Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5: Xa lạ...

Mind kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy gã đạo sĩ gục người đằng xa, bàn tay che lại vai trái đang rỉ máu.

"Băng... băng khối?"

Lúc Mind dời mắt nhìn lại nữ tử đang ôm mình vào lòng, một góc nào đó trong tâm khảm chợt nóng lên, không tự chủ mà lén đặt biệt danh cho nàng ta.

Người nọ vẫn không nhìn Mind, cũng như không nghe thấy câu "băng khối" kia, sườn mặt hiện rõ sự lạnh lùng, không thấy hỉ nộ. Chỉ khẽ mở miệng, hơi thở mùi đàn hương phả ra hai chữ.

"Quá yếu."

Nháy mắt, cảm xúc áy náy lẫn rung động trong lòng Mind tiêu tan không còn manh giáp, dĩ nhiên Mind biết người nọ đang nói đến ai. Mind tức giận giãy giụa, nhưng chẳng còn chút sức lực nào, chỉ có thể phùng má gào lên.

"Tôi... tôi chỉ là một tên quan văn yếu đuối đó, sao nào?"

Người bên cạnh không thèm để tâm đến Mind, chỉ thâm trầm nhìn chằm chằm gã nam nhân vẫn còn đang chật vật bên kia. Vì vậy Mind càng thêm bực bội, ra sức đề cao âm lượng nhằm hấp dẫn sự chú ý.

"Này, sao chị lại ở đây?"

"Đúng lúc tôi đang muốn tính sổ với tên đạo sĩ kia."

Nam vẫn duy trì vẻ mặt lãnh đạm, nhưng trong đáy mắt xẹt qua một tia hận ý. Mind tưởng mình nghe lầm, nàng trợn mặt kinh ngạc, tính... tính sổ? Không ngờ có thứ có thể khiến nữ nhân này nhớ mãi không quên mà đòi tính sổ... Một nam một nữ thù hận nhau... Đây chẳng phải là tình cũ bất thành sao?

Ở đầu kia, gã nam nhân tựa như muốn xác thực cái gì đó, hắn che vai trái đứng dậy, sắc mặt thâm hiểm, cười khùng khục.

"Ha hả, cuối cùng cũng bị ngươi tìm thấy rồi, Monthok à."

Phán Quan đại nhân giật mình, trong đầu như bị sét đánh. Sao nghe thân mật quá vậy!! Ai đó khó tin quay đầu, giọng điệu ẩn dấu u oán.

"Nam Nam à, khẩu vị của chị nặng quá!"

"Gì cơ?"

Nam đặt Mind sang một bên, khó hiểu hỏi. Vừa mới đỡ Mind ngồi xuống, người nọ lại bắt đầu ầm ĩ.

"Này này, tư thế này sai rồi."

Phán Quan đại nhân chợt dời sự chú ý sang tư thế ngồi thiền của mình, bất mãn nói.

"Chị giúp tôi đổi tư thế khác đi, cái này cứng nhắc quá, người ta muốn ngồi kiểu... Á!!"

Nam trực tiếp quẳng nữ nhân trong lòng mình ra ngoài.

Đám trùng độc lẫn vài con thi đồng bay tứ phía bắt đầu ngọ nguậy, hiển nhiên là gã nam nhân kia tiếp tục ngâm xướng thần chú thao túng bọn chúng. Đôi mắt Nam lóe hàn quang, lập tức trở tay, thong thả vung đoản kiếm quét một vòng. Vù... một tầng kết giới thật dày bắt đầu thiết lập quanh Phán Quan đại nhân.

Tại bãi đất trống, hạt mưa lại bắt đầu rơi tí tách, bốn bề u ám vắng lặng.

"Monthok à, ân oán giữa chúng ta có lẽ nên chấm dứt ngay tại đây đi!"

Gã nam nhân đột nhiên phát cuồng, thần sắc dữ tợn điên loạn. Gió cát nổi cuồn cuồn quanh ống tay áo, dưới chân hắn tràn ngập tàn dư của máu đỏ đan xen vào nhau, tạo thành một trận pháp kỳ lạ, ánh đỏ rực sáng một góc trời, tà khí cũng được phóng đại đến cực hạn. Gã nam nhân vừa huy động, một luồng khói đen cuồn cuộn từ trong trận pháp bốc lên, ào ào xông thẳng về phía nữ tử đối diện.

"Chính xác là phải chấm dứt."

