Chương 41.Hay Mình Ngủ Cùng Nhau
Ban đầu Sáp Kì dự định sẽ đem Châu Hiền vào xe trước,cô sẽ là người cầm lái. Nhưng hình như chiếc xe này cô đã thấy ở đâu đó,chính là chiếc xe của Bảo Lâm lần đến quán trà Thủy Mộc. Chị ta buôn bán ma túy, ai biết được trên xe có tàng trữ chúng hay không? Tốt nhất những thứ liên quan đến chị ta đều không nên dính tới
"Hiền,ra ngoài mau,chúng ta đi taxi về"
Hiện tại Châu Hiền vẫn đang bị ảo giác thâu tóm,Sáp Kì nói gì,chị ấy cũng làm theo. Cả hai bắt một chiếc taxi quay về quán trà Thủy Mộc, giờ này nhân viên đều đã về hết.Sáp Kì có thể tự nhiên đưa Châu Hiền vào phòng riêng của chị, nhanh chóng pha một ly trà gừng giải rượu. Cô vốn cho rằng Châu Hiền chỉ đang say rượu,không nghĩ đến trường hợp khác
Buổi tối hôm đó,cô không hề rời khỏi phòng của Châu Hiền.Sau khi cho chị uống xong trà giải rượu, có lẽ vì mệt mỏi quá độ nên Châu Hiền đã ngủ mất trên tay cô.Bộ đồ hiện tại có chút gò bó, Sáp Kì liền thay ra một bộ đồ khác cho chị
Vừa rồi lúc Sáp Kì mặc đầm,Sáp Kì nhìn thấy một hình xăm lớn ngay chân chị. Nhưng bây giờ khi chính tay chạm vào,cô mới biết hình xăm đó che một vết sẹo khá lớn. Vốn cho rằng vết sẹo này do Châu Hiền bất cẩn té trúng đâu đó hoặc bị tai nạn giao thông.Nếu như cô biết đó là vết sẹo mổ viên đạn oan ức ra khỏi chân chị,không biết còn đau lòng đến độ nào nữa
Sáng sớm ngày hôm sau,Châu Hiền thức dậy đã thấy mình nằm ở phòng riêng tại quán trà Thủy Mộc. Chị về đây từ lúc nào vậy? Hoàn toàn không có chút hình ảnh nào nhắc lại. Đúng lúc bản thân khó hiểu nhất,Châu Hiền hốt hoảng khi nhìn thấy Sáp Kì nằm ngủ ngay trong phòng của chị. Không thể nào...sáng sớm "em ấy" không thể xuất hiện được.Có phải chị đã nặng đến mức này rồi không?
"Chị thức từ bao giờ thế?"Hôm qua bộ dạng của chị như chỉ còn nửa cái mạng vậy, bây giờ mới có hơn sáu giờ đã thức rồi sao?
"Em là ai?"Mặc dù hỏi câu này hơi ngốc nghếch, nhưng Châu Hiền không tin đây là người thật. Em ấy đã về Sài Gòn từ ba ngày trước rồi, lý nào còn...
Sáp Kì không vội trả lời,từ từ đi lại phía bên giường của Châu Hiền,đem lòng bàn tay của chị đặt vào một bên má của mình,sau đó quay trở về câu hỏi vừa rồi của chị
"Em là Sáp Kì của chị,nhưng không còn là ảo giác nữa"
Câu nói này của Sáp Kì khiến Châu Hiền lập tức giật bắn người.Cảm nhận rõ nhiệt lượng truyền đến lòng bàn tay vô cùng chân thật,Sáp Kì còn nhắc đến chuyện chị có ảo giác.Rốt cuộc tối đêm qua đã xảy ra chuyện gì?có phải chị đã lỡ nói gì đó với Sáp Kì không?
