Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 19: Tổng giám đốc, đùa giỡn xin tự trọng!

Phác Thái Anh mơ một giấc mơ, một giấc mơ mang màu sắc thật tươi đẹp.

Trong giấc mơ nàng hung hăng đặt Lạp Lệ Sa dưới thân, từ trên cao nhìn xuống như một nữ vương kiêu ngạo, mà Lạp Lệ Sa chính là giáo đồ thành tín, sùng bái dưới hào quang của nàng.

Trong phút chốc, bốn mắt nhìn nhau, thật sự chính là củi khô bén lửa. Mắt Lạp Lệ Sa loé sáng, nàng chưa bao giờ nhìn thấy ánh sáng nóng rực như vậy, dường như làm chói mắt Phác Thái Anh.

Nàng yêu chết được ánh mắt nóng rực của Lạp Lệ Sa truy đuổi nàng.

"Nói, cô có yêu tôi không?" Đón nhận ánh mắt nhiệt tình của Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh cúi người xuống, môi hôn khóe miệng của cô, ái muội hỏi.

Cánh môi Lạp Lệ Sa hơi giơ lên, nhẹ nhàng nói câu gì đó, nhưng Phác Thái Anh lại nghe không rõ, chỉ cảm thấy tứ phía ồn ào. Nàng buồn bực vô cùng, kề sát tai muốn nghe rõ câu trả lời của Lạp Lệ Sa, nhưng tai lại nghe thấy tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên.

Phác Thái Anh không kiên nhẫn phất phất tay, ý muốn đuổi cái tiếng nhạc phiền phức đó đi, nhưng tay quơ qua quơ lại trong không trung, âm thanh đáng giận kia lại chỉ tăng không giảm.

Cuối cùng Phác Thái Anh bất mãn tỉnh dậy từ trong giấc mộng, nàng mơ mơ màng màng mở to mắt, bàn tay hướng tới ngăn tủ đầu giường, ấn cái đồng hồ báo thức đang vang lên không ngừng.

Ánh mặt trời chiếu vào chói mắt, Phác Thái Anh xoay người, theo bản năng mở to mắt nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng Lạp Lệ Sa ngủ cạnh mình.

Đúng, Lạp Lệ Sa.

Nhắc tới Lạp Lệ Sa, tối hôm qua......

Nhớ tới chuyện tối qua, đầu óc Phác Thái Anh liền hoạt động.

Nàng giật mình muốn ngồi dậy, lại cảm giác xương sống thắt lưng mềm yếu vô lực, căn bản là không còn chút sức lực nào. Cau mày, nàng mù mờ nhớ lại trận kịch liệt tối qua, sắc mặt trầm xuống, nàng lập tức hiểu được nguyên nhân vì sao hôm nay không thể động đậy, xét đến cùng đều do tối hôm qua miệt mài quá độ.

"Thức rồi?"

Tên đầu sỏ gây ra chuyện Lạp Lệ Sa vừa tắm xong, nghe động tĩnh, liền từ phòng tắm đi ra, đứng bên giường Phác Thái Anh.

Chuyện tối qua vẫn còn nhớ rõ trong ký ức, thời khắc này lại nghe tiếng Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh bản năng xoay đầu, né tránh ánh mắt Lạp Lệ Sa.

"Ừ." Lười biếng lên tiếng, Phác Thái Anh ngồi xuống, vòng eo truyền đến cảm giác đau đớn khó tả. Nàng tựa vào đầu giường, hung hăng liếc một cái đầy oán hận kẻ gây chuyện, nói: "Nhờ phúc của giám đốc Lạp cô, tôi hôm nay xém chút nữa không thể ngồi dậy."

"Phì~" Lạp Lệ Sa nghe vậy, rũ mắt lên xuống quan sát Phác Thái Anh, mới sờ sờ mũi, cười rộ lên. "Đây cũng đâu phải lỗi một mình tôi."

Không cần hỏi cũng biết lời Lạp Lệ Sa nói đầy ám chỉ, lập tức khơi gợi trí nhớ Phác Thái Anh, nàng nhớ tới tối hôm qua bản thân mình làm chuyện thật mất mặt, khỏi nghĩ nữa, khẽ 'hừ' một tiếng, không thèm nhắc lại.

"Đói bụng không?"

