Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Hai

Gần đây Hiếu Mẫn rất bất an, bởi vì con khủng long nhỏ của cô hình như xảy ra chút chuyện.

Trước mấy tháng bắt đầu hoạt động solo, bảo bối nhà cô bị gầy đi, Hiếu Mẫn đau lòng không kể xiết. Khó khăn lắm mới đến lúc hoạt động solo kết thúc, cứ tưởng cô có thể cùng Trí Nghiên hâm nóng một chút, ai ngờ hoạt động solo của cô lại bắt đầu ngay sau đó.

Thời gian hai người ở cùng nhau lại ít đi, Trí Nghiên cũng không phải không có kháng nghị qua, tính khí ồn ào cũng hết, bản thân Hiếu Mẫn lại thường không muốn có những hành động thân mật. Cũng thực không có cách nào khác, lịch trình công việc mỗi ngày đã rất mệt rồi, về đến nhà chỉ muốn ngã đầu xuống mà ngủ.

Phác Trí Nghiên hết lần này đến lần khác không nhịn lòng được, còn làm loạn ở bên ngoài, rồi mấy cái biệt danh nữ vương gợi cảm, lạnh lùng, cao quý gì đó nữa. Nó không biết mị lực của mình hấp dẫn đến nhường nào, bên này Hiếu Mẫn rất hoạt hoạt, làm người ta chỉ thêm đau tim.

Còn thêm cả mấy bộ phim truyền hình đắt khách nữa, mới diễn được mấy phút đã yêu cầu cảnh hôn. Lòng Phác Hiếu Mẫn sớm đã đem thứ tiểu nhân biên kịch cùng đạo diễn ghim dưới cây thập tự giá không dưới ngàn lần.

Cũng bởi vì chuyện này, Phác Hiếu Mẫn trừng phạt Trí Nghiên không được đụng vào cô trong vòng một tuần ... Thực ra thì không cần Hiếu Mẫn trừng phạt, Phác Trí Nghiên cũng không dám đụng vào cô.

Đêm hôm đó Hiếu Mẫn cùng với tiểu sắc lang cùng nhau thân mật, thực sự thì lòng Hiếu Mẫn cũng rất khát khao có được Trí Nghiên. Nhưng lúc cô vừa rên rỉ thành tiếng thì Phác Trí Nghiên đã lập tức dừng lại, lại nói những lời đó để lòng cô mới vừa chua xót lại cảm thấy an tâm hơn. Nhìn khủng long nhỏ tự trách rồi hối hận, trong lòng cô cũng tự hung hăng quất mình một cái. Bây giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy đau lòng.

Tuy rằng Trí Nghiên cũng rất mệt, nhưng mỗi ngày ít nhất cũng nũng nịu với cô.

Nhưng mà gần đây, không biết là Trí Nghiên thực sự hiểu chuyện rồi hay là có suy nghĩ gì khác, nó không những không dính lấy cô mà lại còn đưa ra ý muốn phân phòng để ngủ!

Hiếu Mẫn hỏi nó tại sao lại như vậy, nó liền nói gì mà mỗi ngày đều phải ôm ôm chị, lại phải ngồi nghi ngờ lung tung rất cực khổ, dứt khoát chờ hoạt động solo kết thúc rồi hẵng cùng phòng có lẽ sẽ tốt hơn.

Phân phòng thì phân phòng đi, cô còn lâu mới tin Phác Trí Nghiên thực sự bớt đi tình thương với mình. Nhưng sự thực đã chứng minh rằng cô đã sai. Phác Trí Nghiên không chỉ bớt đi lòng thương, mà còn giống như là biến thành một người khác, chính nhân quân tử phải giống như hòa thượng xuất gia. (ý nói ăn chay niệm phật = = )

Mỗi buổi tối Trí Nghiên đều giúp Hiếu Mẫn chuẩn bị nước tắm, chuẩn bị xong liền đi về phòng nó, Nói gì mà sợ chị tắm xong có quá nhiều cám dỗ, sợ rằng nó sẽ kìm không được.

Sáng sớm lại đến hôn một cái chào buổi sáng rồi lại nhanh chóng rời đi, nói gì mà chỉ cần ở chung với chị Hiếu Mẫn là lại muốn hai người thân mật cùng nhau. Khiến cho Hiếu Mẫn cứ thế mà sửng sốt. Trí Nghiên thực sự hiểu chuyện rồi, nhưng lại có gì đó rất kì lạ.

