Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 14: Đỏ và Trắng

Boun sau khi bị bạn bè và người thương bỏ rơi thì cũng chẳng tha thiết gì cái vòng quay lãng xẹt đó nữa. Chính cái trò chơi cũng có tên là "Vòng Quay Tình Nhân" còn gì? Ngồi một mình một khoang tự kỉ thì có khác gì tự xát muối vào tim không? Nghĩ vậy, sau khi bóng Prem và Helen vừa xa dần, anh cũng quay người đi về hướng ngược lại... mua kem ăn cho đỡ chán.

Thưởng thức hương vị vani thơm dịu nhẹ tan nơi đầu lưỡi, cảm giác khoan khoái lấp đầy khoang miệng, thật dễ chịu quá! Anh đưa ánh mắt chim ưng dò soát từng buồng để tìm người quen.

Ồ cặp này đang dựa đầu vào nhau nắm cảnh này. Lãng mạn thật.

Cặp này lại ôm nhau khóc. Chậc chậc... lâm li bi đát thế...chia buồn, chia buồn.

Úi, là Ohm và Fluke này!! ..đang hôn nhau à?..Hừ..thôi không nhìn, không nhìn nữa!

Tiếp nhé, a là Pao đáng yêu và con bé tình địch này! Đang nói chuyện gì đấy nhỉ? Ơ, Prem vừa liếc mắt nhìn xuống phía anh nè! Giờ em ấy lại quay mặt nhìn lại về phía con nhóc kia nữa rồi, huhu..

________Ở một diễn biến khác ________

- Prem Warut, nói đi, anh chọn ai?? - Helen đưa ánh nhìn lo lắng về phía Prem đang bối rối.

- A..anh...ừm... - Mọi từ ngữ như bay hết ra khỏi đầu cậu rồi. Prem vô thức đưa ánh mắt xuống dưới tìm kiếm hình bóng của người con trai cao gầy đang ngây ngô bên que kem dưới kia.

"Tại sao?

Tại vì sao anh không nhìn vào người trước mặt mà lại tìm bóng dáng của con người không có ở đây chứ?

Có lẽ đây chính là câu trả lời của anh sao? Là em đã thất bại rồi sao?"

"Cạch" - Cậu ấp úng một hồi lâu, mồ hôi thi nhau túa ra hai bên trán. Cánh cửa vừa mở ra, luồng gió mát lạnh bên ngoài thổi vào thật sảng khoái.

Prem thầm cảm tạ trời đất vì đã được cứu trong gang tấc ra khỏi khoảnh khắc hỗn độn này.

- Helen à, chuyện này.. anh đã sớm có đáp án...nhưng bây giờ có lẽ chưa đến lúc? Anh sẽ suy nghĩ thêm rồi trả lời em sau. - Cậu ngập ngừng một lúc, dùng hai tay nắm chặt đôi bàn tay ướt đầy mồ hôi của Helen để an ủi lòng con bé rồi nhanh chóng đứng dậy bước ra ngoài.

- Phải chăng lúc này anh từ chối em luôn đi cho buồn luôn một thể, con gieo rắc thứ hi vọng vô ích này làm gì nữa chứ? Không phải trong lòng anh đã sớm có người ta rồi sao? - Cô nhìn theo dáng người cao lớn của Prem đang rời đi mà trong lòng như thắt lại.

Không phải đã quá rõ ràng rồi sao?

Trước giờ không phải là cô không biết mà chỉ là vờ như không biết, nhủ lòng phải lạc quan lên, mù quáng tin rằng một ngày tình cảm ngây ngô ấy sẽ được đáp lại...

 Sự tình lại trở thành như thế này..

Aiya.. Lại thất tình nữa rồi..

________Sáng ngày hôm sau_________

Như chúng ta đã biết, tuần sau khi thi chính là để : XOÃ.

- Bốn con K, tứ con K, Four con K!! Đứa nào dám vượt? Lênnn!! - Bạn lớp trưởng gương mẫu ngày nào đang xắn ống quần tay áo quất ra con bài lớn một cách điệu nghệ.

- Tao chỉ chờ đến giây phút này thôi! - Fluke hai mắt sáng rực reo lên.

- Tứ quý!! Phập! Bốn con heo!! - Prem dứt khoát rút ra 4 lá bài xinh đẹp đập phẹt xuống bàn trước ánh mắt ngỡ ngàng và thán phục của loài người trong lớp.

Một bộ bài cùng lắm chỉ có 52 lá thế nên chỉ nhiều nhất 4 đứa được chơi. Nhân quân trong lớp chia ra làm 4 phe cổ vũ. Đối thủ đang thi đấu gồm có bạn nữ lớp trưởng đầu trâu mặt ngựa, thằng G mèo mả gà đồng, nhỏ X gà mờ vịt mờ con méo gì cũng mờ, và liên minh Prem-Fluke vĩ đại.

- Trời đựu.... - Bạn lớp trưởng nhìn đống bài đẹp trong tay tiếc rẻ, khóc không ra nước mắt.

