6
"Sư muội, hay là ——"
Trương Quan Sơn muốn dàn xếp cho Thiên Cơ đưa cái ngọc bội nát ra ngoài, để Bách Lý Huân thanh toán, nhưng dưới ánh mắt hung ác của Thiên Cơ hắn chỉ phải im lặng. Hắn hoàn toàn không nghi ngờ chỉ cần mình nói ra, hỏa phù sẽ nổ ngay trên đầu hắn! Hắn oán thầm, đổi cách khác, thấp giọng nói:
"Bách Lý Huân tuy chỉ là dòng bên, không được Bách Lý gia coi trọng nhưng tốt xấu cũng xuất thân từ Bách Lý gia." ...chúng ta không quyền không thế không so nổi - câu nói kế tiếp Trương Quan Sơn không có can đảm nói ra miệng.
Thế gia khác tông môn, ngoại trừ coi trọng thiên phú còn coi trọng huyết mạch.
"Sư tỷ, ta nguyện ý ra giá gấp đôi."
Những lời Thiên Cơ nói chỉ làm mắt Bách Lý Huân chợt lóe, một lát sau đã khôi phục ôn nhu, sáng rực nhìn Thiên Cơ. Vẻ đẹp của Bách Lý Huân so với Thiên Cơ diễm liệt, Vân Thời băng hàn là có khác, đó là một loại nhu nhược, nhìn xem dễ nát, dễ làm người ta thương tiếc. Nhưng trong mắt Thiên Cơ chỉ có Vân Thời.
"Không."
Biết Bách Lý Huân ngụy trang, Thiên Cơ chỉ là lạnh lùng cười nhạo.
"Ngươi đừng cho mặt không muốn mặt, phế vật mà thôi, đồ Bách sư tỷ chúng ta muốn, còn không tranh thủ đưa ra?"
Hai gã theo sau Bách Lý Huân cũng là ngoại môn đệ tử, luôn luôn vây quanh Bách Lý Huân, lúc này hận không thể cướp đồ trong tay Thiên Cơ. Bọn hắn làm sao không nhận ra phục sức nội môn đệ tử? Song người trước mắt tu vi chỉ Luyện khí tầng một, rất dễ dàng gợi nhớ đến đệ tử đi cửa sau—— ngay cả ngoại môn đệ tử cũng xem thường loại người này.
"Trương sư huynh, bọn hắn nói ta là phế vật kìa. Nay ngoại môn đệ tử làm càn như thế sao?"
Tuy nói người tu chân lấy thực lực nói chuyện nhưng trong tông môn vẫn là có tôn ti. Thiên Cơ nghe giễu cợt vậy mà không có tức giận, ngược lại vô tội nhìn qua Trương Quan Sơn.
Thường thấy Thiên Cơ tùy hứng làm bậy, bỗng thấy nàng hướng mình tố khổ cùng ủy khuất làm hắn không quen. Trương Quan Sơn sờ tay nổi da gà, tiến lên thả ra uy áp, trầm giọng nói:
"Các ngươi tên gọi là gì? Ngoại môn Chấp sự trưởng lão không dạy các ngươi quy củ chăng?"
"Thật xin lỗi."
Hai gã kia còn muốn nói nhưng đã bị Bách Lý Huân ngăn lại, nàng cực nhanh ngẩng đầu nói câu xin lỗi, tiếp theo lệ nóng doanh tròng nhìn Trương Quan Sơn, cong môi nói:
"Nhưng ta thật sự thích nó."
"Ngươi thích thì là của ngươi a?"
Thiên Cơ ghét nhất loại người giả tạo này, nàng kéo Trương Quan Sơn ra sau lưng, dựa vào thân cao hơn người ta mà lạnh lùng nhìn xuống Bách Lý Huân mặt ủy khuất. Ai không biết rõ tình huống còn tưởng rằng mình ăn cướp thứ gì của nó đó chứ! Thiên Cơ ngạo mạn đánh giá Bách Lý Huân, ác liệt nói:
"Ta còn thích Thương Minh đại lục đấy, thiên đạo tặng nó cho ta ngay à? Thứ gì ngươi thích thì nên tặng cho ngươi sao? Thiên hạ này tất cả là của mẹ ngươi để lại a?"