"Em nói nhăng nói cuội cái gì vậy?Đây là phòng riêng của tôi,tôi không hoan nghênh em"Ánh mắt của Sáp Kì nhìn chị rất châm chọc, có vẻ em ấy nhận ra chị khẩu thị tâm phi
Trong lúc đang rất căng thẳng, bụng của Châu Hiền lại đột nhiên kêu lên có chút xấu hổ. Tối đêm qua chị ngoài trừ uống trà và rượu,đâu có ăn được gì.Sáp Kì nhìn thấy Châu Hiền đói đến mức này, tạm thời ngưng nhắc đến chuyện tối đêm qua.
Sau khi Sáp Kì đi ra ngoài,Châu Hiền mất rất lâu thời gian để cố nhớ lại cuối cùng xảy ra chuyện gì.Nhưng hoàn toàn không thể, chị chỉ nhớ tối qua là đêm thứ ba liên tiếp chị cùng Bảo Lâm cãi nhau.Chị đã rất buồn,rất buồn.Cuối cùng lại nhớ đến Sáp Kì,sau đó lại uống trà và rượu.Chuyện gì xảy ra nữa,Châu Hiền chẳng nhớ gì cả
Ở đây cũng đã nửa tháng,Sáp Kì cũng thường xuyên lui đến quán trà nên biết rất rõ cách bày trí nơi đây.Bên trong tủ lạnh còn một ít rau củ, tiện tay làm cho chị một đĩa mì xào. Chợt nhớ đến nhân viên nói chị có thói quen uống trà,Sáp Kì liền vào phòng lấy gói trà từ trong túi xách của Châu Hiền.Chị ấy có vẻ đang ở bên trong vệ sinh cá nhân,Sáp Kì liền có ý xấu muốn trộm một gói của Châu Hiền uống thử
Nhân viên nói rằng trà túi lọc luôn do bà chủ đích thân bảo quản,không ai uống được loại trà này.Hôm qua trong lúc đưa Châu Hiền về,Sáp Kì có lục túi xách của Châu Hiền để tìm chìa khoá cổng của quán trà cũng đồng thời nhìn thấy mấy gói trà này trong túi xách của chị
"Trà gì mà không có nhãn mác gì cả"Còn tưởng đâu thứ gì cao quý lắm, không cho người ta uống.Nhìn gói trà có khác gì trà bán ngoài đường đâu, ngon lành đến cỡ nào chứ?
Trong lúc Sáp Kì đem ly trà túi lọc mình vừa pha muốn đưa vào miệng, đột nhiên lại bị ai đó hất ly trà xuống, xém một chút còn bị bỏng, thật là giật hết cả mình.
"Ai cho em tùy tiện lấy trà của tôi?em đã uống chưa?"Doạ chết chị rồi, không biết trước khi chị ra,Sáp Kì có uống qua chưa nữa
"Em lấy của chị có gói trà thôi,chị có cần làm dữ vậy không? Còn chưa kịp uống.Mất hứng, bây giờ có cho cũng không thèm"
May mắn Sáp Kì chưa uống qua, Châu Hiền không thể để Sáp Kì vô duyên vô cớ bước vào con đường này giống mình.Trà túi lọc chỉ là có cái mã bên ngoài giống một gói trà, bên trong là hạt của cây thuốc phiện được nghiền nhỏ.Không chỉ vậy,Bảo Lâm có chuyên gia điều chế thuốc mang công thức riêng,loại thuốc của chị ấy không thể tìm ở nơi khác.Loại thuốc đó được để vào trà túi lọc rất tinh vi,nó hệt như cách mà Sáp Kì nói về đá viên.Nếu đá viên chế rượu vào mới tan, trà túi lọc này phải dùng nước nóng
"Em lấy đồ trong túi của người khác, em có biết liêm sỉ hay không vậy?"Tránh để Sáp Kì nghi ngờ,Châu Hiền đành phải cố tỏ ra tức giận để đánh lạc hướng.