Phác Thái Anh vốn đã chuẩn bị sẵn sàng chờ Lạp Lệ Sa chế nhạo sự chật vật của nàng, lúc này nghe Lạp Lệ Sa hỏi vậy, nàng hơi giật mình, cuối cùng mới tức giận nói: "Vô nghĩa."

Đương nhiên đói, làm sao có thể không đói?

Tối hôm qua vận động quá mức xong, nàng gần như ngã xuống ngủ ngay lập tức, thể lực cạn kiệt, ngủ thẳng tới sáng tỉnh dậy mới cảm giác được tư vị cái bụng đói kêu vang.

Lạp Lệ Sa đi đến trước tủ quần áo, theo thói quen lấy ra bộ quần áo đã chuẩn bị trước trong tủ áo Phác Thái Anh. Nghe Phác Thái Anh nói, cô mặc quần áo, cài nút áo xong liền đi vào phòng bếp.

"Đứng lên rửa mặt đi, tôi làm bữa sáng cho cô ăn."

Phác Thái Anh tựa vào đầu giường, nhìn bóng dáng Lạp Lệ Sa ra khỏi phòng ngủ, yên lặng hé môi. Nàng khẽ cắn ngón tay, trong đầu toàn là hình ảnh giấc mơ hoang đường lúc nãy.

Nếu đồng hồ báo thức không vang lên, vậy Lạp Lệ Sa sẽ trả lời cái gì? Yêu, hay là không yêu?

Đoán là cô nhất định trả lời không chút lưu tình: Có ai lại yêu quỷ hút máu cả ngày áp bức bóc lột sức lao động của mình không?

Lắc lắc đầu, Phác Thái Anh phiền muộn cào cào tóc, ý đồ muốn quẳng đi hình ảnh Lạp Lệ Sa nói lời lạnh nhạt trong đầu mình.

Nàng lảo đảo xuống giường, hai chân mềm tựa như giẫm trên bông. Cơ thể không khỏe làm Phác Thái Anh bất giác bĩu môi, nàng từ từ đi ra phòng khách, tìm thấy áo tắm tối qua vứt trên sô pha, tùy tiện khoác lên người rồi đi vào phong tắm.

Khi Phác Thái Anh mặc xong quần áo hoàn chỉnh đi ra phòng tắm, loáng thoáng nghe được hương thơm của bữa sáng trong phòng bếp.

Nàng đi tới, thấy Lạp Lệ Sa đang đứng trong bếp chuẩn bị bữa sáng. Trong chảo vang lên tiếng dầu mỡ, cô thuần thục chiên trứng. Động tác liền mạch lưu loát, không có gì mới lạ, nhưng chỉ nhìn bóng dáng của cô như vậy cũng có thể làm cho Phác Thái Anh có cảm giác ấm ấp cùng an tâm.

Thật ra trong lòng Phác Thái Anh hiểu, bỏ qua tật xấu lạnh lùng chế nhạo người khác, Lạp Lệ Sa vẫn là người biết ôn nhu săn sóc.

Mà Lạp Lệ Sa ôn nhu như vậy, thường thường sẽ làm Phác Thái Anh sinh ra ảo giác được yêu.

Giật mình thất thần nhìn trong chốc lát, Phác Thái Anh gõ gõ cửa, "Sao còn chưa xong, tôi sắp chết đói rồi."

"Nếu cô còn muốn ăn sáng thì ngoan ngoãn im lặng đi ra ngoài ngồi đi." Lạp Lệ Sa đem trứng trong chảo lật lại, sau đó quay đầu liếc Phác Thái Anh một cái, phất tay kêu nàng đi ra ngoài.

Lạp Lệ Sa vẻ mặt ghét bỏ bộc lộ ra trong lời nói, Phác Thái Anh hừ một tiếng, xoay người đi ra phòng bếp.

Rất nhanh, Lạp Lệ Sa bưng bữa sáng lên bàn để trước mặt Phác Thái Anh, sau đó xoay người đi đến tủ lạnh rót cho nàng ly sữa.

Trứng ốp la vàng óng, mới nhìn thôi cũng đã muốn ăn rồi, Phác Thái Anh ăn một miếng, hương vị cũng rất ngon.

Lạp Lệ Sa rửa tay đi ra, thấy Phác Thái Anh đang ăn với vẻ mặt hài lòng, cô xoay người đi ra phòng khách thu dọn mớ văn kiện hôm qua phân tán trên sô pha.

