Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 34. Tang Thi Cấp 3!


Trong chớp mắt điện quang thạch hỏa, cảnh tượng trước mắt ầm ầm vỡ vụn, cái gì mà móng vuốt của tang thi, cái gì mà lồng ngực, toàn bộ đều biến mất.

Điện quang thạch hỏa (Ánh sáng của tia chớp cùng lửa từ đá đánh lửa): hình dung sự vật thoáng xuất hiện trong nháy mắt sau đó liền biến mất

Bỗng nhiên Vân Anh nhảy lùi về phía sau, tinh thần võng tầng tầng dày đặc cứ như một cuộn len mà quấn vòng vào nhau, vây quanh lấy cô, cho dù là như vậy trên trán của cô vẫn cứ rịn ra không ít mồ hôi lạnh.

Quá nguy hiểm, vừa rồi quả thực là quá hung hiểm a!

Chẳng qua điều này cũng đã có thể giải thích thông suốt một chuyện, vì sao ở đây lại phát sinh ra biến cố lớn, đồng thời gặp phải nhiều tang thi như vậy.

Thì ra, ngoại trừ có một con tang thi cấp 4 trấn thủ ở bên trong, bên ngoài vẫn còn có một con tang thi hệ tinh thần ít nhất cũng đã đến cấp 3 rồi.

Trước đây căn bản là không hề nghe nói về con tang thi này, nếu không Trần Văn Triết cũng sẽ không ngốc đến mức ngay cả loại chuyện muốn mạng này cũng không tra ra được, Vân Anh cho rằng, có thể là con này tang thi vừa vặn đi ra ngoài tản bộ, sau đó mới xui xẻo mà bị bọn họ bắt gặp.

F*uk, có cần phải xui xẻo như thế hay không hả!

Hay có lẽ là nên nói, ông trời quá đố kị với bản lĩnh nghịch thiên của Châu Tuyết Vân, không tìm Châu Tuyết Vân để gây phiền phức được, liền quyết định cho các anh em của nàng chút phiền toái?

Về phương diện lãnh đạo cấp dưới thì tang thi hệ tinh thần có một bản lĩnh cực kỳ độc đáo, những con tang thi hệ khác là lợi dụng uy áp để chỉ huy áp bách tang thi cấp thấp, còn mấy con tang thi hệ tinh thần hoàn toàn có thể trực tiếp phóng ra sóng điện não để khống chế, có thể chỉ huy quân đội, có thể chế tạo bẩy rập, tốc độ vừa nhanh lại dễ khống chế, chính chúng đã mang đến phiền phức lớn nhất cho nhân loại.

Nếu như sắp thứ tự toàn bộ năng lực của đám tang thi, như vậy thứ tang thi mà nhân loại không hy vọng đụng phải nhất chính là tang thi hệ tinh thần đó!

Gặp gỡ hàng này, thật sự là... Thật sự là, quá xui xẻo!

Trong tương lai mọi người đều cảm thấy như vậy, huống chi là Vân Anh của hiện tại, có một điểm tốt duy nhất chính là rất khó tìm được biến dị hệ tinh thần, nhân loại là vậy, mà tang thi cũng là như vậy.

Nhưng một con tang thi hệ tinh thần rất khó kiếm được kia, cư nhiên, vào lúc mạt thế vừa mới kéo đến sớm như thế đã bị bọn họ đụng phải, Vân Anh đơn giản là nước mắt chảy dài.

Con mọe nó chứ, làm sao mà chịu cho nổi đây, đây là cái kiểu vận khí tồi tệ gì thế này!

Mới chỉ ngẩn người, buông lỏng phòng ngự ra một chút liền mang đến cơ hội cho đối phương tạo ra ảo giác cho cô, thiếu chút nữa đã khiến ý thức của Vân Anh tán loạn.

Mặc dù mình cũng là hệ tinh thần, thế nhưng chống lại hàng này là hoàn toàn không có một chút phần thắng. Mà bọn Hồ Khánh Hưng, căn bản là còn chưa có phát giác ra sự tồn tại của con tang thi này đi!

"A Hưng, Dương Nguyên, hai người nhanh đi gọi viện binh, Quốc Nam, anh mau vào tìm chị Vân." Vân Anh cấp bách nói.

