Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5

"Huh...trẫm chà đạp nàng khi nào? Phụ thân của nàng ở triều đình kết bè kết phái tưởng trẫm không biết sao? Gia tộc Phác thị lập nhiều chiến công, còn có mấy đời Hoàng hậu. Quá lớn mạnh....quá lớn mạnh rồi"- Khải Hoàng nắm chặt lấy cổ tay của Thái Anh, như thể đem bao nhiêu dồn nét trút giận lên cổ tay nàng

Thái Anh tánh tình trước nay chưa chịu thua ai, cho dù đau đến nứt cả xương cũng không hề biểu lộ trên mặt nhất là trước mặt y.

"Sợ là...có một ngày Phác thị sẽ cả gan xoá sổ cả tộc A Dĩ Tử Nạp thị mất!! Nàng gả cho trẫm, việc xấu nàng làm tưởng trẫm không biết sao? Con trai đầu lòng của trẫm, hoàng tự của trẫm là do chính nàng nhất thời lên cơn ghen tuông mà hại chết. Trẫm hận không thể phế nàng!!"- Khải Hoàng nói xong hất tay của Thái Anh ra khiến tay nàng đập vào cạnh bàn

"Thì sao? Từ nhỏ thần thiếp đã được dạy Nữ Tắc, ghi nhớ từng câu từng chữ. Người nói mười câu thần thiếp không dám nói quá năm câu. Người đi mười bước thần thiếp không dám đi hơn nửa bước. An phận thủ thường làm một người thê tử tốt. Nhưng chính bệ hạ đã ép thần thiếp...minh quân trăm công ngàn việc, hậu cung trăm ngàn giai lệ để rồi rốt cuộc thần thiếp ngộ ra dù đã cố gắng tuân thủ phép tắc cũng không thể giữ được người ở bên cạnh mãi được. Vậy thần thiếp ghen thì sao? Thần thiếp là chính thất thì không được ghen sao?"- Thái Anh nói trong nước mắt

"Trẫm nói nàng biết, nữ nhân trong cả thiên hạ nếu trẫm muốn chỉ cần mở miệng sẽ có vô số nữ nhân quỳ dưới chân trẫm. Nữ nhân thì phải coi phu quân là trời. Không có nam nhân nào yêu mãi được một nữ tử huống hồ trẫm là bậc Cửu Ngũ Chí Tôn"- Khải Hoàng nói xong hất tà áo đi mất không hồi thủ

"Người đâu, hồi giá"

Vân Chi từ trong chạy vào xem Thái Anh sao, vừa vào đã thấy nàng ngồi thẫn thừ trên ghế:

"Nương nương, người có sao không?"

"Ta không sao"- Thái Anh lắc đầu

"Thứ này là?"- Vân Chi nhìn sang xâu chuỗi hạt trên bàn

"Là thứ Hoàng thượng ban tặng...đem cất đi"- Thái Anh không hiểu sao lại không vứt thứ này

"Người không đeo sao?"- Vân Chi không hiểu chuyện gì vừa xảy ra nên ngây thơ hỏi

"Không. Ta mệt rồi, dìu ta vào trong nghỉ ngơi"- Thái Anh đưa một tay lên tráng xoa nói

"Dạ. Nương nương cẩn thận"- Vân Chi đỡ lấy người nàng

.

Gần chiều tối...

Lệ Sa làm chút điểm tâm đi tới thư phòng của Thái Anh tìm nàng.

"Hoàng hậu kim an!!"- Y nhẹ nhàng hành lễ

"Bây giờ trời cũng gần tối, ngươi sao lại đến đây làm gì?"- Thái Anh lấy làm lạ hỏi

"Thiếp có tự tay làm bánh quế hoa cao, đem tới cho người. Vì nghe nói nương nương thích ăn đồ ngọt nhất"- Lệ Sa cho người đặt dĩa bánh lên bàn

Thái Anh nhìn món bánh của Lệ Sa, hậu cung ai ai cũng mưu sâu kế hiểm. Nàng đương nhiên đề phòng Lệ Sa. Lệ Sa thấy Thái Anh cứ nhìn mà không ăn nên nói:

"Nương nương, không lẽ người sợ thiếp bỏ gì vào trong đó hại người sao? Người yên tâm đi, thiếp không đê hèn như vậy"

Thái Anh nghe xong cũng năm phần tin tưởng, nhấc đũa ăn thử một miếng. Quả thật rất ngon và vừa miệng. Nàng xưa nay vốn kén ăn chỉ có đầu bếp ở phủ phụ mẫu thân sinh của nàng, làm món này cho nàng ăn quen tay nên mới có thể vừa khẩu vị của nàng mà thôi. Không ngờ lại có người thứ hai nấu món này khiến nàng cảm thấy rất ngon miệng!!

"Sao? Ngon không?"- Lệ Sa tò mò hỏi

"Cũng được"- Thái Anh gật đầu nói

"Vậy tốt rồi"- Lệ Sa mừng rỡ trong lòng, y thừa biết nàng nói vậy chính là ngon miệng rồi

Lệ Sa đi tới ngồi cạnh Thái Anh, Lệ Sa đụng phải tay của Thái Anh thì nàng la lên gương mặt nhăn nhó:

"Aa..."

