Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 74.Bệnh Nan Y

Tuy nói thời gian sắp tới sẽ ở bên cạnh Lisa,nhưng chưa đến một tuần lại có việc phải về Bắc Kinh.Lần này bị đạo diễn của bộ phim đó hành đến chết,khi không lại nói có một buổi giao lưu ở ngoại quốc,chuyến đi lần này còn mất đến hơn ba ngày

"Chị nhớ đó,thời gian này mẹ chị cho người tìm chị khắp nơi, không được đi lung tung đâu"Dù Lisa rất nghe lời trong khoảng này,nhưng tốt nhất vẫn phải dặn đi dặn lại nhiều một chút

"Có lão công là người nổi tiếng thật thiệt thòi , xem ra mai mốt chị là ai cũng không nhớ đến nữa"sự nghiệp của Chaeyoung ngày càng thăng hoa,ở trên cương vị trưởng bối đương nhiên mừng cho em ấy,nhưng ở vị trí khác lại cảm thấy có chút tủi thân

"Chị muốn em ở lại với chị hả?em lập tức gọi cho ông ấy nói không đi nữa"người ta đâu có thật lòng muốn đi,nhưng chỉ sợ chị nói người ta không có ý chí cầu tiến.Nếu bây giờ muốn giữ người ta ở lại,đương nhiên cũng không cầm đi nữa

"Chị nói đùa thôi,tiễn được tiểu tử như em ra khỏi nhà cũng đỡ phiền phức"dù sao công tư cũng cần phải làm rõ,Lisa không cho phép Chaeyoung vì mình mà bỏ bê công việc

"Chị đuổi em đi nha,đừng có mà ít tiếng sau liền gọi điện khóc bù lu bù loa lên"rõ ràng không muốn còn sỉ diện. Mà thôi đi,chị ấy vẫn luôn là người có tính kỷ luật rất cao

Theo như phép tắc,Chaeyoung phải đi tìm ông bà ngoại từ giã,nhưng bà ngoại không quan tâm lắm việc cô đi hay ở.Một người thì nghiên cứu thảo dược trị bệnh cho Lisa,người còn lại cứ lật xem mấy quyển sách nấu ăn cũ kỹ hòng tẩm bổ cho cháu dâu.Đúng là có trăng quên đèn,kì thị ra mặt

Quả nhiên sau khi Chaeyoung đi khỏi không lâu,Lisa lại rơi vào trạng thái vô cùng buồn bã.Lần giao lưu này cũng chỉ đi có ba ngày,nhưng không hiểu sao tâm trạng lại tệ đến vậy
----------
"Hyeon,em đừng có giận con nữa mà"chuyện cũng đã xảy ra lâu rồi, nhưng bà xã đại nhân vẫn không hề pxoay chuyển

"Ai?Anh đang nhắc đến con của ai vậy?Em làm gì có con?năm đó em sinh ra trứng vịt đã chiên ăn mất rồi"nhắc đến năm cân muối đó liền muốn nổi đoá , đúng là càng lớn càng có những sở thích quái đản

"Được rồi,em không có con,nhưng em có mẹ đó.Chuẩn bị mau lên, chúng ta còn phải về Trùng Khánh"

Về việc Chaeyoung đưa Lisa về quê dưỡng bệnh cũng chỉ có vài người biết, một trong số đó chính là Chanyeol. Chuyến đi lần này nói là thăm mẹ già,nhưng Chanyeol muốn Hyeon đến đó gặp Lisa,trốn tránh cũng không phải biện pháp tốt

"Anh nói coi,cái bà họ La đó luôn miệng kêu em trả con gái.Muốn đòi cũng nên đi tìm năm cân muối,bộ em giấu con gái bả sao?"Hyeon ngồi trên máy bay liên tục cằn nhằn,dạo gần đây suốt ngày cứ bị La phu nhân đến làm phiền

"Anh hỏi thật,em có ghét Tiểu Sa không?"trên đời chỉ có một đứa con gái,vẫn nên giúp nó thăm dò ý kiến của mẹ nó một chút

"Em nói ghét Tiểu Sa từ bao giờ?đó, anh xem xem,vốn dĩ em với Tiểu Sa xưng hô chị chị em em cơ mà.Nếu con gái của anh thật sự tiến tới , em với em ấy sau này xưng hô là mẹ mẹ con con à?coi có vô duyên không?"cái gai lớn nhất trong lòng Hyeon chính là điều này,xưng hô trong nhất thời thay đổi đúng là chóng mặt.

