Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 70



Phác Tuần vốn đã cùng đường, Lạp Lệ Sa nhục nhã hắn nhiều lần như vậy, hắn cũng biết muốn nàng hỗ trợ căn bản không có khả năng, khả năng duy nhất là cùng nàng làm giao dịch.

Lúc Lý Nguyên tiếp quản Thái Hòa, bởi vì thân phận của hắn, vẫn luôn có người bất mãn. Cho dù Lý Khải Thắng ở phía sau duy trì hắn, như cũ vẫn không thay đổi được, có người muốn lợi dụng cơ hội Lạp Lệ Sa không thể tiếp nhận Thái Hòa, giành lấy chức vị tổng giám đốc. Mà Lý Nguyên tranh cường háo thắng, cho dù có Lý Khải Thắng hỗ trợ, hắn vẫn muốn tự mình bịt miệng những kẻ coi thường hắn, bởi vì muốn làm ra thành tích, hắn bí quá hoá liều làm không ít chuyện vượt rào.

Những người cấp tiến trong ngành sản xuất này, trên tay đều không thể nào sạch sẽ, bao gồm Phác Tuần. Cho nên khi hợp tác, hai người xem như cấu kết với nhau làm việc xấu.

Lý Nguyên thực cẩn thận, nhưng Phác Tuần cũng không ngốc. Lý Nguyên cho rằng Phác Tuần không có lá gan đi tính kế hắn, cũng xem thường Phác Tuần, nhưng Phác Tuần cố tình tại phương diện này rất xảo trá. Ngay cả Phác Thái Anh là con gái ruột của hắn, hắn đều có thể tính kế lợi dụng, huống chi là Lý Nguyên.

Lý Nguyên coi Lạp Lệ Sa là cái đinh trong mắt, theo lý thuyết, Lạp Lệ Sa là người thừa kế danh chính ngôn thuận của Lý gia, Lý Nguyên căn bản không tư cách cùng nàng tranh, huống chi sau lưng nàng còn có Lạp Khang Hồng.

Cho nên Phác Tuần chắc chắn Lý Nguyên không dám bên ngoài cùng Lạp Lệ Sa xé rách mặt, nếu Lý Nguyên không chịu giúp hắn, như vậy hắn tội tình gì không đi cùng Lạp Lệ Sa làm chút sinh ý, để nàng ra tay cứu Viễn Dương. Càng nghĩ Phác Tuần càng cảm thấy con đường này rất thông thuận, hắn phảng phất thấy được một đường sinh cơ, thế cho nên hắn quên mất lần trước Lạp Lệ Sa trào phúng hắn có bao nhiêu tàn nhẫn.

Nghe được Phác Tuần tới cửa bái phỏng, Lạp Lệ Sa có chút kinh ngạc, nàng nhìn Phác Thái Anh, không khỏi cười một tiếng: "Ba chị lần trước bị em dỗi chưa đủ, lần này còn muốn tự mình đưa tới cửa?"

Phác Thái Anh nhíu mày, sau đó lắc đầu: "Chỉ sợ là dụng tâm kín đáo, ông ấy tới tìm em hẳn là vì Viễn Dương, xem ra Lý Nguyên cũng cứu không được, ông ấy chỉ có thể liều một lần."

Lạp Lệ Sa có chút buồn cười: "Em cảm thấy mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của chị. Em nghĩ hắn cũng không mặt mũi lấy thân phận ba vợ đến cầu em, hẳn là trong tay có thứ gì." Nói xong nàng suy tư một chút, lộ ra tia hứng thú: "Vậy gặp mặt đi."

Phân phó chị Lưu mời Phác Tuần vào, Lạp Lệ Sa ngồi ở sô pha, nhìn chằm chằm Phác Thái Anh gọt vỏ táo cho nàng, trong miệng lẩm bẩm nói: "Đừng làm đứt, làm đứt em liền không ăn."

Phác Tuần trong lòng một tia thấp thỏm cùng chờ mong, lúc nhìn đến Lạp Lệ Sa một ánh mắt cũng chưa cho hắn, trực tiếp lạnh tới trong lòng.

Hắn đứng nửa ngày, môi động vài lần, cuối cùng vẫn nhịn không được nhỏ giọng nói: "Lệ Sa, Thái Anh, ba hôm nay tới là có chuyện quan trọng muốn bàn...."

Còn chưa nói xong, Phác Thái Anh trong tay động tác một trọng, vỏ táo còn thừa một vòng đột nhiên đứt gãy.

Lạp Lệ Sa sách một tiếng, lắc đầu nói: "Chị làm đứt rồi, vợ không ăn." Nhìn như thở dài, kỳ thật trong lòng rất vui.

