Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 36 -- Nụ Hôn 30000km

Lần này Lisa đi Đài Bắc phải ở lại ít nhất một tuần. Mà Rose bên kia sau khi bay đi Seoul xong còn phải bay đi chỗ khác. Sự xa cách đột ngột đối với chuyện tình cảm vừa xác định của hai người mà nói, so với yêu đương bình thường còn khó khăn hơn.

Lisa cảm thấy đau đầu nên khi lên máy bay liền đắp chăn ngủ. Mãi đến lúc máy bay hạ cánh cũng không nói chuyện với ai. Lee KwangSoo cho rằng cô vì lo lắng chuyện tình của dự án và không nghỉ ngơi đầy đủ.

Vừa đến khách sạn, Lisa liền không thể chờ được mà gọi điện thoại cho Rose nhưng nàng lại tắt máy. Lúc này Rose còn chưa tới Seoul, Lisa cảm thấy cảm giác khó chịu khi xa cách này ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm tình của cô. Vừa nghĩ tới những tháng ngày hai người ở cùng nhau ít mà xa cách nhiều, Lisa cảm thấy buồn phiền trong lòng. 

Rose giờ khắc này cũng ngồi ngẩn người ở khu nghỉ ngơi, Somi đi đến đưa cho nàng một bình nước. 

"Chị cãi nhau với Lisa unnie sao?"
 
"Không có." 

"Vậy sao chị lại bày ra bộ dạng thẫn thờ?" 

Rose thở dài:

"Chị không nghĩ rằng vừa mới ở cùng nhau liền phải xa cách lâu như vậy. Chị cảm giác có chút không dễ chịu."

"Ai da, lời này là từ mỹ nhân lạnh lùng của chúng ta nói ra sao!" 

Rose liếc nàng một cái không lên tiếng. Somi ngồi xuống bên cạnh nàng, nói: 

"Hai người mới quen nhau mấy ngày liền lưu luyến như vậy rồi ! Xem ra, tình yêu thực sự kỳ diệu, có thể khiến băng cứng hóa thành đầm nước nhu hoà." 

"Chị gặp Jessica ngày hôm qua rồi." 

"Hả? Chuyện thế nào?" 

Tính bà tám của Somi lập tức nổi lên, con mắt sáng long lanh  nhìn chằm chằm Rose, chờ nàng nói. 

Rose đem chuyện ở tiệc tối hôm qua kể sơ lược cho Somi. Somi nghe xong, trầm mặc một hồi, nói: 
"Jessica này rõ ràng là muốn tranh giành Lisa mà!" 

Rose không lên tiếng. 

"Sau đó Lisa unnie có nói gì với chị không?" 

"Còn chưa kịp nói nàng liền vội vã đi Đài Bắc rồi." 

"Em cảm thấy Lisa unnie nếu xác định cảm tình với chị, thì chắc trong lòng nàng cũng có phần chắc chắn. Người như nàng cũng không suy nghĩ nông cạn!" 

Rose cười nói: 

"Em thật hiểu rõ người ta! Chỉ một đôi bông tai liền mua được em rồi!" 

"Em nhận là vì mặt mũi của chị ấy thôi!" 

"Thật không? Chị như thế nào lại thấy mắt em đều tỏa sáng cơ chứ?" 

Ngày đó Lisa đưa nàng là một bộ bông tai thủ công tinh xảo, trên bông tai đính một viên mã não tinh xảo, tạo hình phi thường đặc biệt. Somi liếc mắt nhìn liền yêu thích không rời.

"Ách. . . . . . Dù nói thế nào, hai người phải tập trung phát triển tình cảm mới là quan trọng nhất!" 

Rose cười như không cười liếc nàng một cái, nha đầu chết tiệt này, nói lảng sang chuyện khác! 

"Chaeyoung unnie, chuyện của hai người tiến triển cũng coi như nhanh, đây là chuyện tốt. Hai người dù cách xa lâu như vậy nhưng cuối cùng cũng sẽ gặp lại."
 
Rose hơi cười cười, đúng vậy, cuối cùng cũng sẽ gặp lại. 

