Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10

Vu Chu ngẩn cả người.

Lông mi của nàng nhẹ nhàng lóe lên, mí mắt cũng giật giật, sau đó liền có một đoạn sóng mắt cùng tần số với nhịp tim. Zra, Zra, giống như bóng đèn với dây điện ngắn mạch, lúc thì sáng, lúc thì không.

Hô hấp chập chờn, ánh sáng chập chờn, ánh mắt chập chờn, Tô Xướng chập chờn.

Hoàn cảnh bốn phía quá mức quỷ dị, mà Tô Xướng ở trong bóng tối, chỉ còn lại một bóng dáng, có vẻ khiến giọng nói của cô như được vớt ra từ nọc độc.

Vu Chu bỗng nhiên suy nghĩ rất nhiều.

Nàng nhớ tới người điều khiển rắn của Miêu Cương, sáo nhỏ du dương thổi ra mấy tiếng huýt, rắn liền giơ bụng lên, lấy tư thái thần phục nhảy một điệu.

Nàng nhớ tới trước khi ra ngoài viết đến một nửa mặt trăng, nàng tìm không được từ ngữ miêu tả, thế cho nên đoạn kia vẫn luôn để trống.

Nàng còn ma xui quỷ khiến nhớ tới ông chủ nói...

Nói cái gì nhỉ? Quên mất tiêu.

Vu Chu nghe lời nhìn Tô Xướng, Tô Xướng cũng nhìn nàng, thậm chí có thể thấy rõ hai mí mắt của Vu Chu, nếp nhăn trên mí mắt nàng cũng nhợt nhạt, độ cong mềm mại mà mượt mà, nàng rất ít khi mở to mắt nhìn thẳng người khác, cho nên giờ phút này nàng có chút luống cuống.

Tô Xướng thong thả mềm mại mở miệng, lại buông ra, miệng hơi mở ra, ngậm một ngụm không khí trong lành, không biết có phải là từ hoa văn da thịt nhẵn nhụi của Vu Chu trao đổi tới hay không.

Sau đó Tô Xướng ngậm môi lại, nhìn chăm chú Vu Chu một cái.

Cái nhìn này hai người đều có chút dùng sức, cho nên phá vỡ bầu không khí bình thản, Tô Xướng hít hít mũi, Vu Chu ho nhẹ một tiếng, sau đó hai người đều đồng thời dời ánh mắt đi.

Một người nhìn bức tường bên phải, một người nhìn mặt đất bên trái.

Trong nháy mắt tầm mắt giao thoa, tim đập như một cái đèn chuyển hướng, "Cạch" một cái.

"Chị..." Giọng Tô Xướng hơi khàn, cô hắng hai cái, thấp giọng nói: "Ý chị là, em vẫn là đi phía sau chị."

"À." Vu Chu vẫn nhìn chằm chằm mặt đất, nhỏ giọng nói.

Sau đó nàng im lặng đến lạ thường, lòng bàn tay trái khẽ cọ vào mặt sau điện thoại.

Không biết vì sao, sau tai nạn nhỏ này, Vu Chu không còn sợ hãi nữa, rời khỏi hành lang là đèn sợi đốt sáng ngời, kiệu hoa là kiệu cưới, hai người ngồi lên, một trái một phải tìm manh mối.

Tô Xướng quả nhiên rất thông minh, ít nhất không cùng đẳng cấp với Hoả Oa, giải đố nhanh đến thần kỳ, thế cho nên nửa hiệp sau vô cùng thuận lợi, thuận lợi đến mức khiến Vu Chu có chút mất mát.

Có lẽ cảm thấy, đắt như vậy, nên chơi thêm mấy tiếng nữa mới đủ vốn.

Nhưng nàng cũng hiểu tại sao trước đó lại quỷ dị như vậy, chủ đề này còn chưa bị khiếu nại, vì kịch bản phía sau không chỉ liên kết chặt chẽ, mà còn vô cùng cảm động, những người yêu nhau cách biệt âm dương không ngồi trên kiệu hoa đỏ, sẵn lòng giam mình bên người bạn thuở nhỏ, đổi lấy linh hồn hoa bằng sinh mệnh vĩnh cửu.

Vu Chu khóc bù lu bù loa, lúc đi ra còn đỏ mắt, nàng không lấy khăn giấy ra, theo thói quen lấy mu bàn tay lau, Tô Xướng không giỏi an ủi người khác, chỉ dịu dàng chờ ở một bên, sau đó hỏi nàng: "Có đói bụng không?"

Đi ăn gì không?