Nam lạnh lùng nói, Nam giơ đoản kiếm lên cao, tụ lực rồi bổ xuống, kình khí lạnh thấu xương, đánh văng hết những giọt mưa, đường chém bén ngót chặt tan luồng khói đen, vọt thẳng đến trước mặt đạo sĩ lam bào đứng cách đó không xa.

Gã đạo sĩ vẫn đứng yên không nhúc nhích, hắn trầm mặc nhếch môi. Đường kiếm màu bạc vừa quét vào trong phạm vi trận pháp, pháp lực liền bị hấp thụ, biến trở thành một luồng gió thoảng thổi qua mặt hắn.

"A ha ha ha, ngươi thấy rồi chứ? Ta đây đã không còn như ngày xưa nữa đâu."

Gã nam nhân cười điên cuồng, đột nhiên hắn chập hai tay lại, thôi động trận pháp, lập tức trước mặt xuất hiện vô số tia chớp đỏ đen, từ từ kết tụ thành chùm sáng, kèm theo tiếng sấm, vọt thẳng về phía Nam.

Nam khựng lại, gương mặt như phủ một tầng băng giá, sát khí nổi lên. Trong khoảnh khắc, tất cả giọt mưa như ngừng lại giữa không trung, tích tụ thành băng tuyết nhọn trên đầu Nam, cùng lúc đó mây đen trên trời vần vũ dữ dội, vòi rồng khổng lồ hiện hình.

Nam đứng yên giữa mắt bão bỗng nhảy vọt lên, áo choàng trắng bay phấp phới, Nam vung tay, khai mở pháp bàn, vòi rồng lạnh giá lập tức hóa thành Ngân Long bay ra từ giữa pháp bàn, gầm vang một tiếng.

Hai pháp lực cực mạnh chọi nhau giữa không trung, âm thanh đinh tai buốt óc. Sau đó nổ tung, tỏa ra ánh sáng chói mắt. Trong nháy mắt, cây cối, trùng độc xung quanh gần như bị thiêu cháy toàn bộ, ngay cả kết giới bảo hộ Mind cũng bị chấn động đến mức xuất hiện vết nứt, Mind sợ tái mặt, nàng vỗ ngực thở dốc. Quả nhiên... phụ nữ khi tức giận thật sự rất khủng khϊếp!!

Một lát sau, tia sáng dần tản đi, để lại khói mù đậm mùi cháy khét cùng chút mùi máu tanh. Một tiếng 'viu' bén nhọn rạch đứt khoảng không, chớp mắt, sương khói tan hết, rốt cục có thể thấy rõ hai thân ảnh giữa bãi đất trống. Đoản kiếm cùng bạch luyện phất trần va vào nhau, phát ra âm thanh chói tai. Gã nam nhân bị chèn ép phải lùi về phía sau, phun ra vài búng máu loãng, sắc mặt khó tin nói.

"Không ngờ ngươi... ngươi phá được trận pháp của ta."

"Ta cũng không còn là Monthok năm đó nữa."

Nam lạnh lùng nắm chặt đoản kiếm, đôi mắt thâm sâu đến không thấy đáy.

"Không... ta không tin!"

Gã đạo sĩ trợn tròn con ngươi vằn vện tia máu. Hắn gắng sức giơ phất trần lên, ba con thi đồng không bị thiêu cháy phía sau lập tức gương vuốt nhào về phía hắc bào nữ tử, dường như muốn liều mạng ăn thua đủ với nàng.

Nháy mắt, Nam xoắn hai ngón tay, bắn hai cái kết giới, khẽ hô "Diệt!". Hai con thi đồng xông tới trước trúng phải kết giới liền tan biến thành khói. Sau đó Nam xoay người vung đao, mũi đao sắc bén đâm xuyên qua con thi đồng thứ ba đánh lén sau lưng, quần thể trùng độc từ trong người thi đồng ồ ạt bay ra, lập tức bị Nam phóng một cụm Minh hỏa đốt thành tro bụi.

"Chị... sao chị..."

Mind vất vả điều chỉnh tư thế ổn định, vừa thấy tình cảnh như vậy liền kinh hoàng. Bị Minh hỏa đốt thành tro bụi thì không còn là vấn đề có được đầu thai chuyển thế hay không nữa, mà vấn đề chính là hồn phi phách tán, từ đây hoàn toàn biến mất, không còn dư lại bất cứ thứ gì.

"Bọn họ là thi đồng."

