Chương 38: Hôn tôi.
Trái tim nhỏ bé của Phác Thái Anh, đập thình thịch.
Lời Lạp Lệ Sa nói thật giống như đang biểu thị công khai chủ quyền của chính mình, nhiều năm nay, nói đúng ra người đứng bên cạnh Phác Thái Anh, từ lâu đã không phải là Đỗ Việt Hàng, mà là Lạp Lệ Sa. Rõ là một câu nói bá đạo, nhưng là từ miệng Lạp Lệ Sa nói, thế nhưng lại không có chút bất ngờ nào.
Phác Thái Anh có chút xuất thần, nàng yên lặng chăm chú nhìn Lạp Lệ Sa, đột nhiên cảm thấy hôm nay hình như Lạp Lệ Sa có gì đó hơi khác, nhưng muốn tìm tòi, lại tìm không thấy có gì không giống.
"Chuyện mấy năm nay của Anh Anh, tôi đã có nghe bạn bè của cô ấy nói qua." Đỗ Việt Hàng dù sao cũng không phải ngồi không, Lạp Lệ Sa lời nói khıêυ khí©h anh ta sẽ không thể không hiểu, dịu dàng từ chối đề nghị của Lạp Lệ Sa.
"Người bên ngoài biết, chưa hẳn đã biết rõ như tôi." Lạp Lệ Sa dựa vào sô pha, nói ra từ từ chậm rãi, nhưng chỉ mấy câu vô cùng đơn giản, khiến Phác Thái Anh nghe ra có gì đó bất thường.
Y theo tính cách Lạp Lệ Sa xưa nay, làm cho cô mạnh mẽ nói ra mấy câu, còn khó hơn lên trời. Mà lúc này đối với Đỗ Việt Hàng, lời nói rõ ràng mang theo hàm ý không khoan nhượng, cái này làm Phác Thái Anh có chút kinh ngạc.
Tuy rằng Lạp Lệ Sa là người vui buồn không lộ ra, nhưng Phác Thái Anh đã sâu sắc nhận thấy, tâm tình của Lạp Lệ Sa hôm nay, hình như không được tốt.
"Lạp tiểu thư cùng Anh Anh quan hệ thân thiết, cái này tôi biết, có điều quá khứ là quá khứ, tôi chỉ càng để ý Anh Anh hiện tại thôi." Chỉ để lại ba người trong phòng khách, làm cho Đỗ Việt Hàng nói chuyện cũng trực tiếp lớn mật hơn, anh ta nói xong, ánh mắt thâm tình nhìn lại Phác Thái Anh.
Đỗ Việt Hàng chính là có bản lĩnh đem chuyện bình thản đến cực điểm nói ra một cách tràn đầy thâm tình, đối với bản lĩnh đó của Đỗ Việt Hàng, Phác Thái Anh tin tưởng không nghi ngờ, nhưng vì quá mức hiểu rõ, nên đối với thế tiến công của anh ta nàng cũng ứng phó tự nhiên.
Không nhìn Đỗ Việt Hàng, Phác Thái Anh quay đầu, thật khéo léo tránh được anh mắt Đỗ Việt Hàng hướng tới nàng.
"Đỗ tiên sinh hiểu được là tốt rồi." Lạp Lệ Sa bốn lạng đỡ ngàn cân, cô lấp lửng cười cười nói xong, dời tầm mắt, biểu tình thái độ lộ ra ý tứ không muốn tiếp tục nói chuyện
Lúc này Phác Nghiêu Hải cũng thật khéo từ trên lầu đi xuống, thấy phòng khách vốn náo nhiệt chỉ còn lại ba người, không khỏi có chút kinh ngạc, cho đến khi Mẹ Phác đi ra phòng bếp thông báo mọi người chuẩn bị ăn cơm chiều, ông nhìn thấy Mạc Tư Ngư và Phác Nhiễm Nhiễm bưng thức ăn đi ra.
Nếu nói Mẹ Phác đến tột cùng có bao nhiêu thích Đỗ Việt Hàng, vài lời nói còn không rõ lắm, thì lúc này nhìn bàn cơm xếp đầy đồ ăn cũng có thể hiểu được rõ ràng. Đứng bên cạnh bàn xếp chén đũa, Phác Thái Anh nhịn không được lườm một cái, chín món một canh, mẹ à, mẹ có cần khoa trương như vậy không.
Tiếp đón mọi người ngồi xuống, Phác Nghiêu Hải lấy ra chai rượu quý, nói muốn cùng Đỗ Việt Hàng uống một chút. Phác Thái Anh yên lặng nhìn chai rượu trên tay Phác Nghiêu Hải, muốn nói Đỗ Việt Hàng vừa từ nước ngoài về, làm sao hiểu được cái gì là rượu quý, tốt như vậy để anh ta uống thật quá lãng phí, nhưng nàng nhấp hé miệng, nhìn Phác Nghiêu Hải hưng trí như vậy, chỉ có thể vùi đầu ăn canh, không nói gì.