Còn nữa, gần đây Trí Nghiên và chị Ân Tĩnh rất gần gũi nhau, tuy rằng bình thường cũng như vậy , nhưng thời gian gần đây thì cứ ngày ngày dính lấy nhau không thôi, làm cho người vợ chính thất như Hiếu Mẫn cũng phải phát ghen.

Trí Nghiên vừa mới solo thì đã cùng Ân Tĩnh đi cắm trại, đặc biệt vẻ mặt còn thẹn thùng hệt như vợ chồng son, làm như bọn họ mới là vợ chồng thực sự vậy, không phải trước mặt cô là Hoàng quan tổng công sao ! Hiếu Mẫn tức đến nỗi lòng cô cũng xù lông. Lại chẳng tìm ra rốt cuộc là chỗ nào kì lạ, chỉ là cảm giác có cái gì đó không đúng.

Lần này Phác Hiếu Mẫn không vui rồi, vốn dĩ là lịch trình mỗi ngày của cô đều rất mệt mỏi, về nhà hâm nóng một chút với Trí Nghiên cũng có thể nâng cao tinh thần. Nhưng bây giờ chuyện quỷ gì đang xảy ra chứ.

Hoạt động solo vừa kết thúc nên có vài ngày để nghỉ ngơi, bản thân Hiếu Mẫn khó khăn lắm mới chủ động bảo Trí Nghiên tối nay ngủ cùng cô.

Tình thế thay đổi rồi, nó hưng phấn gật đầu liên tục với Phác Hiếu Mẫn nói "Được được được!" Lâu lắm rồi nó không ngủ cùng chị, mặt mũi không kịp chờ đợi của nó càng làm cho Hiếu Mẫn xấu hổ hơn.

Trí Nghiên vừa rửa mặt xong đã xông lên đòi sấy tóc cho Hiếu Mẫn. Ngón tay Trí Nghiên rất mịn màng, nó quỳ ở trên giường sấy tóc cho chị, tay nó nhẹ nhàng nắm lấy tóc của Hiếu Mẫn.

Tóc ở trên tay Trí Nghiên từng phần từng phần một, nó nhẹ nhàng xoa xoa. Đầu ngón tay chạm vào da đầu Hiếu Mẫn, nóng bỏng mà ôn nhu, máy sấy tóc cứ thế từ từ thổi, lòng người cũng không kìm được mềm yếu hẳn ra.

Lịch trình mỗi ngày của Hiếu Mẫn rất phức tạp, dĩ nhiên sẽ rất cực khổ. Sở dĩ Trí Nghiên bảo muốn giúp chị nó sấy tóc, cũng chỉ vì nó không muốn chị phải mệt mỏi, tóc không khô đối với cơ thể cũng không tiện. Ý nghĩ đó của Phác Trí Nghiên rất đơn thuần.

Nhưng lúc tay nó đang nghịch tóc Hiếu Mẫn, xúc cảm mềm mại mà không ngấy, bóng loáng tỉ mỉ, rất thoải mái. Kéo mái tóc ngắn rất dày kia, lại cảm thấy nó giống như đứa trẻ này vậy, vừa quấy nhiễu, vừa mềm mại, cuối cùng chuyển đến gần đôi tai nhỏ của chị.

Vừa mới tắm rửa xong, tóc chị còn mang theo một hương thơm ngan ngát, cùng với chút bọt nước nho nhỏ, mái tóc vàng ở dưới ánh đèn hiện lên mềm mại mà sáng bóng, lại mang theo một vẻ đẹp hỗn loạn.

Tay nó vuốt tóc, cảm thấy có chút ngứa ngứa, cảm giác này từ đầu ngón tay bắt đầu lan đến tận trái tim Trí Nghiên, giống như một con mèo gãi gãi đôi chân nhỏ vào lòng nó, không mạnh cũng không nhẹ. Trí Nghiên nhìn liền vừa có chút mê mẩn, lại có chút say đắm, trong nháy mắt đến cả hô hấp cũng nhẹ nhàng hẳn ra. Nó nhìn chằm chằm đầu của Hiếu Mẫn, cứ thế ngẩn người ra.

Trong không khí khắp nơi tràn ngập sự mập mờ mà ngọt ngào.

Hai người cũng không nói chuyện, hồi lâu, Hiếu Mẫn không nhịn được lên tiếng hỏi: "Trí Nghiên, xong chưa?", suy nghĩ của cô lúc này giường như là đang phát sinh chút gì đó.

