Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

16

16.

Thiên Cơ bay thẳng về Thiên Khung, trên đường không còn gặp người không có mắt nữa.

Thiên Khung Phong ẩn trong mây mù, như nhân gian tiên cảnh. Việc đầu tiên Thiên Cơ làm là về Vân Thời động phủ. Nhắc tới cũng trùng hợp, Vân Thời đúng lúc từ Tật Phong Nhai trở về. Tuy đã là Trúc cơ nhưng huấn luyện không thể bỏ bê, càng sâu trong Tật Phong Nhai, vận tốc gió càng nhanh, mỗi một lần nàng trở về đều như huyết nhân, nhìn chật vật. Nhưng khi nàng ngồi xuống hồi phục tinh khí, khí chất quanh thân nàng biến đổi, thương thế khôi phục với tốc độ bằng mắt thường có thể nhìn thấy. Và Thiên Cơ chỉ chờ nửa canh giờ, Vân Thời ngồi ở trong trở ra.

"Tỷ ra ngoài?" Vân Thời nhìn Thiên Cơ, kinh ngạc nói.

Thiên Cơ gật đầu, ngồi đối diện Vân Thời, chống cằm cười tủm tỉm:

"Trên đường về có gặp mấy đứa kiếm chuyện... Mà thôi, không nói chuyện này. Để ta cho em xem thành quả."

Thiên Cơ lấy Thanh Sương Đài ra để trước mặt Vân Thời cho nàng thưởng thức. Vân Thời đặt hai tay lên đàn, cảm nhận được linh khí xao động trong đó, nhíu mày. Nàng cũng không nói gì, chỉ là vỗ về thân đàn màu xanh trắng, rồi nhìn Thiên Cơ, lo lắng hỏi:

"Nhưng phiền toái đó là gì? Là ai?"

"Mạnh gia đến báo thù." Thiên Cơ nhếch miệng, sau một lúc lại nói: "Còn có một đứa có vẻ là Hồng trạch Ôn gia, nhưng bị ta đánh chạy rồi."

Vẻ mặt Thiên Cơ vui sướng nhìn Vân Thời, hai mắt long lanh, dường như đang chờ đợi Vân Thời khích lệ.

Nghe tới Mạnh gia, sắc mặt Vân Thời không thay đổi, nhưng Hồng trạch Ôn gia thì ngưng trọng liền. Đó là thế gia số một số hai tại Thương Minh, nếu đắc tội sau này có thể không được tốt lắm. Chưa kể Mạnh Hoằng thụ thương là vì Bách Lý Huân, Vân Thời không tin dòng bên Bách Lý gia không thừa nước đục. Ngẫm nghĩ một lúc, Vân Thời nói:

"Sau này tỷ không được một mình xuống núi nữa, em không yên lòng."

"Ta không sao. Không ai có thể tổn thương được ta."

Thiên Cơ nhướn mày, tự tin nói. Khí tức hiện tại của nàng đúng là Luyện khí 5, nhưng thực lực chân chính không chỉ là như thế. Tiểu thế giới số 3000 này không lọt được vào mắt nàng. Mục tiêu của nàng là phi thăng Thượng giới cơ! Mơ hồ nhớ được một chút chuyện cũ, nhưng khi muốn nắm bắt lại không làm được gì. Nhìn Vân Thời một mặt ngưng trọng trước mắt, Thiên Cơ cũng không nghĩ nhiều, chỉ là cười híp mắt, hưởng thụ Vân Thời giữ gìn.

"Chỉ sợ vạn nhất."

Vân Thời nghiêm túc nói. Nàng sợ. Nàng không muốn nhớ lại quá khứ lưu vong, không muốn lại đứng trước sinh ly tử biệt. Cha mẹ đều đã mất, nàng chỉ còn Thiên Cơ.

Đáy lòng Thiên Cơ run lên, cảm nhận được ưu bi thương từ Vân Thời, nàng hốt hoảng, vội vàng giơ tay lên thề:

"Ta đồng ý ta đồng ý mà. Nếu vi phạm, ta thề cả đời chỉ ăn Tích cốc đan!"

Lời thề đủ độc ác. Cả đời dài mất đi mỹ thực, còn sống lại có ý nghĩa gì?

Từ đó trở đi, Thiên Cơ không xuống núi thật, mà dốc lòng tu luyện trong tông môn. Sau mấy tháng, miễn cưỡng chạm ngưỡng Luyện khí 6. Còn Vân Thời, có Đạo Huyền chân nhân chỉ dạy, đỡ đi đường quanh co, đột phá hẳn Trúc cơ 1, trở thành thế hệ đệ tử trẻ trong tông môn, có tu vi gần với Thu Ly Từ nhất. Các trưởng lão vì chuyện này rối rít nói, không lâu sau nàng có thể trở thành đệ nhất ở đời đệ tử mới này!

Mùng năm tháng sáu coi như là một ngày trọng đại ở Thương Minh. Linh đài bí cảnh trăm năm mở một lần, các tông môn đệ tử sẽ có nửa tháng lịch luyện. Đây là bí cảnh ngàn năm trước một vị Tôn giả Hóa thần kỳ để lại, còn người thì đã phi thăng Thượng giới. Bí cảnh chuẩn bị cho các đệ tử Kim đan trở xuống, nhưng vì phòng ngừa có tu vi thấp đi vào, Thương Minh quy định phải trên Luyện khí 5 mới được vào. Tiểu bí cảnh sẽ tự động biến mất khi tìm được người thừa kế, nhưng đã ngàn năm trôi qua không ai vượt qua được khảo nghiệm và nhận truyền thừa.

