam nhìn nam hài, lại liếc sang Thúc Tư Kỳ đang khoanh tay đứng một bên, khóe môi nhướng lên:

"Thần nếu là thái hậu thì cũng sẽ không cho."

Ấu đế méo mặt.

Thúc Tư Kỳ khẽ ho nhẹ một tiếng, giọng mang chút buông lơi:

"Bệ hạ không phải đã hứa nghe lời ta hôm nay sao? Nếu cứ đòi thế này... Tô đại nhân e sẽ không muốn đi dạo cùng nữa."

Tiểu hoàng đế lập tức nghiêm mặt, nhỏ giọng:

"Trẫm nghe... Trẫm nghe mà..."

Cảnh tượng ấy khiến Tô Tĩnh Lam không nén được quay sang nhìn Thúc Tư Kỳ, ánh mắt có phần phức tạp.

Nam nhân kia vẫn luôn bình thản, ung dung. Nhưng chỉ cần vài lời, đã có thể dỗ được hài tử có chí khí vương giả chịu ngoan ngoãn nghe lời này.

Nàng cảm thấy trong lòng có chút... gì đó không rõ tên.

Đúng lúc này, Thúc Tư Kỳ quay sang:

"Lên xe đi thôi. Không thì sẽ không kịp xem thả đăng ở Hồ Ngọc Thủy."

Tô Tĩnh Lam nhẹ gật đầu, lặng lẽ đi trước. Nhưng vừa bước lên bậc xe, nàng bỗng nghe phía sau tiếng ấu đế nhỏ giọng thì thầm với Thúc Tư Kỳ:

"Hoàng bá, người thành thật nói đi... Người rõ ràng muốn cùng nàng ấy đi, sao phải mượn tên trẫm?"

Giọng Thúc Tư Kỳ vô cùng bình thản:

"Nếu dùng tên bệ hạ, nàng ấy sẽ từ chối sao?"

"...Không."

"Vậy là được rồi."

Tiểu hoàng đế im lặng hồi lâu, sau cùng lẩm bẩm:

"Thì ra người lớn... cũng phải dùng mưu mới theo đuổi được..."

Tiếng cười bật khẽ ra từ bên trong xe. Nhưng là ai bật cười? Ai nghe thấy? Thúc Tư Kỳ cũng không ngoảnh đầu lại.

Đêm còn dài, hoa đăng còn chưa thả, trò vui... mới chỉ vừa bắt đầu.
____

Phố xá đêm Thượng Uyên như chìm trong dòng lụa đỏ uốn quanh. Từng dải đèn lồng treo cao, từng lớp ánh sáng phản chiếu lên mặt hồ Ngọc Thủy. Người đi tấp nập, lời cười nói chen chúc, dường như quét sạch bụi triều, gột cả những phức tạp sau lớp khăn trướng.

Thúc Tư Kỳ đi bên trái tiểu hoàng đế, Tô Tĩnh Lam đi bên phải. Ba người sóng vai, có lẽ là cảnh tượng khiến dân chúng bàn tán sôi nổi nhất trong đêm nay.

Tuy mặc thường phục đơn giản, nhưng ai cũng không phải người tầm thường. Thúc Tư Kỳ thân hình cao lớn, khí chất lạnh trầm. Tô Tĩnh Lam nhã nhặn thanh cao, dung mạo đoan trang. Ấu đế nhỏ nhắn đi giữa, bộ xám y phục lại khiến gương mặt non nớt càng thêm nổi bật, nghiêm túc mà khả ái.

Thúc Tư Kỳ không lên tiếng, chỉ thỉnh thoảng quay sang nhìn Tô Tĩnh Lam. Nàng nhận ra hôm nay Tô Tĩnh Lam... khác mọi khi. Không còn áo quan phục sắc trắng viền đen, không còn ánh mắt gắt gao phân tích từng câu trong triều nghị, không còn cái tư thế đứng nghiêm thẳng như gươm rút khỏi vỏ.

Mái tóc búi cao đơn giản, vài sợi tơ vương theo gió. Vạt áo khẽ tung, đôi giày gấm bước trên nền đá lát đêm trăng, ánh mắt vẫn bình đạm như xưa, nhưng có thêm nét thục nữ, đoan trang — không ủy mị, không yếu đuối, mà lại tĩnh lặng khiến lòng người khuấy động.

Lần đầu tiên, Thúc Tư Kỳ mới hiểu ra... vì sao không ít văn thần từng đem nàng ra làm hình mẫu "giai lệ triều đình".
Mà chính nàng cũng không nhận ra ánh mắt mình đã mang theo mấy phần dịu dàng.

Tô Tĩnh Lam đang mải ngắm những đèn hoa hình cá chép dưới hồ, nhưng khóe mắt thoáng liếc sang, liền bắt gặp ánh nhìn nghiêm túc như thể đang "nghiên cứu chính sự" từ Thúc Tư Kỳ.

