Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Cam chịu

Phác Hiếu Mẫn sau ngày hôm đó, dù nàng đã biết mọi chuyện của Tố Nghiên và Cư Lệ nhưng nàng vẫn là không nói ra một điều gì với Tố Nghiên cả. Hiếu Mẫn có lẽ không có dũng khí, cũng lại không có nói chuyện với Tố Nghiên nhiều như những ngày đầu. Kỳ thực, Tố Nghiên bây giờ đối với nàng lại chẳng có một chút gì gọi là áy náy, cô cứ bình thường như vậy không có chuyện gì xảy ra

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, sự việc Hiếu Mẫn nàng cùng Phác Trí Nghiên thân mật với nhau đôi ba lần, tuy rằng đều là Hiếu Mẫn không muốn chuyện này xảy ra mọi chủ ý đều là Phác Trí Nghiên ép buộc, hăm doạ nàng. Những lúc đó Hiếu Mẫn chỉ muốn Phác Trí Nghiên biến mất đi, Trí Nghiên trong mắt nàng khi ấy vô cùng đáng sợ, đáng khinh, ấy thế mà nàng lại không có cách nào để chống trả bởi vì Trí Nghiên đã mưu mô mà nắm được điểm yếu của nàng. Hiếu Mẫn ngỡ tưởng người sẽ trở thành điểm tựa vững nhất cho nàng là Tố Nghiên nhưng lại không ngờ Tố Nghiên là người đã làm nàng sụp đổ, nàng nuôi hy vọng về Tố Nghiên như vậy, cuối cùng Tố Nghiên khiến lòng nàng thất vọng. Nàng lại càng không lường được một điều rằng, khi nàng đau lòng nhất thì chính Trí Nghiên người mà nàng muốn xoá bỏ trong mắt lại là điểm tựa khi ấy cho nàng

Vậy suy cho cùng, cuộc hôn nhân này ngay từ đầu chính là khởi đầu của những chuỗi ngày đau khổ, lừa dối nhau,gượng ép nhau, dằn vặt lẫn nhau, hạnh phúc thực sự không thể tồn tại. Như thế, liệu nó sẽ kéo dài đến bao giờ đây? Nàng làm sao có thể tiếp tục như vậy mà cố gắng? Nhưng mọi thứ nàng không thể tự mình quyết định...

Phác Tố Nghiên nhìn thấy Hiếu Mẫn ngồi ở cạnh bàn làm việc của cô, ánh mắt vô hồn không tập trung gì cả, lúc này Tố Nghiên mới lên tiếng hỏi nàng

"Hiếu Mẫn, em có chuyện gì khó nói sao?"

Nghe thấy tiếng gọi của Tố Nghiên, Hiếu Mẫn mới hoàn hồn lại. Nàng cười như không cười đáp 

"Không có, chỉ là nghĩ về công việc"

Phác Tố Nghiên gấp quyển hồ sơ lại, hào hứng nói

"Hiếu Mẫn, dù gì cũng đã đến giờ nghỉ trưa, hay là chúng ta cùng đi ăn được không?"

Hiếu Mẫn không đáp, chỉ nhẹ gật đầu đồng ý, bước theo Tố Nghiên. Hiếu Mẫn bây giờ cũng không có chủ động khoác tay Tố Nghiên nữa, nàng né tránh Tố Nghiên hơn. Phác Tố Nghiên cũng có chút khó hiểu nhưng mà như thế cũng thực tốt với Tố Nghiên, vì cô cũng muốn giữ khoảng cách nhất định với nàng, không muốn để Hiếu Mẫn hy vọng rồi đau lòng khi Tố Nghiên sẽ rời xa nàng. Phác Tố Nghiên thực lòng cảm thấy có lỗi với nàng nhưng mà cô lại càng không thể có lỗi với Cư Lệ, vì cô đã hứa với Cư Lệ sẽ giữ khoảng cách an toàn đối với Hiếu Mẫn

Hai người họ đi được một đoạn thì nhìn thấy Trí Nghiên, Phác Hiếu Mẫn trông thấy Trí Nghiên liền bối rối, tuy rằng không còn sợ hãi cô nhưng mà cảm giác bây giờ của nàng thực không xác định rõ

Phác Trí Nghiên chỉ liếc nhìn nàng một cái rồi thôi, cô cong nhẹ môi, mở lời nói chuyện với Tố Nghiên

"Chị hai cùng chị dâu đi đâu sao?"