Ngày Linh đài bí cảnh mở, các tông môn đều tiến về Hồ linh đài, chờ đợi bí cảnh mở.

Thiên Khung Tông cho Đại sư huynh Thu Ly Từ dẫn đội. Bao gồm ngoại môn Bách Lý Huân bất quá là mười người.

"Nàng vậy mà Trúc cơ!"

Trương Quan Sơn trộn lẫn với Thiên Cơ không tệ, trở thành đồng bọn của nàng. Bắt gặp Bách Lý Huân trong đám đệ tử, hắn sợ hãi kêu lên. Giọng hắn không coi là nhỏ, Trúc cơ đệ tử đang ở cũng có mấy cái, cho nên có tận mấy đôi mắt đều tụ tập nhìn Trương Quan Sơn. Hắn che miệng cười ngượng ngùng hồi lâu mới hạ giọng nói:

"Nàng ở ngoại môn còn có tu vi như thế, nếu đến nội môn không phải càng kinh khủng?"

Trương Quan Sơn nói xong còn lén nhìn Vân Thời.

Rồi Thiên Cơ đập lên đầu Trương Quan Sơn. Ngươi nói chuyện cứ nói, lén lén nhìn cái gì? Thật càn rỡ! Thiên Cơ nhìn qua Bách Lý Huân sắc mặt trầm tĩnh, mỉa mai cười:

"Linh sủng bị chém, tổn thất không ít tu vi đâu." 

Nói bóng gió là nếu nàng không có bị linh sủng ảnh hưởng, tu vi có thể sẽ cao hơn.

"Xem ra tông môn chúng ta xuất hiện người tài ba lớp lớp." Trương Quan Sơn thè lưỡi, cười nói.

Thiên Cơ hừ lạnh, liếc Trương Quan Sơn, khinh thường nói:

"Vân Thời mới là lợi hại nhất."

"Vâng vâng vâng!" 

Trương Quan Sơn nói, nhưng trong lòng thầm nghĩ, Vân Thời sư muội tuy là thiên tài nhưng bất quá bây giờ chỉ là Trúc cơ, hắn không thể đặt niềm tin mù quáng như thế được, càng không giống Thiên Cơ sư muội tự tin quá thể như thế!

Mọi người đang tán gẫu, tiếng ầm ầm vang lên. Trên Hồ linh đài hiện lên con đường trong suốt, hơi nước lượn lờ.

"Đi vào bí cảnh, tất cả mọi người sẽ bị truyền tống đến nơi khác, hãy nhớ nhanh chóng hội hợp với tông môn đệ tử của mình. Thời hạn bí cảnh mở cửa là nửa tháng, nếu quá hạn không ra có nghĩa là vĩnh viễn bị nhốt ở bên trong. Khi gặp phải nguy cấp, hãy nhớ bóp nát ngọc bài này, lập tức sẽ được truyền tống ra khỏi bí cảnh." 

Thu Ly Từ dặn dò, và phân phát ngọc bài. Nghe được chư vị sư huynh muội đồng ý, hắn cười, phất tay nói:

"Tốt, vậy chúng ta lên đường."

Nghe được vào bí cảnh sẽ bị phân tán, Thiên Cơ cảnh giác hơn. Nàng cầm tay Vân Thời, cùng nhau bay vào bí cảnh. Khi cả người đều bị ánh sáng trắng bao phủ, Thiên Cơ rút ra tơ bạc trong tay áo, cột chặt nàng và Vân Thời. Hết thảy xảy ra trong chớp mắt, sau đó hai người bị ném vào bí cảnh. Không khéo là, phía trước là một mảng lớn Đằng điều Yêu thực (Dây mây), tản ra khí tức hung lệ và khát máu. Ngay lúc Thiên Cơ, Vân Thời đứng lên không bao lâu, có mấy tu sĩ bị bí cảnh phun ra, trong đó có một đứa mới gặp không lâu —— Ôn Thiếu Khanh.

Các tu sĩ phần lớn là từng có lui tới, gặp mặt đầu tiên xưng vài tiếng sư huynh sư tỷ, chỉ có Vân Thời và Thiên Cơ đứng im một bên, dáng vẻ trầm mặc, không hợp với các tu sĩ xung quanh.

"Hai vị là Thiên Khung tiên môn sư muội? Không biết xưng hô như thế nào?"

Một tu sĩ trẻ dẫn đầu đi tới, hướng hai người Thiên Cơ chắp tay:

"Tại hạ Xích Viêm - Đoàn gia Đoạn Liệt Phong!" 

Đoàn gia tính tình không tốt, nhất là tộc trưởng bây giờ - Đoạn Quân Hành. Và Đoạn Liệt Phong chính là con trai duy nhất của Đoạn Quân Hành.

Thiên Cơ không thích ánh mắt dò xét của Đoạn Liệt Phong. Đại lục đa số các nam tu gặp được các nàng, hơn nửa đều chỉ nhìn khuôn mặt của họ. Thiên Cơ nhíu mày, không có trả lời đã bị Vân Thời kéo.

"Đi!" Vân Thời quát to, dẫn đầu tuốt linh kiếm, hướng một mảnh yêu đằng phía trước.

Này yêu đằng là Yêu thực hệ chiến cấp 3, Trúc cơ kỳ có thể đối phó, có điều hiện tại là một mảng lớn tụ tập cho nên- quả thực hơi phí sức!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com