Chờ máy bay hạ cánh xuống thành phố L thì trời đã khuya. Vừa xuống máy bay lên xe buýt, Rose không thể chờ được mà mở điện thoại, chỉ một chút, âm thanh thông báo, nhắc nhở không ngừng vang lên. Rose không kịp đọc hết, đầu tiên nhắn cho Lisa nói mình tới rồi. 

"Em đến rồi." 

"Em mới vừa xuống máy bay à?" 

"Ừ. Chị đang làm gì vậy?" 

Một tấm hình chụp buổi họp được gửi tới, còn có một khuôn mặt ủ rũ chán chường. Miệng Rose nhếch lên, Somi bên cạnh nhéo nhéo cánh tay nàng, nghiêng người lại thì thầm: 

"Này! Kín đáo một chút! Chị sợ người khác không biết chị đang yêu phải không!" 

Rose giương mắt cười tủm tỉm nhìn Somi một chút, không lên tiếng, cúi đầu tiếp tục gởi nhắn tin. Somi lườm một cái rồi không để ý tới nàng.

"Chị ăn cơm chưa?" 

"Rồi, kêu thức ăn nhanh. Em thì sao? Đói bụng chưa?" 

"Em không đói." 

"Chút nữa em đi khách sạn hay là về nhà chúng ta?" 

Rose nhếch miệng lên, trả lời: 

"Đi khách sạn." 

"Em có nhà sao không trở về! Đêm mà không về nhà!" 

Trong mắt Rose tất cả đều là ý cười. 

"Chị làm việc đi. Khi nào đến khách sạn em nói cho chị biết." 

"Phu nhân à, chị nhớ em." 

Nhìn tin nhắn này, Rose tưởng tượng được Lisa ở đầu bên kia điện thoại đang mang bộ dáng động vật nhỏ, ánh mắt vô cùng đáng thương, trong lòng lập tức cảm thấy mềm mại vô cùng. Rose nghĩ một hồi, vẫn là nhấn vài chữ gửi đi. 

Lisa bên này vừa nghe Lee KwangSoo cùng người của phòng kỹ thuật thảo luận, vừa nhìn chằm chằm điện thoại. Đinh một tiếng, cô nhanh chóng mở tin nhắn xem, sau đó cười đến mặt mày hớn hở. Trên điện thoại là ba chữ:

"Em cũng vậy." 

"Đọc được lời của phu nhân, nhất thời huyết máu sôi sục! Tiếp tục làm việc đi, đêm nay ai cũng đừng nghĩ đến việc đi về! Tất cả đều phải ở lại tăng ca hết!" 

Rose cười đến nổi vai run lên, Somi ngắt nàng một hồi. 

Chớp mắt đã hơn một tuần lễ trôi qua, Lisa bên kia vẫn còn đang bận rộn. Nhân viên kỹ thuật cho dù không ngừng tăng ca khắc phục nhưng vẫn không giải quyết được vấn đề. Seulgi giờ khắc này ngồi ở văn phòng nhìn Lisa đối diện, không nói gì. Lisa gầy đi trông thấy, mắt thâm quầng thấy rõ.

"Lisa, cuối cùng em cố chấp để làm gì? Nếu JHS có ý định hợp tác, tại sao chúng ta không chọn bọn họ?" 

Lisa cào cào mái tóc ngắn, cau mày nói: 

"Bọn họ rõ ràng cố ý, hơn nữa ra giá rất cao." 

" Lisa, ở thương trường chỉ nói chuyện làm ăn. Hiện tại chúng ta gặp khó khan về mặt kỹ thuật, nếu tiếp tục như thế không chỉ hao tổn nhân lực càng ngày càng nhiều, hơn nữa rất có khả năng những cố gắng này cũng sẽ vô dụng, em hiểu được không? Lẽ nào em không hiểu được đạo lý phải dừng lại đúng lúc sao?" 

Lisa vuốt mày, không lên tiếng. 

"Chị không hiểu em cuối cùng lo lắng việc gì. Scandal lúc trước Jessica dựng ra, không phải em cũng không có biện pháp giải quyết sao. Vậy bây giờ em có ý gì?" 