- Đôi J, đôi Q, đôi K, đôi A. Hết bài!! - Liên minh vĩ đại đập ngay 8 lá cuối cùng trong tay xuống bàn. Chơi bài, mấy đứa tay vàng là đáng sợ nhất, đã có trời phù hộ thì bố con thằng nào cũng méo sợ.

- Hắc hắc! May là không chơi ăn tiền đấy nhé, không là các ngươi đều phải dâng tay cúng tiền cho ta rồi!! - Fluke quyến rũ vuốt tóc ra sau, cười chiến thắng.

- Nhường, không chơi nữa. Không khí trong này ô nhiễm vãi ra ý, tao ra ngoài, đứa nào vào thế đi. - Prem leo ra khỏi ghế rồi chuồn nhanh ở phía cửa lớp.

- Ầy ầy nhường cái gì mà nhường? Mày đi đâu đi đi, tao thầu!! - Fluke đập tan những ánh mắt thèm muốn của lũ sói dia lâu kia đang lăm le 13 quân bài trước mặt mình.

- Đứa nào 3 bích ra trước đi!!

- Tao, tao!

-......

Vừa bước ra khỏi lớp chính là lúc không khí mát lạnh tươi mới bên ngoài ập vào.

- Được giải thoát khỏi cái mùi bài tiết nồng nặc kia rồi!! Hạnh phúc quá~ - Prem mặt phê lòi nhảy tung tăng trên hành lang vắng người.

Chúng bạn thắc mắc vì sao hành lang lại vắng à? Tại vì học sinh hầu hết ở trong lớp giao lưu "lành mạnh", nên cũng dễ dàng suy ra số người lang thang bên ngoài rất ít.

Cơ mà..giờ đi đâu bây giờ nhỉ?

Prem vừa bước đến cửa phòng y tế của anh đẹp trai đã thấy màn ôm nhau ngủ ngọt ngào của đôi-vợ-chồng-mà-ai-cũng-biết-là-ai.

Hừ, nhờ cái lần come out nổi tiếng đó mà giờ ai cũng biết chuyện ông Tổng phụ trách và anh thầy xinh trai yêu màu hường chủ xị phòng y tế là một đôi, thế nên giờ muốn tình cảm chim chuột thế nào cũng chẳng ai dám lên tiếng gì.

Prem lặng lẽ li khai, đi về hướng khác.

Qua đến tòa nhà quen thuộc của khối trên, cậu rón rén bước đến nhìn vào trong phòng học náo nhiệt không kém gì cái ổ trong lớp cậu.

- Happy birthday to you~ happy birthday to you~~

Prem đánh ánh mắt nhìn vào trong. Một cái bánh kem ba tầng cực lớn nằm chễm chệ trên bàn giáo viên. "Chúc mừng sinh nhật Boun"? Hôm nay là sinh nhật của anh sao? 

Boun đứng trên bục giảng vừa cười vừa vỗ tay theo bài hát. Khuôn mặt anh trông chẳng khác gì đứa trẻ vừa lên ba được cho kẹo bánh cả, dễ thương thật.

Kết thúc bài hát, có một chị gái hết sức xinh đẹp bước đến, *chụt* hôn vào má anh.

Ờm.... Cậu chớp mắt hai cái.

- Cái gì vừa xảy ra thế nhỉ?

- Ô Prem... - Boun thấy bóng cậu lấp ló ngoài cửa, vừa định cất tiếng gọi tên thì đã thấy con người kia hai mắt trợn thao láo theo hướng bên phải mà bước.

- Bóc quà nào, Boun em yêu, bóc của anh trước này~ - Một bạn học cao to đen hôi, dân thể thao điển hình, dùng ngón trỏ vuốt một đường từ cổ đến cằm và điểm nhẹ vào mũi Boun một cái, động tác thật nhẹ nhàng và tinh tế.

-Ờ..ừm..

_________Tối hôm đó_________

Prem đầu chôm chôm cuộn tròn người ngồi trên giường, quằn quại với hàng ngàn câu hỏi lướt qua đầu.

- Nên làm gì đây?

- Có nên qua chúc mừng một câu rồi về không nhỉ?

- Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật người ta mà..

-Nhà ông ý lại ngay bên kia ....

- Ài, đau não quá...

Sau 10 phút nhồi tự kỉ với cái đầu gối thì cuối cùng, cậu bé chôm chôm kia cũng lấy hết can đảm mà chải chuốt gọn gàng rồi mở cửa sang đến căn nhà đối diện.

"Cốc cốc"

"Cạch"

- Hửm? Prem?

- B..Boun..ừm...bây giờ anh có rảnh không?? - Prem hai má hồng hồng xuýt xoa vì lạnh, thầm trách bản thân khi nãy vội quá quên mang theo đồ ấm, giờ cả cơ thể đang có rút đây này.

- Làm gì cơ? Chẳng lẽ em muốn cùng anh ra ngoài à? Bây giờ?

- Vâng, nếu anh rảnh.. - Prem bĩu môi hồng, lí nhí trong miệng.