Giọng nói này mang chút buồn bã lại rất ôn nhu, Trí Nghiên nghe xong liền thay đổi mùi vị, phảng phất cái hình ảnh con mèo gãi gãi đôi chân nhỏ mềm mại vừa nãy càng làm cho con người ta không nhẫn nại thêm được.

Thấy không có ai trả lời, Hiếu Mẫn quay đầu lại, tiếp xúc với ánh mắt của Trí Nghiên, trong ánh mắt tràn đầy sự mê say.

"Chị, chị thật là đẹp."

Máy sấy tóc không biết tự khi nào đã ngừng lại. Thực ra thì tóc Hiếu Mẫn đã sớm khô từ lâu.

Nói xong, Trí Nghiên liền lấy tay giữ mặt Hiếu Mẫn, cúi xuống, rồi hôn lên đó. Môi nó đặt ở trên đôi môi của Hiếu Mẫn, chậm rãi ma sát, nó giữ đôi môi cô, nhẹ nhàng gặm mút, nhẹ nhàng lại lưu luyến, nhưng  vẫn không đạt đến trọng điểm.

Lòng Hiếu Mẫn có chút ngứa, cuối cùng bất mãn mà siết chặt đôi môi Trí Nghiên, lưỡi nó đưa ra khẽ chạm nhẹ vào hàm răng cô. Hiếu Mẫn cũng vui vẻ nhẹ nhàng mở cái miệng nhỏ nhắn của cô, hai bông đinh hương gặp nhau ở trong miệng Hiếu Mẫn, quấn lấy nhau thật chặt.

Nụ hôn càng ngày càng mãnh liệt, hơi thở của cả hai cũng hòa chung làm một, Trí Nghiên hôn nhẹ nhàng rồi cứ thể đẩy Hiếu Mẫn ngã xuống giường.

Đầu lưỡi càng lúc càng sâu, Hiếu Mẫn chỉ có thể phát ra mấy tiếng rên rỉ 'ưm ưm' từ cổ họng, chất lỏng trong suốt từ khóe miệng chảy xuống, cũng không biết là của ai. Chỉ đến lúc cả hai sắp nghẹt thở thì Trí Nghiên mới buông tha cho Hiếu Mẫn, nó liếm cái chảy ra từ khóe miệng chị.

Ngẩng đầu lên lại thấy Hiếu Mẫn đang thở hổn hển, hít từng ngụm từng ngụm không khí, đôi mắt nó giống như bị nhuộm phải một tầng sương mờ, đang u oán nhìn Hiếu Mẫn. Lúc đó trong lòng Phác Trí Nghiên thầm mắng nhiếc một câu 'Yêu tinh!'

Thân thể Phác Trí Nghiên đè lên người Hiếu Mẫn, nó hôn nhẹ nhàng lên đôi mi, đến đôi mắt, rồi chóp mũi, rồi cả dái tai. Phác Trí Nghiên gặm cắn cằm Hiếu Mẫn, cổ họng, xương đòn, thỉnh thoảng lại dùng đầu lưỡi vẽ vẽ cái gì đó, tay nó cũng đặt lên bầu ngực cô, nhẹ nhàng nắn bóp.

Rất thoải mái, Phác Hiếu Mẫn ngẩng đầu lên phối hợp, nhẹ giọng rên rỉ, hệt như nước suối tí tách. Cô biết rõ nếu cứ như thế này thì sẽ phát sinh chuyện gì, Hiếu Mẫn mơ màng chờ đợi, tối nay Phác Trí Nghiên rất hết sức ôn nhu...

Hô hấp ấm nóng của Trí Nghiên phà vào xương đòn, ngực, cuối cùng lưu đến bên tai cô, hơi thở nó nhẹ nhàng, ngậm lấy dái tai Hiếu Mẫn không thôi. Dục vọng của Hiếu Mẫn bùng phát, hô hấp cứ thế dồn dập hơn, âm thanh rên rỉ càng lúc càng lớn.

Hơi thở bên tai Hiếu Mẫn càng lúc càng nóng bỏng, Phác Trí Nghiên mở miệng "Chị, chị thật là đẹp.",lại chậm chạp không thấy có động tác kế tiếp... "Chị, em mệt quá, chúng ta đi ngủ thôi được không?"

Hệt như một gáo nước lạnh xối xuống đầu cô, mới lúc nãy lòng Hiếu Mẫn đang rất nóng thì đột nhiên nguội lạnh. Đè nén dục vọng đang bùng nổ của cô. Phác Hiếu Mẫn đẩy Phác Trí Nghiên ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt nó, lại không thấy chút gì là trêu chọc. Cô muốn chất vấn Trí Nghiên "Em đang đùa cợt với chị sao!?" Lời nói vừa lên đến miệng lại bị chặn ngay ở cổ họng, một chữ cũng không nói ra được.