"Chị cùng Hiếu Mẫn định là sẽ đi dùng bữa trưa, gặp em ở đây hay là chúng ta cùng đi?"

Phác Trí Nghiên lắc đầu, môi vẫn giữ nụ cười ôn hoà

"Không cần đâu, em không cảm thấy đói"

Phác Hiếu Mẫn nghe thấy lời mời gọi của Tố Nghiên, nàng có một chút gì đó mong chờ Trí Nghiên sẽ cùng đi nhưng mà cô lại từ chối. Kỳ thực, thường ngày Trí Nghiên gặp nàng liền muốn nắm bắt thời cơ trêu nàng sợ hãi, nhưng hôm nay Trí Nghiên không có làm gì, cũng không có nhìn nàng nhiều như mọi khi, điều này cũng thật khiến nàng ta khó hiểu

"Vậy, chị cùng Hiếu Mẫn đi trước"

"Được, chúc hai người ngon miệng"

Nói rồi, Phác Trí Nghiên rời đi, Hiếu Mẫn ánh mắt có liếc nhìn cô và đồng thời Trí Nghiên cũng có nhìn nàng một cái

Suốt bữa ăn, Hiếu Mẫn dường như không có mở lời nói chuyện với Tố Nghiên nhiều, chỉ là khi Tố Nghiên hỏi thì nàng mới trả lời. Bữa cơm diễn ra vô cùng tẻ nhạt, tâm hồn của Hiếu Mẫn lẫn Tố Nghiên đều không có ở tại đây mà là lưu lạc đâu đó

Trở về phòng làm việc, Tố Nghiên mới chợt nhớ ra còn hồ sơ cần cho Trí Nghiên xem qua và cho ý kiến, Tố Nghiên thì phải giải quyết một số công việc không thể mang đến cho Trí Nghiên liền nhờ vào Hiếu Mẫn

Phác Hiếu Mẫn có phần do dự nhưng vẫn là đồng ý. Kỳ thực, nàng chỉ nghĩ là sẽ mang hồ sơ qua cho Trí Nghiên rồi trở về nhưng nàng lại không hiểu vì sao lại đi mua Sandwich cùng coffee đến cho Trí Nghiên. Vì vừa rồi nàng có nghe được Trí Nghiên bảo rằng không cảm thấy đói cũng đồng nghĩa bỏ bữa trưa. Hiếu Mẫn trong lòng có một chút quan tâm cô, mà nàng cũng không hiểu vì sao nàng lại quan tâm cô...

Dù gì mua cũng đã mua, thế thì đành mang đến cho Trí Nghiên. Nàng tự nói với lòng, tóm lại nàng làm như vậy cũng chỉ vì muốn trả ơn ngày hôm đó Trí Nghiên đã ở bên cạnh nàng che chở

Phác Hiếu Mẫn đứng trước cửa phòng làm việc của Trí Nghiên, chần chờ một lúc mới gõ cửa

"Vào đi!"

Nghe được tiếng mời gọi từ Trí Nghiên thì Hiếu Mẫn mới mở cửa bước vào. Khi Phác Trí Nghiên trông thấy Hiếu Mẫn, cô nhếch môi một cái. Bỏ qua công việc một chút mà tựa người vào ghế nhìn Hiếu Mẫn, ánh mắt bây giờ có một chút không đứng đắn. Phác Hiếu Mẫn nàng tự hỏi, rốt cuộc Phác Trí Nghiên này tính cách có mấy loại, lúc thì ôn hoà, lúc lại băng lãnh còn lúc hiện tại khi chỉ có hai người Hiếu Mẫn và Trí Nghiên thì cô lại tỏ ra vô cùng gian tà với nàng khiến nàng cũng thắc mắc rốt cuộc loại người này như thế nào?