"Cái gì?" Nhất thời Châu Quốc Nam không kịp phản ứng, rõ ràng bọn họ đã sắp thắng rồi, còn kêu cái gì mà viện binh, cái gì mà đại ca chứ?

Sắc mặt của Dương Nguyên cũng trầm xuống, trực giác của anh luôn rất chuẩn, tràng diện bị tang thi vây quanh khi nãy thật sự là rất quỷ dị, quỷ dị đến mức khiến anh không thể không suy nghĩ nhiều, giống như là đã rơi vào tròng do tang thi tạo ra vậy.

Thế nhưng, tang thi cũng sẽ biết sắp đặt bẫy rập? Tang thi có trí tuệ sao?

Đờ mờ, sao mà thế giới này càng ngày càng kinh khủng vậy chớ, có còn muốn để cho người khác sống hay không đây!

"Ở đây không thích hợp!" Vân Anh cảnh giác nhìn khắp bốn phía, mặc dù đã bị thanh lý sạch sẽ, trên mặt đất cũng là một mảnh hỗn tạp máu me đầm đìa, thế nhưng cô lại cảm giác được một ít địa phương không quá hài hòa.

Hồ Khánh Hưng không có hỏi nhiều nữa, thật nhanh đã đưa ra quyết định: "Chúng ta cùng nhau lui ra ngoài trước đi."

"Không, nhất định phải có người lưu lại." Vân Anh cắn răng, "Nơi này có một con tang thi hệ tinh thần! Nó sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng ta như vậy đâu."

Châu Quốc Nam vừa nghe liền thấy hỏng mất, vội vã chạy trở về bên người Vân Anh, có một con BOSS tang thi ẩn nấp ở một nơi bí mật gần đây chuẩn bị tùy thời xuất kích, hơn nữa còn là hệ tinh thần, nhất định Hân Hân sẽ là đối tượng dễ bị công kích nhất đó!

"Khẳng định là em đi không được."

Ánh mắt Vân Anh tối sầm lại, vào thời điểm tang thi công kích, nó sẽ ưu tiên lựa chọn công kích người có thuộc tính giống mình trước. 

Tựa như bọn họ sẽ đánh chết tang thi rồi lấy tinh thạch vậy, tang thi cũng sẽ đánh chết dị năng giả cướp đoạt tinh thạch trong não họ, đừng nói chi đến một hệ quý hiếm như tinh thần, con tang thi này không thể nào buông tha cho được.

"Dựa theo lời em mới nói, A Hưng và Quốc Nam đi tìm Chị Vân, Dương Nguyên anh nhanh chóng dọn sạch tang thi, em sẽ... Tận lực giữ chân nó."

Vân Anh nói rất ung dung, chỉ cần con tang thi này nguyện ý, gần như có thể bóp chết cô như bóp chết một con kiến, thế nhưng cô cũng có chút tư tâm, chỉ cần người ngoài tránh đi, cô liền có thể trốn vào trong không gian nghỉ ngơi một đoạn thời gian.

Nửa giờ, cô cũng không tin, nửa giờ còn chưa đủ để bọn Hồ Khánh Hưng tìm được Châu Tuyết Vân!

"Không! Anh sẽ ở lại, chỉ có một mình Hân Hân thực sự là quá nguy hiểm." Châu Quốc Nam mang theo vẻ mặt trịnh trọng nói, "Khánh Hưng, anh nhanh đi tìm chị Vân, Dương Nguyên nhanh chạy về kiếm viện binh."

Hồ Khánh Hưng cắn răng một cái, bây giờ không phải là thời điểm để tranh luận, bọn họ nán lại càng lâu, mức độ nguy hiểm càng cao, làm không tốt đến cuối cùng ai cũng không đi được.

Rất nhanh, bóng dáng của Hồ Khánh Hưng và Dương Nguyên liền biến mất, Vân Anh thở phào nhẹ nhõm, xem ra mục tiêu đích thật của con kia tang thi tiểu BOSS kia chính là mình rồi.

