Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 46: Thu ý đương nồng

Bên ngoài trời bắt đầu mỗi lúc một lạnh, Dung Âm nằm nhích vào bên trong giường, xoay lưng lại rồi trầm tĩnh rơi vào giấc ngủ. Trướng phủ rèm che, Thuần phi cũng từ từ mò vào bên trong giường của Dung Âm, nhẹ nhàng ôm sau lưng nàng ấy thật chặt. Bốn người cùng yêu một người nhưng lại hòa hợp vô cùng, không ghen tuông, không oán giận, chỉ một lòng một dạ mong muốn được ở bên cạnh chăm lo cho nữ nhân ngốc nghếch kia.

"Tịnh Hảo?" Dung Âm không cần xoay mặt lại cũng biết vòng tay ấm áp kia là ai, không phải là Nhàn phi thì chắc chắn là Tịnh Hảo, nếu là Anh Lạc sẽ vồ vập hôn lên sau ót nàng, trên ghẹo nàng một hồi, Cao quý phi toàn chào hỏi bằng cách tát vào mông nàng một cái. Chung quy chỉ có Nhàn phi là ôn nhu nhất, sau mới đến Tịnh Hảo, Anh Lạc sói con đương nhiên không ôn nhu, Cao quý phi thì đáng bị phỉ nhổ, dám đánh cả nàng.

Thuần phi ôm siết Dung Âm trong vòng tay mình, dụi đầu mình vào mái tóc ngát hương hoa nhài của Dung Âm, dịu dàng nói, "Dung Âm, là ta, Tịnh Hảo."

"Không phải nên kiếm Dung phi sao? Trèo lên giường ta làm gì?" Dung Âm hờn mác, rõ ràng là giả vờ si mê Dung phi đến thật như vậy, nói gì mà quốc bảo Đại Thanh, Tịnh Hảo mà diễn dở ắt hẳn không có ai diễn hay.

Tịnh Hảo cho bàn tay mát lạnh của mình vào bên trong áo của Dung Âm, vừa nói vừa lần trên làn da trắng mịn của nàng ấy, cách yếm xoa nắn đôi đồi núi to tròn, "Dung Âm, làm gì có chuyện ta yêu ai khác ngoài nàng? Ta biết nàng có câu trả lời ngày nàng hỏi ta, chẳng qua, nàng vẫn lo lắng."

"Bổn cung lạnh..." Dung Âm nhỏ nhẹ nói, bàn tay của Thuần phi lạnh tựa băng giá, đã vậy còn cho vào người nàng, thật khiến nàng lạnh chết.

Tịnh Hảo lật người lên nằm trên Dung Âm, ánh mắt hữu tình nhìn mỹ nhân lả lơi bên dưới. Dung Âm nghiêng mặt đi tránh né liền bị Tịnh Hảo chắn lại, nàng đặt nụ hôn xuống đôi môi hồng nhuận của Dung Âm, nhu tình hệt như muốn đem tất cả trái tim mình bộc lộ cho nàng ấy hiểu.

Làm sao nàng có thể yêu nữ nhân khác khi trong đầu nàng không còn gì ngoài Dung Âm, nàng ấy nói, nàng ấy cười, nàng ấy chau mày, vui vẻ, buồn lo, tất cả nàng đều ghi tạc trong dạ. Một kiếp này nguyện một lòng bên nàng ấy, không phụ bỏ, nhưng cũng vì nàng ấy mà làm chuyện ngu ngốc khiến nàng ấy u buồn. Nàng sai rồi, từ nay về sau nhất định sẽ không như thế nữa.

"Bổn cung cảm thấy mọi người rất hoang đường..." Dung Âm để cho nụ hôn của Tịnh Hảo dời từ môi nàng xuống hõm cổ, giọng nói có một chút khác lạ, Tịnh Hảo biết là do đâu.

"Tại sao hoang đường?" Tịnh Hảo nếm một ngụm Dung Âm thơm ngon, trong lòng thét gào muốn hơn.

Dung Âm để cho Tịnh Hảo thoát hạ y phục của nàng, bản thân nàng cũng quá quen với động tác của Tịnh Hảo, "Các ngươi bốn người nguyện dùng chung một nữ nhân, không phải hoang đường?"

"Thứ nhất, bọn ta là phi tần." Tịnh Hảo tháo đi cúc áo của Dung Âm, giải khai trung y để chiếc yếm màu đỏ nhạt ẩn hiện.

"Thứ hai, bọn ta không ép nàng lựa chọn, bản thân bọn ta đều thu xếp chu toàn." Với tay ra sau ót cởi đi yếm đỏ của Dung Âm, để cho đồi núi được giải phóng, trắng nộn khiến lòng người nhộn nhạo, "Ngoại trừ cẩu hoàng đế ra, bọn ta chán ghét hắn đụng đến nàng."

"Tại sao?" Dung Âm thở ra một hơi nghe hơi thở của Tịnh Hảo đang vương vấn trên người mình, đầu óc cũng chẳng còn mấy phần thanh tỉnh để nghe câu trả lời. Tịnh Hảo ngậm một bên ngực Dung Âm, âu yếm hôn, "Vì hắn muốn độc chiếm nàng, chưa kể, thứ kia của hắn sẽ lưu trữ ở người nàng, nàng sẽ phải vượt qua cửa sinh tử mà sinh con cho hắn, nên bọn ta nhất trí không cho hắn chạm vào nàng."

