Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11 : Bạo phát

Không thể không nói, nếu như Triệu Diễm Hồng trở thành mẹ kế của Lâm Du Nhiên, nhất định sẽ là một người mẹ kế phi thường hợp cách .

Cũng không phải hết thảy mẹ kế mẫu đều là mẹ kế của công chúa Bạch Tuyết với mẹ kế của cô bé Lọ Lem, mà cũng có mẹ kế như Triệu Diễm Hồng vậy .

Triệu Diễm Hồng với Lâm Du Nhiên hai người này xem như đặc thù , đôi "Mẹ con" lại không tính là mẹ con, lại như là trong cuộc sống quen thuộc nhất người xa lạ . Triệu Diễm Hồng ở trong cuộc sống hằng ngày, sẽ giống như đối đãi với con gái ruột thịt của mình như vậy, quan tâm ăn, mặc, ở, đi lại, thậm chí là công tác của Lâm Du Nhiên.

Thế nhưng, nghe lão Lâm tình cờ để lộ ra về vấn đề tính hướng của Lâm Du Nhiên ... Phàm là liên quan đến chuyện giới thiệu bạn trai cho Lâm Du Nhiên, Triệu Diễm Hồng đều là khuôn mặt tươi cười đón chào, làm như không có nghe thấy, nói sang chuyện khác.

Tức cười! Cha ruột của nàng còn không vội, bà, một bảo mẫu nho nhỏ gấp cái gì. Nói ra nói cái gì đến, không chừng bị cho rằng bà tát nước bẩn lên người con gái lão Lâm đâu.

Phỏng chừng Triệu Bằng Phi cũng biết Triệu Diễm Hồng không làm chủ được chuyện của Lâm Du Nhiên, cười cười: "Được rồi a, đây là anh nhắc tới một chút, cô liền nghe như thế . Hôm nào lão Lâm có thời gian, lại cùng mọi người trong nhà cùng nhau ăn một bữa cơm."

Triệu Diễm Hồng nở nụ cười, không cần phải nhiều lời nữa.

"Diễm Hồng, cô với lão Lâm thế nào sẽ tới trong thôn ở đâu. Trong thành đều không phải điều kiện tốt hơn sao."

Coi như là tận thế sắp tới, người trong thôn này với bà vẫn là rất quen thuộc, có lão nhân nhìn bà từ nhỏ lớn lên, cũng có bạn khi còn bé, còn có thân nhân của bà.

Trong lòng bách chuyển thiên hồi suy nghĩ luôn mãi, nét mặt của Triệu Diễm Hồng nhưng một chút không hiện, lại như thưòng lui tới nói chuyện phiếm nói rằng: "Aiz, vẫn là thôn này của chúng ta ở thư thái. Lão Lâm a, hút thuốc đến phổi đều muốn hỏng rồi."

Sau đó lại hạ thấp giọng, hướng Triệu Bằng Phi đến gần một chút, hạ giọng nói: "Anh ba, em len lén nói cho anh, lão Lâm nhà em nghe người ta nói, trong thành có người nhiễm phải bệnh lạ. Giống như dịch SARS năm đó, rất khó trị ."

Trong lòng Triệu Bằng Phi cả kinh! Tuy rằng hắn yêu ham món lợi nhỏ, thế nhưng lại không giống Triệu Diễm Dhương không có đầu óc như vậy. Nghĩ đến mấy ngày trước Triệu Diễm Hồng mới gọi điện thoại nói với hắn, trong thành khả năng bạo phát bệnh truyền nhiễm...

"Cho nên nhà các cô mới trở về lúc này?"

Triệu Diễm Hồng vô cùng thần bí gật đầu.

Nếu là những lời này của Triệu Diễm Hồng là nói cho Triệu Diễm Phương nghe, Triệu Diễm Phương không đầu óc lại thêm miệng rộng này thêm mắm dặm muối nói chuyện thì mười người có tám chín đều cho rằng một nhà mấy người từ trong thành tới này đầu óc đã hỏng rồi. Hiện tại ở bên ngoài cái tin tức gì cũng không có, liền người nhà này nói suông chứ không làm, cái loại nói dối này cũng có thể nói ra miệng.

Thế nhưng Triệu Bằng Phi sẽ không. Đầu tiên hắn là một nam nhân cẩn thận , thích chiếm tiểu tiện nghi càng yêu quý cái mạng nhỏ của chính mình, coi như chỉ có tin tưởng ba phần cũng sẽ làm một ít chuẩn bị. Thứ nhì, ở trong thôn này nam nhân xác thực có tiếng nói hơn so với nữ nhân. Điểm tối trọng yếu là, hắn không phải là người không có lương tâm, nếu việc không ảnh hưởng đến bản thân mà giúp được cho bằng hữu, nhất định hắn sẽ làm . Đến lúc đó có thể giúp được bao nhiêu người liền muốn xem thiên ý .