Phác Thái Anh uống miếng sữa, ngẩng đầu hỏi: "Cô không ăn sáng hả?"

"Không kịp rồi." Lạp Lệ Sa nói xong xoay người đi về hướng phòng tắm, đi qua Phác Thái Anh, nhẹ giọng nói thêm một câu, "Nhanh lên, bị muộn rồi."

Muộn là cái khái niệm gì?

Đối với giám đốc Lạp luôn luôn đi làm đúng giờ mà nói, thân là tổng giám đốc nhưng Phác Thái Anh quả thực không hề có quan niệm thời gian đáng nói tới. Dù sao trong công ty, ai lại chán sống đi qua hỏi tổng giám đốc đi làm mấy giờ.

Bất quá nghĩ thì nghĩ, Phác Thái Anh vẫn cúi đầu vội vàng ăn cho xong bữa sáng.

Lạp Lệ Sa có nguyên tắc của Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh nếu đã biết, sẽ vẫn luôn tôn trọng, sẽ không thay đổi thói quen của cô. Đây là một trong những qui định của hai người.

Đợi tới lúc Phác Thái Anh ăn xong, Lạp Lệ Sa đã đứng chờ ở cửa.

Thấy Phác Thái Anh cầm túi xách đi ra, Lạp Lệ Sa cúi đầu đổi giày, xoay người chuẩn bị mở cửa đi ra ngoài.

"Lệ Sa." Thấy cô mở cửa định đi, Phác Thái Anh gọi lại, Lạp Lệ Sa nghe vậy quay đầu lại, Phác Thái Anh bước nhanh đi tới, kề bên cô. Ánh mắt nàng nhìn chăm chú vào trên mặt Lạp Lệ Sa, yên lặng đánh giá trong chốc lát, mới nhẹ nhàng cười rộ lên, nói: "Có phải đã quên điều gì không?"

"Cái gì?" Lạp Lệ Sa nhíu mày, vừa rồi vội vội vàng vàng đi làm, trong lúc nhất thời cũng là thực không xác định được có quên điều gì không.

Phác Thái Anh càng dựa vào càng gần, làm cho Lạp Lệ Sa chỉ có thể đứng ở cạnh cửa, lưng dán vào cửa, trong không gian nhỏ hẹp, trong mắt nàng toàn bộ là hình bóng Phác Thái Anh.

"Ồ... Quên cái gì đây?" Phác Thái Anh nói xong, làm bộ cúi đầu xuống tự hỏi.

Đột nhiên, nàng ngẩng lên, khuôn mặt rạng rỡ xinh đẹp, tươi cười giảo hoạt. Cơ thể nàng hơi tiến về phía trước, áp môi mình lên Lạp Lệ Sa, nhan sắc diễm lệ in lên cánh môi nhạt của Lạp Lệ Sa, đầu lưỡi giảo hoạt nhẹ nhàng đưa qua, lưu lại hơi thở chỉ thuộc về nàng.

Ngẩng đầu, Phác Thái Anh nhìn đôi môi ngọt ngào của Lạp Lệ Sa dính son môi của mình, trộn lẫn vào nhau, nhìn qua thật vừa quái dị lại yêu dã.

Bất ngờ không kịp né cô lùi về sau, Lạp Lệ Sa đưa ngón tay lên xoa xoa môi, thản nhiên nói: "Phác Thái Anh, cô thật vô vị."

Phác Thái Anh có chút để ý lời nói của Lạp Lệ Sa, nàng nhún vai, cúi đầu cười rộ lên, mặc cho Lạp Lệ Sa đẩy nàng ra, đi vào phòng khách lau đi vết son dính trên môi mình.

Cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, 8:40, thời gian tới công ty không sớm không muộn, vừa đúng.

Nghĩ, Phác Thái Anh liếʍ liếʍ khóe miệng, hương vị đôi môi ngọt ngào nhàn nhạt của Lạp Lệ Sa tràn ngập vị giác. Đứng cạnh cửa, khóe miệng nàng hiện lên nụ cười thỏa mãn.

Cảm giác trêu đùa Lạp Lệ Sa thật sự là loại hưởng thụ tuyệt đối, bất tri bất giác, nàng dường như đã muốn yêu vô cùng loại cảm giác này.

----

Bỗng dưng thích bạn Phác tổng, càng lúc càng thấy dễ thương... hahaha...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com