Thế nhưng Châu Quốc Nam cư nhiên cũng lưu lại cung cô, cô có nên cảm thấy may mắn vì bản thân đã tìm được một người em trai tốt hay không nha? Hay là cô nên oán hận, nhóc con này chỉ biết đến phá hỏng chuyện của cô thôi à!

Hầy~

Cùng lúc đó ở bên kia, Châu Tuyết Vân đang đại chiến ba trăm hiệp với con tang thi dị năng hệ thủy, nếu không phải nhờ dị năng áp chế dị năng, sợ rằng cho dù là Châu Tuyết Vân cũng sẽ không dễ dàng qua được trận chiến này đâu.

Thế nhưng hiện tại... Khụ, chị hai à, chị đây là đang cảm thấy đùa bỡn với nó rất vui hay sao hả?

Chỉ thấy con tang thi cấp 4 phẫn nộ gào thét một tiếng, bắn ra một đoàn bóng nước, ngay sau đó liền phát ra tiếng "răng rắc", đám bóng nước biến thành băng cầu, rồi vang lên một tiếng 'phịch', băng cầu bay về phía Lý Mậu cùng Chu Thành đang đứng.

Đối mặt với sắc mặt đen kịt của hai người, Trần Văn Triết cười cười giải thích: "Băng nha ~ dễ trượt tay, rất bình thường, ha ha."

Bình thường cái đệch á! Làm như mắt của bọn chúng đều đui con mọe nó mù hết rồi hay sao? Coi não bọn chúng chỉ để trưng thôi hả? Mấy người ở đây là sao vậy chứ, có cần phải vô sỉ như vậy hay không!!! ---- Trong nội tâm của Chu Thành & Lý Mậu đang kêu rên đủ kiểu.

Thế nhưng, đây cũng chỉ là nội tâm mà thôi. Thời điểm đối mặt với chuyện Châu Tuyết Vân vô cùng cường hãn đùa giỡn con tang thi cấp 4 đến xoay vòng vòng, bọn họ lặng lẽ nuốt nước miếng một cái, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng khó nghĩ tới đối với chuyện bản thân muốn nhân cơ hội này phòng trừ hậu hoạn.

Nữ nhân này không dễ chọc, tuyệt đối không thể trở thành kẻ thù của cô ta! Hai người ăn ý đạt thành nhận thức chung.

Lúc Châu Tuyết Vân phát ra một kích cuối cùng —— vạn kích sấm chớp, rốt cục tang thi cấp 4 hết sức bi phẫn mà đi chầu trời.

Lúc này, nếu như có người có thể nghe hiểu ngôn ngữ của tang thi, đại khái sẽ nghe được trong từng tiếng kêu rên, là ẩn chứa vô vàn nỗi xót xa!

Cưng nói coi bộ làm tang thi dễ dàng lắm sao? Mỗi ngày phải chịu đói bụng, chung quy sẽ ăn không đủ no thì thôi đi, đằng này còn phải cẩn cẩn thận thận trốn tránh, cả ngày bị nhân loại hô đánh hô giết.

Đậu xanh rau má, thật vất vả nó mới từng chút từng chút mà trèo lên được tới cấp 4, không nghĩ tới nhất thời tâm huyết dâng trào phát ra lời mời khiêu chiến, cư nhiên lại dẫn tới một đối thủ có dị năng hoàn toàn tương khắc với mình.

Đờ mờ, rốt cuộc là nó có bao nhiêu không may vậy chứ.

Nó là dị năng hệ thủy, đối phương là dị năng hệ lôi, nó phóng một cột nước, đối phương liền giật điện nó giật đến gần chết, nếu không phải nó nhanh chân thoát được, sớm đã bị nướng tới mức ngoài khét trong mềm, trở thành con tang thi đầu tiên bị nướng đến độ thơm ngào ngạt trong lịch sử rồi đó.

May là nó còn có một chiêu dự phòng là bắn đạn nước, không dính tới bản thể nên sẽ không giật điện nó được, ai biết đối phương lại toát ra một dị năng hệ băng, trực tiếp đông đá nó.

Hụ hụ hụ ~ có còn muốn để cho tang thi sống hay không đây! Nó muốn khởi tố, chuyện này không công bằng, quá khi con mọe nó dễ tang thi rồi đó! Dầu gì thì nó cũng là một cái tiểu BOSS mà đúng không!