Má Triệu mở nắp chai rượu, Mẹ Phác đoạt lấy đặc biệt ân cần thay Đỗ Việt Hàng rót rượu, Phác Thái Anh xem trong mắt, trực giác Đỗ Việt Hàng đãi ngộ quả thật so với kẻ làm con gái như nàng còn tốt hơn. Nàng kêu má Triệu lấy một ly rượu đến đây, nàng cũng tự rót rượu cho mình.
"Anh Anh, con được không?" con gái mình đức hạnh gì đó, Mẹ Phác làm sao không rõ, Phác Thái Anh tửu lượng cũng không được, nên Mẹ Phác nghi ngờ nhìn nàng, nói: "Rượu này độ cồn mạnh, mẹ sợ con lát nữa con sẽ say đó."
"Con yếu như vậy sao?" Phác Thái Anh khinh thường rầm rì, Mẹ Phác thấy Phác Thái Anh kiên trì, đành phải rót cho nàng nửa ly rượu, đưa qua.
"Tiểu Sa, con uống một chút không?" Nhìn Lạp Lệ Sa ngồi bên cạnh Phác Thái Anh, Mẹ Phác nghĩ nghĩ, hỏi.
"Không cần, lát nữa con phải lái xe." Lạp Lệ Sa lắc đầu từ chối uyển chuyển.
Lạp Lệ Sa nói xong, Phác Thái Anh cũng đã bưng ly nhấp một miếng rượu, thật ra đối với rượu trắng nàng không có nghiên cứu gì, vị được hay không nàng cũng không biết, nhưng rượu này cũng đủ cay, nàng uống vào nó muốn đốt cháy đầu lưỡi nàng, có thể đủ đẳng cấp rồi.
Phác Nhiễm Nhiễm tò mò quan sát Phác Thái Anh phẩm rượu, sau đó cũng hướng tới Mẹ Phác đặc biệt nịnh nọt mở to mắt nhìn, nói: "Thím, con cũng muốn thử một chút."
"Em uống được sao?" Phác Nhiễm Nhiễm vừa nói chuyện, Mạc Tư Ngư liền thình lình chen vào, nàng nói xong, híp mắt đánh gãy ý niệm trong đầu Phác Nhiễm Nhiễm. "Nếu không, tôi cùng em uống bia đi."
Phác Nhiễm Nhiễm quyệt quyệt miệng, vừa muốn lắc đầu cự tuyệt, Mẹ Phác liền một bên thêm vào nói: "Đúng vậy, Nhiễm Nhiễm con đừng uống rượu, kêu má Triệu lấy chai bia đến cho nha."
Phác Nhiễm Nhiễm tuy rằng tính tình bá đạo phản nghịch, nhưng trước mặt trưởng bối, nàng vẫn an phận một ít, cho nên nếu Mẹ Phác đã mở miệng, nàng cũng chỉ rất vui vẻ đáp, không có đòi nữa.
Lúc ăn cơm, Mẹ Phác hăng hái gắp rau cho Đỗ Việt Hàng, thường thường nói bóng nói gió hỏi một chút tin tức, bất luận Đỗ Việt Hàng trả lời cái gì, Mẹ Phác đều vừa lòng gật đầu mỉm cười, chỉ là theo trong lời nói, có thể nhìn ra được Mẹ Phác mười phần thích anh ta.
Phác Nghiêu Hải trước giờ trên bàn cơm không nói chuyện, giờ không ngừng cùng Đỗ Việt Hàng đàm luận vấn đề thời sự hiện nay, trên bàn cơm toàn là tiếng họ nói chuyện với nhau.
Phác Thái Anh trong lòng bị đè nén, nhưng là lại không thể nào nói lên, nàng nghiêng đầu, nhìn Mạc Tư Ngư cùng Phác Nhiễm Nhiễm ở bên cạnh to nhỏ thì thầm, cảm thấy không thể nào chen vào nói, lại quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa vẫn ngồi im lặng, nàng cảm thấy theo tình hình hiện tại, thật sự không biết nên cùng Lạp Lệ Sa nói gì nữa. Cho nên nàng chỉ cúi đầu rầu rĩ âm thầm uống rượu. Phác Nghiêu Hải tán gẫu càng hăng say, Mẹ Phác cười đến càng vui vẻ, nàng lại càng uống càng buồn khổ.
Ăn cơm xong, đợi cho mọi người đều đứng lên đi vào phòng khách, Lạp Lệ Sa cùng Phác Thái Anh cũng không có lập tức rời đi.
Phác Thái Anh còn ngồi ở bàn ăn không đứng lên, Lạp Lệ Sa đã đứng dậy, che trước mặt Phác Thái Anh, chỉ cúi đầu không biết nói đang nói gì. Mạc Tư Ngư là người đầu tiên thấy có gì không đúng, nàng quay trở về, vòng qua bên người Lạp Lệ Sa liền thấy Phác Thái Anh vẻ mặt ửng đỏ.
"Không phải là..." Lúc trước ở trên bàn cơm hoàn toàn không có chú ý tới Phác Thái Anh dị thường, nay cẩn thận nhìn, Mạc Tư Ngư mới đột nhiên cảm thấy không ổn.