Vậy mà Phác Trí Nghiên cũng không chờ cô có phản ứng gì, liền nhắm mắt lại mà ngủ, không biết là nó thực sự mệt hay là do vẫn chưa muốn có cô...

Phác Hiếu Mẫn kinh ngạc nhìn Trí Nghiên hồi lâu, trong lòng một chút giận dỗi cùng không có, chỉ còn dư lại một mảng dày đặc. Hiếu Mẫn giận, giận Phác Trí Nghiên tại sao lại cự tuyệt cô đến hai lần; Hiếu Mẫn phiền não, phiền não chính cô, tại sao cô lại không nói ra một câu chất vấn phản bác chứ; cô càng oán giận, oán giận bản thân tại sao Phác Trí Nghiên đối với cô như thế nào cô cũng không thể nổi giận với nó.

Chỉ mỗi hận là không có, đối với Phác Hiếu Mẫn, Phác Trí Nghiên là sự tồn tại to lớn trong cuộc đời cô, Hiếu Mẫn thà oán hận chính mình, cô đối với Phác Trí Nghiên, dù là cái gì cũng không thể hận nó được.

Nhìn Phác Trí Nghiên ngủ như một đứa trẻ, tay còn giữ chặt bên hông cô, lòng Hiếu Mẫn trong nháy mắt lại mềm mại hẳn ra. Mũi cô chua xót, dù làm thế nào thì nước mắt vẫn không chịu chảy xuống.

Cô muốn hỏi, hỏi Phác Trí Nghiên rằng nó có muốn cô không. Cuối cùng cũng chỉ là thở dài, thôi vậy. Hiếu Mẫn nhẹ nhàng đặt tay lên eo Trí Nghiên, ôm chặt thật chặt mới chịu buông lỏng ra. Hai người họ cứ thế ôm nhau mà ngủ.

Thực ra thì Phác Trí Nghiên cũng muốn cô, nó biết chị sẽ suy nghĩ lung tung, sẽ rất lâu cũng không ngủ được, nó rất đau lòng. Nhưng trong lòng nó có một giọng nói cứ mãi nhắc nhở, phải chịu đựng, chịu đựng, qua tối nay là tốt, qua tối nay là tốt. Không sai, đây là một phần của kế hoạch. Nó không thể cứ thế tiền công cùng cực, cho nên chỉ có thể đè xuống dục vọng rồi đau lòng giả vờ ngủ. (Cho dù chút nữa nó thật sự là ngủ thiếp đi thật ... = = )

Hiếu Mẫn tỉnh lại thì Phác Trí Nghiên đã không còn nằm cạnh cô nữa, cô sờ vào giường đã lạnh như băng, trên gối còn mang theo chút hơi thở đặc biệt. Cô nhớ đến việc ngọt ngào ôm nhu của tối qua, còn nghĩ đến những ngày sau này hai người cùng nhau chung sống, Phác Trí Nghiên không chú ý đến cô, còn cả chuyện tối hôm qua nữa.

Lòng Hiếu Mẫn nhất thời nghi vấn, ủy khuất, sự tức giận nhất thời xông lên khóe mắt cô, nước mắt cứ thế không cầm được mà rơi xuống, cứ thế chảy xuống phía dưới gối, chăn, giường, nhuộm ướt từng mảnh một. Nước mắt nóng bỏng từ trên mặt lăn dài xuống, đánh vào cánh tay cô, khiến cô đau xót.

Hiếu Mẫn muốn khóc thật to, nhưng lại không phát ra chút âm thanh nào, cuối cùng cũng chỉ có thể buộc chặt hai cánh tay ở trên gối, nhẹ giọng khóc thút thít.

Cứ thế mà khóc. Cô không kiên cường, chuyện như vậy Hiếu Mẫn phải tìm người kể lể và tìm chút ý kiến. Lúc cô cùng Phác Trí Nghiên có mâu thuẫn, người Hiếu Mẫn nghĩ tới đầu tiên luôn là Hàm Ân Tĩnh, nhưng lần này, Phác Trí Nghiên gần đây rất gần gũi chị ấy, sự việc hỗn loạn như vậy cũng có khả năng lớn là vì Ân Tĩnh. (Bộ có hả ... = =)

Nghĩ rồi nghĩ, cuối cùng cô nghĩ đến cái người mà bình thường rất ít nói chuyện, nhưng lại rất thành thục mấy chuyện này, đó là chị Cư Lệ. Hiếu Mẫn hoàn toàn không biết tự cô đã sập bẫy.

