Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

oneshot

blind date

ଘ fluff
ゝ jake có vấn đề với thị lực (ẻm kiểu bị mù nhưng vẫn thấy xíu xíu ấy :v)
ଘ written by anonymous
ゝ bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi wattpad @ijageun

link ao3: https://archiveofourown.org/works/38639034



──★ ˙ ̟🐇 !!



Summary: Sunghoon và Jake quen nhau qua một trang web hẹn hò và cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ đã thành công tốt đẹp???

૮ - ﻌ • ა

Jake lo lắng ngồi trên ghế và xoa hai lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi vào đùi. Đây là buổi hẹn hò giấu mặt đầu tiên mà cậu đăng ký thông qua một trang web và cậu hi vọng buổi hẹn hò này diễn ra tốt đẹp. Ít nhất Jake muốn có một người bạn mới, nếu không phải là người yêu.

"Hey, xin lỗi, cậu đợi lâu chưa?"

Jake quay đầu lại thì thấy một người đẹp trai phía sau.

"Ồ, cậu có phải là người sẽ hẹn hò với mình hôm nay không? Và không sao, mình mới đến đây 5 phút trước thôi." Jake mỉm cười ngọt ngào.

"À vâng, mình tên là Sunghoon. Rất vui được gặp cậu. Mặc dù vậy, mình xin lỗi vì đã để cậu phải chờ." Sunghoon đưa tay ra bắt tay Jake, cậu ngại ngùng nắm lấy.

"Thực sự không sao đâu. Nhân tiện, tên mình là Jake. Mình cũng rất vui được gặp cậu."

Sau đó, Sunghoon ngồi đối diện với Jake và bắt đầu gọi americano cho cả hai người sau khi xác nhận với Jake rằng cậu cũng muốn nó.

"Ừm, vậy cậu bao nhiêu tuổi? Nếu cậu không phiền."

"Cậu nghĩ mình bao nhiêu tuổi?" Jake cười toe toét.

Sunghoon bật cười rồi im lặng một lúc để quan sát Jake thật kỹ. Bắt đầu từ mái tóc vàng gợn sóng được rẽ ngôi sang một bên, ánh mắt anh dần hạ xuống đôi mắt to tròn đáng yêu như cún con, rồi đến sống mũi cao nổi bật, và cuối cùng dừng lại ở đôi môi hồng căng mọng với hàm răng trắng đều tăm tắp. Sunghoon cảm thấy Jake thật thu hút và xinh đẹp. Anh không thể kìm được mà khẽ mỉm cười.

"Cậu trông thật xinh đẹp- ý mình là cậu trông rất trẻ. Uh, khoảng 23? "

Jake đỏ mặt một chút trước khi cười khúc khích một cách dễ thương.

"Cảm ơn cậu. Cậu rất giỏi trong việc đoán nhưng chính xác thì mình mới 24 tuổi. Cũng khá gần với số tuổi cậu đoán."

"À, mình hiểu rồi." Sunghoon cười khúc khích trước khi tiếp tục, "Còn mình thì sao? Mình trông bao nhiêu tuổi? "

Jake lập tức nghiêng người về phía Sunghoon để quan sát kỹ hơn. Sunghoon thấy Jake thật dễ thương khi cau mày tập trung, có lẽ Jake đang cố gắng hết sức để đoán chính xác tuổi của anh.

"Hừm, xét từ ngoại hình và giọng nói của cậu, mình nghĩ cậu bằng tuổi mình. Có thể là hơn một hoặc hai tuổi nữa nếu không phải bằng tuổi."

Sunghoon bật cười thích thú. Jake thật thú vị và thông minh.

"Cậu nói đúng, nhưng nếu cậu đoán tuổi chính xác của mình, nó sẽ là bao nhiêu?" Anh cười toe toét.

"Ừm, mình nghĩ cậu 25." Jake đoán.

"Gần đấy. Anh 26, hơn em hai tuổi."

"Ah em biết rồi. Nhân tiện, anh trông thật đẹp trai." Jake đỏ mặt.

"Ồ, ừm, cảm ơn." Sunghoon gãi má ngại ngùng.

"Hình như anh là một diễn viên?" Jake hỏi đột ngột.

"Ồ không, ít nhất là chưa. Nhưng mình đang theo đuổi ước mơ đó. Hiện anh đang học tại một ngôi trường điện ảnh. Làm sao mà em biết?"