Trong nháy mắt cuối cùng bị Châu Tuyết Vân đánh trúng đó, tang thi đó lặng lẽ phát thệ: Kiếp sau, sẽ không bao giờ làm tang thi nữa!

Lúc tất cả đã trời yên biển lặng, Châu Tuyết Vân thu tay lại, vẻ mặt thâm trầm bất biến, dường như trận chiến vừa nãy căn bản cũng không có tiêu hao bao nhiêu năng lượng của nàng.

Nhất thời đáy lòng Chu Thành và Lý Mậu run lên.

Trần Văn Triết lập tức cười híp mắt an bài người tiến lên xử lý chiến trường, lấy tinh thạch ra. Anh ta tuyệt không để tâm tới chuyện sẽ bị người của những căn cứ khác nhìn thấy, thực lực của căn cứ bọn họ như vậy, muốn để bọn họ kiêng kỵ, nghĩ muốn ra tay?

Ha ha, trước cứ cân nhắc xem phân lượng của bản thân mình có bao nhiêu rồi hãy nói tiếp.

Đột nhiên, từ phía sau truyền đến một trận ồn ào.

"Chị Vân! A Văn!"

"Khánh Hưng?" Trần Văn Triết cảm thấy kỳ quái mà nhìn Hồ Khánh Hưng đang thở hổn hển, không phải người kia đang coi chừng ở bên ngoài hay sao? Cho dù người của hai căn cứ tiến lên công kích, bọn Hồ Khánh Hưng cũng sẽ không phải ăn bao nhiêu mệt đi.

Không biết tại sao, vào một khắc nhìn thấy Hồ Khánh Hưng, bỗng nhiên tim của Châu Tuyết Vân trầm xuống, nàng thoáng nhớ lại, hẳn là bé Anh cùng Châu Quốc Nam bộc hậu ở phía sau bọn họ, tại sao vẫn luôn không thấy bóng dáng chứ.

Hiển nhiên, Trần Văn Triết cũng nghĩ đến việc này, nhất thời sắc mặt có chút khẽ biến: "Quốc Nam và Hân Hân đâu?"

"Chị Vân, bên ngoài!" Hồ Khánh Hưng thở hổn hển, hơn nữa khắp người cậu ta chật vật, cho dù là người đui cũng biết đã xảy ra chuyện lớn, Lâm Gia Hân cùng Châu Quốc Nam còn đang ở bên ngoài hỗ trợ, thế mà lại chưa có sang đây, có thể thấy được chuyện này có bao nhiêu nghiêm trọng rồi.

Căn bản là Châu Tuyết Vân không có nghe mấy lời kế tiếp của Hồ Khánh Hưng, lập tức lao ra ngoài như một cơn gió.

Chỉ thấy thông đạo trống rỗng, đột nhiên không gian bị vặn vẹo một cách quỷ dị, mỗi lần lóe lên, liền xuất hiện một bóng mờ màu đen.

Tuyệt đối là người này đã dùng tốc độ nhảy qua không gian rồi. Hồ Khánh Hưng phải tốn gần mười phút để đi tới đây, Châu Tuyết Vân chỉ cần không tới 2/3 phút liền đi tới cửa quán bar.

Càng đến gần, sự bất an trong lòng càng trở nên cường liệt hơn, rõ ràng khí áp này là của tang thi cấp 3, mà bé Anh dù chống đỡ hết sức thì cũng chỉ là cấp 1 cao cấp mà thôi! Chênh lệch to lớn mang đến sự áp đảo tuyệt đối.

Vì sao? Làm thế nào mà ở trước cửa lại gặp phải tang thi cấp 3!!!

Bên này Châu Quốc Nam đang hung hăng đẩy Vân Anh một cú, xoay người ngăn trở con tang thi đang nhân cơ hội hạ móng vuốt kia, phẫn nộ quát: "Đi mau!!!"

Bọn họ quá yếu, căn bản là không thể chống đỡ được.

