Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

3

3.

Nửa năm này có Trương Quan Sơn lao động, điểm tích lũy coi như khả quan, chí ít có thể đi Động Thiên Các một chuyến nhìn xem có công pháp cơ bản nào thích hợp. Bất quá hai người đang chuẩn bị đến Động Thiên Các thì nghe được tin không ít tông môn đệ tử mất tích, trong đó bao gồm Trương Quan Sơn....

Hồng Diệp Lâm là một chỗ tu luyện trong dãy Thiên Khung, bên trong có một vài yêu thú cấp thấp cho Luyện khí kỳ rèn luyện. Nhiệm vụ phần lớn là yêu cầu nộp yêu đan. Bình thường không có nguy hiểm gì. Nhưng lần này đoàn người Trương Quan Sơn lại mất tích. Mặc dù đều là Luyện khí kỳ nhưng chung quy vẫn là đệ tử chân nhân trong tông, không thể bỏ mặc cho họ tự sinh tự diệt được. Vì vậy tông môn điều động một Trúc Cơ dẫn đội, tiến vào Hồng Diệp Lâm xem xét tình huống, mà Vân Thời và Thiên Cơ cũng tại trong đội ngũ.

"Thu sư huynh, trong đội có cả Luyện khí tầng một không phải thêm cản trở sao?" Diệp Linh Bích vừa nhìn thấy Thiên Cơ đã không có sắc mặt tốt, phàn nàn nói.

Người dẫn đội - Thu sư huynh nhập môn sớm hơn bọn họ, là đệ tử của Chưởng môn Đạo Diễn, tu vi Trúc cơ kỳ, nghe Diệp Linh Bích nói vậy cũng xoay người đánh giá Thiên Cơ, mày nhăn lại. Sư phụ nói để mấy sư huynh đệ cùng đi nên hắn cũng triệu tập, nào biết môn hạ của sư thúc còn có Luyện khí tầng một? Chuyến này có nguy hiểm, hắn ngẫm nghĩ một hồi, nói:

"Sư muội, ngươi vẫn là —— "

"Ta sẽ bảo hộ nàng."

Vân Thời thấy Thu Ly Từ có vẻ ghét bỏ, tâm tình cũng không đẹp lắm. Nàng chắn trước mặt Thiên Cơ, lạnh lùng nói.

Nàng biết Hồng Diệp Lâm nguy hiểm, nhưng nàng không lay chuyển được Thiên Cơ nên chỉ đành thuận theo. Chuyện đã như thế, nàng tất sẽ phụ trách. Lấy tính tình ngạo nghễ của nàng cũng sẽ không đi cầu xin ai.

"Đây không phải là chuyện của cá nhân ngươi." Diệp Linh Bích bất thiện nói.

Thiên Cơ lại chỉ cười, trên tay hồng quang lóe lên, lập tức một tờ hỏa phù vung ra, dưới chân Diệp Linh Bích dấy lên liệt diễm, dù nàng là Hỏa linh căn cũng cảm giác được lửa kia dữ dằn và nóng. Diệp Linh Bích tức đỏ mặt, trừng mắt nhìn Thiên Cơ luôn cười hì hì, hận không thể đạp vào khuôn mặt tươi cười đó mấy đạp!

Thu Ly Từ xem như ổn trọng, thấy Thiên Cơ thủ đoạn thì biết nàng có phương pháp của mình. Bất quá ánh mắt dò xét còn không có rơi vào trên người Thiên Cơ đã bị ánh mắt lạnh lẽo nhọn hoắc đâm trở về. Hắn nhướng mày, chuyển mắt nhìn Vân Thời mặt không thay đổi bên cạnh Thiên Cơ.... Hắn có nghe nói qua vị thiên tài sư muội này. Trong như trăng lạnh, thấu-xương!

Hồng Diệp Lâm đúng như kỳ danh, một năm bốn mùa lá đỏ tung bay. Đoàn người bước vào rừng liền bắt đầu cảnh giác. Ngoại trừ Thiên Cơ, những ai từng tới đây đều phát hiện nơi này thay đổi không khí. Thu Ly Từ rút linh kiếm, bảo hộ nhóm sư đệ muội ở sau lưng, hai mắt sắc bén đâm thủng những lá đỏ tung bay tựa như bình thường tựa như xa lạ kia.

Đám người đi về phía trước một đoạn xuất hiện một ngã ba. Sương mù nhàn nhạt che đi con đường, chỉ mơ hồ nghe được tiếng thú gào bên trong truyền ra.

"Ở đây có ba con đường, Hồng Diệp Lâm không nhỏ, nếu chúng ta chỉ đi một đường thì không biết khi nào mới tìm được các sư huynh đệ, không bằng chia ra ba tổ." Thu Ly Từ đề nghị.