"Chỉ là suy đoán của em thôi. Cách anh nói và cách ăn mặc khiến anh toát lên khí chất của một diễn viên. Em chắc rằng một ngày nào đó anh sẽ nổi tiếng. Chúc may mắn với điều đó." Jake lại nở nụ cười ngọt ngào.

"Cảm ơn em. Còn em thì sao? Em làm nghề gì?"

"Em? Ừm, em là một vlogger và em có một kênh youtube. Nó không có nhiều người đăng ký đâu nhưng vẫn đủ để em sống nhờ nó. Và em cũng làm một số việc khác." Jake ngượng ngùng nói. Cậu vẫn khá ngại mỗi khi nói với ai đó về kênh youtube nhạt nhẽo của mình và không có gì là thú vị. Jake chỉ mới bắt đầu cách đây một năm nên vẫn có cảm giác hơi xa lạ khi nói về nó.

"Ah điều đó thật thú vị! Cho anh biết tên kênh của em đi và anh sẽ đăng ký kênh đó." Sunghoon mỉm cười.

"Không, không, anh không cần phải làm vậy đâu." Jake lo lắng, căng thẳng nghịch tay của mình.

"Ồ, đừng ngại về điều đó Jakey, anh chắc rằng kênh của em sẽ ổn mà."

Jake im lặng vì 1. Em ngại ngùng với kênh của mình và 2. Sunghoon gọi em là Jakey. Chết tiệt, chúng ta có đặt biệt danh bây giờ sao?!

Sunghoon nhận ra rằng Jake đang ngượng nên đã chuyển chủ đề ngay lập tức.

"Dù sao thì, tụi mình hãy uống americano trước khi đá tan hết."

Có vẻ như phục vụ đã đặt americano cho họ trên bàn trước đó nhưng cả hai quá mải mê trò chuyện nên không để ý.

"Ồ, tụi mình nên vậy."

Sunghoon chợt nhận ra Jake đang gặp rắc rối gì đó với cái ống hút. Cậu cứ loay hoay mãi mà chưa mở được vỏ bọc của nó.

"Uh, cái mở của ống hút này ở đâu vậy?"

"Nó ở đó-"

"Ồ, em đã tìm thấy nó." Jake cười khúc khích.

Sau đó, cậu lại đang loay hoay chọc ống hút vào cốc của mình và Jake có thể cảm thấy Sunghoon đang nhìn mình chằm chằm, có lẽ anh đang bối rối.

"Uhh, thị lực của em khá kém. Xin lỗi vì đã không nói cho anh biết sớm hơn. Có lẽ anh đang bối rối." Jake cười buồn (?)

"Ồ, không sao đâu, em không cần phải xin lỗi gì cả! Đây, để anh giúp em." Sunghoon nhẹ nhàng lấy ly của Jake, cắm ống hút vào rồi đặt tay Jake lên ly để cậu cầm chắc hơn.

"Ah cảm ơn anh." Jake lặng lẽ nhấm nháp ly ice americano của mình.

"Ừm, vậy nếu em không phiền thì anh muốn hỏi một chút, thị lực của em kém như nào vậy? Anh xin lỗi nếu điều này nghe có vẻ thô lỗ, cứ nói nếu em không cảm thấy thoải mái."

"Không sao đâu, em thấy nó không thô lỗ chút nào. Trên thực tế, em mù về mặt sinh học mặc dù em chưa hoàn toàn mù. Em vẫn có thể nhìn thấy hình bóng của anh và những mảng màu tối nhưng chỉ có vậy thôi. Thị lực của em giảm dần từ từ năm ngoái vì bệnh tăng nhãn áp ở tuổi vị thành niên và em phát hiện muộn nên gần như không thể ngăn thị lực tiếp tục giảm được nữa."

"Ồ, anh xin lỗi về điều đó. Nhưng thành thật mà nói, anh thấy em thật tuyệt vời vì em có kênh youtube của riêng mình khi em có thể phải từ bỏ mọi thứ và tuyệt vọng. Và em có thể đoán chính xác tuổi của anh." Sunghoon nói.

Cuối cùng anh cười nhẹ với hy vọng làm cho không khí xung quanh họ bớt ngột ngạt hơn. Thành thật mà nói Sunghoon gần như không nói nên lời. Anh không biết làm thế nào để đáp lại Jake mà không có vẻ thô lỗ nhưng anh hy vọng mình đã nói điều đúng.