Thân ảnh của Hồ Khánh Hưng và Dương Nguyên vừa mới biến mất, bỗng nhiên Vân Anh triển khai một bức màn tinh thần bao bọc lấy bọn họ, cũng ngay trong chớp mắt này, bốn phía vừa nãy còn trống rỗng nhất thời hiện ra vô số tang thi, chi chít không khác gì bầy kiến, đã sớm vây quanh lấy bọn họ.

"Ẩn hình?" Châu Quốc Nam không dám tin mà mở to hai mắt, bỗng nhiên cậu ta đã hiểu rõ cảm nhận ban nãy của bọn Hồ Khánh Hưng.

Cứ vô thanh vô tức như vậy đột nhiên lại rơi vào bầy tang thi, có thể lập tức chạy đi mới là gặp quỷ đó, sợ rằng có vài người còn chưa kịp phản ứng là đã vong hồn dưới móng vuốt rồi đi.

Cứ như vậy, bọn họ chiến đấu đến cả người đều đẫm cả máu lẫn địch lẫn ta, nhưng con tang thi hệ tinh thần này vẫn cứ thần long kiến thủ bất kiến vĩ, hiển nhiên cũng không muốn kéo dài thời gian thêm nữa, nó càng thêm gia tăng lực độ.

Vân Anh nhân cơ hội bắt được võng tuyến tinh thần lực của đối phương liền bò lên đó, không ngừng quấy rầy việc nó truyền đạt mệnh lệnh cho đám tang thi cấp thấp, giúp Châu Quốc Nam giảm bớt một bộ phận áp lực.

Thế nhưng sự chấn động tinh thần của tang thi lại bất đồng rất lớn với nhân loại, Vân Anh vô pháp trực tiếp xóa bỏ lệnh khống chế tang thi, có lẽ là vào một thời điểm khác trong tương lai sẽ có khả năng đạt đến loại trình độ đó, nhưng bây giờ tuyệt đối là làm không được.

Tiểu BOSS cảm thấy rất không thoải mái vì mệnh lệnh của mình luôn bị quấy rầy, đột nhiên nó triệt tiêu việc khống chế tinh thần lực, giải phóng đám tang thi đang bị khống chế kia.

Vân Anh thầm nghĩ: Không xong!

Bản năng của tang thi là công kích nhân loại đang đứng gần mình nhất, đương nhiên bọn họ chính là mục tiêu đầu tiên.

Châu Quốc Nam lập tức đẩy Vân Anh ra: "Đi mau!"

Có lẽ là xuất phát từ hổ thẹn, hoặc có lẽ là xuất phát từ tâm tư muốn bồi thường, cho dù ngoài miệng có nói như thế nào đi chăng nữa nhưng đúng như lời Hồ Khánh Hưng đã nói, vào lúc bất tri bất giác, cậu ta luôn đem Lâm Gia Hân trở thành Châu Vân Anh để đối đãi.

Cậu ta đặt tất cả lòng hổ thẹn và mong muốn bồi thường với Vân Anh lên người Lâm Gia Hân. Có lẽ là nên nói, đối với Hân Hân cũng rất không công bằng, thế nhưng đó là tiềm thức, làm thế nào mà bản thân mình có thể khống chế cho được đây!

Giống như khốn cảnh trước mắt này, trong nháy mắt đã khiến cậu ta nhớ lại tình cảnh Vân Anh sắp chết, có phải cũng sẽ là tuyệt vọng, cùng với một chút hy vọng mong manh dưới đáy lòng giống như bây giờ hay không.

Đáng tiếc, Vân Anh không thể đợi đến khi niềm hy bọng kia biến thành sự thật, thế nhưng hiện tại, cậu ta cũng không thể khiến Hân Hân mất đi cơ hội cầu cứu cuối cùng.

Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút đi, Hồ Khánh Hưng! Chỉ cần có thể gọi chị hai tới đây, nhất định chị ấy sẽ có thể cứu Hân Hân ra!

Dị năng của Châu Quốc Nam đã tiêu hao gần hết, không biết con tang thi hệ tinh thần đang nấp ở nơi nào đột nhiên phát động một đợt công kích tinh thần với cậu ta, Châu Quốc Nam còn chưa kịp phản ứng đã mang theo vẻ mặt mờ mịt ngã xuống, một lần cuối cùng, cậu ta thoáng nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Lâm Gia Hân.

