Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 132

.
..
...



Ánh trăng tròn e thẹn ẩn hiện sau những đám mây đen, phương xa truyền đến tiếng sấm khẽ, cơn mưa bất chợt ập xuống mặt sông phẳng lặng khiến từng đợt sóng lăn tăn. Trong phòng trên du thuyền, tiếng thở dốc nhẹ nhàng cùng tiếng rên rỉ trầm thấp dần dần lắng xuống.

Một lúc lâu sau, trong màn đêm yên lặng, lại vang lên tiếng sột soạt.

Toàn thân Becky đầy dấu vết ái muội xấu hổ, trán cùng lông mi đã ướt đẫm mồ hôi. Đôi mắt vốn đã ẩm ướt của nàng như có một làn nước suối, càng trở nên mê hoặc động lòng người. Nàng thực sự bị lăn lộn đến tàn nhẫn, cổ họng như có sáp bên trên, cơ thể đau nhức đến mức khó nhấc lên nổi, nhưng nàng vẫn nhất quyết đi tắm, mặc quần áo trước khi ngủ.

Nhưng ngay khi đôi chân dài miên man chạm đất, nàng bàng hoàng nhận ra vòng eo cùng đôi chân giống như không phải của mình.

Ánh mắt Freen say đắm ôm nàng từ phía sau. Sau đó rời khỏi giường, vươn tay bế thế giới của cô lên. Kỳ thật, cánh tay cùng vai của cô trong thời gian vận động có chút đau, nhưng cô vẫn chịu đựng cơn đau, từng bước nhẹ nhàng đưa Phán Phán của cô đi tắm.

Becky siết chặt cổ Freen bằng cả hai tay, cắn nhẹ môi, nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt đầy nhu tình. Giống như có một chút xấu hổ cùng một chút buồn bực, còn có tràn đầy phong tình cùng nhu mị.

Lửa trong lòng Freen lại bùng lên, nhưng cô nghĩ đến tiếng rên rỉ trầm thấp khàn khàn của Becky, còn có khi nghĩ đến vừa rồi nàng ý loạn tình mê đáng thương kêu "Đau..." một tiếng, cô đột ngột kiềm chế.

Cô cúi đầu hôn người yêu rồi chân thành xin lỗi: "Thực xin lỗi, là do con không tiết chế."

Becky nghe cô nói vậy liền không khỏi bật cười, tiếng cười khiến trái tim Freen run động. Giây tiếp theo, nàng không đáp lại câu hỏi của Freen, nhưng hai tay ôm chặt cổ cô hơn, các cơ dính chặt, nụ hôn nhẹ nhàng trượt từ quai hàm đến tai Freen.

Nữ nhân khàn khàn quyến rũ giọng nói, thì thào nói ra tâm tư: "Tiểu Saro, là dì nguyện ý. Dì rất thích."

Máu của Freen giống như lập tức sôi lên. Cô không nhịn được hôn lên trán đến đôi môi sưng đỏ của Becky, cô bỗng nức nở nói: "Con yêu dì. Phán Phán, đặc biệt đặc biệt yêu dì."

Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi Becky, nàng hôn hôn môi mỏng của Freen, trả lời: "Dì biết. Tiểu Saro, dì cũng vậy."

Thực ra, nàng muốn nói nàng rất yêu cô. Nhưng chữ "Yêu" chứa đựng quá nhiều thứ, không chỉ là lời tỏ tình, mà còn là lời hứa. Nàng đã qua cái tuổi dễ thốt ra lời này với người yêu.

Nói không bằng làm.

Tất cả tình yêu của nàng dành cho Freen đều được bộc lộ trong từng động thái thầm lặng của nàng.

Phán Phán của Freen là người thế nào, làm sao Freen không biết. Nếu nàng không yêu cô nhiều như vậy, làm sao có thể đem chính mình giao ra, để bản thân nhận lấy khát khao của Freen.

"Con cũng biết." Thực tế, chỉ cần Becky cùng cô yêu nhau, thì những chuyện này bây giờ Freen không phải làm. Nếu Becky không muốn, cô có thể kiềm chế. Nhưng sau khi thân mật, cô có thể cảm thấy trái tim hai người giống như gần nhau hơn.