Và Sunghoon tin rằng anh đã làm đúng bởi vì Jake đã cười thành tiếng.

"Anh không cần phải cảm thấy có lỗi đâu Sunghoon. Và anh biết đấy, bây giờ em thích nghĩ rằng mình có một loại siêu năng lực nào đó mà em đã phát triển các giác quan để bù đắp cho việc mất thị lực của mình."

"Cũng đừng quá dè dặt với em nữa nhé, Sunghoon. Em rất trân trọng nếu anh cứ đối xử với em như một người bình thường, như từ nãy đến giờ." Jake nói thêm.

"Được rồi, Jakey." Sunghoon nở một nụ cười nhẹ nhõm.

"Anh có thể gọi em như vậy được không?" Sunghoon nói thêm. Anh chợt nhận ra rằng mình đã không xin phép Jake để gọi cậu là Jakey.

"Anh đã gọi em là Jakey hai lần và em đã không nói bất cứ điều gì phải không? Tất nhiên anh có thể nếu anh muốn." Jake cười khúc khích.

Sunghoon thề rằng tiếng cười khúc khích của Jake có thể chữa khỏi chứng trầm cảm của anh nếu anh từng bị trầm cảm.

"Hoonie." Jake gọi.

"Em cũng có thể gọi anh như vậy phải không?" Jake hơi đỏ mặt, có cảm giác như mình vượt quá giới hạn.

Đến lượt Sunghoon bật cười khi cảm thấy biệt danh này quá dễ thương đối với mình. Nhưng nếu đó là Jakey của anh đang gọi như vậy, Sunghoon sẽ không bận tâm đến giới hạn gì đó.

"Ừ chắc rồi, Jakey."

Cả hai đều im lặng trong một phút trước khi phá lên cười vì sự ngượng ngùng bất ngờ.

Sau đó Sunghoon thấy điện thoại của mình sáng lên vì một thông báo. Đó là từ em gái đang nhắc nhở anh về bữa tiệc đính hôn của em ấy vào tối nay. Anh liếc nhìn thời gian trên điện thoại và nhận ra họ đã ngồi đó hơn một tiếng.

"Jake, rõ ràng chúng ta đã nói chuyện được hơn một tiếng đồng hồ và anh hoàn toàn không nhận ra điều đó. Anh thực sự rất thích nói chuyện với em."

"Ồ xin lỗi, em cũng không nhận ra. Đã đến lúc chúng ta phải về rồi ha? Trước đó anh đã nói với em trên messenger của trang web rằng anh có việc quan trọng phải làm sau việc này phải không?"

Sunghoon gật đầu nhưng anh có thể thấy nụ cười rạng rỡ của Jake hơi nhạt đi một chút. Vì vậy, Sunghoon đã dũng cảm nắm lấy tay Jake và hôn nhẹ lên sau khi không thấy dấu hiệu khó chịu nào từ em.

"Ừ, anh xin lỗi vì anh phải đi dự tiệc đính hôn của em gái anh. Nhưng anh hứa với em là anh sẽ giữ liên lạc với em. Anh- Anh thích em rất nhiều Jakey. "

Má Jake lại đỏ ửng thêm lần nữa, lần thứ một trăm trong ngày hôm nay vì Sunghoon nhưng cậu không hề phàn nàn về điều đó. Sunghoon đối xử dịu dàng với Jake và cậu thích điều đó.

"Em- em cũng thích anh, Hoonie. Hãy giữ liên lạc với em nếu không em sẽ khóc mất." Jake phụng phịu bĩu môi đáng yêu nhưng Sunghoon có thể nhìn thấy chút buồn trong mắt em.

"Tất nhiên rồi Jakey. Cho anh xin số điện thoại và kênh youtube của em được không? "

Sunghoon nhẹ nhàng buông tay Jake để lấy điện thoại ra.

Jake gật đầu và chia sẻ phương thức liên lạc của mình với Sunghoon.

"Cảm ơn vì ngày hôm nay Jake. Anh đã tận hưởng thời gian của chúng mình rất nhiều và anh hy vọng em cũng vậy. Anh sẽ gọi cho em sau." Sunghoon đứng dậy và mặc áo khoác sau đó đi tới giúp Jake.