Phác Thái Anh liếc nàng một cái, Phác Tuần bên kia đang muốn nói cái gì, lại thấy Phác Thái Anh dùng dao gọt hoa quả nhẹ nhàng gọt xong, cắt ra một phiến táo đút cho Lạp Lệ Sa, nhàn nhạt nói: "Chị gọt, em phải ăn."

Lạp Lệ Sa không thích ăn táo, nhưng Phác Thái Anh cảm thấy táo đối nàng thân thể tốt, mỗi lần mua trở về đều phải buộc nàng ăn mấy miếng.

"Thái Anh, con thật sự muốn đối ba như vậy sao? Cho dù con trách ba, hận ba, nhưng cũng là ba cho con sinh mệnh, con ở Viễn Dương công tác đã nhiều năm, chẳng lẽ con nhẫn tâm nhìn nó sụp đổ?"

Phác Tuần trong lòng bực đến không được, nhưng vẫn bày ra bộ mặt đau khổ, hốc mắt mệt mỏi, thoạt nhìn vô cùng đau đớn.

Phác Thái Anh lại đút Lạp Lệ Sa một miếng táo, Lạp Lệ Sa miệng bị ngăn chặn, có chút không vui mà nhìn Phác Thái Anh.

Phác Thái Anh không dao động, khẽ nheo mắt, tiếp tục động tác trên tay.

Lạp Lệ Sa có chút buồn cười, vừa nỗ lực nhấm nuốt miếng táo, vừa bớt thời giờ đối Phác Tuần nói: "Phác tổng chẳng lẽ hồ đồ rồi, lần trước Phác Tuyết không phải còn nói là Thái Anh đưa Viễn Dương vào tuyệt lộ sao? Nàng làm Nhất Phương sụp đổ, Viễn Dương tính là gì."

Phác Tuần khóe miệng run rẩy, suýt nữa bạo phát. Lạp Lệ Sa cùng Phác Thái Anh rõ ràng nhìn đến hắn ẩn nhẫn, xem ra ở trước mặt con gái mình hạ giọng cầu khẩn thật sự là kích thích lớn đối với hắn.

Cũng may hắn không bại lộ hoàn toàn, ngược lại đôi ra một tia cười, "Là Tuyết Nhi không hiểu chuyện. Sao có thể là Thái Anh làm, hợp đồng cùng Nhất Phương Thiên Địa là chúng ta ưu tiên hàng đầu, bởi vì danh tiếng đối phương lúc ấy quá tốt, ai có thể nghĩ đến nó sẽ xảy ra chuyện, đây chỉ là ngoài ý muốn, ba thay mặt Tuyết Nhi hướng con xin lỗi."

Phác Thái Anh nhìn nam nhân cúi đầu khom lưng đầy mặt hèn mọn, trong lòng cũng không có quá nhiều thống khoái, nàng rốt cuộc là phạm phải ma chướng gì, đời trước mới có thể coi hắn là người mình kính yêu và tín nhiệm nhất.

Phác Thái Anh nhìn Phác Tuần, ánh mắt từ mê mang đến phức tạp, sau đó chỉ còn lại trào phúng cùng lạnh lẽo, nàng cười nhạo một tiếng, tiếp tục không coi ai ra gì mà đút táo cho Lạp Lệ Sa, sau đó nhàn nhạt nói: "Con không dám nhận. Hợp đồng kia vẫn là đề danh Phác Tuyết, vốn dĩ không liên quan con."

Phác Tuần sắc mặt phá lệ khó coi, hắn giờ khắc này mới ý thức được, hắn lúc trước cho rằng Phác Thái Anh mềm yếu dễ ức hiếp, chịu thương chịu khó mà giúp Phác Tuyết lót đường, trên thực tế mỗi một bút nàng đều nhớ kỹ.

Mắt thấy hắn nghẹn lời, Phác Thái Anh không hề nhìn hắn, mà Lạp Lệ Sa từ đầu tới đuôi cũng chưa để ý tới hắn, chỉ là dùng ánh mắt lên án Phác Thái Anh ép nàng ăn quả táo. Tuy rằng vẻ mặt không vui, miệng vẫn chịu thương chịu khó mà nhấm nuốt.

Tình cảnh này Phác Tuần như thế nào không biết Lạp Lệ Sa là cố ý, nhưng nàng đối Phác Thái Anh dung túng, đã vượt qua Phác Tuần tưởng tượng. Nguyên bản muốn mượn một số đồ vật trong tay làm Lạp Lệ Sa rời xa Phác Thái Anh, tựa hồ đã không hiện thực.

Hắn chỉ có thể lần nữa cắn răng nuốt máu, thấp giọng nói: "Đều là lỗi của ba, trước đây ba quá ích kỷ không có suy xét cảm nhận của con, những chuyện ba làm thật quá đáng."

