16.
Tiên nhân vuốt ve thân thể Kỳ Lân, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, trong mắt đều là nhu tình như nước, khóe miệng nàng hơi nhếch lên.
"Tốt lắm, Lân Nhi đừng ngủ nữa, ngươi ngủ nữa là ta giận đấy!"
Kỳ Lân ở trên giường vẫn không có chút phản ứng nào, ngay cả thân thể cũng không động đậy, trong ánh mắt của tiên nhân mang theo một tia ưu thương.
"Lân Nhi, mau mau tỉnh lại đi. Chúng ta cùng đi quấy rối ở chỗ Tố Nghiên thượng tiên, đi trộm tiên dược ở chỗ Cư Lệ thượng tiên đi."
"Kỳ Lân..."
"Kỳ Lân... Kỳ..."
Trí Nghiên tỉnh mộng, cảnh trong mộng lần này lại không giống trước, nó có thể cảm nhận được tình yêu của tiên nhân đối với Kỳ Lân, sao Kỳ Lân lại còn phản bội tiên giới?
Sự việc xảy ra với Hiếu Mẫn đã qua hơn hai mươi ngày, nó cũng đã có hơn hai mươi ngày không nhìn thấy nàng.
Hôm nay là ngày mà nó phải đi Campuchia.
Hôm nay nó mặc một cái áo phong trắng, dưới người mặc một cái quần jean đen, mặc một đôi converse cổ cao, cổ tay đeo một chiếc vòng mang biểu tượng của adidas, buộc tóc đuôi ngựa, nhìn hệt như học sinh cấp ba, trên thực tế, nó cũng chính là học sinh cấp ba...
Điện thoại di động ở trên bàn vang lên, nó nhấn nút trả lời.
"Kỳ Lân, có thể lên đường rồi, phi cơ đã chuẩn bị xong."
"Tốt, bên kia đã liên lạc được chưa?"
"Liên lạc được rồi."
Trí Nghiên cúp điện thoại, đi ra ngoài. Cách rừng trúc hơn một trăm mét có một sân bay tư nhân. Sư vương theo lệ ngồi ở cửa biệt thự chờ Trí Nghiên, Trí Nghiên sờ sờ đầu nó, Trí Nghiên ngồi lên lưng nó, Sư vương không cần Trí Nghiên bảo liền đi ngay hướng đến phi trường, Trí Nghiên ôm cổ nó, nói ở bên tai nó.
"King, lúc ta đi vắng hãy bảo vệ tốt nơi này. Sau khi trở lại, ta sẽ đem Queen về. Mau đi thôi!"
Sư vương vọt nhanh bằng tứ chi, con đường nhỏ ở rừng trúc như xuất hiện một tia chớp, xoẹt qua rất nhanh.
Trí Nghiên lên phi cơ, Đại Phật đưa cho nó một cái Ipad, bên trong là tài liệu mà nó cần.
"Chỗ tiên nhân gần đây có động tĩnh gì không?"
"Mua một lô súng của các nhà buôn vũ khí nước Đức, gần đây còn mở một số quán bar và karaoke ở thành phố B, chiêu mộ không ít tiểu đệ."
Trí Nghiên gọi cho một số điện thoại không lưu tên.
"Tất cả giữ nguyên kế hoạch tiến hành."
Bây giờ, phim truyền hình của Phác Hiếu Mẫn chắc cũng chiếu rồi...
Trí Nghiên nhắm mắt lại, đầu óc tất cả đều là Phác Hiếu Mẫn, mỗi cái nhăn mày của nàng, mỗi một nụ cười của nàng, còn có... cơ thể của nàng. Bờ ngực đẫy đà cao vút, vòng eo thon gọn, môi mỏng xinh đẹp và đôi mắt ấy... Trí Nghiên càng ép buộc mình không được nghĩ tới, hình ảnh ấy trong đầu lại càng khắc sâu. Mình nhất định là quá lâu không chạm qua nữ nhân khác mới có thể nhớ nàng. Kể từ khi Trí Nghiên rời khỏi, Hiếu Mẫn vẫn một mực ở trong nhà không ra ngoài, thật đúng là như vậy.
