Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9





Mặt trời lên phía Đông... hơi chói




Buổi trưa hôm đó, trời không nắng gắt nhưng đủ chói mắt. Nắng chiếu xuyên qua những tàng cây mới trút lá, hắt bóng loang lổ xuống sân luyện binh trải rộng. Một nhóm thị vệ trẻ đang tập hợp đội hình, mồ hôi túa ra đầy trán, kẻ gồng người nghiến, từng bước từng tiếng đều cố tỏ ra khí thế hừng hực.

Tô Tĩnh Lam đứng trên hành lang gỗ, chống tay lên lan can, nhìn một hồi rồi thở dài như vừa xem xong một vở bi kịch chưa kịp lên kịch bản.

"Nếu chiến trường thật sự cũng chạy như vậy... thì nên phát mỗi người một trống tang, khỏi phiền kèn lệnh."

Bên cạnh, Thúc Tư Kỳ đứng lặng như tượng đá. Vẻ mặt không đổi, ánh mắt cũng chẳng buồn động.

Tô Tĩnh Lam liếc nàng một cái.

"Vương gia, ngài là người chủ trì việc huấn luyện đợt này, ngài không thấy... ê mặt à?"

"Ta không có thói quen ê mặt thay người khác." – Thúc Tư Kỳ trả lời, giọng đều đều như nước lạnh chảy qua đá.

Tô Tĩnh Lam cười khẽ, hất cằm về phía một binh sĩ đang vung đao như múa quạt:
"Kia là 'Thập bát chiêu đoạt hồn' đúng không? Đoạt thì không thấy, chỉ thấy hồn mình muốn lìa khi nhìn."

"Chiêu thứ sáu của bài luyện." – Thúc Tư Kỳ nói – "Động tác đúng, lực tay yếu."

Tô Tĩnh Lam chớp mắt, nghiêng đầu nhìn nàng, như nhìn sinh vật lạ:
"Ngài còn phân tích được?"

"Ta dạy mà."

"Thế à..." – Tô Tĩnh Lam kéo dài giọng, rồi bỗng chống cằm – "Hồi trước ngài dạy binh, ta nghe đồn là nói ba câu, chín phần lạnh, một phần đao. Giờ thì đứng đây, gật đầu bình phẩm... như một đại sư phê tranh."

Thúc Tư Kỳ không nhìn nàng, nhưng đột nhiên hỏi:

"Ngươi thích ta khi xưa hơn?"

Tô Tĩnh Lam bất ngờ, chớp mắt liên tục:
"Không. Nhưng ngài khiến người ta bất an. Cứ như... một cây kiếm đang được mài lại, mà không ai biết lưỡi nó sẽ sắc hơn hay cùn đi."

Thúc Tư Kỳ nhếch môi, vừa như cười, vừa như không:
"Ta từng là một người chỉ biết cắm đầu chém. Giờ học được một điều: chém ai cũng phải biết... mặt mũi người đó ra sao."

Tô Tĩnh Lam suýt sặc, ho khan hai tiếng rồi bật cười:
"Trời đất, ai dạy ngài nói mấy câu có vẻ 'thâm sâu như sông Bàng Hà' thế?"

Thúc Tư Kỳ nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội:
"Ta tự học. Từ một người nói rất nhiều, rất bén miệng, rất hay thích giảng đạo lý."

Tô Tĩnh Lam im ba nhịp, rồi nhận ra:
"Ngài đang nói ta?!"

"Ta nói sự thật." – Thúc Tư Kỳ nhún vai nhẹ, trông vừa vô sự vừa chọc tức.

Tô Tĩnh Lam chống nạnh:
"Vậy ta cũng thật lòng. Nếu ngài còn trêu người nữa, ta sẽ lén đổi trà sáng của ngài thành nước củ cải."

"Ngươi không dám." – Giọng nói kia vẫn lạnh như trước, nhưng ánh mắt rõ ràng có ý cười.

"Ta từng đổi rồi."

Thúc Tư Kỳ im lặng đúng hai giây, rồi quay sang nhìn nàng:
"Là buổi nào?"

"Ba hôm trước. Lúc ngài nói trà 'thanh, ngọt hậu', ta tưởng mình sắp trúng độc nên mới nói thử." – Tô Tĩnh Lam khoanh tay, vẻ mặt vô tội như học trò mẫu giáo.

Thúc Tư Kỳ cúi đầu thật chậm, thở ra một tiếng:
"Ngươi đúng là..."

"Thông minh, nhanh trí, gan to bằng sơn." – Tô Tĩnh Lam tiếp lời, môi cong cong.