"Vậy sao?"

Hơi thở của Dung Âm ngày một gấp, trướng phủ rèm che, bên ngoài chẳng ai biết được đương kim hoàng hậu ở dưới thân Thuần phi âm a rên rỉ. Thân là hoàng hậu nhưng lại chẳng hưởng được mấy phần tôn quý từ các phi tần, ngược lại còn bị phi tần chà đạp không thương tiếc, hở chút là lại bị ăn sạch.

Đôi môi của Dung Âm bị Thuần phi hôn đến đỏ ửng, hơi thở của nàng cũng chẳng còn mấy nhịp điều hòa, càng ngày càng gấp, càng như không thở nổi.

Bên ngoài khuê phòng của Dung Âm, Anh Lạc kệ nệ mang theo không ít ca y cho Cao quý phi, đi ra giữa sân bày tiệc. Bên trong phòng Thuần phi gấp gút đưa Dung Âm đạt cao triều, bên trong giường càng lúc càng nóng, Dung Âm càng lúc càng vặn vẹo người tránh né. Mái tóc cũng ẩm ướt mồ hôi, cả lưng cũng ẩm ướt mặc kệ ngoài trời lạnh đến thế nào, nho nhỏ gọi, "Tịnh Hảo... Đừng..."

Đạt cao triều xong Dung Âm nằm bên cạnh Tịnh Hảo, nép vào người nàng ấy định ngủ thì nghe tiếng hí dài ở ngoài sân. Nàng đang định ngủ bèn mở to mắt hỏi Thuần phi rằng, "Bên ngoài có ngựa chạy vào à?"

"Giọng nha đầu Anh Lạc đó." Thuần phi vuốt ve lưng Dung Âm, ra hiệu cho nàng ấy mau ngủ, kệ chuyện bên ngoài.

"Hí hí hí!!! Lan Lăng Vương... Bên ngoài địch đang tấn công, người mau hạ lệnh..." Anh Lạc giả giọng hí kịch nhưng không thành công, Dung Âm đang nằm ở bên người Tịnh Hảo bèn che miệng bật cười, "Ngươi xem, ai dạy Anh Lạc hát không biết?"

Tiếng đàn của Minh Ngọc ngô nghê vang lên không hợp với hát hí kịch, nhưng giọng Cao quý phi vẫn uyển chuyển hát. Dung Âm nói với Tịnh Hảo cùng mình đứng lên ra ngoài xem, Tịnh Hảo bèn mỉm cười vuốt tóc nàng, bảo được, cùng nhau xem đi.

Khoác một chiếc áo choàng màu lục cho Dung Âm, sau đó Tịnh Hảo cùng nàng ấy ra ngoài xem, Cao quý phi say sưa diễn trên đài, thân phụ thân mẫu của nàng ấy tận hứng mà xem, hệt như đang xem của một ca phường đúng chuẩn.

Dung Âm ngồi xuống bên cạnh thân mẫu của mình, bà liền quay đầu lại nói với Dung Âm, nghe giọng đã biết rất vui vẻ, "Nha đầu này hát cung thật hay, ban nãy nghe ngạch nương nhàm chán bèn bày trò hát."

"Ngạch nương thích là được rồi." Dung Âm nắm lấy bàn tay bà, cùng nhau xem. Được một lúc Dung Âm bèn nói với Tịnh Hảo ngồi bên cạnh, "Nàng ấy mang theo cả ca y đến? Ta còn tưởng chỉ chuẩn bị lễ vật thôi."

"Nàng ấy thiếu chút nữa là mang cả Trữ Tú cung theo." Thuần phi che miệng mỉm cười, Nhàn phi ở bên cạnh bèn phụ họa, "Sáng hôm nay nàng ấy còn bảo ta tại sao nàng không cười đáp lại nàng ấy, buồn bã nửa ngày."

"Ta nào có?" Dung Âm nhìn Anh Lạc đóng vai tiểu binh bên cạnh Cao quý phi, hai người này im lặng một ngày chỉ sợ thiên hạ đại loạn. Thiên không linh, địa không linh, Dung Âm nàng vướng phải cả hai con sói.

Cao quý phi đi xuống từ dưới đài, nàng nắm lấy bàn tay Dung Âm, kéo Dung Âm đứng lên. Giọng hát mượt mà của nàng ấy như lan tỏa trong lòng người nghe, khiến ai nấy đều cảm thấy đây mới đúng là vở Lan Lăng nhập trận.

"Mỹ nhân, một lần từ biệt, lòng dạ khắc khoải. Thu ý đương nồng, nàng chớ trông ta." Cao quý phi ôm ngang eo Dung Âm, trêu chọc hát bừa một câu.

Dung Âm phì cười, nàng đánh yêu vào người Cao quý phi một cái rồi ngồi xuống ghế của mình. Tịnh Hảo hừ một tiếng, giỏi lắm, ngày của nàng lại bị Cao quý phi phá, để xem ngày của Cao quý phi nàng phá thế nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com