Dù cho có lưu lại thì cũng chỉ là ác linh không còn ý thức. Nam liếc nhìn Mind, bình tĩnh thốt ra những lời tàn khốc.

"Có đôi khi... chỉ có cái chết mới giải thoát được."

"Nhưng mà..."

Mind há hốc miệng, định nói gì thì lại bị Nam cắt lời.

"Không quyết đoán... sao có năng lực làm Phán Quan."

Nam lạnh lùng nói, nàng ngừng một lúc, ném một cái bình nhỏ màu đen cho Mind.

"Trong này còn dư lại một cọng tàn hồn của Pai Awari, có thể bảo quản đến sáu canh giờ, cô mang về cho quỷ hồn kia gặp mặt lần cuối đi."

Nói xong cũng không để ý đối phương ngây người, Nam giơ đoản kiếm về phía lam bào đạo sĩ.

Gã nam nhân đối diện suy sụp thảm hại, Nam hờ hững lấy ra Tỏa Yêu Đàn, bắt đầu niệm chú.

Tương truyền rằng Trấn Yêu Tháp của Thác Tháp Thiên Vương ban đầu gồm mười tầng, về sau tầng dưới cùng tách ra thành cái đang nằm trong tay Nam, đổi thành Tỏa Yêu Đàn. Pháp khí này dùng để thu yêu phục ma, kiên cố không thể phá nổi. Có một lần Mind thèm thuồng thứ này không ngớt, nhiều lần muốn hỏi mối quan hệ giữa nàng và Lý Tịnh, nhưng khi lời vừa ra đến khóe miệng lại bị ánh mắt người ta dọa sợ đến nỗi nuốt trở vào bụng.

"Ôi, ta chịu đựng khổ cực lâu như thế, không ngờ vẫn phải thua trong tay ngươi."

Gã nam nhân cười mỉa mai, tóc tai rối bù, dáng vẻ nhếch nhác mang theo vài phần buồn bã.

"Bây giờ không thể trách được ai, ngay từ đầu ngươi đã sai rồi."

"Ha ha ha ha ha..."

Gã nam nhân nghe đối phương trả lời, bỗng nhiên cười điên cuồng. Mind thấy vậy, chợt có linh cảm xấu, nàng thấy hắn cười thâm độc, lập tức biến sắc, cảnh báo Nam.

"Cẩn thận!"

Nhưng đã quá muộn!

Gã nam nhân thừa dịp Nam niệm chú, thình lình liều mạng xông tới nắm lấy đoản kiếm, đồng thời xuất thủ đánh tới.

Nam theo bản năng vung chưởng đánh trả khiến hắn bị văng xa mấy bước, tức khắc Nam thu hắn vào trong Tỏa Yêu Đàn. Nhưng lúc gã nam nhân bị đánh bay đi, Nam rõ ràng thấy đáy mắt hắn hiện lên vẻ đắc ý.

Tỏa Yêu Đàn thu hồi xong, Nam còn đang nghi hoặc thì đột nhiên cơ thể run lên, cả người lảo đảo lùi về sau vài bước.

Mind kinh hãi, vội vã kêu lên.

"Chị... chị sao vậy?"

"Trúng ám chiêu rồi."

Nam tập trung vận khí, nhíu mày.

"Hắn giấu độc trên nắm đấm."

"Cái gì? Mau lại đây cho tôi xem!"

Mind sốt ruột nói, trong giọng nói không giấu được nét lo lắng, thậm chí có chút... đau lòng. Đáy mắt Nam khẽ rung động, nghe lời tới gần Mjnd.

Mind vội vàng dò xét, chốc lát sau lông mày giãn ra, móc lấy một cái bình sứ từ trong ống tay áo, đổ viên dược hoàn đưa cho người bên cạnh.

"Cũng may không phải độc gì hiếm, đúng lúc tôi có mang giải dược, ha ha."

Xem ra chỉ là yếu bóng vía thôi, còn tưởng gã đạo sĩ kia ẩn trữ kịch độc gì lợi hại, hóa ra cũng chỉ là loại thực cốt tản thông thường, rất dễ chữa trị. Chỉ là có chút phiền toái... Mind nghĩ tới đây liền trầm ngâm nói.

"Có điều... mặc dù giải độc được rồi, nhưng tạm thời mất pháp lực."

"Không sao."

Nam uống thuốc, âm thanh không chút kích động, nhưng khi nghe cẩn thận thì có thể phát hiện trong giọng nói có chút mất tự nhiên.