Lệ Sa lập tức vô cùng lo lắng, tới độ chưa kịp sắp xếp ngôn từ:

"Tay nàng sao vậy?"

Lệ Sa cầm lấy cổ tay của Thái Anh một cách nhẹ nhàng. Nàng nghe xong câu hỏi thì nhíu mày:

"Ngươi xưng hô kiểu gì vậy?"

"À ờ...tay nương nương sao vậy?"- Lệ Sa chớp mắt biết mình nói sai

Thái Anh vạn lần cũng không muốn nói cho Lệ Sa biết chuyện khi sáng mình bị Khải Hoàng hất tay. Nàng phải tìm đại cái cớ để nói:

"Chỉ là...vô ý va trúng đồ vật thôi"

"Sao lại bất cẩn như vậy chứ? Đưa tay đây thiếp xoa cho"- Lệ Sa kéo nhẹ tay Thái Anh về phía mình

Thái Anh cũng không thể rụt tay về vì như thế sẽ đụng chạm khiến nàng đau hơn. Lệ Sa ôn nhu dùng lực vừa đủ xoa xoa vào khớp tay của nàng. 

"Đỡ hơn chưa?"- Lệ Sa ngước mặt lên hỏi

Thái Anh gật đầu. Trương Dĩnh từ ngoài tới Trường Xuân Cung:

"Tham kiến Hoàng hậu nương nương, Lạp phi"

"Có chuyện gì vậy Trương công công?"- Lạp phi quay sang hỏi

"Hôm nay bệ hạ đã lật thẻ bài của người, sai nô tài đến kêu người lập tức chuẩn bị"- Trương Dĩnh cúi đầu song song với mặt đất nói

Lệ Sa quay sang nhìn Thái Anh rồi trả lời Trương Dĩnh:

"Phiền công công về nói lại với Hoàng thượng là ta đang tới kì nên không thể thị tẩm được, cảm phiền bệ hạ lật thẻ bài của phi tần khác"

Trương Dĩnh nghe xong liền xanh mặt:

"Lạp phi à, người là khó nô tài rồi. Sợ rằng Hoàng thượng sẽ nổi giận vì mất hứng mất"

Lệ Sa có vẻ bận tâm cổ tay của Thái Anh hơn là Khải Hoàng cảm thấy như thế nào:

"Ngươi cứ về nói như thế, Hoàng thượng nếu nổi giận ta sẽ tới tạ lỗi người sau"

"Vậy...vậy nô tài xin phép cáo lui"- Trương Dĩnh nghe y nói vậy đành phải quay trở về tay không

Sau khi Trương Dĩnh rời khỏi thì Thái Anh quay qua hỏi Lệ Sa:

"Ngươi có cơ hội được thị tẩm và sủng ái như vậy, sao lại từ chối thẳng thừn như thế. Hậu cung trăm ngàn giai lệ, người được thị tẩm chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngươi cả gan lại khước từ như vậy, đúng là chuyện lạ bổn cung mới thấy lần đầu"

Lệ Sa tiếp tục xoa nắn tay của Thái Anh cười nói:

"Thị tẩm hay không thì có gì quan trọng, thiếp vốn không cần cầu cận bệ hạ. Là tự bệ hạ tới tìm thiếp mà thôi. Chuyện khước từ là chủ yếu ở thiếp có muốn hay không"

Thái Anh nghe xong lấy tay mình ra, nàng hiểu lầm ngôn từ của Lệ Sa là đang ra oai với mình:

"Được rồi, đã đỡ hơn rồi. Ngươi về thư phòng của mình đi, bổn cung muốn nghỉ ngơi"

Đương nhiên nãy giờ Lệ Sa không hề xoa nắn bình thường, cũng thêm một chút ma thuật vào. Nàng thừa biết cổ tay của Thái Anh nội trong ngày mai sẽ hết hẳn nên mới nghe lời đứng dậy rời đi:

"Nếu vậy thì thiếp xin cáo lui, người nghỉ ngơi cho tốt. Sau này cẩn thận hơn một chút, đừng để bản thân bị thương...nếu không sẽ có người đau lòng"

Lệ Sa nói rồi cùng cung nữ rời đi, khuôn miệng hé cười như hoa nở rộ còn Thái Anh thì ngồi đó khó hiểu với câu nói của y. 

"Nói vậy là sao? Thần thần bí bí, không biết là có nên đề phòng hay nên thu nạp cô ta đây!!"

.

Tại Dưỡng Tâm điện...

"Cái gì? Lạp phi tới kì không thể thị tẩm, ngươi đùa với trẫm sao?"- Quả thật như Trương Dĩnh nói, Khải Hoàng đã tức giận

"Dạ dạ...Lạp phi căn dặn nô tài nói lại với bệ hạ như vậy. Nô tài cũng không rõ"- Trương Dĩnh lập tức hạ quỳ dập đầu tâu

"Hứ!! Được rồi, đứng lên đi"- Khải Hoàng thở hắt quơ tay nói

Trương Dĩnh nghe vậy đứng lên hỏi:

"Vậy người có muốn lật thẻ bài của các cung phi khác không?"

"Cút....cút!!"- Khải Hoàng gương mặt nhăn nhó

"Dạ dạ"

                                                   ~~~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com