Lisa bây giờ thực sự đúng là không có lý do gì để cự tuyệt cành ô-liu (biểu tượng hoà bình) của JHS. JHS thông qua nhiều cách để trực tiếp tìm gặp Seulgi, đồng thời nhiều lần phái người đến đây nói chuyện hợp tác. Lisa không phải không biết, nhưng là JHS ước lượng giá hạng mục này cao đến mức không hợp lý, sau đó nhân lúc công ty gặp trục trặc kỹ thuật đứng ra nói muốn hợp tác, đây không phải lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn sao! 

Chuyện lúc trước không tính không có nghĩa Lisa còn có thể tiếp tục bỏ qua những hành động này của JHS. Mặc dù Lisa biết không nên để bụng, nhưng là vẫn không thể cam tâm được. Hiện tại, Seulgi đều đã tìm đến mình nghiêm túc thảo luận chuyện này, Lisa nghĩ thầm sợ sẽ tránh không khỏi. Nàng không thể không nghiêm túc xem xét lần hợp tác này. 

"Em biết rồi. Trở lại em liền chuẩn bị hợp tác. Thế nhưng em không thể chấp nhận điều kiện JHS đòi hỏi, bọn họ nâng giá kỹ thuật này cao như vậy rồi đến hợp tác, rõ ràng quá khinh thường chúng ta."
 
Seulgi rốt cục mỉm cười.

"Có biện pháp dự phòng rồi à?" 

"Đợi tin tức của em đi." 

Seulgi gật đầu, nàng tin tưởng năng lực Lisa. Chuyện scandal nàng không có giải quyết khoa trương, mà là lựa chọn làm việc kín đáo, khiến Seulgi có chút ngoài dự tính. Dù sao người bên Hội Đồng Quản Trị đều bày tỏ nghi hoặc rất nhiều, chuyện này rất có thể trở thành một nhược điểm trong tương lai. 

Hơn nữa dự án đang gặp khó khăn kỹ thuật, mà JHS lại đúng thời gian đó tìm mình, dễ khiến người ta nghi ngờ Lisa cùng Jessica trong lúc đó có quan hệ. 

Thế nhưng, người này là Lisa, là người Seulgi một tay bồi dưỡng, nhìn nàng trưởng thành, Seulgi biết trí tuệ cùng thủ đoạn của Lisa. Bởi vậy nàng lựa chọn yên lặng xem tình hình. Thế nhưng không nghĩ tới kéo dài như vậy, phòng kỹ thuật bên kia một điểm tiến triển đều không có, nếu tiếp tục đi xuống chắc chắn sẽ càng nguy hiểm. Mặc kệ hợp hay không hợp, lần này đều nên hợp tác.

Nhưng Lisa lại chậm chạp bất động, bướng bỉnh  không chịu nói hợp tác, ngay cả Seulgi cũng bắt đầu không hiểu Lisa muốn thế nào. 

"Kang tiền bối, hôm nay em trở về Daegu. Chuyện bên này để Lee KwangSoo xử lý." 

"Được. Thế nhưng không thể quá một tháng. Chuyện này nhất định phải làm xong trước năm mới."

"Hiểu rõ. JHS đã có thành ý, hợp tác dĩ nhiên sẽ thuận lợi." 

Seulgi nhìn Lisa một lúc, vẫn không có nói cái gì. Hai người lại nói một chút chuyện không quan trọng, Lisa liền tạm biệt rời đi. 

Ngày hôm nay về Daegu, Rose đi qua phòng chờ, hướng cửa lên máy bay đi đến. Mọi người đa số đều đối với nữ tiếp viên hàng không rất yêu thích cùng hâm mộ, đặc biệt Rose cùng Somi rất thu hút sự chú ý, một đường đi tự nhiên thu hoạch không ít ánh mắt. 
Hành khách bắt đầu lên máy bay, Rose cùng Somi đứng ở cửa khoang chào. Khi Lisa đột nhiên xuất hiện, Rose cùng Somi đều ngây ngẩn cả người. Lisa cùng hai người gật đầu cười cười liền vào khoang ngồi. 

"Chị không phải nói Lisa unnie đang ở Đài Bắc sao?" 

Somi nhỏ giọng hỏi. 