"Em chỉ lấy của chị có một gói trà thôi, chị lấy cả tuổi thanh xuân của em và cuộc đời sau này luôn,chị mới không có liêm sỉ"Người ta lúc đầu đã nói chỉ giúp chị điều tra Bảo Lâm,kéo chị ra khỏi vũng bùn này.Vậy mà chị tối hôm qua đã đem bản thân làm tiều tụy đến vậy,làm em biết chị yêu em đến mức nào. Nói cho chị biết, hôm qua bởi vì quá đau lòng nên em không kịp quay lại cảnh đó. Chị vừa khóc lóc vừa ngã gục xuống đường gọi tên em.Chị mới là cái đồ không có chút liêm sỉ nào
"Lập tức đi ngay,tôi không muốn nhìn thấy em!"Đã về Sài Gòn còn quay lại làm cái gì? Nơi này không dành cho em, đừng khờ khạo như vậy
"Nhân viên của chị nhận tiền thuê của em một tháng,biên lai trả trước em còn giữ, giờ lấy tiền xong đuổi khách à?đời đâu có chuyện dễ ăn vậy"Bà chủ là lớn lắm sao? Ở đời dù không nói đến tình nghĩa cũng phải nói đến biên lai. Trả tiền rồi thì kiểu gì cũng không đi, nào hết tháng rồi tính.
"Tôi đền lại cho em gấp đôi,gấp ba"Châu Hiền chỉ muốn tốt cho Sáp Kì. Đền bao nhiêu, chị cũng sẽ đền. Có điều, con bé lại cứ thản nhiên ngồi đó nhìn chị tăng giá, vẫn là một nụ cười châm chọc sáng nay.
"Vậy đi,Việt Nam là đất nước nói đến luật pháp.Chị muốn gì kêu công an lại đây nói chuyện,dù chị có lấy xe cẩu đến đưa em đi,em cũng không đi. Mì làm sẵn rồi đó, ăn đi, bye"
Không thể thương lượng được,Châu Hiền không biết phải làm sao mới phải nữa. Gọi công an đến cái đầu của cô?chị có thể tiếp xúc với công an sao?Sáp Kì sau khi chỉ cho chị đĩa mì đã làm xong, cô ăn cũng không ăn, đi về phòng của mình,trước khi đi còn không quên lè lưỡi trêu chọc Châu Hiền.Đối với hành động này của Sáp Kì, chị không biết nên cười hay nên khóc nữa.
Cả ngày hôm đó chiến tranh lạnh, không ai nói đến ai.Châu Hiền cảm thấy làm căng với Sáp Kì không được, đành một lần nữa cố gắng tịnh tâm, đem theo một phần trái cây đến phòng Sáp Kì đang thuê,cố gắng khuyên nhủ.
"Quán trọ này tốt ghê ha,có dịch vụ bà chủ xinh đẹp nửa đêm qua đưa trái cây cho ăn nữa"Nói ra có chút hơi vô duyên,nhưng nhìn chị ấy ăn mặc thiếu vải như vậy, còn cái kiểu "cơm bưng nước rót", giống như cô đang có thê thiếp chiều chuộng, nghĩ đến thật sự không nhịn được cười.
"Nói chuyện nghiêm túc đi được không?"Sáp Kì mỗi một đêm đến vẫn tốt hơn,người thật cứ nhìn là lại muốn gây nhau thôi
Muốn nghiêm túc?được,cô sẽ nói chuyện nghiêm túc. Những gì tối hôm qua,cô không bỏ qua dễ dàng vậy đâu, có vẻ như cô đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện của Châu Hiền. Trước đây cô cho rằng bản thân mình rất hận chị,nhưng thực chất là thất vọng
Ngay cả mẹ của không giận chị,bởi vì mẹ biết cái chết của Sáp Kì không liên quan đến chị. Lúc đó Châu Hiền làm sao biết qua Đài Loan sẽ thế nào? Hơn nữa, yêu Chí Thành là chuyện của Sáp Thư, cũng là Sáp Thư tự nguyện qua bên đó sinh sống.Với tư cách một là người bạn,Châu Hiền chẳng qua giúp lo thủ tục cho bạn mình thôi. Đó là tai nạn không ai mong muốn, xảy ra cũng đã xảy ra rồi, đổ lỗi,oán trách người khác làm cái gì nữa?