Vu Chu có chút ăn không vô, hơn nữa nhìn sắc mặt Tô Xướng, hẳn là cô đã mệt lắm rồi, vì thế lau mắt nói về nhà nghỉ ngơi sớm một chút đi, sau đó nàng co rút xoang mũi ẩm ướt, lại nói: "Hơn nữa hôm nay em cũng không còn hạn mức, chị lại mời em, lần sau em mời chị nhé."

Vẫn rất đau lòng, nàng vẫn có chút muốn khóc.

Tô Xướng lại cười, nhẹ giọng hỏi nàng: "Vậy lần sau nữa, chị lại phải mời em sao?"

"Hả?" Vu Chu ngẩng đầu nhìn cô, "Không phải, tôi không có ý đó."

"Em hình như có ý này." Hình như là nói, mỗi người một lần mới công bằng.

"Không phải, em thật sự không phải." Vu Chu sốt ruột, không để ý khóc, dưới gò má cũng đỏ như vành mắt.

"À." Tô Xướng liếc nhìn hàm dưới hồng nhạt của nàng, nhượng bộ.

Vu Chu suy nghĩ một chút, lại khàn giọng nói: "Hơn nữa, bình thường em cũng không phải như vậy." Gia giáo của nàng cũng khá, không kéo áo người khác, cũng không phải là người đặc biệt thích khóc.

Nàng lầm bầm một câu, cho rằng Tô Xướng sẽ không trả lời, không ngờ Tô Xướng lại cười, mím môi gật đầu: "Bình thường, hình như em cũng như vậy."

Giàu trí tưởng tượng như vậy, kỳ kỳ lạ lạ.

"Em..." Vu Chu bị chặn họng hai lần, có chút ai oán nhìn Tô Xướng.

Chuyện gì xảy ra vậy, không phải là một chị gái nữ thần dịu dàng sao?

Tô Xướng rũ mắt, chớp mắt mấy cái. Cô bắt đầu cảm nhận được sự tuyệt vời của thế giới thật, là ở chỗ sống động. Không giống với lời dặn dò của cha mẹ ở bên kia đại dương, cũng không giống với từng chữ vuông cho dù có thêm emoji trên mạng, khác với đồng nghiệp vì công việc và sự tập trung mà chỉ chạm đến cảm xúc.

Vu Chu sống động, rộng mở, thuần túy, mà có tính kịp thời.

Đôi mắt lông mày của nàng giống như những khối gỗ xếp hình, bởi vì một câu nói của Tô Xướng, ghép lại thành các kiểu hình dạng.

Cho dù là một chữ "A", cũng có thể có 180 loại cảm xúc, có thể mô phỏng còn nhiều hơn diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp.

Tô Xướng bắt đầu trêu chọc nàng, Vu Chu biết, nhưng nàng cũng không thấy phản cảm. Nàng cho rằng lần này đi ra ngoài, lại thân thiết với Tô Xướng một chút, ví dụ như, lúc ăn cơm Tô Xướng sẽ chơi điện thoại, bình thường phải ở chung với bạn bè rất tự tại, mới có thể ngồi chơi với mình trong lúc hẹn ăn cơm.

Có thể làm bạn tốt với Tô Xướng, đối với Chu mà nói, là một chuyện rất là vĩ đại.

Các cô không có lại hẹn thời gian lần sau gặp mặt, nhưng cũng may không cần lại lấy chọn nhà hàng làm cớ, các cô cũng có thể trò chuyện mấy câu.

Thứ hai, Vu Chu nói với Tô Xướng nàng suýt nữa là đi làm muộn, chỉ kém nửa phút. Tô Xướng trả lời may mắn.

Thứ ba, Vu Chu nói với Tô Xướng nàng bảo Hoả Oa đi xem, chủ đề kia quả nhiên bị tháo dỡ rồi, ông chủ không nói dối. Tô Xướng trả lời không tệ.

Thứ tư, Vu Chu hỏi Tô Xướng, lần sau khi nào thì mời cô lại, nàng nghĩ ngợi hai hôm, nàng vẫn phải trả lại lần chơi thoát khỏi phòng này; Tô Xướng không trả lời.

Thứ sáu, Tô Xướng gửi cho nàng một tấm ảnh, có một nửa cửa sổ xe, bên ngoài là một bảng hiệu —— Cháo cá Diệu Vị. Vu Chu vui vẻ, hỏi cô đang trên đường đi làm sao, Tô Xướng nói ừ, chờ đèn đỏ.

Cuối tuần, các cô trò chuyện ba câu, kết thúc với một câu hỏi của Vu Chu.

Thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu của tuần thứ hai, họ đều không liên lạc nữa.