"...phiền phức." – Thúc Tư Kỳ nhẹ nhàng kết luận.

Cả hai nhìn nhau một lúc, rồi cùng quay lại sân luyện binh. Đám thị vệ bên dưới lúc này đã chuyển sang bài quyền tay không, động tác vẫn còn rối, nhưng tiếng hô vang hơn trước một chút.

Tô Tĩnh Lam đột nhiên hỏi nhỏ:

"Vương gia này... Ta hỏi thật. Vì sao trước mặt ta ngài lại khác xưa như thế?"

Thúc Tư Kỳ không lập tức trả lời. Nàng lặng im một lúc, rồi chỉ nói:

"Vì ngươi... không nhìn ta như cách thiên hạ nhìn một 'kẻ sẽ trở thành hoàng đế'."

Tô Tĩnh Lam quay sang nhìn nàng, đôi mắt hơi lay động. Một lúc lâu, nàng mới bật cười khẽ:

"Cũng phải. Với ta, ngài chỉ là một tên lính lâu năm mặc áo gấm... thường xuyên nói lời chọc người."

"Với ta, ngươi là một nữ quan phiền nhất trong lịch sử Nam Uyên." – Thúc Tư Kỳ đáp.

"Đa tạ. Ta rất tự hào."

Tô Tĩnh Lam đang còn định buông thêm một câu nào đó chọc ghẹo, thì từ dưới sân có tiếng vấp ngã lăn lộn vang lên như dàn trống nhỏ lăn trên mặt đất.

Một gã thị vệ trẻ văng cả thanh kiếm, tay chân rối loạn, ngã lăn ra giữa sân. Không khí vốn nghiêm túc lập tức loãng như cháo loãng.

Đám binh sĩ còn lại cứng người trong giây lát, rồi vội vàng đỡ đồng bạn dậy. Người huấn luyện phụ trách đỏ mặt tía tai, vừa thẹn vừa giận.

Tô Tĩnh Lam cười khúc khích, đưa tay che miệng:

"Vừa mới nhắc, hắn đã ngã đúng kiểu 'đoạt hồn'. Quả nhiên lời ta linh nghiệm."

Thúc Tư Kỳ liếc nàng, cất giọng nhàn nhạt:

"Ngươi là tai tinh của sân luyện binh."

"Ta là ánh sáng của lương tri." – Tô Tĩnh Lam nâng cằm – "Không có ta, thì ai nói thật những gì mọi người đang cố giấu?"

"Chẳng ai giấu cả." – Thúc Tư Kỳ đáp gọn – "Chỉ là họ biết câm miệng đúng lúc."

Tô Tĩnh Lam nhướn mày:
"Ngài đang nói ta không biết im miệng?"

Thúc Tư Kỳ liếc nhẹ, không phủ nhận.

Ngay khoảnh khắc đó, một tiểu thái giám trẻ tuổi lật đật chạy vào, gương mặt vừa luống cuống vừa sợ sệt:

"Bẩm Vương gia! Có... có chuyện rồi ạ!"

Tô Tĩnh Lam lập tức cảnh giác, đứng thẳng người:

"Chuyện gì?"

Tiểu thái giám nuốt nước bọt:
"Khách quý ở điện Thanh Lâm... à không, là sứ thần, có chút... lộn xộn..."

Thúc Tư Kỳ nhíu mày:
"Cụ thể."

"Là thế này... sáng nay sứ thần Tây Di gửi người đến xin... một ít mật ong chữa ho, nhưng người giữ kho tưởng là xin 'mật ong ngâm rượu thuốc' của ngự thiện phòng... nên... họ... ngài ấy uống xong thì..."

"Thì sao?" – Tô Tĩnh Lam giục.

"...ngài ấy đang trèo lên cây đào giữa sân, hát dân ca Tây Di, còn... đòi cưới cung nữ!"

Không khí đông đặc một giây.

Sau đó, Tô Tĩnh Lam ho khan hai tiếng, nén cười.

Thúc Tư Kỳ đặt hai ngón tay lên trán, nhắm mắt như đang tụ niệm.

"...Hắn uống bao nhiêu?"

"Ba chung. Mật ong ngâm rượu ngô. Hơi nặng..." – tiểu thái giám lí nhí.

"Cung nữ bị đòi cưới là ai?" – Tô Tĩnh Lam vẫn cố giữ vẻ mặt nghiêm túc.

"Là... A Hương. Mà A Hương mới mười sáu, lại là con gái của quản sự phòng nội viện..."

"Được rồi." – Thúc Tư Kỳ ngắt lời, xoay người. – "Tô Tĩnh Lam."

