Chap 2
Tiếng chuông tan học vang lên, mỗi bạn học sinh hài lòng với ngày hôm nay mà ra về. Boun đang thu dọn đồ, Ohm bên cạnh nói
-Đi ăn chút gì không ?
-Được
-Cậu có đi xe không ?
-Xe tớ đang đi bảo hành, đến ngày chính thức đi học liền có thể đi
-Vậy tớ chở cậu, đi thôi
-Được
Hai người cùng nhau đi ra hành lang, ánh nắng buổi trưa không quá gắt, thời tiết đẹp như vầy tâm trạng cũng tốt theo.
Hai người dừng lại tại một tiệm ăn hay tới. Chủ cửa tiệm nhiệt tình tiếp đãi, hai người gọi món ăn như thường lệ, chủ tiệm cười rồi lui ra.
Boun lên tiếng
-Cậu có bao giờ thích ai mà chỉ nhìn lần đầu tiên không ?
-Không, bởi vì trước giờ tớ toàn được người ta theo đuổi haha
-Chịu thua
-Sao vậy ? Dính tiếng sét ái tình của hội trưởng sao ?
-Đúng là như vậy nhưng không hẳn
-Nói tớ nghe
-Lúc gặp Prem, tim tớ đập nhanh, lâu lắm rồi tớ mới có cảm giác này
-Cảm giác lúc đó ra sao ?
-Muốn chiếm hữu người đó
-Tớ có nghe, hội trưởng chưa từng có mối quan hệ yêu đương với bất kì ai, con người lạnh lẽo cực, cậu chắc với điều này chứ ?
-Ừm, cũng tốt vì tớ thấy rất thú vị, thử nghĩ xem người như vậy tớ mà ôm người đó về nhà mình được chẳng phải rất ngầu sao ?
-Để rồi xem
Đồ ăn đúng lúc dọn lên, hai người không nói chủ đề đó nữa mà tập trung ăn.
Về đến nhà, Boun vào phòng thu dọn đồ để chuẩn bị ở kí túc xá trong trường. Vì cuối tuần có thể về nhà nên chắc đem vừa phải khi nào về lại lấy thêm.
Boun nằm trên giường, đặt tay lên trán suy nghĩ về chuyện Prem. Tuy chưa tiếp xúc gì nhiều nhưng lại thấy người này đáng yêu cực kì. Nhịn không được, mặt Boun liền hơi đỏ lên, cười khúc khích.
Tuần sau cũng chính là tuần học chính thức. Mọi người đem đồ đến trường, giáo viên phát số phòng và thẻ cơm cho từng người.
Bốn tiết buổi sáng trôi qua nhẹ nhàng. Đến giờ cơm trưa, căn tin rất đông, Boun và Ohm lấy được cơm liền tìm bàn trống. Hai người ngồi ở gần trong góc, Boun nhìn ngó xung quanh tìm kiếm bóng lưng Prem, Ohm nói
-Đừng tìm người ta nữa, người ta không có đến căn tin ăn đâu
-Chứ Prem ăn ở đâu ?
-Văn phòng đoàn. Cứ nghỉ trưa, căn tin sẽ cho người mang lên cho hội trưởng
Boun hơi thất vọng, cúi đầu tập trung ăn cơm.
Ohm phải đến gặp giáo viên, Boun thì đi tìm phòng của mình. Hai người cùng phòng nhưng vì Boun chưa quen với cả trường này rộng mênh mông nên vẫn loay hoay mãi ở hành lang.
Tiếng bước chân đang đi đến, Boun xoay người, nhìn thấy dáng người của người mình cực muốn gặp liền cong môi cười. Prem không để ý, đi ngang qua Boun, Boun gọi
-Prem ơi
Lời vừa thốt liền lấy tay bịt miệng mình, Boun nghĩ : quên mất, không dùng kính ngữ chắc Prem sẽ không thích đâu.
Ai ngờ Prem quay lại, mặt không biểu tình nhìn Boun như kiểu có việc gì nhưng miệng không mở ra.
-Tôi không biết phòng này ở đâu, anh giúp tôi được không ?
-Được, đưa đây
Boun đưa cho Prem, ngón tay vô tình chạm nhau, tim Boun hụt một nhịp.
-Đi theo tôi
Prem bước đi, Boun như cái đuôi chạy theo Prem cùng gương mặt rạng rỡ, lòng nở hoa.
Kí túc xá này sẽ xếp theo chữ, ví dụ 10A 11A 12A sẽ chung một dãy, 10B 11B 12B sẽ chung một dãy, cứ như vậy cho đến hết. Chia thành hai khu vực là A và B.