Đám người không có dị nghị gì, chỉ là khi phân đội lại như có như không nhìn Thiên Cơ, có vẻ kháng cự. Không ai tình nguyện mang theo phế vật cả.... Diệp Linh Bích bước ra đầu tiên, nói:

"Ta sẽ không chung đội với nàng."

Diệp Linh Bích là con cưng từ nhỏ, không biết che giấu tâm tình, ghét Thiên Cơ bao nhiêu đều hiện lên mặt.

Thu Ly Từ biết hai người mâu thuẫn, cũng không do dự gì mà gật đầu.

"Vậy ta một đội với Thiên Cơ sư muội."

Tu vi Thu Ly Từ cao nhất đội nên trách nhiệm bảo vệ kẻ yếu tự nhiên là hắn.

Bọn họ có tổng cộng bảy người, ngoại trừ Thiên Cơ, đều dựa theo tu vi mạnh yếu mà chia đội, cho nên Vân Thời bị chia đến đội khác. Và dù là Thiên Cơ hay Vân Thời đều không thích chuyện này.

"Không cần, sư tỷ và ta cùng một đội." Vân Thời lãnh đạm nói.

Diệp Linh Bích: "Ngươi đừng không biết tốt xấu!"

Tông môn đệ tử luôn yêu thích so sánh các nữ tu với nhau, Diệp Linh Bích và Vân Thời vào môn cùng lúc nên thường xuyên bị so sánh. Vân Thời mặc dù ít xuất hiện nhưng hình tượng tại sư huynh đệ rất tốt khiến Diệp Linh Bích đố kỵ. Vốn có hảo cảm với Đại sư huynh Thu Ly Từ, Diệp Linh Bích nghe Vân Thời cự tuyệt Thu Ly Từ thì càng không vui.

"Ta và Thiên Cơ sư muội, Vân Thời sư muội một đội."

Một giọng nói nhu nhu nhược nhược truyền đến. Nữ tu mặc đồ màu xanh nước, tên gọi Chung Ly Thủy, là đệ tử của Đạo Nhất chân nhân, nhập môn chung thời điểm với Thu Ly Từ, tu vi Luyện khí tầng tám.

Thấy Thiên Cơ, Vân Thời không có dị nghị, Thu Ly Từ gật đầu. Hắn không muốn có chuyện phát sinh chỉ vì chia đội. Hắn muốn nhanh chóng tìm được tông môn sư huynh đệ rồi trở về tu luyện. Và các đội được chia như thế này: Thu Ly Từ với Tô Thế Tu - tu vi mạnh thứ hai - một đội. Diệp Linh Bích và Sở Thiên Hà Luyện khí tầng mười. Còn lại là Chung Ly Thủy ba người.

"Ta có trận bàn, Thu sư huynh không cần lo lắng." Chung Ly Thủy nói.

Đạo Nhất chân nhân là Trận pháp sư Huyền cấp, tạo nghệ tại lĩnh vực chuyên môn xem như hàng đầu Thương Minh đại lục. Chung Ly Thủy tu luyện không nhanh bằng Thu Ly Từ hay Sở Thiên Hà, nhưng thiên phú tại trận pháp lại hơn hẳn hai vị sư huynh.

Nghe Chung Ly Thủy nói vậy, Thu Ly Từ yên tâm hơn. Hắn lựa chọn đường giữa, chớp biến mất trong Hồng Diệp Lâm.

"Đi bên phải đi." Vân Thời nói.

Mà ngay sau đó, một cái bóng màu đỏ vọt tới, ngay sau đó nữa là Sở Thiên Hà... Hắn hướng Vân Thời cười áy náy, cũng không nói thêm gì, lách mình rời đi.

Cuối cùng chỉ còn đường bên trái. Chung Ly Thủy tu vi cao nhất, tự nhiên đi trước mở đường, mà Vân Thời thì đi cuối cùng để che chở Thiên Cơ - đi giữa. So với hai người kia khẩn trương và đầy cảnh giác nhìn bốn phía thì Thiên Cơ có thể nói là nhàn nhã; nàng thong thả lấy thịt viên khô mà Vân Thời chuẩn bị trước đó từ túi trữ vật, thảy lên cao và bước nhanh tới hả họng hứng viên thịt..... Vân Thời thường thấy Thiên Cơ như thế đã quen, cảm thấy đó là chuyện hiển nhiên. Nhưng Chung Ly Thủy thì nghe được động tĩnh, đột ngột quay người lại làm Thiên Cơ giật mình, không đớp được thịt khô.

"..."