Rose tuy rằng mặt ngoài khôi phục mỉm cười chào đón khách, nhưng lòng đã sớm rối loạn. Rõ ràng trước lúc đăng ký hai người còn nói chuyện, làm sao trong nháy mắt cô lại xuất hiện nơi này? 

Lisa tâm tình rất sung sướng, cô cố ý đi máy bay trước tới thành phố C, sau đó ở phi trường đợi ba tiếng để tặng một niềm vui bất ngờ cho Rose. Lisa nhớ Rose nhớ tới khó chịu, từ lúc nhìn thấy Rose ở sân bay mặc đồng phục xinh đẹp đi xuyên qua phòng chờ, Lisa liền cảm thấy cả người toả nhiệt.

Rose vóc người quá mức xinh đẹp, đặc biệt là chân rất dài, đường nét vô cùng quyến rũ. Một bộ đồng phục đỏ khiến Lisa hận không thể tiến lên ôm chặt lấy Rose! Rốt cục đợi được tới lúc lên máy bay, khi đến gần nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Rose, trong lòng Lisa như bị hàng ngàn con mèo quấy phá, đã muốn hôn nàng ngay lập tức! 

Rose ngồi một bên, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn vị trí của Lisa. Nàng có chút mắc cười, thế nhưng xung quanh đều là đồng nghiệp, Rose chỉ có thể nhịn. Hơn nữa vào lúc này nhịp tim cũng dần dần ổn định lại, lý trí trở về, Rose bắt đầu cảm thấy nhớ nhung nhiều ngày như vậy tựa hồ sắp phá tan giới hạn kia, để cho mình kích động không thôi. Nhưng ngoài kích động thì nàng không biết mình muốn làm gì, chỉ cảm thấy trong lòng ngứa ngáy. 

Máy bay bắt đầu vững vàng, đèn phục vụ sáng. Rose vừa nhìn dãy số không nhịn được nhếch miệng lên, quả nhiên là cái con người kia! Somi ở bên cạnh lườm nàng một cái.

"Mau đi đi! Hành khách của chị đợi không nổi phải gọi rồi kìa!" 

"Đừng nói nhảm!" 

Rose nhắc Somi một câu, vội vã đứng dậy hướng Lisa đi đến. 

Tắt đèn phục vụ, Rose trên mặt mang nụ cười chuyên nghiệp, nhưng âm thanh có chút run run, nàng cúi người nói: 

"Xin hỏi quý khách có nhu cầu gì?" 

"Ạch, có chút rắc rối, có thể giúp tôi một việc hay không, chúng ta đi phòng rửa tay rồi nói?" 

Lisa vẻ mặt có chút lúng túng.

Rose cho rằng cô thực sự gặp chuyện gì, nhanh chóng cùng Lisa đi đến phòng vệ sinh. Vừa vào phòng rửa tay, Lisa liền quay người khóa cửa. Cô kéo Rose một cái, môi dán tới chặt chẽ.

Rose chỉ kịp "Ân"  một tiếng, liền chìm đắm trong sự tưởng niệm cùng nhiệt tình. Môi Lisa  lành lạnh, hương trà quen thuộc trên người, tiếng hít thở bên tai càng ngày càng nặng cùng nhiệt khí phun ở trên mặt khiến đầu óc Rose dần dần trở nên mơ hồ, nàng cả người mềm nhũn, chỉ có thể dựa vào trong ngực Lisa, mặc cô muốn gì cứ lấy. 

Lisa cảm thấy lòng nhung nhớ càng nhiều thêm như dời núi lấp biển mà tới. Rõ ràng người yêu ở ngay trong lòng, nhưng là chính là không nhịn được lại ôm chặt thêm một chút. Cánh môi mềm mại khiến người ta muốn ngừng mà không được, đầu lưỡi Lisa đẩy hàm răng, tiến quân thần tốc. Đầu lưỡi đảo qua khoang miệng đối phương, Lisa còn thấy giống như không đủ, ngậm lấy lưỡi Rose kéo về phía mình, chuyên tâm nhấm nháp.

Rose chỉ cảm thấy đầu lưỡi tê tê , đầu óc trống rỗng. 
Không khí càng ngày càng mỏng manh, khoang ngực cũng càng ngày đè nén, Rose rốt cục không nhịn được nghiên đầu qua một bên, miệng mở lớn thở dốc.

