Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

14

Tiêu Chiến hôm nay bị đánh, bị mắng còn chưa kịp hết tủi thân đã phải đi dỗ dành người khác.  Anh ôm Vương Nhất Bác bàn tay nhẹ vuốt phía sau thì thầm, lời nói ra là lời tận đáy lòng… anh nếu không thương Vương Nhất Bác thì thương ai bây giờ…

   Anh đối với Vương Nhất Bác hết lòng thế nào cậu còn không biết hay sao. 

     Nghĩ đến đó Tiêu Chiến lại cảm thấy tủi thân cực kỳ, sống mũi cay xè mắt lại bắt đầu mờ đi….nếu nói anh không buồn Vương Nhất Bác thì chính là nói dối, nhưng người yêu của anh vẫn chưa chín chắn, vẫn chưa thật sự trưởng thành không lẽ bây giờ anh làm mình làm mẩy với cậu, giận dỗi ngược lại như những cặp đôi nhỏ tuổi ngoài kia thì chuyện tình cảm này sẽ đi đến đâu... 

    Những năm Tiêu Chiến du học ở Phần Lan, cuộc sống sinh viên vô cùng thoải mái, chuyện yêu đương một sớm một chiều cũng không phải xa lạ gì nhưng Tiêu Chiến vẫn không tùy tiện chấp nhận bất cứ mối quan hệ đồng giới hay khác giới nào dù là để trải nghiệm hay thỏa mãn chính mình.

    Sau này học xong trở về cũng vậy, vẻ ngoài ưa nhìn bắt mắt, tính tình lại trầm ổn  thành thục nên cũng có không ít người theo đuổi nhưng anh đều từ chối thẳng thừng, không thích thì sẽ không cho cơ hội, không dây dưa phiền toái, không muốn một mối quan hệ qua đường tạm bợ,cũng từng nghĩ đến nếu không tìm được người mà anh thật sự yêu thương thì có lẽ cả đời sẽ chọn sống một mình, đơn độc cho đến khi nhắm mắt. 

   Tiêu Chiến ở sau lưng Vương Nhất Bác buồn buồn tủi tủi, nhắm chặt mắt ngăn không cho những giọt nước nóng hổi đang chực chờ trào ra, đè xuống những cảm xúc phức tạp trong lòng vừa cứng rắn vừa mềm mỏng nói chuyện với cậu .

  “ Em nghe anh nói này… .Anh từ đầu nếu không thương em, hoặc đã không còn thương em thì lúc này sẽ không ở đây dây dưa qua lại với em… anh nếu không muốn thì sẽ rời đi, một cái nhìn cũng không bao giờ để lại..cho nên… em đừng bao giờ nghi ngờ tình cảm của anh, những gì anh dành cho em thì sẽ không bao giờ đem cho người khác. Nếu có gì đó em không hài lòng ở anh thì em phải nói, anh cũng vậy, cũng sẽ nói với em, chúng ta cùng nhau tháo gỡ.. chứ em đừng… đừng.. nói những lời như lúc nãy được không.. anh… anh. . “ 

    Tiêu Chiến nghẹn lời, không thể nói được nữa.. ôm chặt Vương Nhất Bác.Tiếng nấc nghẹn ứ sau vành tai làm Vương Nhất Bác đâm hoảng, cậu chật vật đẩy Tiêu Chiến ra muốn nhìn xem anh làm sao nhưng càng đẩy Tiêu Chiến càng bám chặt đầu gác lên vai ngoảnh mặt đi không muốn bị nhìn thấy. 

      “ Anh ơi…em nói bậy rồi, em xin lỗi..anh quay qua đây nhìn em này, anh đừng khóc.. em sai rồi… “

    Tiêu Chiến một mực không quay lại, Vương Nhất Bác liền lôi kéo anh đi về phía tấm gương để nhìn nhưng anh lại úp mặt trở vô trong, nước mắt nước mũi dính lên cổ cậu nóng hổi, gỡ mãi không ra, vai áo đã ướt đẫm mà anh cứ cắn chặt răng khóc không ra tiếng, cậu năn nỉ dỗ dành mãi không được cũng bắt đầu khóc theo. 