"Con nó thích mà,em làm mẹ chẳng lẽ không hy sinh được chút đỉnh?"mấy chuyện xưng hô vài ngày là quen thôi,quan trọng vẫn là hạnh phúc của con gái 

"Em không phải là cố chấp,em chỉ không tin con của anh nghiêm túc thôi.Lỡ như sau này nó thay lòng đổi dạ,em còn mặt mũi nào nhìn Tiểu Sa?"dù sao năm cân muối cũng không tới độ chín chắn,lúc nhỏ thích món đồ chơi nào cũng nhất quyết có bằng được.Nhưng sau này chán rồi,ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn

"Họ Park của anh cả đời chỉ nhìn trúng một người,em chờ mà xem"
----------
Quả thật Hyeon hoàn toàn mù tịt về tin tức của Lisa.mãi cho đến khi đích thân về nhà mẹ ở Trùng Khánh mới biết thì ra nàng ở đây . Trái ngược với hình ảnh thường thấy trên tivi lẫn bên ngoài,nhìn bộ dạng của nàng hiện tại khiến Hyeon không tin vào mắt mình

"Tiểu Sa,em đừng làm chị sợ nha. Em bị làm sao vậy?"năm cân muối đó thật sự dụ dỗ con gái nhà người ta bỏ trốn.Nhưng thế nào lại biến con người ta thành ra nửa người nửa ma thế này?

Nói cũng không quá phô trương,hôm đó có nhắc qua chuyến đi lần này của Chaeyoung làm Lisa có linh cảm không tốt.Kể từ hôm đó đến nay, không đêm nào ngon giấc,bọng mắt cũng giống như túi đựng tiền lẻ.Đến bữa ăn cũng không ăn được bao nhiêu,còn bị một cơn cảm mạo ghé thăm.Bộ dạng của hiện tại không có chút sinh khí,đi cũng xém đi không nổi,ngủ không đủ giấc bị hoa mắt chóng mặt

"Em không sao...hụ hụ..."cổ họng của nàng khô khốc,chỉ muốn nói vài tiếng liền bị một trận ho khan

"Cháu dâu à,uống thuốc rồi ngủ chút đi"Won phu nhân đem ra một bát thuốc lớn,mùi vị vô cùng khó ngửi đến cho Lisa

Mặc dù muốn ở lại giải thích rõ ràng với Hyeon chuyện về nàng và Chaeyoung. Nhưng cổ họng không cho phép nàng nói chuyện,đành phải đem bát thuốc đó cố uống cho xong.Không hiểu sao hôm nay loại thuốc này lại có tác dụng an thần nữa,sau khi uống không lâu liền ở trên vai Won phu nhân ngủ mất

"Cẩn thận"Hyeon nhìn thấy Lisa gục trên vai của mẹ liền giúp một tay đưa nàng vào bên trong nghỉ ngơi.Gì đây?Ngay cả mình còn muốn bế lên được,sao lại sụt cân đến thế này?

"Mẹ à,rốt cuộc Tiểu Sa bị cái gì vậy?Còn nữa,mẹ đồng loã với Chaeyoung giấu con người ta cũng thôi đi,nhưng tại sao lại để Tiểu Sa ra nông nổi này?"mặc dù không đồng tình việc làm của họ,nhưng nếu đã giấu,làm ơn nuôi đàng hoàng đi chứ

"Bây giờ con mắng mẹ sao?Nuôi cho đủ lông đủ cánh,bây giờ lại dám ăn nói lớn tiếng vậy hả?"mấy tháng nay người ta nuôi con dâu béo tốt mà , ai biết mới có mấy ngày liền bị vậy đâu

"Ơ,con xin lỗi...mà mẹ đừng có đánh trống lảng nha"còn nói mình lớn tiếng,vừa rồi mẹ mới là người la đến xém làm Tiểu Sa thức luôn

"Thật ra năm cân muối nó đem cháu dâu về đây là để trị bệnh, trong người nó đủ thứ bệnh hết"Won phu nhân đứng về phe Chaeyoung,cũng nên giúp nó khuyên giải Hyeon

"Bệnh gì cũng nên ở Bắc Kinh chữa, đem về đây làm gì?"hôm trước còn rất khẩu khí với vị La phu nhân kia, nói nào là Chaeyoung nhất định không có đem con gái bà ta đi đâu hết.Bây giờ quá là đẹp mặt :)

"Vô ích thôi,bệnh viện ở trên đó trả về hết rồi.Càng chữa thì càng đi sớm nên Chaeyoung nó mới đem về cho ông lão dùng y thuật gia truyền giúp cháu dâu được lúc nào hay lúc đó"đúng là có chút khoa trương, nhưng những tình huống đặc biệt vẫn nên dùng cách đặc biệt