Bách Lý Huân không ngờ Thiên Cơ nói chuyện thô tục, nàng ngẩn người, lệ quang lập loè, nói:
"Sư tỷ, nếu ngươi không chịu bỏ những thứ yêu thích, vậy cũng không cần —— "
Thiên Cơ căn bản không muốn nghe Bách Lý Huân nói chuyện vì càng nhìn xem càng thấy phiền! Vẫn là Vân Thời đẹp nhất. Nàng đạp Trương Quan Sơn đang sững sờ, nói "Đi!" . Cũng không keo kiệt bùa dịch chuyển tức thời, "Bụp!" "Bụp!" Hai người nháy mắt biến mất.
Chỉ còn lại Bách Lý Huân mặt đỏ mặt trắng, tay nắm chặt song quyền đứng đó...
Bách Lý gia cũng là tu phù chú, Bách Lý Huân biết đó là cái gì. Không ngờ một đứa không có gia thế còn có thể tiêu xài linh phù!
Trở lại tông môn, Trương Quan Sơn tựa như gà trống bại trận, một mực ủ rũ. Tuy đã rời đi Bách Lý Huân nhưng miệng mồm Thiên Cơ vẫn còn đó, không yên tĩnh, một mực ác ý phán xét một nữ tu rời đi gia tộc đến tông môn phấn đấu, ngay cả hắn đều cảm thấy quá phận. Song gay khi hắn tính ngắt lời thì Thiên Cơ lại nói:
"Không lâu nữa là tông môn thi đấu rồi, để Vân Thời đập vỡ đầu nó vậy!"
Trương Quan Sơn nghĩ thầm: Vân Thời sư muội tuy nhìn lạnh lùng nhưng nhất định là người thiện lương, sẽ không hung tàn như thế.
"Ngọc kia có gì tốt? Trông giống đồ nhà giàu kê ghế thôi."
Trương Quan Sơn bỗng nhớ tới nguyên do tranh chấp. Sao hai đứa đều thích nó vậy? Hắn thật sự không lý giải được nữ tu thẩm mỹ....
Quả nhiên, Thiên Cơ chỉ quăng một cái ánh mắt 'ngươi thì biết cái gì?', cũng không để ý tới Trương Quan Sơn, ngoảnh đầu bỏ đi.
Nửa tháng chớp mắt trôi qua.
Thiên Cơ ngán ngẩm ngồi bên vách núi, thỉnh thoảng nhìn nhìn phía trước, chờ đợi bóng dáng áo trắng dễ dàng mang theo huyền thiết chậm rãi mà ra. Khí tức Vân Thời tăng cường rất nhiều; xem ra trọng lực trận lịch luyện rất có hiệu quả. Thiên Cơ đứng dậy, nhanh chóng chạy tới bên người ta, bất quá quên bẵng chân mình đột nhiên tăng lớn trọng lực, ngã lảo đảo.
"Tỷ cẩn thận." Một bóng trắng lướt qua, Vân Thời kịp thời đỡ Thiên Cơ, trong mắt oán trách.
Thiên Cơ vịn Vân Thời mà đứng vững, từ trên xuống dưới đánh giá người, vui vẻ nói:
"Sư muội lại đột phá!"
"Uh." Vân Thời thận trọng gật đầu, tận lực dùng ngữ khí bình hòa đáp, "Luyện khí tầng tám." Với tốc độ này, tin tưởng không ngoài một năm nàng có thể lên Trúc cơ.
"Vân Thời lợi hại nhất!"
Thiên Cơ không ngừng nịnh hót cho đến khi bị Vân Thời liếc mới im, song ý mừng vẫn không tiêu tán.