Cái chết của Sáp Thư và ba không phải là điều khiến Sáp Kì oán Châu Hiền,mà chính là câu nói của chị.Chị nói không yêu cô,chẳng qua chỉ muốn trả nợ.Lúc đó Sáp Kì bị câu nói này đánh gục, cô thật sự đã nghĩ Châu Hiền không yêu mình. Trong những ngày tháng Châu Hiền vào tù,cô không phải hận,mà là giận
Nhưng cô cũng chưa từng bỏ mặc Châu Hiền,chẳng qua là xui xẻo thế nào,Châu Hiền lại bị chuyển trại,từ đó mất liên lạc.Sáp Kì luôn muốn đi tìm Châu Hiền để xem thử cuộc sống của chị bây giờ ra sao.Nếu như Bảo Lâm là một doanh nhân bình thường,Sáp Kì cũng yên tâm hộ chị. Nhưng cô nhìn thấy Châu Hiền đang chơi với lửa,cô đương nhiên phải đánh thức chị rời khỏi chỗ nguy hiểm này.
Lúc đầu cô chỉ nghĩ nói rõ bản chất của Bảo Lâm, khuyên Châu Hiền rời bỏ chị ta.Chị muốn yêu ai cũng được, chỉ cần người thật sự tốt với chị là được. Nhưng tối hôm qua,Châu Hiền đã cho cô biết người mà chị yêu bấy lâu nay luôn là cô.Sáp Kì xưa nay vẫn bị câu hỏi chị có yêu cô không làm ám ảnh,nay đã có câu trả lời rõ ràng,đương nhiên không bao giờ buông tay Châu Hiền thêm một lần nào nữa
"Chị muốn em về Sài Gòn cũng được, chị làm cho em ba chuyện,làm xong sáng mai đi liền, hứa danh dự luôn"Cuối cùng Sáp Kì cũng chịu về Sài Gòn
Đừng nói là ba chuyện, có làm mười chuyện,Châu Hiền cũng làm. Ở Thái Nguyên này một ngày, nguy hiểm lại cận kề thêm một ngày.Tốt nhất là sáng mai đi ngay, chuyện gì cũng hứa.
Sau khi nhìn thấy Châu Hiền gật đầu đồng ý,Sáp Kì nghiêm túc từ trên giường ngồi dậy đi lại bàn ngồi đối diện với Châu Hiền.Có những chuyện nếu như không hiểu rõ, cả đời sống không được yên.
"Đem tất cả chuyện chị ở tù nói lại cho em biết,tại sao bị chuyển trại?tại sao lại ở tù thêm một năm?"
Châu Hiền rất giữ lời,đem toàn bộ chuyện đã xảy ra với chị trong những năm qua nói hết một lần. Coi như chị là người thật thà cũng được, cũng có thể là chị đã chịu những uất ức này quá lâu rồi, nói được liền nói thôi
"Vết sẹo hôm qua em thấy ở chân của chị là do phẩu thuật lấy viên đạn đó ra sao?"Sáp Kì nghe mỗi một câu Châu Hiền nói, lòng như bị thiêu đốt
"Ừ,hiện tại mỗi khi trời trở lạnh giống hệt như ai đó đang cắt chân của tôi vậy"Những nổi đau này,chị phải chịu quá lâu.Không biết vì sao ở trước mặt Sáp Kì, chị bây giờ giống như đang rất tủi thân, muốn nói cho cô biết tất cả
Năm đó Thái Nghiên không biết vì sao Châu Hiền chuyển trại,thì ra do người anh không có tính người của chị. Lúc Sáp Kì qua nhà anh ta hỏi thăm,anh ta còn căng mắt nói dối bảo mình không biết gì cả. Càng nói càng đau lòng thở không nổi,Châu Hiền trong ngần ấy năm chịu đủ tủi nhục khổ sở, vậy mà cô còn...
"Chuyện thứ hai em muốn tôi làm là gì?"