Mind thấy vậy, thoáng yên tâm. Hai người trầm mặc trong chốc lát, người đứng kẻ ngồi, không ai nói gì.

Một lúc lâu sau, thanh y Phán Quan thấy quần áo vốn sạch sẽ không dính bụi của mình dính vài hạt mưa, Mind thở dài, hỏi nữ tử bên cạnh.

"Vậy chị có pháp bảo nào có thể biến thành tọa kỵ hay gì gì đó không?"

"Không."

"Ồ..."

Muốn khóc quá đi...

Mind bĩu môi, cũng tại nàng quá sơ suất. Đúng là lật thuyền trong mương [1], đường đường là đại Âm chủ của Minh Giới, hôm nay lại thê thảm đến mức này!

"Hiện giờ toàn thân tôi vô lực rồi, chị cũng tạm thời mất pháp lực. Làm sao bây giờ? Cổng vào Minh Giới còn xa lắm, tôi lại không muốn gọi Minh binh tới tiếp viện, quá mất mặt..."

Được rồi, đây mới chính là trọng điểm, nếu để người dân Minh Giới nhìn thấy, còn gì gọi là quan chức uy nghiêm nữa chứ?

"Tôi mang cô về chỗ của Mookda."

Nam nói, tiếp đó Mind liền cảm giác thân thể nhẹ đi.

Chính xác là... bế ngang eo...

Phán Quan đại nhân được bồng bế ngây người suốt nửa ngày, lúc phục hồi tinh thần liền thẹn thùng rúc vào lòng người kia, cắn môi nói.

"Chị... chị cẩn thận kẻo đánh rơi người ta đó."

Nam rùng mình, trên trán dường như nổi gân xanh, thanh âm lạnh lẽo như băng, bên trong lộ tiếng cắn răng nghiến lợi.

"Đừng có ép tôi động vào cô!"

******

Ngọn đèn u ám, chập chờn dọc theo hai bên đường, hai bên là những bụi cây vang vọng tiếng dế kêu rả rích. Mặt đường dọc theo phía xa, biến mất trong màn đêm.

Freen đang lái xe sắp về đến nhà, bất chợt phía sau chỗ tối bay ra hai cái bóng hồ điệp màu trắng, lúc cao lúc thấp, hơi xiêu xiêu vẹo vẹo. Hai con hồ điệp thong thả bay tới gần. Ban đầu Becky đứng tựa lưng ở cánh cửa lớn của căn biệt thự cũng không quá để ý, nhưng không ngờ hai con bướm nhìn như vô hại, không ngờ oán hồn lệ quỷ này vừa lại gần xe của Freen, thình lình biến thành hai cái xương cốt gương vuốt nhọn hoắt, nhào thẳng đến từ phía sau xe của cô!

Becky biến sắc, nàng vọt lên chặn đầu xe của Freen, Freen phanh gấp không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Becky âm trầm ngước mặt nhìn phía sau, sát khí trong đôi mắt màu lam nổi lên, sắc bén kinh người, mang theo khí thế uy hiếp của bậc vương giả. Chớp mắt hai hồn ma khựng lại, nhìn thấy người đằng trước xe của Freen, bọn chúng ngay lập tức run rẩy, hoảng sợ kêu rên rồi xoay người định chạy trốn. Nhưng chưa kịp đi được nửa bước, cơ thể bọn chúng như bị đông cứng, khắp người bị bao bọc bằng minh hỏa màu u lam, chốc sau tan thành tro bụi, tiêu tán không còn tung tích.

Mọi thứ diễn biến quá nhanh, Freen chỉ kịp ngửi thấy mùi khét trong không khí, như cứ tưởng chẳng có chuyện gì xảy ra. Lúc này Freen chợt bước xuống xe, cô không khỏi tức giận, vừa định nói gì đó, người kia đã nhanh hơn trước một bước. Becky đi vòng qua chỗ ghế phụ, kéo cô ngồi vào trong đó, nàng không nói hai lời mà trực tiếp đi vào ghế lái, bàn chân thuần thục mà đạp chân ga lái thẳng về căn biệt thự phía trước.

Bị chở đi một lúc, đến khi chiếc xe dừng hẳn ở giữa sân. Nhất thời Freen ngẩn ngơ, định quát lên thì lại cảm giác người nọ tản ra khí tức đáng sợ.

"Em... đang nổi giận ư?"