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ một hồi, Chung Ly Thủy dịu dàng nói:

"Trong rừng nguy hiểm, Thiên Cơ sư muội phải cẩn thận."

"Tạ ơn Chung Ly sư tỷ nhắc nhở."

Thiên Cơ bị giật mình, an phận không ít. Chỉ là vẫn nhóp nhép, thỉnh thoảng truyền ra âm thanh, làm Chung Ly Thủy coi như là chuột đang đi theo mình. Người tu tiên không xem trọng việc ăn uống, cho dù chưa đạt đến giai đoạn Tích cốc cũng sẽ ăn một chút Tích cốc đan.

Thôi, sư muội mới nhập sư môn, còn chưa thoát ly nhân gian tập tính, Chung Ly Thủy trấn an bản thân.

Ba người càng đi sương mù càng nặng, có vẻ còn có hắc khí.

"Nơi này không giống như trước kia." Chung Ly Thủy đột nhiên dừng chân, cảnh giác nhìn qua xung quanh.

Vân Thời gật đầu, vì linh khí chẳng biết tại sao mỏng đi rất nhiều mà sương mù lại còn có tính ăn mòn.

"Chỗ này có tà ——" còn chưa nói xong đã bị Thiên Cơ nhét thịt khô vào, Vân Thời thuận thế nhai và nuốt, tiếp tục nói, "Có tà khí."

Nhìn xem lãnh đạm, băng tuyết linh triệt sư muội vậy mà... Chung Ly Thủy mở to mắt nhìn Vân Thời hồi lâu, mới quay đi, đối hai vị sư muội không đáng tin cậy có thêm nhận thức mới. Chung Ly Thủy không hỏi Vân Thời nữa, mà từ trong túi trữ vật lấy ra một hạt châu, tiếp tục hành tẩu.

Không biết ba người vận khí tốt hay xấu, đụng phải một tu sĩ.

"Vị đạo hữu, không biết —— "

Chung Ly Thủy tính hỏi đường thì gặp một linh phù bay về phía trước, đến gần tu sĩ và phát nổ. Ánh lửa thiêu đốt lấy cơ thể tu sĩ. Lúc này Chung Ly Thủy mới thấy rõ, tu sĩ kỳ quái kia là con rối tinh mỹ, ngay tim là một hạt châu màu xám sẫm. Dĩ nhiên cũng không chờ Chung Ly Thủy nhặt đồ lên, nó đã bị đốt sạch. Chung Ly Thủy quay đầu lại nhìn, hai vị sư muội vẫn đi cùng nhau, dường như không biết bên ngoài nguy hiểm như thế nào.

"Phía bên phải có người." Thiên Cơ nhai thịt, không để ý hình tượng mà lấy tay áo lau miệng, nói với Vân Thời.

Vân Thời nghe vậy, lập tức bổ ra linh khí vào bên phải linh khí. "Bịch!" "Bộp!" m thanh vang lên... Trong sương mù dày đặc đi ra một người mặc trường bào, mặt đầy nếp nhăn, tựa như một ông già gần đất xa trời. Có điều trên người hắn lại bộc phát ra khí thế thuộc về Trúc cơ tu sĩ mới có.

"Hóa ra là mấy đứa con nít Luyện khí kỳ. Thiên Khung lại tới chịu chết đây." Tà khí tu sĩ cười khàn khàn.

Chung Ly Thủy, Vân Thời cảm giác được áp lực từ Trúc cơ, trán lập tức đổ mồ hôi lạnh. Hai người tuy đã đối chiến với yêu thú nhưng chân chính giao phong với các tu sĩ lại là cực ít. Chung Ly Thủy thấy Tà tu bước tới, cũng rút linh kiếm, bước lên chắn cho Thiên Cơ và Vân Thời sau lưng.

"Tốt, tốt!"

Tà tu đánh giá cơ thể nổi bật của Chung Ly Thủy, mắt lộ ra âm tà. Này Tà tu không đi chính đạo, thích làm con gái xem như đỉnh lô, và lúc này gã cũng tính toán như vậy. Gã thong thả lấy vũ khí, có vẻ muốn mèo vờn chuột, đùa giỡn ba nữ tu dung mạo tuyệt thế đây.