Ngu ngốc, sao còn chưa chịu chạy đi chứ!? Cậu ta chậm rãi nhắm hai mắt lại, rất nhanh, liền thực sự không cảm nhận được cái gì nữa.

Vân Anh biết, căn bản là bản thân mình sẽ không trốn thoát khỏi vòng vây của tang thi, cho dù là Châu Quốc Nam còn tỉnh cũng sẽ không trốn thoát được.

Tiêu hao quá độ đã sớm khiến cô không còn cách nào chống đỡ được nữa, dưới chân Vân Anh mềm nhũn, tê liệt ngồi ở bên người Châu Quốc Nam, nhưng về mặt tinh thần lực lại không dám thả lỏng chút nào.

Lúc cậu theo sát con tang thi tiểu BOSS kia thấy nó buông tha quyền khống chế, thiên tân vạn khổ mới có thể thiết lập lại tinh thần võng một lần nữa, phía trên là một sợi tinh thần do cô kiềm chế, phía dưới là sợi tinh thần còn sót lại của con tang thi kia.

Hai sợi đan xen vào nhau, sản sinh một cảm giác quái dị không thể hình dung, cùng với sự va chạm, đám tang thi bị khống chế một bên đau khổ giãy dụa, một bên chậm rãi vươn móng vuốt về phía Vân Anh.

Cho dù đã nhìn thấy móng vuốt đáng sợ ở gần ngay trước mắt, Vân Anh lại không mảy may động đậy, bằng không, nếu để bức màn bị vỡ, bọn họ liền thực sự không có một con đường sống nào nữa.

Đúng lúc này, một đạo ngoại lực mạnh mẽ quấy rối vào, con ngươi của Vân Anh chợt co rụt lại, chuyện cô lo lắng nhất vẫn cứ xảy ra, con tang thi chết tiệt kia lại xuất kích, cô không chỉ không thể ngăn trở được, còn có thể gặp phản phệ mãnh liệt.

Cùng lúc đó, trong chớp mắt Châu Tuyết Vân liền phóng ra uy áp, nàng chạy ra khỏi quán bar, trơ mắt nhìn giữa vô số con tang thi, Vân Anh, giống như một con diều đứt dây, chậm rãi rũ hai mắt xuống, đôi mắt em ấy tràn đầy sự mờ mịt, nhưng đột nhiên, em ấy liếc nhìn về phía mình.

Dường như Châu Tuyết Vân nhìn thấy một tia sáng xẹt qua cặp mắt kia, sau đó, là một bầu trời đêm vĩnh hằng không trăng không sao.

"Bé Anh!!!" Nàng rống giận, trực tiếp hóa thành sóng dữ cuồn cuộn, lấy thế công của cơn sóng mãnh liệt, nghìn vạn đạo sấm xanh rờn hạ thẳng xuống từ bầu trời.

Bầy tang thi chi chít hoảng loạn thành một mảnh, chen lấn nhau chạy ra ngoài, thế nhưng thiên lôi cứ đua nhau mà tới, rất nhanh liền khiến bọn chúng nổ thành từng mảnh từng mảnh.

Về phần cái con tang thi tiểu BOSS hệ tinh thần kia, trong chớp mắt Châu Tuyết Vân xuất hiện, liền trực tiếp chạy mất dạng rồi.

Giỡn cái gì vậy, đầu của nó phải bị cửa kẹp mới có thể lưu lại xử lý kẻ cường giả cấp 4 đang phẫn nộ kia, tuy rằng đánh mất cái tinh thạch hệ tinh thần kia có chút đáng tiếc, nhưng chỉ cần còn núi xanh, lo gì không có củi đố.

Nó cũng không phải đồ ngu.

Thời điểm đám người Trần Văn Triết chạy tới cửa nhìn thấy trước mắt lấm chấm vệt đen, cùng với ở chính giữa là cảnh Châu Tuyết Vân đang ôm Hân Hân vào lồng ngực.

Được rồi, ở bên cạnh bọn họ còn có một Châu Quốc Nam đang hôn mê, nhưng mà rất xui xẻo, mờ nhạt, lần thứ hai lại không được để mắt đến.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com