Đôi chân mày Trí Nghiên đẩy lên cao một bên, nhìn chầm chầm Phác Hiếu Mẫn đang chậm rãi đến gần. Hiếu Mẫn bây giờ chính là muốn né tránh ánh mắt vạn phần không đứng đắn của Phác Trí Nghiên

"Chị tìm tôi có việc gì? Sao lại thấy tôi thì tỏ ra lúng túng như vậy đây?"

"Tôi...mang hồ sơ đến cho em xem qua"

"Được rồi, để ở đó đi"

Phác Hiếu Mẫn đặt hồ sơ xuống bàn liền quay lưng đi thì bị Phác Trí Nghiên gọi lại khi cô trông thấy ly Coffee và Sandwich Hiếu Mẫn cầm trên tay

"Chờ đã!"

"Có chuyện gì?"

Phác Hiếu Mẫn nhìn Trí Nghiên cau mày. Phác Trí Nghiên nhếch miệng một cái, hất mặt ra hiệu cho Hiếu Mẫn bước lại gần cô. Hiếu Mẫn trong lòng có một chút tức giận vì thái độ của Phác Trí Nghiên đối với nàng, Phác Trí Nghiên rốt cuộc không xem nàng ra gì mà. Hiếu Mẫn không thèm bước lại, xoay lưng rời đi thì lại bị câu nói của Trí Nghiên hăm doạ nàng dừng bước

"Chị bước thêm một bước nữa thì lập tức, ngay tại đây trang phục công sở trên người chị sẽ bị tôi cởi bỏ sạch sẽ"

"Phác Trí Nghiên!" Hiếu Mẫn đỏ mặt tía tai vì câu nói của Trí Nghiên

Phác Trí Nghiên cười khẩy một cái, một lần nữa ra hiệu cho Phác Hiếu Mẫn nàng đến gần. Phác Hiếu Mẫn nhắm nghiền đôi mắt, hít thật sâu một hơi rồi bước lại gần Phác Trí Nghiên

Hiếu Mẫn ném chiếc bánh Sandwich vào người Trí Nghiên, ly coffee thì đặt mạnh xuống bàn làm việc dằn mặt cô

"Nếu tôi là một người vô ơn, thì tôi đã mặc xác em rồi!"

Một lần nữa Phác Hiếu Mẫn muốn rời đi thì bị Trí Nghiên nắm tay kéo lại, cả cơ thể Hiếu Mẫn liền ngã vào lòng Trí Nghiên. Phác Trí Nghiên ôm Hiếu Mẫn siết chặt khiến nàng không thể thoát ra được, Hiếu Mẫn to mắt, đứng hình

"Chị nghĩ mua một chiếc bánh sandwich và một ly coffee liền có thể trả ơn tôi sao? Phác Hiếu Mẫn, chị quá thơ ngây rồi"

"Phác Trí Nghiên, em đang làm cái trò gì vậy? Ở đây là công ty..."

Phác Trí Nghiên cười khẩy, bàn tay không an phận mà luồn vào bên trong áo Hiếu Mẫn nàng làm càn

"Ngay tại nhà họ Phác mà tôi còn có thể cùng chị lén lút qua đêm với nhau, thì ở đây tôi còn sợ cái gì hửm?"

Phác Hiếu Mẫn mặt bỗng dưng nóng bừng lên, đôi gò má đỏ ửng. Ra sức gỡ bàn tay Phác Trí Nghiên ra

Phác Trí Nghiên thấy nàng không ngoan, liền kéo hộc tủ bàn làm việc của cô ra, lấy một chiếc còng tay mà cô chuẩn bị để cùng nàng thân mật sau này. Phác Trí Nghiên khoá một tay của cô và cả Hiếu Mẫn lại trước mắt của nàng. Phác Hiếu Mẫn không còn lời nào để diễn tả tên Phác Trí Nghiên này nữa. Thấy Hiếu Mẫn ngây ngốc như vậy, càng khiến Phác Trí Nghiên thích thú hơn

"Như thế này thì chị không thể thoát khỏi tôi được nữa. Phác Hiếu Mẫn, tôi làm chuyện gì cũng có mục đích, mục đích của tôi là muốn chị phải gắn kết cùng tôi cả đời..."