"Có." – Tô Tĩnh Lam đứng thẳng người, vội đáp như quân lính chờ lệnh.

"Đưa hắn xuống cây. Giải rượu. Dỗ cung nữ. Viết thư xin lỗi quản sự. Sau đó... phạt kho giữ mật ong."

Tô Tĩnh Lam há miệng:
"Sao là ta?"

Thúc Tư Kỳ nhìn nàng:
"Ngươi là ánh sáng của lương tri mà."

"...Ta có cảm giác bị trả đũa."

Thúc Tư Kỳ phất tay áo quay đi, giọng phảng phất ý cười:
"Cảm giác đó chứng tỏ lương tri còn sống."


Sau khi tiểu thái giám chạy trước dẫn đường, Tô Tĩnh Lam vẫn đứng nguyên một chỗ, tay chống hông, ngoái nhìn theo bóng áo choàng xám bạc kia.

Nàng lẩm bẩm:

"Rõ là mặt lạnh, nhưng cứ chọc người muốn cãi nhau với ngài ấy cả đời."

Một thị vệ gần đó nhỏ giọng hỏi:

"Đại nhân nói gì ạ?"

"Không có gì." – Tô Tĩnh Lam vỗ vỗ vai hắn – "Ngươi mà ngã thêm lần nữa thì ta viết đơn cho về quê luôn đấy."
____

Khi Tô Tĩnh Lam đến sân điện Thanh Lâm, cảnh tượng trước mắt khiến nàng tròn mắt.

Giữa sân, cây đào cổ thụ cao đến hai trượng rưỡi, cành lá sum suê. Trên nhánh cao nhất, một nam nhân khoác áo choàng Tây Di hoa lệ đang ngồi vắt vẻo, tay cầm cành đào phe phẩy, miệng ngâm nga:

"Trăng lên đỉnh núi chờ nàng,
Ta mang sính lễ, mang cả... tình tang!"

Dưới gốc cây, A Hương mặt đỏ tía tai đứng sau lưng một đám cung nhân đang che dù cho nàng như sợ bị... cầu hôn lần nữa.

Tô Tĩnh Lam dừng bước, đưa tay xoa trán.

"Đây là... đại diện ngoại giao của Tây Di đấy à?"

Một cung nhân thì thầm:
"Vâng. Bình thường ngài ấy rất nghiêm. Không hiểu sao hôm nay..."

"Hiểu rồi. Mật ong ngâm rượu ngô."

Nàng tháo ngoại bào, xắn tay áo, bước đến gần cây đào, ngửa mặt gọi:

"Ngài sứ thần, ngài xuống được không? Ở trên đó hát sẽ... trật nhịp ngoại giao đấy."

Người trên cây ngó xuống, hai mắt lấp lánh như phát hiện chân lý mới:

"Ồôô! Là tiên nữ của triều đình à? Cũng muốn cưới ta sao?"

Tô Tĩnh Lam nén giận cười:

"Không, ta chỉ muốn kéo ngài xuống... bằng tay không thôi."

Rồi không nói thêm một lời, nàng bước đến bên gốc, túm váy hơi cao lên một chút, bắt đầu... trèo cây.

Bên dưới, các cung nhân há hốc mồm.

"Trời ơi... đại nhân trèo cây!"

"Ai đó mau trải đệm đi!"

Một tiểu nội thị vừa quăng đệm, vừa thì thào:
"Lúc nãy ta mơ thấy đại nhân vung kiếm... ai ngờ hôm nay thấy đại nhân... vung đùi leo cây..."

Tô Tĩnh Lam bò lên đến giữa thân cây, dừng lại, thở một hơi, tự thì thầm:

"Ngươi từng học binh pháp, leo núi, vượt tường, bám trụ... Trèo cây tính là gì?"

Tiếng hát phía trên lại vang lên:

"Đào kia nở giữa gió sương,
Lòng ta như lửa, nàng thương thì trèo~"

"...Được rồi. Ta trèo."

Cuối cùng, nàng cũng đến được nhánh cây nơi sứ thần đang ngồi.

Tô Tĩnh Lam chồm tới, nắm lấy tay áo y:

"Ngài có hai lựa chọn: một là xuống êm đẹp, hai là ta đá ngài rơi xuống như trái hồng cuối mùa."

Sứ thần nghiêng đầu, cười ngu ngơ:

"Trái hồng à... Trái hồng của ta... nàng đỏ mặt kìa..."

Tô Tĩnh Lam hít sâu.

Một lát sau, toàn sân nghe tiếng "rắc" của nhánh cây bị gãy, theo sau là tiếng thét "áááááá!"