"Mẹ đừng có nói giống như bệnh nan y nha?"nghiêm trọng đến vậy sao?Hèn chi nhìn tiểu Sa vừa rồi một ngọn gió cũng có thể thổi bay

"Con không tin ta cứ đi hỏi ông lão coi,ba của con cả đời không biết nói dối"tính luôn cả bước này rồi,trước khi nói chuyện với Hyeon đã kịp dặn dò ông lão kỹ lưỡng

"Chaeyoung đâu?Tại sao nó để tiểu Sa ở đây một mình?"con cái nhà ai mà không có lương tâm vậy?đem về đây là xong sao?Mặt mũi cũng không thấy đâu

"Chẳng phải có người không cho tụi nhỏ ở với nhau sao?Còn hỏi làm cái gì?"Won phu nhân diễn xong màn kịch rớt nước mắt liền giận lẫy bỏ đi, xem bộ dạng vừa rồi của Hyeon chắc là tin chút đỉnh rồi.

Đừng có nói con rể không hiểu ý mẹ vợ,vừa rồi nhìn sơ qua liền biết mẹ vợ đem hết cơ mặt để tống ra vài giọt nước mắt.Cũng may Hyeon bận lo cho Lisa nên không để ý.Về việc bệnh tình của Lisa cũng không phải giả dối, nhưng đâu có nặng dữ vậy.Đúng là mẹ vợ thương cháu dâu đến bất chấp,chuyện gì cũng dám nói

"Chanyeol,em phải làm sao đây?"sao đột nhiên nhận thấy mình giống như nhân vật phản diện khiến cho người có tình không thể nên duyên giai ngẫu

"Nếu như em còn cố chấp phản đối, Tiểu Sa sẽ vì em mà bỏ Chaeyoung, đồng nghĩa với việc giống như tước đoạt luôn hơi thở yếu ớt còn lại. Hyeon à,tâm trạng sầu não càng khiến bệnh tình nặng thêm"đối với người cùng mình đầu ấp tay gối này,Chanyeol biết Hyeon là dạng người miệng cứng lòng mềm.Huống hồ, vừa rồi mẹ vợ còn nói tới độ đó

"Em đồng ý thì sao?Cái bà lão phật gia kia cũng có đồng ý đâu"làm như người ta không biết lý lẽ vậy,cho dù mình có đồng ý thì sao?La phu nhân kia không bao giờ chấp nhận

"Được người nào hay người đó,coi như tiếp thêm phần sức mạnh cho con đi"bắt đầu mềm lòng rồi,âm giọng cũng không gay gắt như lúc đầu nữa

Hyeon suy nghĩ một hồi lâu,từng bước đi đến bên cạnh giường của Lisa.Nhìn thấy sắc mặt mệt mỏi của nàng lúc ngủ mà không sao kìm lòng được. Cuộc đời của em tại sao lại bi kịch vậy hả Tiểu Sa?Còn trẻ như vậy mà lại mắc phải bệnh nan y.Nhìn một lúc, nước mắt cũng muốn trào ra rồi còn tính toán gì tầm này nữa?

"Không ngờ có ngày chị lại trở thành mẹ của em,Tiểu Sa..."

Chanyeol nghe đến đoạn này xém chút cười ra tiếng,nhưng vẫn phải cố giữ lại nét mặt nghiêm nghị . Một lần nữa thăm dò để có thể xác minh một cách chính xác nhất.

"Em nói vậy là chấp nhận chuyện của con rồi sao?"

"Người nhà quê như mẹ còn không so đo,người thành thị như em còn cổ hủ nữa được sao?"con dại cái mang, bất quá thì cùng La phu nhân đó đấu một sống một chết thôi

Bên đây giải quyết xong.Ở bên kia, Won lão gia vẫn đang bận kìm lại Won phu nhân.Bà lão nộ khí xung thiên đang muốn tìm Hyeon tính xổ

"Nó dám nói tui là nhà quê kìa,coi tức hông?"mặc dù nói không có sai về mặt địa lý,nhưng nghe qua thật xúc phạm

"Con gái của bà cuối cùng đã chấp nhận cháu dâu rồi,đừng có nháo nữa mà"mẹ con không biết có kỵ tuổi không mà cứ gặp nhau lại đấu khẩu

"Vì cháu dâu ta nể tình không tính toán với con.Nhưng mà tức quá đi, cái đồ...cái đồ...đủ lông đủ cánh. Hừ!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com