    “Anh thả em ra đi, em muốn nhìn anh.. em nói sai thì anh đánh em đi.. anh đừng khóc em không chịu nổi…”  

   Vương Nhất Bác càng nói Tiêu Chiến càng mủi lòng, đến lúc này tự nhiên những thứ bị dồn nén từ sáng cứ bung hết ra ngoài… hai mươi bảy tuổi với bảy tuổi chẳng khác nhau bao nhiêu. Buồn phiền lẫn uất ức của ngày hôm nay  .. tất cả mọi thứ bây giờ đổ hết lên người Vương Nhất Bác mà cậu thì  nghĩ vì mình nói bậy làm anh buồn nên cứ liên tục xin lỗi,  nhìn thấy anh khóc, mọi thứ lăn tăn, ám ảnh tâm trí đã bay mất hình mất dạng. Vương Nhất Bác chỉ cần còn nhìn thấy Tiêu Chiến là được, những thứ khác cậu không muốn để tâm nữa      

     Giằng co mãi đến lúc tách được Tiêu Chiến ra thì mắt anh đã sưng húp, mặt mũi bơ phờ đưa hai mí sưng  to nhìn Vương Nhất Bác. 

  “ Anh ơi… nói gì với em đi.. “

   Tiêu Chiến khóc đã đời một trận, cũng không muốn khóc nữa, cầm lấy miếng khăn che mặt lại không cho nhìn, anh cũng biết mình làm cậu sợ rồi. Nhưng thật sự hôm nay anh buồn lắm. 

   “ Em cút ra chỗ khác đi..đồ tra nam, ăn xong thì đem bỏ.. lúc sáng còn ngon ngọt đến tối về thì hạch sách to tiếng với anh…” 

  Vương Nhất Bác nghe cách nói chuyện thì biết anh đã nguôi rồi liền ôm anh thủ thỉ

  “ Anh ơi… em xin lỗi anh…đừng giận em,  em hứa sẽ không có lần sau, anh bỏ tay ra em nhìn anh một chút, em nhớ anh rồi này.. . “

    Tiêu Chiến nghe Vương Nhất Bác dỗ dành trong lòng cũng thấy vui vẻ, tâm trạng đã thoải mái hơn rất nhiều, anh bỏ tay ra rướn người hôn lên môi cậu

  “ Anh tha cho em lần này.. “

 Chuyện ầm ĩ cứ vậy trôi qua thôi. 

     Thoắt cái đã đến cuối tuần, Tiêu Chấn Thanh không gọi điện thúc ép gì nhưng Tiêu Chiến rất hiểu ba mình, từ trước đến giờ ông luôn là người sắp đặt mọi chuyện trong nhà, ý của ông không ai dám trái, việc mà ông đã muốn thì bằng mọi cách sẽ làm bằng được, sẽ không có chuyện vì một hai lời nói mà dễ dàng bỏ qua. Người duy nhất trong nhà dám trái lời ông chính là mẹ của anh. Tiêu Chiến nghĩ tới nghĩ lui thấy vẫn là nên về nhà nói chuyện với ba may ra có chút tia hi vọng. 

    Buổi tối sau khi ăn uống dọn dẹp Tiêu Chiến ngồi trên sofa gọt táo nói với Vương Nhất Bác 

   “ Nhất Bác.. Sáng mai anh có chút việc phải về nhà chắc chắn không trở lại trước buổi chiều, em đi về gọi gì ăn trước đừng đợi anh nhé.. “

    Vương Nhất Bác đang xem tài liệu trên laptop nghe vậy bỏ máy xuống quay qua nhìn anh, đã mấy ngày kể từ hôm làm Tiêu Chiến khóc um lên cậu đã không còn suy nghĩ nhiều về vấn đề kia nữa nhưng hễ cứ nghe anh nói sẽ đi đâu đó, sẽ đi gặp khách hàng hoặc về trễ một chút là y như rằng trong lòng cậu cuộn lên một cái, cảm giác rất khó chịu. 