Cung nhân đồng loạt quay lại — chỉ thấy sứ thần rơi phịch xuống đệm, mặt úp đất, bất tỉnh nhân sự.

Tô Tĩnh Lam vẫn còn mắc trên nhánh cao hơn, nghiêng người ôm lấy thân cây, gương mặt lạnh như băng giữa trưa hè:

"...Ta. Không. Rơi. Chung. Với. Hắn."

Một thái giám nhỏ giọng hỏi:

"Có gọi người đỡ đại nhân xuống không ạ?"

"Không cần." – nàng đáp – "Ta còn tự trèo được, chẳng qua là đang chọn góc xuống để giữ mặt mũi."

Dưới đất, A Hương chắp tay thành khẩn:
"Đại nhân là anh hùng của thần nữ..."

Tô Tĩnh Lam thở hắt:

"Ta chỉ là một nữ nhân leo cây giữa triều đình."

Sau khi xuống đất an toàn, nàng chỉnh lại xiêm y, bước ngang qua một tiểu nội thị đang hí hoáy viết gì đó.

Nàng liếc nhìn:

"Gì đây?"

"Nốt lại bài thơ của sứ thần ạ, để gửi Tây Di làm kỷ niệm."

"...Xé đi." – nàng nghiêm mặt – "Nếu để Ngự sử viện thấy, không khéo lại tấu rằng Nam Uyên dùng 'thi ca giao hữu' thay vì chính sự."

Trên đường trở về, A Hương vừa đi vừa ngoái đầu nhìn về phía gốc cây đào:

"Đại nhân... thật sự rất soái."

Tô Tĩnh Lam sửa lại tóc mai bị gió thổi rối, giọng thản nhiên:

"Trèo cây cũng tính là soái à?"

"Vâng! Trèo cây vì nghĩa, đánh ngất sứ thần vì dân! Cả triều ai dám làm như đại nhân?"

Nàng khựng lại nửa bước, nheo mắt nhìn A Hương:

"Ngươi có biết... sứ thần đó là người Phó quốc, vừa nhận lễ tiếp kiến sáng nay?"

"Biết ạ."

"Thế ngươi còn hô ta 'đánh ngất vì dân'?"

A Hương cười hì hì:

"Thì... đại nhân ngất cho oai thôi. Dân Nam Uyên chắc chắn tôn sùng đại nhân là... bảo vật quốc gia!"

Tô Tĩnh Lam: "..."

Không biết có nên thấy vui hay xin về quê dưỡng già.

Cả hai đi qua hành lang uốn lượn, ánh nắng chiều tà đổ xuống mái ngói cong cong, vẽ thành bóng dài trải khắp gạch xanh. Gió mang theo chút mùi cỏ non mùa hạ, cũng khiến tâm tình nàng dịu xuống phần nào.

Cho đến khi bước vào nội điện.

Thúc Tư Kỳ đang ngồi trước án thư, cầm một quyển binh pháp vừa phơi nắng xong, mắt cụp xuống yên tĩnh như núi mùa đông.

Tô Tĩnh Lam bước vào, chỉ mới ngồi xuống thì đối phương đã hỏi, giọng nhàn nhạt:

"Thơ sứ thần... cũng có điểm đặc sắc."

Nàng cứng mặt.

"...Ngươi cũng nghe rồi?"

"Bản lĩnh trèo cây cũng không tệ."

Tô Tĩnh Lam đưa tay chống trán, cố tỏ ra bình thản:

"Chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến."

Thúc Tư Kỳ nghiêng đầu, ánh mắt như có như không dừng lại trên cánh tay áo bị trầy xước của nàng.

"Tay chảy máu."

"Gặp phải vỏ cây... có gai."

"Lần sau để ta trèo."

Tô Tĩnh Lam suýt ho khan.

"...Ta không phải vì thích trèo mà trèo. Là vì trách nhiệm..."

"Ta cũng không phải vì thích trèo mà nói."

Câu đáp ngắn gọn, nhưng lại khiến Tô Tĩnh Lam nhất thời không nói nên lời.

Một lát sau, nàng mím môi, khẽ khàng hỏi:

"Thúc Tư Kỳ... sao trước mặt ta người lại như vậy?"

"Vậy là thế nào?"

"Không giống lúc trước... không giống cái người lạnh lẽo, hờ hững ta từng biết."

Thúc Tư Kỳ nhìn nàng một lúc, đoạn chậm rãi cất lời:

"Vì trước kia... ngươi chưa từng chảy máu trước mặt ta."