Hai người đều là đệ tử của Đạo Huyền chân nhân, động phủ tự nhiên liền nhau, nhưng Thiên Cơ xưa nay không ở động phủ của mình mà ngược lại ở chỗ Vân Thời - nên trong thạch động, đồ làm bếp và bát đũa bày biện chỉnh tề, một điểm cũng không giống tu nhân!... Đã một thời gian không gặp, trở lại động phủ, Thiên Cơ đưa hết linh thạch mình thu hoạch được cho Vân Thời nhìn.
"Tỷ giữ hết đi."
Vân Thời không để bụng đến linh thạch. Hàng hạ phẩm cung cấp linh lực rất ít, hiện tại cơ bản chỉ để làm tiền tệ. Còn thượng phẩm và cực phẩm thì phần lớn không ai thích lấy ra, vì nó có thể cung cấp linh lực dồi dào, xa xa trung phẩm và hạ phẩm.
"Ta còn một thứ."
Thiên Cơ thu hồi một đống linh thạch kia. Nàng bỗng nhớ tới ngọc bội trước đó mình có được. Vốn tính mua cho Vân Thời. Nói ra, bảo bối như thế mà người bán không biết hàng, một vạn linh thạch cũng là hắn lỗ.
"Đây là cái gì?"
Vân Thời nhìn thấy khối ngọc bội liền bị hấp dẫn- trên ngọc bội có chút tơ máu, lại đầy vết rạn, khí tức nội liễm, người bình thường chỉ xem như miếng ngọc phổ thông bị vỡ. Tu vi Vân Thời chưa tới mức nhìn ra vật phong ấn, chỉ là trực giác chú ý.
"Thần hoàng ngọc." Thiên Cơ thấp giọng, thúc giục nói, "Em mau nhỏ máu, để nó nhận chủ."
Vân Thời vô cùng tín nhiệm Thiên Cơ, lúc này trích máu rơi vào trên ngọc bội. Có điều máu dung nhập rồi vẫn không có động tĩnh.
"Đây—— "
"Đưa linh khí vào trước."
Vân Thời gật đầu, rót linh khí vào ngọc bội. Rất nhanh nàng cảm thấy dị dạng, như có gì đó điên cuồng hấp thụ linh lực của nàng, làm linh khí trong đan điền lấy tốc độ bằng mắt thường cũng thấy suy giảm rõ rệt. Cũng may đến cuối cùng, ngọc bội hiện lên một vòng sáng, Vân Thời cực nhanh nhỏ máu vào, chờ thần lực của ngọc bội có liên hệ với thức hải của mình, nàng không còn sức lực ngã vào lòng Thiên Cơ.
Đây là đồ tốt! Vân Thời nghĩ.
Ăn vào thịt khô và chờ nó khôi phục linh lực mấy thành, Vân Thời không kịp đợi, dùng thần thức thăm dò khối ngọc bội. Bên trong là không gian cỡ nửa gian phòng lớn, theo ý niệm của nàng vậy mà có thể mở rộng hay thu nhỏ. Tùy thân không gian?
"Cái này tốt như vậy ——" Vân Thời giật mình, nhìn Thiên Cơ cảm kích cùng áy náy.
"Em không cần nói với ta những điều đó."
Thiên Cơ sáng tỏ Vân Thời tâm ý, nhìn vào Thần hoàng ngọc nói,
"Ngoại môn có đứa tên gọi Bách Lý Huân muốn cướp nó đó. May mắn ta cơ trí. Chúng còn mắng ta phế vật nữa; chờ đến tông môn thi đấu, em báo thù cho ta nha!" Thiên Cơ mắt long lanh nhìn Vân Thời.
Vân Thời hoảng hốt, một lát sau trịnh trọng gật đầu. Ý nguyện ban đầu là vì bảo hộ Thiên Cơ, Thiên Cơ bị ức hiếp nàng còn nén giận, vậy tu luyện có ý nghĩa gì?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com