Bên kia Lạp Lệ Sa không chịu ăn nữa, mở miệng oán giận nói:

"Vợ ăn xong nửa quả rồi, không được bức vợ ăn tiếp."

Phác Thái Anh nhìn nhìn, đích xác ăn nửa quả, cười gật đầu, buông quả táo xuống

Miệng rảnh rỗi, Lạp Lệ Sa rốt cuộc phát huy đường sống, cười nói: "Nói xin lỗi có ý nghĩa gì. Chuyện các người làm cũng không phải xin lỗi là có thể triệt tiêu, hơn nữa, chuyện Nhất Phương Thiên Địa là Thái Anh cố ý, không nghĩ tới đi? Ông chưa bao giờ hảo hảo nhìn thẳng vào Thái Anh, căn bản không biết nàng có bao nhiêu ưu tú, nàng đã sớm đoán được Nhất Phương Thiên Địa nguy cơ, cho nên mới trăm phương nghìn kế bắt lấy những hợp đồng kia, nàng đoán rất chuẩn, kết quả phi thường bổng."

Phác Tuần sắc mặt trắng bệch, nhìn Phác Thái Anh môi đều run run, này phân tái nhợt vừa oán hận vừa vô lực, làm Phác Tuần không nghĩ lại tiếp tục vòng quanh:"Sự tình đã phát sinh, tôi biết đã vô lực thay đổi. Nhưng tôi không thể để Viễn Dương sụp đổ, nó không chỉ là tâm huyết của tôi, càng là bát cơm sinh tồn của mấy ngàn nhân viên, tôi bị huỷ hoại cũng liền thôi, bọn họ không nên đi theo chịu tội, cho nên tôi muốn cùng Tiểu Lạp Tổng làm một bút sinh ý, tôi nghĩ cô nhất định có hứng thú."

Tựa hồ ý thức được đánh bài tình cảm không có ý nghĩa, Phác Tuần trực tiếp sửa lại xưng hô, kêu Lạp Lệ Sa là Tiểu Lạp Tổng, nghiễm nhiên đang cùng nàng bàn chuyện làm ăn.

Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh, sau đó cười như không cười nhìn chằm chằm Phác Tuần: "Tôi đối việc làm ăn cũng không lành nghề, muốn bàn sinh ý, mời Phác tổng đi tìm ông ngoại tôi, ba tôi, hoặc là Lý Nguyên."

Phác Tuần lần này rất bình tĩnh, hắn nhìn Lạp Lệ Sa nói: "Nếu tôi nói chuyện này có liên quan Lý Nguyên, Tiểu Lạp Tổng cũng không quan tâm sao?"

Lạp Lệ Sa trong mắt rõ ràng có tia hứng thú, lại là nhìn về phía Phác Thái Anh, sau đó mới không nhanh không chậm nói: "Phác tổng còn có tâm tư đi quản chuyện nhà chúng tôi?"

Phác Tuần cười nói: "Tuy rằng tôi không có tư cách, nhưng con gái tôi gả cho Tiểu Lạp Tổng, tôi thân là ba nàng, hoặc nhiều hoặc ít cũng coi như người nhà. Đặc biệt là cùng Lý tổng, chúng ta hợp tác chặt chẽ, cho nên mới sẽ nói như vậy. Không biết Tiểu Lạp Tổng có hiếu kỳ không, vì cái gì ở Trường Thanh nhiều doanh nhân nổi tiếng như vậy, Lý gia lại cố tình lựa chọn Phác gia, còn lựa chọn Thái Anh."

Lạp Lệ Sa trên mặt ý cười chậm rãi thu, híp mắt hỏi hắn: "Vì cái gì?"

Phác Tuần thấy nàng có hứng thú, trầm giọng nói: "Thái Anh là con gái riêng của tôi, theo lý mà nói, với địa vị của Tiểu Lạp Tổng, không có khả năng chọn Thái Anh, chẳng lẽ không phải?"

Lạp Lệ Sa bỗng nhiên nở nụ cười:

"Đúng vậy, chuyện này tôi còn phải hảo hảo cảm ơn ông, bằng không chỉ sợ hôm nay tôi không phải ly hôn chính là tang ngẫu."

"Xì." Phác Thái Anh nhịn không được bật cười, mạc danh nghĩ tới ban sơ nàng cùng Lạp Lệ Sa gặp mặt, phát sinh rất nhiều hiểu lầm, còn có câu nói kia là nàng lỡ miệng, nhưng gia hỏa này lòng dạ hẹp hòi một chút đều không bỏ qua cho nàng.

Phác Tuần mặt đều đen, "Tiểu Lạp Tổng thật biết nói giỡn."