Phác Trí Nghiên ôm lấy vòng eo thon gọn của Hiếu Mẫn ở phía sau, đầu tựa lên vai nàng, thì thầm vào tai nàng. Hơi thở của Trí Nghiên phả vào chiếc cổ Hiếu Mẫn, vô tình kích thích lòng nàng nóng ran lên, khó chịu không yên

"Phác Trí Nghiên, bản tính con người em thật đáng sợ"

"Tôi muốn cho chị biết, thực ra tôi còn đáng sợ hơn những gì chị thấy"

Vừa dứt tiếng, Phác Trí Nghiên kéo đầu nàng xoay lại, điên cuồng hôn nàng đến tê dại. Phác Hiếu Mẫn không còn cách nào phản kháng vì vốn dĩ tay nàng đã bị trói

Phác Trí Nghiên càng hôn, Hiếu Mẫn nàng càng thở gấp, thở gấp vì bị người kia một mực không chịu tha cho đôi môi tội nghiệp của nàng, rút cạn không khí đến khi nàng không có thể thở nữa mới chịu tha

Bàn tay của Trí Nghiên đặt lên chiếc áo sơmi Hiếu Mẫn, cởi bỏ từng chiếc cúc áo, cởi được một nửa thì Trí Nghiên không thể chịu được dục vọng trong lòng thêm giây phút nào nữa, mặt tiến đến áp sát lồng ngực ấy, thản nhiên tận hưởng sự êm ái và mùi thơm dịu nhẹ từ Hiếu Mẫn

Phác Hiếu Mẫn nhắm mắt, cam chịu sự giày vò từ Trí Nghiên, nhưng trong sự giày vò này cũng xen lẫn một chút thoải mái không tên. Hiếu Mẫn nàng một tay đặt lên vai của Trí Nghiên, còn một tay kia đã bị bàn tay Trí Nghiên đan vào vừa vặn. Hiếu Mẫn nhắm mắt, cái cổ ngước lên, môi nàng hở ra một chút thở dốc vì đôi môi Trí Nghiên đang mút lấy từng tấc da tấc thịt ở quanh vùng ngực của nàng, chiếm tiện nghi của Hiếu Mẫn nàng,cứ như vậy mà dây dưa không dứt

"Ưm~đủ rồi"

"Một chút nữa a~"

Phác Hiếu Mẫn đẩy đầu Trí Nghiên ra vì Trí Nghiên càng lúc càng quá đáng. Nguyên do là vì Phác Trí Nghiên càng lúc càng muốn nàng nhiều hơn, miệng cũng đang ngậm lấy hạt đậu nhỏ trên đỉnh ngực mềm mại kia, mút mát, ướt át một vùng, thấm đẫm vào cả chiếc áo nhỏ của Hiếu Mẫn

"Đến đây thôi, hôm khác mới..."

Hiếu Mẫn chưa nói hết liền bị Trí Nghiên nhanh trí hơn mà nói phủ đầu

"Ý của chị là hôm khác sẽ cho tôi nhiều hơn?"

"Không phải, thật ra ý tôi là..."

"Rõ ràng như vậy rồi, chị còn muốn giải thích sao?"

"Tôi..."

"Phác Hiếu Mẫn, tôi muốn chị hôm khác sẽ cam tâm cùng tôi hoà làm một!"

Phác Trí Nghiên nói ra câu này đồng thời ngước nhìn Hiếu Mẫn ngồi trên đùi cô với ánh mắt đầy thâm tình, mà chất giọng của Trí Nghiên lúc này lại quá êm tai đi. Hiếu Mẫn nhất thời trái tim cũng bị lay động vì Phác Trí Nghiên

Phác Hiếu Mẫn mím môi không đáp, nhưng ánh mắt thì đối diện với ánh mắt Trí Nghiên bỗng hoá dịu dàng hơn, tình cảm hơn

Phác Trí Nghiên vừa rồi đã cởi cúc áo nàng, bây giờ cũng lại tự tay mà cài lại cho nàng. Tiến đến hôn môi Hiếu Mẫn một cái, cảm giác Trí Nghiên mang lại cho Hiếu Mẫn bây giờ thật ấm áp, khác xa những lần trước khi nàng bị Trí Nghiên chiếm đoạt mạnh bạo

"Ngày hôm nay, tôi tha cho chị"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com