Đáy lòng Freen khẽ run, lúc ngẩng đầu nhìn lại chỉ thấy biểu tình đối phương mơ hồ nhưng gò má lại rất lạnh lùng. Becky trực tiếp kéo Freen vào trong nhà. Mãi đến khi vào tới trong nhà, Becky mới buông tay cô ra, trầm mặc nhìn nữ tử trước mặt.

"Sợi dây chuyền trên người chị đâu? Tại sao không đeo vào?"

"Lúc chiều khi đi tắm, tôi đã tháo nó ra, sau đó đi vội quá nên quên đeo vào!"

Freen nghe câu hỏi kia như đang trách cứ mình, không hiểu sao trong lòng lại tức giận, cô không thèm nhìn vào ánh mắt nóng bỏng kia, lạnh lùng trả lời.

Becky nhíu mày.

"Chẳng phải chị nói nó là vật bình an hay sao? Từ khi mới sinh ra chị đã đeo nó mà, thế nào lại quên mất!"

"Chết tiệt! Nếu không phải lúc nãy bản vương đứng ở cửa chờ chị, e là chị đã thành món ăn cho bọn tiểu yêu đó rồi! Dù sao ngọc bội kia cũng do chính tay bản vương bỏ ra mấy trăm năm đạo hạnh mới tạo ra được! Vậy mà chị nói quên liền quên! Chị đúng là đồ ngốc mà! Lần sau nhất định phải phái Minh binh đi càn quét hết địa phương này mới được! Hừ!"

Becky thu hồi tâm tư, liếc nhìn Freen, nàng hơi do dự, nhưng vẫn miễn cưỡng mở miệng.

"Xin lỗi, em không cố ý lớn tiếng với chị đâu, chỉ là em có chút lo lắng cho chị, lần sau nếu ra ngoài vào ban đem nhớ mang theo vật đó, không thì em sẽ đi cùng chị, em không muốn chị gặp chuyện gì đâu."

"Xin lỗi? Em cần gì phải nói xin lỗi với tôi, tôi cũng đã quen với việc sống cô độc hơn 20 năm nay rồi, với lại sắp tới tôi còn phải kết hôn cùng Heng, anh ấy cũng sẽ bảo vệ tôi, còn em... em cũng sẽ quay về cuộc sống vốn có của mình, đến lúc đó không ai nợ ai, không ai liên quan đến ai, cả hai cũng sẽ trở thành hai người xa lạ!"

"Nói xong rồi?"

Lúc này Becky mới từ tốn mở miệng, thanh âm nhẹ nhàng không rõ vui buồn. Freen hơi sửng sốt, nhớ lại bản thân có chút bốc đồng thất thố. Cô cắn môi, khẽ quay đầu.

"Được rồi, chị nghỉ ngơi trước đi, đêm nay không cần nấu cơm đâu."

Becky lại nhẹ giọng nói, thanh âm lạnh nhạt. Nghe vậy Freen liền kinh ngạc ngẩng đầu, đứa trẻ mình trông coi suốt bảy năm, nay chợt cảm thấy người này xa cách mình rất nhiều, lại có chút xa lạ. Nhưng đối phương chỉ cầm chìa khoá xe, nhẹ nhàng đưa cho cô, sau đó không đợi cô nói gì, Becky đã rời đi, bóng lưng xinh đẹp lạnh lùng rất nhanh hòa mình vào đêm tối.

Nhìn thấy bóng lưng nàng, Freen chợt như nhớ đến bản thân lúc mới gặp nàng, chứng kiến hình ảnh đứa bé rời đi trong tầm mắt mình. Hai bóng lưng trước mặt gần như trùng khít, đều ngạo nghễ khó gần như nhau, nhưng lại rất... kiên cường.

Tại nơi Freen không nhìn thấy, Becky nhắm mắt lại, vì đầu lưỡi vừa nếm trải đắng cay mà bên môi nhếch lên một nụ cười, tràn ngập sự tự giễu, nụ cười nửa ẩn trong bóng đêm, thê mỹ khó nói thành lời. Phù đăng treo trước cửa phòng phía đối diện chiếu qua đây, trong ánh sáng nhợt nhạt có thể thấy rõ cái cằm khẽ nâng, giọt nước chưa kịp khô.

"Freen Sarocha à, giờ khắc này rốt cục em đã tin chắc rằng... chị thật sự xem em là người xa lạ. Thế nhưng... chị chẳng biết một cái gì cả."

[1] Lật thuyền trong mương: thành ngữ ý nói sơ suất hoặc vấp phải chướng ngại nhỏ nhặt không đáng có mà thất bại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com