Tô Tĩnh Lam sững người.

Trong khoảnh khắc, ánh chiều tà rơi trên sườn mặt nàng, vừa đỏ vừa dịu.
Trái tim, không biết vì đau hay vì ấm, khẽ run lên một nhịp.

**


Trời đã sang khuya. Gió đầu đông lẫn hơi sương, lạnh buốt, len lỏi qua từng kẽ lá ngoài hiên, thổi khiến tán cây rung lên xào xạc như đang cười nhạo một ai đó chưa ngủ nổi.

Thúc Tư Kỳ đứng trước bàn án, tay cầm một quyển binh thư đã đọc đến lần thứ năm trong ngày. Nhưng đến chữ thứ ba đã chẳng biết mình đang đọc gì. Mắt thì nhìn trang sách, tim thì đang chạy một đường khác.

Nàng buông quyển sách xuống, ngồi tựa hẳn vào ghế, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, như trấn an chính mình.

"Không có chuyện đó đâu."

Ba ngày liên tiếp, cứ mỗi lần trông thấy ánh mắt của Tô Tĩnh Lam — đôi mắt đen sáng, có khi đăm chiêu, có khi như cười như không — nàng lại thấy sống lưng mình như có ai lướt qua. Không phải lạnh. Mà là nóng. Nhẹ như lửa, chẳng cháy được ai, chỉ đủ nung mềm lòng kẻ vốn sắt đá.

Nàng nhớ hôm qua, lúc nữ quan nọ bước qua, ống tay áo khẽ quét qua cổ tay nàng. Một cái chạm rất nhẹ. Rất ngắn. Nhưng trái tim nàng lập tức dội ngược vào ngực như trống trận.

Không. Không thể nào.

"Mình từng yêu nam nhân." — nàng lặp lại trong đầu, lần thứ bao nhiêu không rõ. "Yêu thật. Có hôn môi. Có cả vài tháng cùng nhau đi chơi, đi du lịch..."

Nhưng nếu nói thẳng ra — thì từng cái nắm tay ấy, từng cái ôm ấy, đều như đang tập một động tác được viết sẵn, diễn cho đúng kịch bản. Không ghét. Nhưng cũng chẳng có cảm giác gì sâu hơn.

Còn với nàng kia...

Chỉ cần Tô Tĩnh Lam đứng gần một trượng, là trong đầu nàng lập tức bắt đầu loạn.

Không phải lo vì an nguy. Mà là lo vì chính bản thân.

Lo vì mình tự dưng muốn hỏi: "Hôm nay ngươi ăn gì?"
Lo vì chỉ một cái nhíu mày của Tô Tĩnh Lam cũng khiến nàng nghĩ suốt buổi: "Ta đã nói sai gì sao?"

Chết tiệt thật.

Thúc Tư Kỳ đứng bật dậy, đi một vòng quanh thư phòng như con thú trong chuồng. Tóc mai thấm mồ hôi, sống lưng lạnh toát dù chẳng có gió.

Nếu nàng là một tướng quân, thì đây hẳn là lúc đang đứng trước một trận địa mù sương, chẳng thấy được phe địch, mà bên trong cũng chẳng rõ phe mình.

Nàng không biết cảm giác này là gì. Là bị thu hút? Là mến? Hay... là yêu?

"Không, không phải. Ta không cong."

Nhưng câu phủ định ấy chẳng còn vững chắc như ngày đầu. Nó như một chiếc cổng cũ kỹ, bị ai đó âm thầm đẩy hé ra, chưa đổ sập, nhưng gió đã bắt đầu lùa vào được.

Nàng ngồi thụp xuống bậc thềm, dựa lưng vào cây cột gỗ. Mắt nhìn trời đêm, tay siết vạt áo.

"Mình chỉ... quý mến nàng thôi. Tình đồng chí. Tình bằng hữu. Tình quân thần..."

Một giọng nói rất nhỏ, rất khẽ trong lòng khẽ cắt ngang:
"Ngươi đã từng muốn nắm tay bằng hữu giữa đêm gió như thế chưa?"

Nàng không trả lời.

Chỉ khẽ cười — không phải kiểu cười nhẹ như trong sách vở viết về mỹ nhân u sầu, mà là kiểu cười nhạt của một kẻ vừa phát hiện ra... có gì đó trong lòng mình hơi sai sai, nhưng lại không biết sai từ đâu.

Thúc Tư Kỳ khép lại quyển sách trên bàn, đứng dậy rót chén trà, uống một ngụm rồi suýt ho.

Lạnh ngắt.

Giống như đầu nàng lúc này.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com