Từ đó về sau, cô sẽ không còn nghi ngờ tình cảm của Becky dành cho cô như trước nữa.
Phán Phán của cô rõ ràng là yêu cô rất nhiều.

Ngoài cửa sổ, mưa gió dần dần tạnh, màn đêm chậm rãi trở lại bình yên. Trên chiếc giường lớn, Becky và Freen chỉ chiếm một diện tích nhỏ, thân mật ôm nhau ngủ. Becky nép mình an toàn trong vòng tay của Freen, giống như một chú mèo con ngoan ngoãn mệt mỏi ngủ thiếp đi.

*

Đồng hồ sinh học của Becky hiếm khi bị phá vỡ, vào lúc nàng bị Freen đánh thức thì đã gần chín giờ sáng.

Đầu xỏ gây tội Freen đang ngồi bên cạnh giường, cầm bữa sáng trong tay, dịu dàng nhìn Becky đang có chút bối rối đáng yêu. Cô dịu giọng dỗ dành: "Dì dậy ăn cơm trước được không? Ăn xong còn buồn ngủ thì ngủ tiếp." Cô thật sự không đành lòng đánh Becky đang ngủ say, nhưng thói quen đã hình thành. Quan niệm cùng bài học kinh nghiệm từ việc đi bệnh viện mà không ăn sáng trước đó khiến cô cảm thấy không ổn.

Nhìn vẻ mặt vui mừng của Freen, Becky từ từ tỉnh dậy. Những ký ức nóng bỏng cùng xấu hổ của đêm qua lại hiện về trong tâm trí nàng. Mặt mày của Becky hiện vẻ ngượng ngùng, lại nhu hoà vài phần.

Freen không nhịn được yêu thương nghiêng người về phía trước hôn nàng.

Khóe môi Becky hơi nhếch lên, thân thể nhu nhược ngồi dậy, nhắm mắt lại, đáp ứng nói: "Được." Ngừng một chút, nàng mới quan tâm: "Mấy giờ rồi? Hoạt động buổi sáng thì sao?" Giọng nói không khỏi thất vọng. Hơi có chút khàn khàn.

Freen đặt bữa sáng trên bàn cạnh giường, vừa đi vào phòng tắm vừa trả lời: "Nửa đêm hôm qua trời mưa, bên ngoài trời vẫn mưa. Tàu thông báo do thời tiết không cập bến thuận tiện nên chuyến tham quan buổi sáng bị hủy. Bây giờ, chúng ta sẽ đi thuyền trực tiếp đến địa điểm tiếp theo, khoảng hai ba giờ chiều có thể đến nơi." Trong khi nói chuyện, cô bóp kem đánh răng ra, lấy cốc hứng nước.

Nhìn bộ dáng, chính là chờ Becky rửa mặt trên giường.

Becky làm sao không biết xấu hổ. Nàng nhanh chóng mở chăn bước ra khỏi giường, chân phảng phất còn cảm nhận được dị vật khiến người ngượng ngùng vẫn còn ở giữa hai chân khiến nàng cứng đờ. Trong nháy mắc, nàng tự nhiên bước đi, nhanh chóng tiến tới bên Freen, tươi cười cầm lấy đồ trong tay cô: "Để dì tự làm là được rồi."

"Không được, để con giúp dì." Freen đang cầm bàn chải đánh răng, đứng sau lưng Becky, nhìn nàng trong gương, vẫn làm nũng nói.

Becky không có lựa chọn nào khác ngoài việc để cô giúp nàng đánh răng. Có chút xấu hổ, nhưng khi nhìn thấy Freen trong gương, lông mày của cô thoáng nở nụ cười, trông rất hài lòng cùng hạnh phúc, trong lòng nàng liền dịu lại.
"Lần sau, con sẽ tiết chế một chút." Nữ hài chạm vào vòng eo thon thả của Becky, lời thề son sắt bảo đảm nói.