Ánh mắt ấy không hề sắc bén, không mang mục đích dò xét, càng không giống phong thái giám thị thường thấy dưới triều. Mà lại... có chút ôn nhu kín đáo, giống như đang ngắm nhìn điều gì đó mình không dám chạm vào.

Nàng không kìm được mà mím môi, tai hơi đỏ lên, để lộ đôi má hơi phớt sắc hồng. Để tránh lúng túng, nàng khẽ cúi người nói với tiểu hoàng đế đi giữa:

"Bệ hạ muốn thử ăn hồ lô ngào đường sao? Nghe nói tiểu quán phía trước nổi tiếng nhất kinh thành."

Tiểu hoàng đế khẽ gật, bước chân nhanh hơn nửa nhịp, rõ ràng là rất thích, nhưng vẫn làm bộ trầm ổn như thường thấy trong điện.

Thúc Tư Kỳ đi bên cạnh, tay giấu trong tay áo, nghiêng người thấp giọng:

"Ra ngoài như thế này, nếu bệ hạ vẫn gọi 'thần', e rằng người khác dễ sinh nghi."

Ấu đế nghĩ một chút, quay sang nhìn nàng:

"Vậy... gọi thế nào?"

"Ca ca, được không?" Thúc Tư Kỳ cười nhạt.

Tiểu hoàng đế mím môi như đang suy xét điều hệ trọng, rồi khẽ gật đầu:

"Tốt."

Chỉ một chữ, nhưng giọng nói mang theo vẻ bằng lòng hiếm thấy.

Cả ba người đi thêm mấy bước đến trước quầy hồ lô. Mấy xâu kẹo đỏ óng được xếp ngay ngắn, ánh nắng chiếu lên lấp lánh.

Ấu đế chỉ một xâu, rồi ngẩng đầu nhìn Tô Tĩnh Lam:

"Kia, tẩu tử ăn sao?"

Không khí bỗng chùng lại trong một nhịp.

Tô Tĩnh Lam đứng khựng, tay đang định giơ lên lại dừng giữa không trung.

Thúc Tư Kỳ cau mày nhìn tiểu hoàng đế, môi hơi động như muốn chỉnh lại — nhưng rốt cuộc chỉ im lặng.

Tiểu hoàng đế vẫn nhìn Tô Tĩnh Lam, không nhận ra gì sai, nghiêng đầu nghiêm túc:

"Gọi vậy người khác mới tưởng là nhà dân. Trẫm vi hành dễ hơn."

Tưởng Bình đứng trong góc tối, suýt nữa cắn gãy quạt giấy trong tay.

"Gọi vậy người khác tưởng là nhà dân"? Gớm, vi hành dễ hơn hay vương gia được thổ lộ gián tiếp dễ hơn?

Hắn liếc sang Thúc Tư Kỳ, chỉ thấy chủ tử hắn... chẳng phản bác, cũng chẳng đỏ mặt. Chỉ khẽ liếc Tô Tĩnh Lam một cái, rồi cầm lấy một xâu hồ lô khác, đưa thẳng cho nàng.

"Ngọt, nhưng không gắt."

Tô Tĩnh Lam nhận lấy, mặt không đổi sắc, nhưng vành tai lại ửng đỏ như trái táo bị phơi nắng.

Thúc Tư Kỳ nhìn, trong lòng khẽ động.

Dù là hài tử vô tình nói... cũng giống như đã từng có người gọi nàng như thế.

"Ca ca."

"Tẩu tử."

Chỉ hai chữ thôi, sao lòng lại rung như có ai gọi tên mình giữa ngàn người.

Phố đêm rực rỡ như dải ngân hà rơi xuống nhân gian.

Mỗi cửa hiệu treo đèn hoa riêng, mỗi ngã rẽ là một trò chơi náo nhiệt. Người đi đường nườm nượp như sóng, lồng đèn treo cao từng dãy, gió đêm lướt qua cũng mang theo hương thơm của hồ lô đường và bánh mật nướng.

Ấu đế thì đã sớm bị kẹo hồ lô kéo đi mất, hộ vệ thay nhau kè sát, không dám rời mắt. Mỗi lần hắn reo lên "cái này hay quá!", cả đội người phía sau lại giật thót tim như vừa bị triệu vào điện Phụng Thiên họp đột xuất.

Thúc Tư Kỳ và Tô Tĩnh Lam chậm rãi đi phía sau, không chen, không vội. Ánh đèn phản chiếu bóng hai người lên mặt đường, trông như một đôi thân thuộc đã sánh bước rất lâu rồi.

Tĩnh Lam hơi ngẩng đầu, ngắm một chiếc lồng đèn treo cao nhất, hình con cá chép đỏ uốn lượn.

"Chiếc kia thật đẹp."

Thúc Tư Kỳ nghiêng đầu nhìn theo:

"Muốn có?"