Lisa một bên vuốt ve người trong lòng, một bên hôn nhẹ chóp mũi, mắt, lông mày của Rose, toàn bộ của Rose đều hấp dẫn người như vậy, khiến người ta muốn ngừng mà không được. 

"Chị rất nhớ em." 

Lisa thấp giọng nói bên tai Rose. 

Hơi nóng phun lên tai cùng giọng nói trầm thấp chọc Rose cho không ngừng run rẩy. Lisa nhếch miệng lên, nở nụ cười xấu xa, sau đó ngậm lấy vành tai khéo léo.
Quả nhiên người trong ngực lập tức cứng lại, Lisa thực sự không nhịn được, cọ má vào Rose bật cười. 

Rose đánh cô một hồi, muốn thoát ra. Lisa cười hì hì không chịu, hai người náo loạn một hồi. 
Rose trên mặt đỏ ửng, sóng mắt lưu động, miệng nhỏ khẽ nhếch, thân thể bởi vì hô hấp dồn dập mà hơi run rẩy, Lisa lại lập tức cảm thấy khô nóng, gấp gáp hôn tiếp. Rose không cản nổi, bị nàng ôm lấy hôn một lúc. Hai người mới rời nhau ra, thở gấp gáp. 

"Chúng ta ở đây lâu quá rồi, phải đi ra thôi." 

Rose trên mặt vẫn còn đỏ ửng, thế nhưng giọng nói có chút sốt ruột. 
Lisa cũng biết, vừa nãy sau lưng đã có tiếng nói bên ngoài. Cô lưu luyến không rời, buông Rose, Rose quay người soi gương sửa soạn quần áo, Lisa dựa cửa cười tà. 

Rose trừng Lisa qua gương một chút, Lisa cau mày lại, giả bộ như lại định hôn Rose. Rose nhanh chóng nghiên người trốn, một bên đẩy Lisa. Thế nhưng lại không dám lớn tiếng, chỉ có thể vội vàng xin tha. 

Hiếm thấy nhìn thấy  Rose chịu thua, Lisa hết sức vui vẻ. Tiến tới hôn mặt nàng một cái mới buông ra. Rose không dám tiếp tục chọc giận cô, bằng không các đồng nghiệp nhất định sẽ nhận ra được có chuyện không ổn. Nàng lần thứ hai kiểm tra bản thân một chút, ngoại trừ son môi đều bị ăn hết, còn lại cũng bình thường. 

Nàng xoay người nhìn Lisa, ánh mắt người kia lại trở nên thâm trầm. Rose nhanh chóng cúi đầu, giúp cô chỉnh y phục bị nhăn. Lisa tùy ý để Rose chỉnh trang, chỉ là cô nhìn chằm chằm nàng, cảm giác giống như xem mãi cũng không đủ. 

"Được rồi, đi ra ngoài đi." 

"Xuống máy bay chị chờ em ở cạnh phòng tổng hợp." 

Rose gật đầu, mau chóng mở ra cửa phòng đi ra ngoài. Lisa hít thở sâu mấy lần, mở vòi sen rửa tay một cái, ổn định lại. Đợi một chút mới đi ra ngoài. 

Rose sửa lớp trang điểm, trên mặt đỏ ửng vẫn chưa biến mất hoàn toàn, Somi đã sớm chú ý tới hai người bọn họ cùng đi vào phòng rửa tay. Nàng hết bận liền tiến tới góp mặt, 

"Chị làm chuyện xấu nha !" 

Rose bình tĩnh trừng nàng một chút, nhưng trên mặt đỏ ửng tựa hồ lại xuất hiện. 

"Hai người thật biết cách chơi kích thích a! Cảm xúc mãnh liệt bắn ra bốn phía 3 vạn dặm trên không. . ." 

Rose vội vã che miệng Somi, giận dữ  trừng mắt nhìn nàng nói không ra tiếng. 

Somi cười đến nổi mặt mày cong cong, hai tay giơ lên tỏ vẻ đầu hàng, Rose mới chịu buông nàng ra.

Nút 🌟 bên dưới đấy nhấn vào đi....xem chùa không vui đâu😊

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com