Trí Nghiên đem một hộp dài màu đen đặt trên đùi, nhẹ nhàng nhấn cái nút nhô ra ở bên cạnh, cái hộp liền tự động mở ra, bên trong là một con dao găm. Vỏ dao được điêu khắc bằng bạch ngọc, phần trống không được điêu khắc biến thành hình một con kỳ lân, thân dao là màu xanh nhạt, thật ra là làm bằng huyền thiếc nhưng vì trải qua nhiều lần nung liền biến thành màu xanh da trời. Chuôi dao cũng dùng bạch ngọc khắc thành, chính giữa bị khuyết đi một khối, tạo thành một cái vòng tròn ở giữa, Trí Nghiên để cho người ta dựa theo kích thước này mà làm một viên hồng ngọc đúng cỡ lắp vào. Cây dao găm này là nó tìm một đại sư đúc đao ở Nhật Bản làm, cả trước cả sau mất hết năm năm, chỉ mài cây đao này đã mất hết ba năm, mài ngày này qua ngày khác, có thể dễ dàng cắt đứt một ngón tay.
"Đại Phật, ngươi sẽ phản bội ta sao?" Trí Nghiên không xoay đầu hỏi một câu.
"Tôi vĩnh viễn thần phục với Kỳ Lân Đường, cũng vĩnh viễn trung thành với người." Đại Phật mặc dù không biết tại sao Trí Nghiên lại nói như thế, nhưng cũng đem lời trong lòng mình hết cả nói ra.
"Vậy nếu như có người phản bội ta thì sao?"
"Giết." Đại Phật híp mắt lại, trong mắt là luồng sát khí không cách nào che dấu.
"Ta vừa mới tiếp nhận Kỳ Lân Đường ngươi liền đi theo ta, ta tin ngươi sẽ không phản bội ta, bốn ảnh sĩ là bằng hữu của ta, cùng là người mà ta tín nhiệm nhất. Cái này, cho ngươi."
Trí Nghiên lấy một hộp lớn đưa cho Đại Phật. Đại Phật mở ra nhìn, bên trong là hai chiếc găng tay, tựa như chiếc găng tay của tứ đại danh bộ. Đại Phật đeo lên tay, hoạt động các ngón tay, cảm thấy găng tay giống như được làm ra vì mình một dạng, hắn cảm giác như mình tràn đầy năng lượng. Trên găng tay có nhiều hoa văn vô cùng tinh xảo đẹp mắt, phía trên khắp một đoạn hàm văn, những lời này Đại Phật biết, đây là câu nói mà hắn thích nhất: Khổ cực ngươi chịu kiếp này, là hậu quả để lại của kiếp trước.
"Đôi găng tay này là ta tìm đại sư Ấn Độ - Thích Đại Ni làm. Một nửa là bạc, một nửa là thép, độ cứng rất lớn. Ngươi rất am hiểu cận chiến, khí lực cũng rất tốt, đây là vũ khí thích hợp với ngươi."
"Cảm ơn!" Đại Phật không biết nói gì thêm nữa. Trí Nghiên chỉ cười, nhắm mắt lại dưỡng thần. Mua chuộc lòng người chỉ là một trong những thủ đoạn của nó mà thôi.
Hai giờ sau.
Trí Nghiên từ cửa VIP đi ra, Trần Huýnh ở sẵn bên ngoài đón tiếp. Hắn để cho các tiểu đệ cầm hành lý của Trí Nghiên, nói vẻ lấy lòng.
"Không phải nói là Kỳ Lân phải tới à, không biết cô ấy đang ở đâu nhỉ?"
"Ngươi chỉ cần làm xong việc cô ấy phân phó là được, còn lại không cần quan tâm."
"Phải! Phải!"
Trần Huýnh cúi đầu, một tia nham hiểu xẹt qua ánh mắt hắn, nhưng cũng chỉ là thoáng qua thôi, tiếp tục trở về với khuôn mặt nịnh nọt. Đại Phật coi thường hắn, trực tiếp đi ra ngoài, những người khác cũng lần lượt đi theo ra. Trí Nghiên đứng giữa trong đám người, ý vị sâu xa nhìn hắn một cái.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com