"Nói cho em biết,chị có cùng Bảo Lâm hợp tác buôn bán ma túy không?"Đây vẫn luôn là chuyện Sáp Kì lo lắng nhất, tội danh tàng trữ mua bán ma túy không chỉ ở ba năm tù như Châu Hiền từng ở
"Không có"Châu Hiền không phủ định chuyện mình có sử dụng ma túy, nhưng nếu như Sáp Kì hỏi chị có buôn bán nó hay không?chị không có làm chuyện này,không có gì không dám trả lời
Đang nói chuyện giữa chừng,Sáp Kì lại bỏ vào giường nằm,Châu Hiền nôn nóng muốn làm luôn chuyện cuối cùng, đành phải lại giường của Sáp Kì tiếp tục kêu cô nói yêu cầu thứ ba
"Cái thứ ba hơi khó chút,thôi bỏ đi, chắc chị không chịu đâu"Sáp Kì xua xua tay giống như muốn đuổi Châu Hiền về, trực tiếp lấy chăn quấn quanh người, ngáp một tiếng
"Nè,làm người đừng làm phân nửa vậy nha. Tôi làm hai chuyện cho em rồi,cái thứ ba em nói không làm nữa là không làm, em coi tôi là thứ gì hả?"Cái chăn đó bị Châu Hiền thẳng thừng ném bỏ
Sáp Kì xoay người đem chị ném thẳng lên giường"Em coi chị giống như cái chăn, em muốn ngủ cùng chị"
Mặc cho Châu Hiền vẫn đang ngơ ra, Sáp Kì lúc này đã nhanh tay đem Châu Hiền áp gọn dưới người của mình. Trước đây nhiều lần kiềm chế không nổi muốn làm chuyện quá phận với chị, nhưng nghĩ lại chị bây giờ là bạn gái người ta, làm như vậy thật vô liêm sỉ, thiếu đạo đức.Nhưng tình hình bây giờ không phải,chị đâu phải bạn gái của Bảo Lâm. Thậm chí người chị yêu cuối cùng cũng em,tính ra làm chuyện này với người chị yêu cũng đâu có gì quá đáng đâu.
Đồng ý là Châu Hiền chưa bao giờ hết yêu Sáp Kì,mỗi khi chị ấy uống trà túi lọc,không ít lần còn gây ra hoang tưởng bản thân mình cùng cô ân ái. Chính vì vậy,nằm dưới thân cô,cùng cô trải qua một đêm không có gì để gọi là không thể.Chỉ là Châu Hiền rất sợ mình lại dứt ra không được, chị rất sợ bọn họ cứ day dưa như vậy,Sáp Kì cũng không dứt chị ra được nữa
"Những chỗ em vừa hôn qua,Bảo Lâm cũng đã hôn"Ngay lúc hõm cổ của Châu Hiền bị Sáp Kì hôn lấy,mặc dù cơ thể có chút nóng nực,muốn buông thả một phen. Nhưng lý trí nói cho chị biết là không được,đành phải nói khích Sáp Kì l.Con bé có tính tự ái,chắc không thích xài "đồ đã qua tay" người khác.
Dám dùng chiêu này nói khích cô,em còn không biết rõ chị sao?Chị mà không yêu người ta sẽ để cho người ta hôn chị sao? Đoán chắc Bảo Lâm mấy năm nay là có thể nhìn,không thể chạm.Tính ra cũng thật bất hạnh,giống như bảo quản bạn gái giùm người ta vậy.Còn về Châu Hiền muốn dùng câu nói này chọc cô tức chết, cô mới làm cho chị tức chết.
"Vậy sao?Nhưng mà có những thứ em đã lấy của chị lần đầu,chị ta lấy được lần thứ hai sao?"
Bảo Lâm và Sáp Kì đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, một người hành động độc ác,một người miệng lưỡi lại độc ác vô cùng.Chỉ một câu nói đã khiến hai bên mặt của Châu Hiền đỏ ửng. Cũng trong lúc Châu Hiền không tìm ra được câu gì nói lại,Sáp Kì đã đem một tay từ dưới váy ngủ của chị đi lên, bất ngờ va chạm
"Ưm..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com