Một việc, người khác nhau đến làm, cách làm cũng không giống nhau, sẽ là những kết quả khác nhau.

Lâm Bảo Nhi vốn là bị gọi xuống tới bắt chuyện với cậu, vừa mới từ trong phòng ngủ trên lầu đi ra, chợt nghe đến cậu nói giới thiệu bạn trai cho chị Nhiên Nhiên của cô.

Trong lòng cô lộp bộp một chút, lòng tràn đầy phẫn nộ làm cho cô hận không thể vọt tới trước mặt cậu mình mà gào thét: "Đây là chị Nhiên Nhiên của tôi!Của tôi ! Chỉ của riêng mình tôi thôi!"

Tùy theo chính là một cỗ thấp thỏm bất an dâng lên. Chị Nhiên Nhiên của cô sẽ thực sự tìm bạn trai hay sao ...

Cỗ thấp thỏm này làm cho cô cảm thấy ngạt thở, chạy ào vào trong phòng của Lâm Du Nhiên . Một cái nhào vào trong lòng Lâm Du Nhiên, ôm chằm lấy Lâm Du Nhiên còn đang kinh ngạc: "Chị Nhiên Nhiên ! Chị đừng tìm bạn trai có được hay không."

Lâm Du Nhiên dở khóc dở cười, Bảo Nhi của nàng rất không có cảm giác an toàn a. Bảo Nhi trong trí nhớ của nàng, nho nhỏ thấp thấp gầy gò , như một cái đuôi nhỏ đi theo phía sau nàng. Nghĩ đến Bảo Nhi khi còn bé, Lâm Du Nhiên không khỏi có chút thất thần.

Lâm Bảo Nhi dần dần phục hồi tinh thần lại , đầu tiên là bị hành vi của mình cả kinh, lại thấy Lâm Du Nhiên không có trả lời. Bảo Nhi càng hận không thể trở lại mấy phút trước, chặn lại miệng mình! Cho mày lắm miệng! Thật vất vả quan hệ của mình với chị Nhiên Nhiên mới hòa hoãn một ít... Cô mới không muốn chị Nhiên Nhiên đối xử lạnh nhạt với cô như trước đây.

Lâm Bảo Nhi ngẩng đầu, khát vọng nhìn Lâm Du Nhiên."Nhiên Nhiên, chị không cần lo lắng. Nếu chị tìm bạn trai em cũng rất vui vẻ. Đây không phải là em muốn quản chị, em chỉ là... Chỉ là..." Trong giọng nói cũng đều mang cho nghẹn ngào.

Lâm Du Nhiên thoáng thất thần, thì phát hiện Bảo Nhi suy nghĩ nhiều , vội vã an ủi."Bảo Nhi quan tâm tôi, tôi rất hài lòng. Bảo Nhi yên tâm. Tôi sẽ không tìm bạn trai ."

Nghĩ đến Triệu Diễm Hồng đã từng đề cập với cô, có chút hoài nghi đối với tính hướng của Lâm Du Nhiên . Bảo Nhi cẩn cẩn dực dực hỏi: "Kia, Nhiên Nhiên... chị sẽ tìm bạn gái sao?"

Vuốt đầu Bảo Nhi, Lâm Du Nhiên cười nói: "Bảo Nhi, tôi đúng là rất có cảm giác với nữ nhân. Thế nhưng, tôi sẽ không tìm bạn trai, cũng sẽ không tìm bạn gái. Tôi nghĩ muốn bảo vệ Bảo Nhi, cùng nhau sống sót ở tận thế."

Lâm Bảo Nhi giống như con mèo nhỏ, nheo hai mắt lại, hưởng thụ Lâm Du Nhiên xoa xoa.

"Kia... buổi tối em có thể cùng ngủ với Nhiên Nhiên không." Phát hiện độ khoan dung của Lâm Du Nhiên đối với cô rất cao, Lâm Bảo Nhi kiềm chế lại nội tâm kích động, được một tấc lại muốn tiến một thước. Thế nhưng trong giọng nói vẫn là sợ hãi như vậy, dáng dấp vô cùng cẩn trọng.

"Chuyện này..." Lâm Du Nhiên có chút do dự. Gần nhất nàng đều là tu luyện suốt đêm ...

"Nhiên Nhiên, em sợ. Chị nói tận thế , em rất sợ hãi." Giả bộ đáng thương...

"Được rồi!" Lâm Du Nhiên bất đắc dĩ . Cứ việc nàng biết Bảo Nhi là đang giả bộ đáng thương, thế nhưng nhìn thấy cô mắt nước lưng tròng, dáng vẻ quyệt miệng khẩn cầu nàng, nàng vẫn là không thể nhẫn tâm cự tuyệt Bảo Nhi của nàng.