"Hôm nay bên ngoài trời lạnh, hãy mặc áo khoác vào để không bị cảm lạnh nhé Jakey." Sunghoon nói thêm.

Jake ngượng ngùng gật đầu và để Sunghoon giúp em mặc áo khoác và đeo cặp.

"Cảm ơn anh vì ngày hôm nay Sunghoon. Em đã có nhiều niềm vui như anh đã làm. Gọi cho em bất cứ khi nào anh muốn. Em đi trước nhé." Jake lấy cây gậy đã gấp của mình ra khỏi túi đeo, duỗi thẳng nó và bắt đầu bước ra khỏi quán cà phê một cách cẩn thận.

"Chờ đã Jake!" Sunghoon gọi và Jake quay lại.

"Hôm nay em về nhà như nào? Anh có thể đưa em về nhà trước trước khi đến bữa tiệc của em gái anh."

Jake lắc đầu một cách dễ thương.

"Không sao đâu, căn hộ của em nằm trong tòa nhà mà anh nhìn thấy từ đây." Jake chỉ vào một tòa nhà chung cư cao có thể nhìn thấy từ quán cà phê và tiếp tục bước đi sau khi vẫy tay chào Sunghoon.

Nó không quá xa nhưng vẫn còn xa đối với một người khiếm thị. Đặc biệt là một người khiếm thị xinh xắn như Jake. Nó có thể sẽ nguy hiểm. Làm gì có chuyện Sunghoon để Jake đi về một mình khi có anh ở đây.

"Vậy, hãy để anh dẫn em đến đó. Anh muốn làm vậy." Sunghoon đuổi kịp Jake và hờ hững đi bên cạnh.

"Anh không cần phải làm vậy, Hoonie. Thật đấy. Em đã quen với nó. En có thể đi lại một mình, thấy không? Và em không muốn anh đến muộn trong bữa tiệc của em gái anh." Jake mỉm cười ngọt ngào. Cậu thích khi Sunghoon quan tâm đến mình nhưng cậukhông muốn trở thành gánh nặng cho Sunghoon. Không phải vào ngày hẹn hò đầu tiên của họ.

"Không sao đâu, anh có thể dành vài phút để đi dạo với người anh thích." Sunghoon cười đáp lại Jake và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay còn lại của cậu.

Jake đỏ mặt lần thứ n nhưng không đáp lại và Sunghoon nhìn thấy điều đó từ khóe mắt anh. Thật dễ thương, anh nghĩ.

Họ tiếp tục bước đi trong im lặng một cách thoải mái. Chỉ tận hưởng không khí của nhau.

Khoảng cách giữa quán cà phê và căn hộ của Jake hoàn toàn không quá xa và giờ họ đã đến sảnh của căn hộ.

"Cảm ơn một lần nữa vì hôm nay Hoonie và cảm ơn vì đã đưa em về nhà."

"Cảm ơn em nhé. Hãy giữ gìn sức khỏe Jakey." Sunghoon xoa đầu Jake.

"Vậy, ừm, tạm biệt Hoonie. Hẹn gặp lại anh vào lần sau." Jake vẫy tay chào anh một cách dễ thương khi vào thang máy.

Sunghoon vẫy tay chào lại Jake và nhìn cậu khuất sau cánh cửa thang máy.

Điều mà Jake không biết là Sunghoon không phải là người hẹn hò giấu mặt với cậu ngày hôm nay. Đó là Jay nhưng Jay không thể đens nên hắn đã xin xỏ Sunghoon đi thay mình. Tuy nhiên, Sunghoon lại rất cảm kích vì điều này. Anh không thể tưởng tượng được nếu anh không đến buổi hẹn hò này và không gặp Jake. Còn tệ hơn nếu anh gặp Jake khi cậu đã là bạn trai của Jay.

Sunghoon vui vẻ quay lại quán cà phê trong khi nhớ lại cuộc gặp gỡ của họ ngày hôm nay. Anh sẽ giữ lời hứa của họ là sẽ giữ liên lạc với nhau và anh sẽ dành tất cả thời gian rảnh của mình để tán tỉnh Jake một cách đàng hoàng và đưa người đẹp tới hàng trăm buổi hẹn hò khác.

Anh hứa với em, Jakey.




★ ⋮ end ⸝⸝

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com