Becky hiếm khi giở ý xấu, xoa xoa bọt lên mặt Freen, cười cười không nói, âm thầm đắc ý.

Ăn sáng xong, hai người ngủ trên ghế phơi nắng trên ban công ngắm cảnh nhỏ gắn liền với căn phòng nghe mưa, Becky miễn cưỡng lật xem bản đồ vẽ tay mà ngày hôm qua nàng không có thời gian xem, lần lượt xem từng cảnh nhỏ, để Freen giải thích. Nàng yên lặng lắng nghe.

Nhìn thấy bộ dáng yêu thích của Becky, Freen cảm thấy ngọt ngào trong lòng. Cô không chút do dự, hào phóng, kiên nhẫn sắp xếp sinh động kể lại hành trình tinh thần của chính mình.

Nghe những lời của Freen về việc cô đã tinh quái thiết kế bẫy rập để dụ nàng từng bước hãm sâu, nghe được cô nói cô đã bị nàng đẩy ra xa vài lần, Freen đều đứt từng đoạn ruột. Vì nàng mà vui sướng đau lòng đều có. Becky nghe xong vừa đau lòng vừa cảm thấy ngọt ngào.

"Tiểu Saro, cảm ơn con." Becky tự đáy lòng cảm ơn. "Cảm ơn con, cảm ơn con đã yêu dì, cảm ơn con đã làm cho dì sống lại một lần nữa."

Freen lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Là con cám ơn dì."

Cô hôn lên lông mày của Becky, chân thành nói: "Phán Phán, cảm ơn dì đã dám yêu con."

Becky nghe được liền cảm động.

Nàng không kìm được mà vươn cánh tay ôm lấy Freen, trong lòng hứa hẹn với cô: Tiểu Saro, dì đáp ứng con. Dì nguyện ý vì con mà dũng cảm yêu lại lần nữa.

Nàng muốn dùng sự cô đơn cuối cùng, cùng dũng cảm chống lại vận mệnh một lần nữa.

Trong lúc tâm tình, Becky nhíu chặt mắt, kiềm chế cảm xúc nặng nề trong lòng, cong môi, đột nhiên chất vấn: "Vậy, Tiểu Saro, làm sao con biết cái tên Phán Phán?"

Chủ đề nhảy đến quá nhanh, cảm xúc của Freen vẫn còn chưa thay đổi. Cô sững người một lúc, sau đó nhe răng nhếch mép để lộ hàm răng trắng bóng, đắc thắng nói: "Đoán xem?"

"Không đoán." Vẻ trẻ con hiếm có của Becky giả vờ tức giận nói. "Tiểu Saro, từ hôm qua đến hôm nay, con gọi rất nhiều lần a."

Trái tim của Freen như muốn tan chảy, cô nhanh chóng hợp tác kể lại toàn bộ câu chuyện, vẫn khẩn cầu Becky nói cho cô biết vì sao nàng thay đổi nhũ danh.

Thực tế, Freen có một chút dự kiến. Cô biết Becky đã giữ bí mật về quá khứ cùng cha mẹ nàng. Nhưng đối mặt trực tiếp một số rào cản mới có thể vượt qua. Cô không muốn Becky tiếp tục trốn tránh nút thắt trong cuộc sống của nàng như vậy. Hơn nữa, cô mơ hồ cảm thấy nút thắt của nàng có thể là một mối nguy hiểm tiềm ẩn của hai người sau này.

May mà Becky chỉ sững sờ trong vài giây, vẫn nở nụ cười, nhớ lại quá khứ mà không ngại kể chi tiết cho cô. Ngoại trừ nụ cười hơi cay đắng khi nói về cha mẹ nàng, Becky vẫn cư xử bình thường, Freen không khỏi hôn nàng khích lệ.

*

Trong vài ngày tới, Freen và Becky đã tận hưởng cảnh đẹp núi non, sông nước cùng phong cảnh trên đường đi. Freen đeo một chiếc máy ảnh DSLR quanh cổ, khi đi du lịch, cô nắm chặt năm ngón tay của mình với Becky. Khi bắt được cảnh đẹp, cô sẽ đi sau Becky vài bước, chịu trách nhiệm làm nhiếp ảnh gia theo dõi độc quyền của Becky. Ban đêm, Freen bắt đầu yêu cầu thù lao. Để cô cùng Becky hòa vào cảnh đẹp.