Vừa vặn thừa dịp cơ hội này thử xem có thể truyền thụ Thanh Tâm quyết cho Bảo Nhi hay không.

Không nói đến Lâm Bải Nhi trên lầu "Gian kế" thực hiện được, dưới lầu Triệu Diễm Hồng đã đuổi đi Triệu Bằng Phi lòng tràn đầy thấp thỏm, nên đưa tới lương thực, thịt, tạp hoá các loại cũng đều đã đưa đến toàn bộ.

Về vấn đề đưa tạp hoá ,Lâm Bình Hải cái người nam nhân xưa nay thành thật trung hậu còn để lại chút tâm nhãn. Ông để thợ thủ công xây dựng thêm thêm một phần ba hầm ngầm chứa đồ dưới lòng đất, cộng thêm một cái tường kép.

Ngoại trừ những thứ không thể giấu đi như heo sống, gà sống...còn lại phàm là lương thực khô như gạo, mì, đồ hộp, thậm chí là đồ gia vị, khăn tay, chỉ cần là loại có thể giấu đi,Lâm Bình Hải một nửa quang minh chính đại ở trước mặt mọi người chuyển vào phòng ngầm dưới đất, nửa kia chờ đến nửa đêm lén lút chuyển vào phía trong tường kép .

Tận thế mang đến nhân tâm khó lường. Cho dù đây là nơi mà Triệu Diễm Hồng từ nhỏ lớn lên,Lâm Bình Hải cũng không có thể hoàn toàn buông tâm.

Khoanh chân ngồi ở trong phòng Lâm Du Nhiên nở nụ cười, quả nhiên! Đem chuyện tận thế sắp đến nói cho cha nàng vẫn hữu dụng . Bọn họ so với trong suy nghĩ của nàng càng chu toàn, làm vô cùng tốt.

Tất cả đều đâu vào đấy tiến hành ...

Ngày 31 tháng 1 năm 2014 . Năm mới.

Một nhà Lâm Du Nhiên bốn người ngồi ở trong phòng khách lầu một .

Bầu không khí trong thôn vô cùng náo nhiệt, vị trí phòng khách nhỏ của bọn họ thật là hoàn toàn yên tĩnh. Tiếng pháo bên ngoài, tiếng bọn trẻ cười đùa, bị vô hạn làm nhạt. Trong tai bọn họ chỉ có thanh âm dễ nghe của người đẹp chủ trì trong ti vi đang chúc mừng năm mới hạnh phúc .

Địa phương đài truyền hình như năm rồi như nhau, người đẹp chủ trì mặc hồng hồng đỏ đỏ, giống như một cái bao tiền lì xì đỏ thẫm .

"Hiện tại bá báo một cái tin tức đặc thù, buổi trưa hôm nay, xuất hiện sự kiện tập thể đả thương người. Cư tất, đả thương người chính là hai vị hộ sĩ của bệnh viện thị Đệ Nhất, người bị thương cùng với hai vị hộ sĩ không có bất luận ân oán dây dưa gì, hiện nay những người thụ thương đã được đưa đến bệnh viện cứu trị. Mấy người bị thương này xuất hiện tình trạng sốt cao, trình độ không giống nhau, thần trí không rõ, hiện nay đang ở bên trong cấp cứu. Phương diện bệnh viện có nhân sĩ biết chuyện nói, hai vị nữ hộ sĩ này, có thể là bị nhiễm một loại bệnh độc nào đó từ nước ngoài truyền vào, có thể cùng sự kiện trúng độc tập thể lúc trước có liên quan. Chuyện đã xảy ra còn đang trong vòng điều tra, thế nhưng tình thế hiện nay đã được khống chế tốt. Mời người dân chú ý an toàn của bản thân. Cũng mời mọi người an tâm."

Nương theo thanh âm của nữ người chủ trì, trong tivi xuất hiện hình ảnh mơ hồ.

Gương mặt hai tên hộ sĩ gầy gò, xương gò má lồi ra, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, một mảnh xanh đen trước hốc mắt, dáng dấp thật giống như kẻ nghiện hít thuốc phiện thời gian dài. Hai người này rõ ràng thần chí không rõ, chỉ biết há to mồm gào thét, phát ra tiếng kêu giống như dã thú . Hai tay vô ý thức quơ loạn, móng tay trở nên dài lại mơ hồ biến thành màu đen.

Bên trong tình cảnh hỗn loạn, cảnh sát rất nhanh thì chạy tới. Đi tới bốn người cảnh sát, trong đó hai người ỷ vào chính mình thân thể cường tráng, tiến lên khống chế lại hai người. Thật không ngờ hai người hộ sĩ này thoạt nhìn gầy một chút thịt cũng không có, nhưng khí lực một chút cũng không nhỏ, không cẩn thận bị cắt ra một tia da thịt. Cuối cùng bốn người cảnh sát cùng với người qua đường hợp lực, mới chế phục được hai người này.