Thứ bảy Vu Chu có việc khác phải làm. Nàng tụ tập với vài người bạn đại học, hẹn ở quán karaoke gần nhà.

Cái tên "Tiền Cử" này, vẫn là lúc học trung học Vu Chu nhìn thấy trên một tin tức giải trí, minh tinh ở bên trong ca hát, khi đó nàng cảm thấy thật cao cấp, lên đại học lần đầu tiên tới, cảm thấy giống như ngoại trừ lớn một chút cũng không có gì đặc biệt, qua vài năm tốt nghiệp, quán karaoke tiêu điều, Tiền Cử cũng không có xa không thể với tới như vậy.

Càng không có mấy người bạn thật sự muốn hát, chỉ mượn sân chơi một chút.

Màn hình không lớn tùy tiện chọn mấy bài tình ca, ánh đèn xanh xanh đỏ đỏ bị mùi thuốc lá lâu năm hun một cái, ngay cả ánh sáng cũng có hơi hôi, trên bàn trà bày mấy chai rượu cùng đĩa trái cây, chất lỏng dưa hấu ở trong sân đêm có vẻ giống như thảm án, Vu Chu từ phòng vệ sinh đi ra, cùng bạn bè tiếp tục chơi trò chơi.

Trò chơi rất lạc hậu, "Tôi có bạn không có", thua chọn thật và thách.

Bạn học bốn năm, tụ tập nhiều lần như vậy, nhiều lần đều là thật hay thách, của cải đều đào sạch sẽ, nhưng vẫn chơi không biết mệt.

Sau này Vu Chu mới hiểu được, mỗi lần có người đề nghị cái này, nhất định là ở đây, có người cô ấy/anh ấy muốn tìm hiểu.

Người muốn biết nhưng không mở miệng được.

Kinh nghiệm sống của Vu Chu không phức tạp, loại trò chơi "ganh đua so sánh" này rất dễ thua, người ta hỏi cái gì, nàng đại khái cũng không có, đến cả bạn trai cũng chưa từng có, vấn đề lớn về thước đo lại càng trống rỗng, cho nên nàng thậm chí không chống đỡ được vòng thứ ba.

Các bạn vừa thấy là Vu Chu, có chút buồn cười, nhưng lại có chút nhàm chán, trêu nàng: "Lời thật lòng của cậu cũng không có gì để nói à."

"Thách đi, thách."

Thẩm La Quân cùng mấy người bạn cùng phòng ôm nhau ồn ào.

"Mình không muốn chơi thách." Lần trước các cô uống nhiều bảo Quách Mẫn cởi áo ra, tuy rằng đều là con gái, nhưng Vu Chu bị dọa quá sức.

"Chấp nhận thua, Vu Chu sao cậu lại như vậy." Quách Mẫn trêu nàng.

Hứ, cậu hào phóng, cậu lên đi.

"Cái này chơi không vui nhỉ Vu Chu Chu ~" Thẩm La Quân làm nũng với nàng.

Vu Chu run rẩy nổi da gà, nói: "Vậy các cậu nói nội dung trừng phạt trước, mình xem có được hay không, không được thì uống rượu, đây không phải cũng là quy tắc trò chơi sao."

Chim cút nhỏ rất tinh, dù sao cũng đừng nghĩ lừa được nàng.

Quách Mẫn đưa bắp rang cho nàng: "Được, mình nghĩ xem... Chúc Chúc của chúng ta có thể có tiêu chuẩn lớn hơn không, cậu ấy không có tiêu chuẩn."

Vu Chu lấy ăn vài miếng, ỉu xìu, so với rạp chiếu phim còn kém xa.

Rạp chiếu phim, nàng đột nhiên nghĩ tới Tô Xướng.

Nhưng cũng chỉ có một giây.

"Như vậy," Quách Mẫn hắng giọng, "Cậu gọi điện thoại cho một người bạn trong điện thoại, nói với họ rằng cậu thích người ta."

"Gọi cho nam hay nữ?" Đào Tử vừa hát thấy có hứng thú, liền hỏi vào micro.

Quách Mẫn nhìn Vu Chu cười: "Ai cũng được, tùy ý, thấy mình tốt với cậu không hả Chúc."

Vu Chu suy nghĩ một chút, lại nhét một cục bắp rang: "Cậu bẫy mình."

"Cậu xem nhé, nếu mình gọi điện thoại vào đêm hôm khuya khoắt trước mặt các cậu, nói đủ thứ linh tinh, đó sẽ là thách. Nhưng cùng lúc đó, các cậu cũng biết người mình thích là ai, đó là thật. Hai cậu định giáng hết hình phạt lên đầu mình à?"