Freen hiểu được, càng ngày càng thuận buồm xuôi gió, nhưng Becky lại không kịp sức lực của người trẻ tuổi. Hơn nữa, nàng cũng lo lắng việc thường xuyên như vậy sẽ làm tổn hại đến sức khỏe của Freen.

Nàng tìm cơ hội khéo léo thương lượng với Freen, về nhà ban ngày phải đến lớp, sức người có hạn nên phải học tập. Nhiều nhất cuối tuần có thể phóng túng một chút.

Freen nhất thời ủy khuất, đôi mắt đẫm lệ, giống như đáng thương bị giật viên kẹo nhỏ khỏi miệng. Tâm Becky lại mềm, phải nhượng bộ.

Chờ ham muốn mới mẻ của Freen trôi qua, hẳn sẽ không có việc gì. Becky tự mình khuyên.

Chỉ hai ngày sau cuộc hành trình, không gian chứa SLR không đủ. Freen phải sao lưu ảnh trong thẻ lưu trữ vào chỗ trống trước. Cô tạo ra hai album ảnh mới, một album hoàn toàn là phong cảnh, một album khác là của cô và Becky xuất hiện trong bức ảnh.

Có lẽ ở trong một môi trường xa lạ không ai biết, Becky đã thả lỏng rất nhiều. Trong những lần sinh hoạt tự do, hai người gặp một cặp đôi cùng giới. Giống như mọi người đều có một nhịp thở đặc biệt, chỉ bằng liếc mắt một cái, các nàng liền nhận ra đối phương. Người bên kia trước tiên tự mình báo cáo, sau đó hỏi Freen. Freen do dự dùng ánh mắt dò hỏi ý tứ của Becky, Becky ngoài dự đoán mà thừa nhận, Freen vui mừng khôn xiết.

Bên kia khen hai người đẹp đôi cùng chúc phúc cho hai người. Đây là lần đầu tiên hai người thẳng thắn thể hiện mình là đôi tình nhân dưới bầu trời xanh, nhận được lời chúc phúc từ người xa lạ. Freen ngượng ngùng nhìn Becky, cô thấy nàng cũng giống cô, giống như một tiểu nữ sinh, cười rất ngượng ngùng.

Sau đó, với sự giúp đỡ của người bên kia, Freen và Becky cùng nhau chụp một vài bức ảnh thân mật ái muội. Freen rất thích, nói quay trở lại sẽ rửa ra đặt nó trên đầu giường của hai người.

Đêm trước khi trở về nhà, Becky thông báo với Freen ngày mai Orla sẽ đón hai người ở sân bay, nói với Freen rằng nàng đã nói mối quan hệ của hai người với Orla.

Freen nghe vậy liền ngây ngốc. Không nghi ngờ gì nữa, đây là một công nhận lớn của Becky dành cho cô. Nhưng cô vẫn quan tâm một chút đến Orla.

Địch trong tối ta ngoài sáng.

Becky không biết gì cả, chỉ coi Orla là bạn tốt, nhưng không ai trong số họ biết Orla nghĩ gì về Becky. Freen có chút ghen tị khi nghĩ đến việc Orla và Becky thân thiết như vậy.

Nhưng cho dù kết quả của mối quan hệ như thế nào, đó là việc riêng của hai người, những người khác không đủ tư cách để giúp nàng phân tích tình yêu. Hơn nữa, Orla là người bạn thân duy nhất của Becky, Freen không thể chọc thủng khiến nàng mất đi một người bạn tốt mà nàng tin tưởng cùng dựa dẫm.

Ban đêm, Freen cùng Becky thân mật, khi tình yêu đạt đến đỉnh điểm, cô giảm tốc độ nặng nhẹ một chút. Nhìn thấy chiếc cổ trắng như tuyết của Becky, cô chợt nảy ra một chủ ý xấu.



.
..
...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com