Nghe tiếng điện thoại di động vang lên, Cư Lệ cầm điện thoại, nhìn thấy tên Hiếu Mẫn, nghĩ thầm rằng việc Ân Tĩnh đoán quả không có sai. Ấn nút trả lời, "Hiếu Mẫn à, có việc gì không?" Giọng nói ôn nhu càng khiến cho Hiếu Mẫn càng thêm ủy khuất, nước mắt vừa ngưng lại tiếp tục chảy ra "Chị ơi...em..."

Vừa mở miệng ra liền nức nở, lòng Cư Lệ đột nhiên căng thẳng. Đứa em này bình thường rất hoạt bát, nó như thế này thì đây là lần đầu tiên cô thấy, không cần phải nói cũng biết chuyện tốt này là do ai làm ra.

"Chậm thôi, chị đây rồi, em đừng khóc nữa, nói cho chị nghe chuyện gì đã xảy ra rồi, có phải là gây gỗ với Trí Nghiên không?" Lời nói Cư Lệ ôn nhu nhỏ nhẹ an ủi.

Nghe xong Hiếu Mẫn bắt đầu kể lể, Cư Lệ cảm thấy có chút bất đắc dĩ, con bé Phác Trí Nghiên này, cũng thật là không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, "xa cách" Hiếu Mẫn một chút thì cũng không cần đến mức đó chứ. Đứa trẻ đó không đau lòng, bọn chị chẳng lẽ cũng không đau lòng? Đợi chút nữa để Ân Tĩnh dạy bảo nó một chút mới được.

Hiếu Mẫn đã nói xong rồi, thấy chị Cư Lệ không lên tiếng, cô liền mở miệng "Chị, chị có đang nghe không? Chị ơi?"

"Ừ, chị đang nghe đây. Hiếu Mẫn à, chị hỏi em,... đã bao lâu em không cùng Trí Nghiên ân ái rồi?"...

Chị vừa mở miệng đã nói một câu như vậy, còn hỏi thẳng như vậy, làm cho Hiếu Mẫn ít nhiều cũng có chút ngại ngùng. Nghĩ tới đây cô liền ủy khuất, nhưng vẫn thành thật trả lời "Mới đây thôi .... Hai tháng trước thì phải..." Trước kia mỗi lần như vậy kết thúc cô lại thấy bất mãn, mỗi ngày còn muốn ... Nhưng mà những câu sau cô không có ý muốn nói ra.

Đầu dây bên kia trầm mặc một hồi, Hiếu Mẫn đang định hỏi chị còn ở đó không, âm thanh lại vang lên "Hiếu Mẫn à, nói không chừng là bởi vì quá lâu em và Trí Nghiên không thân mật với nhau, hơn nữa có thể là Trí Nghiên thương em sợ em mệt mỏi nên mới như vậy. Em thử chủ động một chút xem sao, dẫn dụ nó hoặc mạnh dạn trực tiếp đẩy nó xuống...."

... Lần này cô thật sự không biết nói gì... Cô không nghĩ rằng Chị Cư Lệ bình thường yếu mềm lại có suy nghĩ như vậy.

Thấy Hiếu Mẫn rất lâu không nói chuyện, hình như là xấu hổ rồi. Cư Lệ ý thức được câu nói của cô hơi thẳng thắn quá, tự cô cũng ngượng ngùng chút ít. Thật là, đều tại Ân Tĩnh bắt cô phải nói như vậy, Cư Lệ đoán hình tượng của mình trong lòng Hiếu Mẫn cũng giảm bớt khá nhiều.

"Hừm.... cái đó, Hiếu Mẫn à, chị chẳng qua chỉ là nói chút ý kiến thôi, mấu chốt còn phải xem ở hai đứa các em đấy. Thật ra thì em cũng không cần phải lo lắng quá, hai đứa không dễ dàng gì mới đến được với nhau, Trí Nghiên tốt với em như thế nào, mọi người ai cũng rõ. Tình huống này chẳng qua chỉ là tạm thời, nói không chừng đợi đến lúc em hết bận cho hoạt động solo lại tốt ngay mà. Chị thấy em chi bằng thừa dịp mấy ngày nay được nghỉ, nghỉ ngơi thật tốt, cùng Trí Nghiên ra ngoài chơi một chút, nói rõ lòng mình, vấn đề sẽ tự nhiên được giải quyết thôi."