Lạp Lệ Sa lúc này lấy ra ly rượu trong tay Phác Thái Anh, yên lặng lấy tay gạt gạt tóc đang che trước mắt Phác Thái Anh, nghe Mạc Tư Ngư nói, cô bình tĩnh gật đầu, khẳng định suy đoán của Mạc Tư Ngư. "Ừ, uống rượu."
Lúc Phác Thái Anh uống rượu, so với bình thường càng thêm bình tĩnh, nàng nghe được Lạp Lệ Sa nói, mất hứng nhíu nhíu mày, nói: "Tôi không uống rượu."
Lạp Lệ Sa không muốn cùng Phác Thái Anh đấu võ mồm, cô chỉ đỡ lấy Phác Thái Anh ngồi trên ghế, nghiêng đầu nói với Mạc Tư Ngư: "Xem ra cô ấy đêm nay không về nhà được, cô nói với dì một tiếng, dọn cho cô ấy cái phòng."
Xử lý Phác Thái Anh sau rượu, nhiều năm như vậy Lạp Lệ Sa tự nhiên có biện pháp của mình, cho nên Mạc Tư Ngư nghe vậy, chỉ gật đầu, xoay người đi ra phòng khách.
"Anh Anh sao vậy?"
Vốn Mạc Tư Ngư là nhỏ giọng thông báo Mẹ Phác, nhưng Mẹ Phác vừa nghe, liền sốt ruột. Bà đứng dậy bước vào, bởi vì lo lắng mà hơi lớn tiếng, làm toàn bộ người trong phòng đều nghe rõ. Bà đi tới, nhìn bộ dáng Phác Thái Anh, lập tức kêu má Triệu chuẩn bị một chút.
Từ lúc Phác Thái Anh ra ngoài sống một mình, phòng ngủ đó của nàng Mẹ Phác vẫn giữ lại, mỗi dịp lễ mừng năm mới đến đều chuẩn bị tốt cho Phác Thái Anh ở lại. Cho nên chỉ không bao lâu, má Triệu đã lấy xong chăn, xuống lầu thông báo mọi người có thể lên.
Mẹ Phác ở phía trước dẫn đường, Lạp Lệ Sa nâng Phác Thái Anh dậy đi lên lầu, còn chưa đi ra vài bước, Đỗ Việt Hàng cũng đi theo lên, thân thiết hỏi Lạp Lệ Sa, nói: "Con gái đỡ lên có thể không đủ sức, nếu không để tôi đỡ cô ấy cho." Anh ta nói xong, tay đã muốn vòng qua người Phác Thái Anh.
"Không cần." Lạp Lệ Sa lạnh lùng đáp, lướt qua Đỗ Việt Hàng.
Tuy rằng lời đề nghị của mình rơi vào khoảng không, nhưng là Đỗ Việt Hàng vẫn là một đường theo đuôi phía sau Lạp Lệ Sa cùng Phác Thái Anh lên lầu, nhắm mắt theo đuôi tiêu sái đến trước phòng ngủ Phác Thái Anh, Đỗ Việt Hàng đứng ở ngoài cửa, lại một lần nữa lo lắng mở miệng nói: "Cần tôi hỗ trợ không?"
"Đỗ tiên sinh." Lạp Lệ Sa xoay người lại nhìn Đỗ Việt Hàng, ngữ khí bình thản, nghe không ra cảm xúc gì, chỉ có thể theo biểu tình nhẹ nhàng nhíu mày của cô mà nhìn ra được một chút thái độ. "Tôi phải thay đồ ngủ cho Thái Anh, Đỗ tiên sinh xác định muốn tới hỗ trợ sao?"
Đỗ Việt Hàng vừa nghe, lúc này không khỏi có chút xấu hổ, hắn yên lặng, thức thời từng bước lùi khỏi khòng ngủ.
"Việt Hàng a, nơi này cứ giao cho Tiểu Sa đi, cậu đừng lo lắng." Mẹ Phác không biết quan hệ của họ, tự nhiên nghe không ra thái độ Lạp Lệ Sa nói, bà chỉ gọi Đỗ Việt Hàng lại, dẫn anh ta xuống lầu.
Sau khi Mẹ Phác cùng Đỗ Việt Hàng rời khỏi, Lạp Lệ Sa một tay đóng cửa lại, nửa ôm nửa dìu Phác Thái Anh đi tới bên giường.
Mới vừa đi được vài bước, Phác Thái Anh đột nhiên lảo đảo đứng vững vàng, tay nắm ở cổ Lạp Lệ Sa, cũng không biết sức lực từ đâu ra, nàng 'phanh' một tiếng đem Lạp Lệ Sa đặt ngay cửa, con ngươi sâu thẳm nhìn cô, đôi môi đỏ mọng hơi hơi mở ra, lộ ra nụ cười yêu dã.
Rõ ràng ánh mắt đã muốn say đến mê ly rã rời, nhưng giọng điệu vẫn kiên định như trước, không chút do dự.
"Hôn tôi."
Phác Thái Anh nói xong, cười đến càng phát ra mê người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com