Nhai nhai nhai, Vu Chu nhai nhai nhìn cô ấy chằm chằm.

Ừm... Rất có lý.

"Đúng không? Thật hay thách các cậu chỉ có thể chọn một." Vu Chu nhắc nhở các cô.

"Vậy..." Thẩm La Quân chen vào, nghĩ ra chủ ý, "Như vậy đi, cậu đi ra ngoài gọi, trở về nói cho bọn mình biết phản ứng của đối phương, cho bọn mình xem nhật ký cuộc gọi là được."

"Được." Vu Chu sợ các cô kịp phản ứng đổi ý, nhanh chóng phủi phủi vụn bắp rang, dùng khăn giấy ướt lau khô tay, xách điện thoại chạy ra ngoài.

Xem đi, nàng đã nói Thẩm La Quân chỉ số thông minh không cao, cả ngày cứ chơi game chủ nhân chủ nhân ngớ ngẩn.

Đi ra ngoài gọi điện thoại, ai biết nàng nói cái gì.

Có điều... Đó là tình huống gặp phải người trộm gà, còn Vu Chu, là một Vu Tiểu Thuyền đặc biệt nói lời giữ lời.

Nàng tìm một nơi yên tĩnh một chút, nhưng cũng loáng thoáng có tiếng trong phòng bao truyền đến, cũng may là một bản tình ca dễ nghe, hát không tệ, giống như phối nhạc.

Nàng mở điện thoại trong khúc nhạc dạo, ngón cái lướt trên màn hình vài cái, lại chần chừ kéo trở về.

Tắt giao diện trò chuyện, mở WeChat, tìm "Tô Xướng", gửi lời mời bằng giọng nói.

Vu Chu không vội vã đặt điện thoại bên tai, mà nhìn chằm chằm màn hình, cho đến khi trên màn hình xuất hiện "0: 00" bắt đầu tính giờ, cô mới bắt máy.

"A lô?"

Rõ ràng hoàn cảnh có chút ồn ào, giọng nói Tô Xướng lại rõ ràng như vậy, giống như đặt mình vào một đài phát thanh, đều biến ồn ào của buổi tối thành âm nền của kênh.

"Cái kia, em không có người mình thích." Vu Chu nhìn logo trên mặt đất, nhẹ nhàng nói.

Bên kia sửng sốt ba giây, sau đó mới là một cái: "Hửm?"

Trong lòng Vu Chu không có lý do thở dài một hơi, nàng chớp mắt mấy cái, giải thích: "Em cùng bạn chơi thật hay thách, em thua, phải gọi điện thoại cho một người, nói cho người ấy biết, người em thích là ai."

"Em không có người mình thích."

Không biết có phải do uống rượu hay không, ánh mắt Vu Chu hư ảo, logo có chút mơ hồ, phòng bao phía sau giống như cắt một bài hát, Vu Chu cẩn thận tựa vào tường, chân khép lại, chống lên.

Nàng cho rằng Tô Xướng sẽ cười hoặc nói "ừm" theo thói quen, và sau đó họ kết thúc cuộc trò chuyện. Nhưng sau khi Tô Xướng im lặng một lúc, dùng giọng nói nhẹ hơn vừa rồi hỏi: "Tại sao?"

"Cái gì tại sao?" Vu Chu không kịp phản ứng.

"Tại sao, chọn chị làm đối tượng thực hiện thử thách của em."

Vu Chu nghe được âm thanh một giọt nước rơi xuống, không giống chân thật, giống như từ trong ngôn ngữ Tô Xướng mang ra, nhưng không có gì đón nó, Vu Chu đành phải đờ đẫn dùng trái tim của mình đón nó.

Trong phòng bao sau lưng, giai điệu rầu rĩ, là một ca khúc tiếng Anh Vu Chu chưa từng nghe qua.

"Loving strangers, loving strangers, loving strangers oh..."

Chỉ lặp lại vài từ như vậy, loving strangers, tên bài hát cũng gọi như vậy.

Vu Chu xoay người, dựa vào tường, dùng ngón trỏ móc cửa phòng bao.

Nàng nghe thấy móng tay mình cọ xát những mảnh vụn nhỏ, nàng nói: "Bởi vì, một tuần nay, chị đều không tìm em, em cảm thấy chị hẳn là rất bận. Em nghĩ, gọi điện thoại cho chị, là một chuyện mạo hiểm."

————————————

Thất Tiểu Hoàng Thúc

Bài hát: Loving strangers - Russian Red

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com