Bởi vì che giấu nên Cư Lệ mới nói bừa như thế, cô cảm thấy có chút chột dạ.

"Vâng, em biết rồi, cảm ơn chị." Cũng may Hiếu Mẫn cũng nghe được mấy câu đó. "Vậy em cúp máy trước, hẹn gặp chị sau."

"Ừ, phải chú ý sức khỏe đấy, gặp em sau." Cúp điện thoại, Cư Lệ có chút kì quái, sao cô lại ý thức được mà nói Hiếu Mẫn chú ý sức khỏe chứ...

Không nghĩ nhiều nữa, bên chỗ Ân Tĩnh còn đang chờ tin tức đây. "A lô, Ân Tĩnh hả, là chị đây." Lúc này Trí Nghiên cũng ở cùng chỗ với Ân Tĩnh, mở loa ngoài điện thoại, vừa nghe được tiếng Cư Lệ, Trí Nghiên liền cướp điện thoại vào tay mình "Chị hả, như thế nào, như thế nào rồi? Việc đã thành chưa?" Tiếng con khủng long thật là vừa to lại vừa ngờ nghệch...

Cư Lệ liếc mắt, "Đương nhiên, điều nên nói chị đều đã nói rồi, tối nay phải dựa vào chính em thôi... Còn nữa... Phác Trí Nghiên, dù sao thì em cũng không nên không biết thương hoa tiếc ngọc vậy chứ, Hiếu Mẫn gọi điện tới cho chị, vừa mở miệng đã nghe tiếng nức nở đầu dây, khiến chị cũng đau lòng theo."

Vốn dĩ Trí Nghiên nghe được nửa câu đầu đã rất vui mừng, giống như sắp nhảy cẫng lên rồi. Nhưng khi nó nghe được nửa câu sau thì làm thế nào cũng không thể vui lên được, nó cũng thực sự hơi quá tay rồi. Trí Nghiên nhất thời tự trách mình, lại đau lòng.

Ân Tĩnh thấy đứa ngốc kia cứ ngồi đó mà không nói gì, cô thở dài. Cầm lấy điện thoại "Chị à, chúng em biết rồi, cảm ơn chị nhé ~ nhất định sẽ không để cho chị thất vọng đâu, gặp chị sau."

Ân Tĩnh cúp điện thoại rồi nói "Việc cũng đã làm rồi, hối hận cũng vô ích, bây giờ chỉ có thể làm đến cùng, em đau lòng thì chị không đau lòng à? Nói em là đứa ngốc thật chẳng sai, đã làm cái gì mà khiến người ta khóc đến thế, thật không hiểu sao Hiếu Mẫn lại có thể thích được em."

Vừa nghe lời Ân Tĩnh nói ra, Trí Nghiên lại càng tự trách mình, trong lòng ủy khuất, thực sự một chút tức giận cũng không có, đây vốn là lỗi của chính nó. Chỉ có thể buồn bã nhìn Ân Tĩnh.

Ân Tĩnh bị ánh mắt u oán của nó làm sợ hãi, tại sao phụ nữ lúc không vui là cứ thích thế này chứ. Thôi vậy, "Em đừng cứ nhìn chị như vậy, nên làm thế nào cũng không cần chị dạy em nữa, việc chị nên giúp cũng đã giúp rồi. Chị thấy em vẫn nên suy nghĩ sao để đối tốt với Hiếu Mẫn một chút, bù đắp cho nó thật tốt."

Ừm, lòng Phác Trí Nghiên thầm hạ quyết tâm, [ Nhất định sẽ bồi đắp thật tốt cho chị Hiếu Mẫn! ]. Đáng tiếc, Trí Nghiên lại hiểu nhầm ý nghĩa của cái sự bồi đắp này... = =

Về phía Hiếu Mẫn, sau khi nghe những lời Cư Lệ nói thì cô cũng cảm thấy có lý, nếu như cái kẻ kia cứ một mực trốn tránh thì chi bằng cô cũng nên chủ động một chút. Hiếu Mẫn thực sự không đợi được nữa, nói gì mà đợi hoạt động solo kết thúc sẽ ổn, rõ ràng mấy hôm trước cô cùng Trí Nghiên còn như thế, cô cũng không dám chắc mọi chuyện sẽ ổn. Hiếu Mẫn sắp điên rồi.

Vì vậy cả hai đều đang suy nghĩ xem tối nay phải làm sao...


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com