   “  Ngày mai em không có buổi học, em đi cùng anh được không.. “

   “ Hả… em về nhà với anh …? ” 

Vương Nhất Bác đưa mắt nhìn Tiêu Chiến gật đầu xác nhận. 

  “ Có vấn đề gì sao, ngày mai em cũng ở nhà một mình chi bằng đi cùng anh, đường xa có người nói chuyện cũng đỡ buồn. “

   Nhưng Tiêu Chiến làm sao có thể để Vương Nhất Bác về nhà lúc này. Ba anh chắc chắn sẽ không kiêng dè mà dùng lời nói tổn thương Vương Nhất Bác giống như đã từng làm với anh, Tiêu Chiến không muốn… Vương Nhất Bác không đáng bị như vậy. 

  “ Không… không cần đâu, em ở lại tranh thủ tìm thêm tư liệu chẳng phải sang tuần là nộp bài rồi sao.. “

    Vương Nhất Bác im lặng nhìn anh, bây giờ cậu là không muốn anh ra khỏi nhà, nếu có thể thì nhốt anh lại luôn chứ đừng nói đi mà không có cậu…

    “ Em xong cả rồi..với lại không muốn để anh đi một mình, muốn đi cùng anh.. “

    Tiêu Chiến luống cuống không biết phải nói thế nào, ở thời điểm này mà để Vương Nhất Bác bước một chân vào nhà chắc chắn sẽ lớn chuyện, bây giờ vẫn chưa phải lúc. 

    Lần gặp trước vì bất đắc dĩ mới phải tỏ thái độ làm ba nổi giận, biết rằng ba sắp xếp đến như vậy thì khả năng ông phản ứng sẽ rất gay gắt nhưng Tiêu Chiến vẫn muốn nói rõ ràng, anh muốn cố gắng tìm cách nhẹ nhàng nói chuyện với ba, giải thích về xu hướng tính dục của mình, anh tôn trọng ông tôn trọng gia đình, nhưng anh cũng cần được sống thật với bản thân và mong muốn sự chấp nhận của ba cũng như của gia đình chứ không muốn dùng cách đưa Vương Nhất Bác về để đối đầu trực tiếp với ba như vậy vì có thể xảy ra những căng thẳng và xung đột không đáng. 

   “ Nhất Bác… để lần sau được không, lần sau sẽ đưa em về… anh vẫn chưa nói gì với nhà, cho anh chút thời gian được không.. “ 

   Lần này Vương Nhất Bác không thèm nhìn Tiêu Chiến nữa, đưa tay chộp lấy con mèo “ gold ” lên vuốt ve nựng nịu rồi làm như thể đang nói chuyện với nó… từng chữ nói ra nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng dường như cũng không phải nhẹ nhàng 

  “ Cho em đi.. Em sẽ ở bên ngoài chờ, khi nào anh xong việc thì về “

  Tiêu Chiến há hốc mồm, mắt trợn ngược nhìn Vương Nhất Bác, anh không thể tin được cậu có thể nghĩ ra được ý kiến quái gỡ này. Tiêu Chiến khổ sở nhìn cậu hồi lâu bất lực.  

   “ Vương Nhất Bác.. Em có thôi đi không, anh về nhà chứ có phải đi công việc đâu mà xong với không xong.. với lại em đứng chờ như vậy anh làm sao yên lòng đây… “

  “ Em chờ anh ở quán Coffee nào đó cũng được… Anh không cần lo, cứ thoải mái thời gian …”

   Tiêu Chiến lắc đầu thở dài ngao ngán. Từ khi nào mà lại ngang ngược như vậy hả Vương Nhất Bác. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com