"Không hẳn," Tô Tĩnh Lam mỉm cười, "chỉ là nghĩ, nếu mình làm ra được cái như thế thì tốt."

"Nàng có thể làm." – Thúc Tư Kỳ buột miệng, không suy nghĩ.

Tô Tĩnh Lam quay sang nhìn nàng, ánh mắt hơi ngạc nhiên.

Một tiếng "nàng" khiến gió đêm như ngừng thổi một khắc. Thúc Tư Kỳ hình như cũng nhận ra, nhưng không sửa lại. Nàng chỉ bước chậm hơn nửa nhịp, rồi giơ tay chỉ quầy trò chơi ven đường:

"Trò đoán thơ tặng lồng đèn. Có hứng thử sao?"

Tô Tĩnh Lam hơi khựng lại, nhưng rồi mím môi cười:

"Nếu thắng thì được gì?"

Thúc Tư Kỳ điềm nhiên đáp:

"Ta chọn đèn, nàng chọn thơ. Nếu thắng, đèn thuộc về nàng. Nếu thua... cũng thuộc về nàng."

Tô Tĩnh Lam bật cười khẽ, không nói gì, chỉ bước tới. Quầy trò chơi là một sạp gỗ nhỏ, treo chừng hai mươi chiếc lồng đèn, mỗi chiếc có một mảnh giấy đỏ ghi thơ treo bên dưới. Người chơi phải nối vế còn lại cho đúng – thơ tặng đèn, mà đèn chỉ tặng kẻ tài trí thông minh.

Thúc Tư Kỳ nhường nàng chọn trước.

Tô Tĩnh Lam đứng trước chiếc đèn hình hoa sen trắng, tay chắp sau lưng, mắt liếc qua mảnh giấy: "Lạc thủy thanh sơn vô hạn xuân..."

Nàng khẽ nhíu mày, miệng lẩm nhẩm mấy chữ, rồi chậm rãi viết câu nối lên giấy: "Thần châu nhật nguyệt nhất tâm nhân."

Chủ quầy trầm trồ:

"Hay lắm! Vế này xưa nay chưa ai đối được chỉnh như cô nương!"

Tô Tĩnh Lam hơi nghiêng người:

"Là do tiền nhân để lại vế đầu đã đẹp."

Thúc Tư Kỳ mỉm cười, mắt không rời nàng nửa khắc. Lúc này trong lòng nàng chỉ nghĩ một câu rất bình thản: "Người này, sao lại khéo đến thế?"

Nàng chọn một chiếc đèn tròn màu ngọc thạch, giấy đỏ ghi: "Nhất tiễn xuyên tâm hoa bất ngữ..."

Thúc Tư Kỳ thoáng trầm ngâm, rồi nghiêng đầu hỏi:

"Nàng có thể đoán, đèn này dành cho ai không?"

Tô Tĩnh Lam nhìn nàng, ánh mắt mang vẻ thách thức:

"Nếu ta đoán đúng, thì người tặng nó cho ta?"

"Ừ." – Nàng đáp mà không cần suy nghĩ.

Tô Tĩnh Lam chắp tay sau lưng, nghiêng đầu ngắm chiếc đèn thêm lần nữa, rồi nói:

"Vế đối phải là: 'Thiên nhai cô ảnh nguyệt vô thanh.'"

Câu ấy vừa dứt, chủ quầy lẫn mấy người chơi xung quanh đều rì rầm tán thưởng. Nhưng Thúc Tư Kỳ không lên tiếng. Nàng lặng lẽ tháo chiếc đèn khỏi sợi dây treo, đặt vào tay Tô Tĩnh Lam.

"Người tặng... quả là nàng."

Tô Tĩnh Lam cúi nhìn đèn, thấy tay mình hơi run.

Không phải vì câu thơ. Không phải vì ánh mắt kia. Mà là vì lần đầu tiên, nàng cảm thấy người kia... đang thực sự tiến gần mình, bằng những cách không còn phòng bị.

Gió đêm lướt qua khe khẽ, làm đuôi dải lụa treo đèn phất nhẹ lên má, như chạm vào một ý niệm chưa kịp gọi tên.

Tô Tĩnh Lam cụp mi, ngón tay mân mê mép chiếc đèn ngọc thạch trong tay, ánh sáng lồng đèn dịu dàng soi rõ một nụ cười mỏng vừa chớm, vừa dấu, như cánh sen khép hờ dưới làn nước mát.

Thúc Tư Kỳ sánh vai đi bên cạnh, ánh mắt khẽ liếc qua nàng một cái, rồi thu lại rất nhanh, như sợ nhìn lâu sẽ lỡ để lộ điều không nên. Nhưng khóe môi nàng vẫn cong cong, tựa như đang cười — hoặc như đang thỏa mãn vì một bí mật vừa được người kia vô tình đoán trúng.

"Tay nàng..." – nàng khẽ cất giọng, thấp như gió đêm, "cầm đèn cũng tốt xem."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com