"Em cứ dễ thương như thế thì anh nỡ nói 'không' à?"

 - Được rồi. Em vào nhà đợi anh, trời đang lạnh.

Prem gật nhẹ đầu, bước từng bước nhỏ vào trong.

Cậu thả người xuống chiếc sofa màu kem, một cảm giác ấm áp khó tả. Căn nhà Boun được bài trí rất đơn giản với giấy dán tường trắng và nhiều đồ vật bằng gỗ đáng yêu, đem lại cảm giác thật ấm cúng và thoải mái. Mùi hương bạc hà thanh mát dịu nhẹ của anh bao khắp căn nhà nhỏ, Prem khoan khoái hít một hơi lấp đầy hai cánh mũi. Aiya..thật dễ chịu quá.

Boun bước xuống nhà sau khi đã thay đồ ấm, đội mũ len, choàng khăn kín mít đến nửa mặt.

- Này, khoác vào đi. Ngoài kia lạnh đến có khi  tuyết sẽ rơi đấy, em mặc phong phanh thế này là muốn bản thân chết cóng hả? - Anh nói, đưa cho cậu một chiếc áo măng-tô dài màu nâu nhạt và một chiếc khăn quàng đỏ đô bằng len.

- Anh có thể nói em về nhà lấy mà? Vì sao phải đưa áo anh cho em?

- Anh thích.

___________________

- Pao, rốt cuộc là đêm hôm khuya khoắt em đến kéo anh ra ngoài thế này là muốn gì hả? - Anh rúc đầu vào trong chiếc khăn quàng lớn quanh cổ, xoay người về phía đối diện với cậu mà hỏi.

Hai người đã đi bộ cạnh nhau được chừng hơn năm phút rồi, ra đến con đường nhộn nhịp ở trung tâm thành phố.

- Hôm nay chẳng phải sinh nhật anh sao? Em dẫn anh đi chơi.

- Thì ra cũng biết cơ đấy. Anh chờ cả ngày không thấy em ló mặt sang chúc một câu, buồn đến thối ruột ra.. À không, có thấy chứ, nhưng chưa chào hỏi gì em đã ngoảnh mặt đi rồi...

- Còn không phải do thấy anh được chị gái kia hôn vào má mới ngoảnh đi sao? - Cậu nói nhỏ, rất nhỏ, nhưng cũng đủ để anh nghe thấy.

- Hửm? Thì ra đó là lí do sao? Sam là do thua cược ván bài nên mới bị ép phải hôn anh thôi.

-... - Cậu không đáp, nhưng đôi má vốn đã đỏ lên vì lạnh nay lại còn đỏ hơn nữa, nhưng lí do lại là vì quá xấu hổ. Xấu hổ vì bản thân hờn giận, nghĩ ngợi vu vơ cả ngày mà trong khi còn chẳng biết lí do ngọn ngành thế nào.

- Sao thế? Em ghen à? - Anh thấy hai cái má trắng nộn phúng phính của cậu được dịp lại đỏ lên, muốn thử ghẹo vài câu.

- Em hơi đâu lại đi ghen lung tung như thế..

- Được rồi, tha cho em, không truy cứu nữa. - Con người này, vẫn là không nỡ đả kích con thỏ bông đáng yêu này mà.

- Vậy, em định tặng gì làm qua sinh nhật anh đây?

- Em không đủ giàu để mua gì đắt giá lắm đâu.. - Trước khi đi cậu có lục lại ví tiền, cái bệnh nan y của nó trầm trọng lắm rồi, chỉ còn vài đồng lẻ.

- Hay là.. - Hai người không hẹn mà cùng phát ra hai chữ này cùng một lúc.

- 'Hay là' cái gì? Em nói trước đi. - Coi thử có cùng suy nghĩ với Boun anh không nào...

- Em sẽ mua kem cho anh!!

"Hừm, chi bằng hôn anh một cái có phải tốt hơn không chứ? Không tốn một đồng, anh lại thích."

- Trời lạnh thế này mà em muốn ăn kem á?

- Sao vậy? Anh không thích à? Không thích cũng phải nhận, tấm lòng của em mà!

- Tấm lòng của em bằng một que kem thôi đấy hả? - Boun tâm trạng ủ dột, niềm hi vọng mong manh như ánh nến nhỏ xíu vừa bị gáo nước lạnh âm mười mấy độ từ Prem kia lạnh lùng dập tắt.

- Vậy em sẽ mua hai cây cho anh, đừng chờ em nhé!!

-  Ý anh không phải thế mà Prem...

Boun chưa nói xong đã thấy bóng cậu lao nhanh ra phía đường lớn, hướng về phía quầy kem nhiều màu sắc phía bên kia đường.

Một chiếc xe chở hàng to lao nhanh tới.

Một tiếng thét chói tai vang lên, cắt ngang bầu không khí náo nhiệt.

"RẦM!!"

...

Đỏ và trắng.

Sắc đỏ của máu thấm đẫm, nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng tinh, mang lại một màu sắc đối lập đến khó chịu, chán ghét đến thê lương.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com