Chung Ly Thủy là Thủy linh căn, đưa linh khí tụ tại mũi kiếm, lập tức một luồng hơi nước tràn ra bốn phía. Nàng dùng một thức tên gọi "Thủy mạn thiên sơn", linh lực hình thành một cái thủy cầu đập tới Tà tu. Tà tu cũng không nóng nảy, chỉ huơ tay và "bõm", thủy cầu bị gã bóp nát. Chung Ly Thủy chưa phải Trúc cơ, kiếm pháp có thể tu luyện đều chỉ là cơ bản, không có bao nhiêu uy lực. Nhưng Vân Thời thì khác. Nàng ngoại trừ tông môn kiếm pháp cơ bản, còn có « quy nhất quyết », theo cảnh giới tăng lên cấp độ cũng tăng lên. Hiện tại, nàng miễn cưỡng ở tầng một nên đôi khi không tung nó ra được. Vân Thời thấy Chung Ly Thủy không địch lại, vội vàng trước lên lạnh lùng nhìn Tà tu. Nàng là biến dị Lôi linh căn, thân kiếm du tẩu màu đỏ tím và dòng điện, có mấy phần khắc chế Tà tu công pháp. Cho nên khi có Vân Thời gia nhập, gã Tà tu trở nên nghiêm túc. Tuy vậy gã cũng tự phụ, không tin hai đứa Luyện khí làm ra được cái gì.

Đang lúc bắt lấy linh kiếm có điện đưa đến trước, bỗng tay gã có thêm nhiều vết lửa, gã cau mày nhìn Vân Thời, thần sắc không ngừng biến ảo. Gã lấy trường kiếm, "keng", linh kiếm của Vân Thời bị gãy, gã vung tay bắt được vai Vân Thời. Đúng lúc này, Chung Ly Thủy bắn thủy tiễn tới, cản trở Tà tu động tác. Tuy nhiên, tu sĩ Trúc cơ năng lực phản ứng lớn hơn Luyện khí, và linh lực của gã hóa thành nắm đấm lớn màu đen đánh về phía Vân Thời, đánh bay nàng vào một gốc cây lá đỏ.

"Sư muội!"

Chung Ly Thủy hô lên, biết mình không phải đối thủ của Tà tu, vội tung trận pháp, cực nhanh đưa Vân Thời vào. Nhưng Tà tu cũng quá nhanh, nháy mắt cướp được Thiên Cơ và cho xách lên.

"Thiên Cơ!"

Vân Thời phun máu, trừng mắt sợ hãi nhìn người bị Tà tu bắt lấy. Cũng không để ý Chung Ly Thủy khuyên can mà giãy dụa ra khỏi trận pháp, giương tay phải lên tụ linh lực lại làm thành kiếm, một bảo kiếm có điện màu đỏ tím hiện ra, treo tại trên đầu Tà tu.... Tà tu lóe lên hưng phấn, vốn cho là ba em là vật trong túi vậy mà- gã ném Thiên Cơ qua một bên để có tay đối phó Vân Thời. Màu đỏ tím có điện và hắc khí ngưng tụ cùng một chỗ, phát ra tiếng ầm ầm. Vân Thời khẽ rên, lại phun máu, cố chống đỡ linh lực cuối cùng vụt qua bên Thiên Cơ, ngăn tại trước người ta. Đan điền trống rỗng... Một chiêu đó Vân Thời dùng hết tất cả linh lực mà mình có.

"Sư muội!"

Chung Ly Thủy gấp giọng gọi, ném trận bàn vào Tà tu, nhanh chóng chạy tới bên Vân Thời. Vì là Luyện khí, trận bàn cũng không có bao nhiêu uy lực, nó chỉ có thể chống đỡ được chốc lát.

"Vân Thời sư muội, ngươi thế nào?" Chung Ly Thủy lo lắng hỏi. Nhìn xem Thiên Cơ lại nhét thịt vào miệng Vân Thời mà trừng mắt.

Thịt khô vào miệng, chưa kịp nhai đã biến thành dòng nước ấm chảy khắp toàn thân, linh lực trong đan điền chớp mắt khôi phục bảy tám phần. Vân Thời từ trong ngực Thiên Cơ đứng dậy, nhìn Tà tu đang lao về phía này, thấp giọng nói:

"Ta không sao."

"Xem ra khiêu chiến vượt cấp vẫn là làm khó chút." Thiên Cơ gật đầu, như có điều suy nghĩ nói.

Chung Ly Thủy không rõ chuyện gì giữa hai người, nhưng nghe lời này xem như tốt tính lắm cũng không nhịn được nổi giận. Ngay khi Chung Ly Thủy mắng "Ngươi chớ quá mức", thì năm tấm linh phù từ Thiên Cơ bay ra, vây quanh Tà tu.... "Đi!" Thiên Cơ quát to một tiếng, trong tay lại thêm ba tấm bùa dịch chuyển tức thời, ba người tức khắc lướt đi hơn nửa khoảng cách, và ngay khi họ đã đứng vững, phía sau truyền đến một tiếng nổ lớn, kéo theo làn nhiệt độ cao lan tràn bốn phía.... Gã Tà tu Trúc cơ bị linh phù nổ banh xác!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com