Đúng giờ, tin tức không có chút biến hóa xuất hiện bên trong ti vi.

Phía sau phóng viên còn đối với cảnh sát bị thụ thương cùng với người qua đường tiến hành cuộc phỏng vấn độc nhất vô nhị.

Lâm Bình Hải thở dài một hơi, lấy ra một điếu thuốc lá đốt lên, nuốt mây nhả khói, nói rằng: "Mặc kệ như thế nào, chúng ta đã chuẩn bị kỹ càng. Các con đừng sợ!"

Nói là nói như vậy, Lâm Bình Hải ngậm điếu thuốc lá, trong lòng cười khổ, tuy nói ông cũng chuẩn bị không ít thuốc lá, chính là không biết ông có thể dùng những thứ này đến khi tận thế kết thúc hay không...

Lâm Bảo Nhi cùng Lâm Du Nhiên ngồi song song trên sô pha, Bảo Nhi có chút bất an, giống như muốn hấp thu lấy sức mạnh từ trên người Lâm Du Nhiên một loại, hướng Lâm Du Nhiên tới gần."Chị Nhiên Nhiên..."

Nguyên bản Lâm Du Nhiên đối với Lâm Bảo Nhi là không coi ra gì, Bảo Nhi cũng đều nguyện ý ngốc ngốc mà làm cái đuôi nhỏ của Lâm Du Nhiên . Hai người từ sau lần trước Lâm Du Nhiên biểu đạt thân cận với Lâm Bảo Nhi, cô càng thêm yêu thích dán Lâm Du Nhiên. Đối với Lâm Du Nhiên mà nói, mỗi ngày thời gian thoải mái nhất liền là ở bên người Bảo Nhi.

Lâm Du Nhiên kéo tay Bảo Nhi qua, chăm chú nắm lấy.

Một cái động tác vô cùng đơn giản, thần kỳ để cho thân thể đang căng thẳng của Lâm Bảo Nhi trầm tĩnh lại. Thử đi tựa đầu trên vai Lâm Du Nhiên, thấy cũng không có bị từ chối, ở trong lòng Lâm Bảo Nhi cười trộm không thôi. Chị Nhiên Nhiên của cô càng tốt hơn so với trước đây .

Khẩu quyết của Thanh Tâm quyết, tuy rằng là thanh tâm minh thần, rèn đúc thần thức làm chủ, thế nhưng Lâm Du Nhiên có thể rõ ràng cảm giác được biến hóa trên thân thể mình. Mặc dù chỉ có mấy ngày ngắn ngủi, Lâm Du Nhiên cảm giác không chỉ có thân thể mình càng thêm mềm mại, động tác cũng càng thêm nhạy bén, thể năng thể lực đều là tăng trưởng thập bội.

Chỗ tốt của Thanh Tâm quyết thật là rõ ràng. Quả thực chính là cái bánh to từ trên trời rơi xuống, ông trời còn phi thường tri kỷ thổi nguội rồi mới rớt xuống, Lâm Du Nhiên có thể trực tiếp mà ăn.

Lâm Du Nhiên đã từng muốn truyền thụ Thanh Tâm quyết cho người nhà, trải qua thử nghiệm, lại phát hiện Lâm Bảo Nhi cùng Lâm Bình Hải, Triệu Diễm Hồng căn bản là không có cách lĩnh hội tiếp thu Thanh Tâm quyết.

Cũng không phải là ngộ tính của bọn họ không đủ, mà là bọn họ không có được kỳ ngộ giống như Lâm Du Nhiên vậy. Ở trong tận thế sinh sống như quái vật một năm, sống lại về tới quá khứ, chạm tới rồi biên giới của đạo...

Hiện tại nàng, đã không hề nơm nớp lo sợ mà lo lắng tận thế đến. Nàng đã có được sức mạnh, nàng muốn cho Bảo Nhi của nàng an tâm, nàng sẽ bảo vệ để Bảo Nhi của nàng có thể không lo!

Nàng biết, kèn lệnh bắt đầu cho tận thế từ ngày hôm nay đã thổi lên. Đến ngày mai, tòa thành thị này sẽ có một phần mười người bị nhiễm cái loại này bệnh độc này. Từ đần độn trở nên không hề nhân tính, bọn họ khát vọng ngoạm thịt vào trong miệng ăn, thỏa mãn cái loại cảm giác biến thái lại ghê tởm .

Sau đó loại bệnh độc này dùng một loại quỷ dị truyền bá tốc độ cấp tốc lan tràn! Cả tòa thành thị cũng đều luân hãm trong mấy ngày ngắn ngủi .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #tag