"Kỳ thật ông tới chỗ này muốn nói cái gì tôi rất rõ ràng, đơn giản là muốn nói cho tôi, tuy rằng thân phận địa vị của tôi khiến người đỏ mắt, nhưng một đại tiểu thư trong lời đồn bệnh tật chỉ có kỳ danh, trong tay không có thực quyền, quan hệ cùng ông ngoại lại căng thẳng, một chút chỗ tốt đều không vớt được. Càng thêm không tốt chính là, các người chắc chắn tôi sống không được bao lâu, vạn nhất tôi chết, nếu người gả cho tôi là Phác Tuyết....tê....." Lạp Lệ Sa đang thuận miệng nói đột nhiên ngưng lại, bởi vì bị Phác Thái Anh nhéo một chút thịt mềm.

Phác Thái Anh không nói chuyện chỉ là liếc nàng, biểu đạt nàng đối Lạp Lệ Sa lời nói bậy bất mãn.

Lạp Lệ Sa thuận thuận mới tiếp tục nói: "Vậy con gái ông cuối cùng phải thủ tiết, cho nên ông sẽ không lựa chọn Phác Tuyết, mà là đem Thái Anh đẩy ra tới. Huống hồ khi đó ông tin tưởng tràn đầy, Thái Anh một mực nghe lời ông, cho dù ông yêu cầu nàng giúp đỡ, hoặc là Lý Nguyên muốn nàng làm cái gì, cũng không khó. Thậm chí vạn nhất kế hoạch các người bị bại lộ, Thái Anh cùng tôi sớm chiều ở chung, là người chịu tội thay tuyệt hảo, ông thấy tôi đoán đúng không? Nhạc phụ đại nhân?"

Phác Tuần gương mặt không tự giác vặn vẹo, cái trán đầy mồ hôi, cả người có vẻ khiêng không nổi nữa. Hắn vô lực biện giải nói: "Tôi thật không rõ ràng lắm, tôi chỉ biết Lý Nguyên có âm mưu, là nhằm vào cô, chính là tôi có táng tận lương tâm đến thế nào, cũng không dám cùng hắn mưu tài hại mệnh. Tôi chỉ là từ hắn biết được tin tức, nói Tiểu Lạp Tổng thân thể không tốt, sống không được bao lâu. Tôi lúc đó mới......"

"Lúc đó mới đem tôi đẩy vào hố lửa? Ông thật đúng là người cha tốt, thật khiến cho người ta cảm động." Phác Thái Anh lạnh giọng nói.

Lạp Lệ Sa khụ một tiếng:

"Vợ cũng không phải là hố lửa, rõ ràng là ôn nhu hương."

Nói xong, nàng mắt lạnh đánh giá Phác Tuần: "Ông hẳn là minh bạch, ông đối với vợ của tôi từ đầu tới cuối cũng chưa có gì tốt, bởi vậy tôi nhìn ông phi thường không vừa mắt, vậy ông lấy cái gì tới thuyết phục tôi giúp ông thay đổi cục diện rối rắm?"

"Tiểu Lạp Tổng, cô nếu đã biết Lý Nguyên tính kế cô, cô lại như cũ án binh bất động, thậm chí cùng Thái Anh hát tuồng mê hoặc Lý Nguyên, là bởi vì cô còn có băn khoăn, mà băn khoăn này thậm chí là Chủ tịch Lạp nhúng tay đều giải quyết không được, cho nên tôi lớn mật suy đoán, cô phải đối phó không phải Lý Nguyên, mà là Lý Khải Thắng."

Lạp Lệ Sa tức khắc trầm mặc, thực hiển nhiên, Phác Tuần chọc trúng chỗ đau đớn nhất trong lòng nàng.

Phác Thái Anh vốn là đối hắn phá lệ không kiên nhẫn, nhìn đến Lạp Lệ Sa đột nhiên trầm mặc cùng thất thần, sắc mặt tức khắc lạnh lùng lên.

"Ông không cần uổng phí tâm cơ, tôi nhẫn nại hai năm, chính là vì hôm nay, cho dù Sa Sa nguyện ý giúp ông, cũng không cứu được Viễn Dương. Ông hẳn là còn không biết đi, hạng mục An Viễn của Phác Tuyết che giấu rất nhiều thứ, nếu tuôn ra tới, ông không chỉ là phá sản, chỉ sợ còn phải vướng vào vòng lao lý."

"Còn có, tập đoàn Bạc Thương hẳn là hứa hẹn sau Nguyên Đán sẽ đầu tư một khoản lớn, nhưng hiện giờ đã qua hai tuần, bọn hắn cũng không một tiếng động?"

Phác Tuần hai mắt phát xích, cả người đầu choáng váng não trướng, trong lòng từng đợt lạnh cả người: "Cô có ý tứ gì? Phác Thái Anh, cô nói rõ ràng!"

"Nói rõ ràng, chính là, ông cùng Viễn Dương hoàn toàn xong rồi."

- -----------------------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com