Prem leo lên lầu bốn cao nhất của khu A, sau đó chỉ
-Phòng cậu
-Cảm ơn anh nhé
Prem nhàn nhạt gật đầu rồi quay đi, Prem cách Boun một phòng. Prem đẩy cửa phòng mình bước vào, chỉ có mỗi Boun cứ đứng đó chưa chịu vào trong. Đợi đến khi tỉnh táo thì mất năm phút đồng hồ.
Ohm về phòng, Boun đang tắm để chiều học thể dục. Ohm nói
-Xin chào
-Về rồi sao ?
Boun nói từ trong phòng tắm vọng ra, Ohm vừa soạn đồ ra vừa trả lời
-Phải, cô đưa cho tớ vài thứ lặt vặt. Cậu có vui không ?
-Vui việc gì ?
-Chúng ta cách hội trưởng một phòng
-Sao cậu biết ?
-Có cậu là không biết thôi
-Arghh
Lớp 10A tập trung dưới sân, bọn con trai hăng hái chứ bọn con gái cứ kêu la. Giáo viên thể dục tới giới thiệu như bình thường rồi cho khởi động. Mới hai tiết đầu nên vẫn còn nhẹ nhàng vô cùng.
Boun đang chán nản liền thấy Prem đang đến đây. Gương mặt buồn chán dần trở nên sáng rực, ánh mắt không thể dời khỏi Prem. Prem chào giáo viên rồi thì thầm gì đó, trước khi rời đi còn nhìn Boun nhếch môi nhẹ rất khó phát hiện.
Boun tát vào vai Ohm
-Mau đánh tớ
-Ây da, muốn đánh cậu thật đó
-Prem vừa nhìn tớ
-Nhìn cùng hướng thôi
-Tớ phải tấn công thôi
-Chúc cậu may mắn
-Cậu là bạn tớ đấy
-Nhưng không phải là người có thể giúp cậu trong tình yêu
-...
Buổi tối, Boun tắm xong thì leo lên giường lướt điện thoại. Ohm ngồi dậy
-Không tính ăn tối sao ?
-Căn tin đông lắm
Ohm nhìn đồng hồ rồi tiếp tục nói
-Lố giờ, bọn họ ăn cũng đã một tiếng trước, đi thôi
-Được
Hai người ra khỏi phòng thấy Prem đang nhặt sách bị rơi. Boun nhanh chân chạy đến giúp, Prem thấy có thêm một bàn tay chen vào, ngước mặt lên, đẩy chiếc kính gọng vàng trên sóng mũi của mình
-Tôi giúp anh
-Được rồi, cảm ơn cậu
-Tôi không biết là anh bị cận đấy
-Tôi mới sửa kính
-Sách của anh đây
-Cảm ơn cậu
Boun đưa sách cho Prem, Prem nhận xong thì nhanh chóng rời đi. Ohm lắc đầu
-Lạnh lùng thật
-Tớ có thấy lạnh lùng đâu
-Nói chuyện 5 chữ là nhiều nhất
-Để ý vậy ?
-Xem mọi người nói đúng không ai ngờ đúng thật
-Đi ăn cơm thôi
-Ừm
-Công nhận đã đẹp rồi còn đeo kính quả là tuyệt hảo
-Thôi thôi, đi mau
-Tớ chỉ đang khen người của tớ
-Biết rồi, nhải mãi
Ohm kéo Boun rời khỏi hành lang, Boun một câu Prem hai câu Prem. Ohm sắp chịu hết nổi, không biết có ai mau bịt miệng tên này lại không.
Sang hôm sau, Boun đang ngồi trong lớp thì loa gọi xuống văn phòng đoàn. Trước khi đi Boun còn vui vẻ khoe mẻ với Ohm rằng Prem nhớ anh rồi. Ohm bó tay bó chân, cạn lời không thèm để ý thằng bạn mình nữa.
Bước xuống dưới không được gặp Prem còn bị nhắc nhở chưa nộp danh sách phong trào, Boun không khỏi hụt hẫn.
Ủ rũ lên lớp, Ohm hỏi
-Ban nãy đi có gặp được tình yêu không ?
-Không
-Sao vậy ?
-Emma nộp trễ danh sách mà tớ nghe nhắc nhở
-Hahahahahahahaaha, này thì mơ mộng hội trưởng nhớ tới
-Im ngay
Đoạn về phòng, cùng lúc Prem đã trở về. Boun cười
-Chào anh
-Chào_Prem lịch sự đáp
-Anh kiệm lời thật nha
Không có tiếng đáp lại, Boun ủy khuất nói
-Hôm nay tôi buồn anh đó
-Hửm ?
-Anh không gặp tôi còn bảo người khác đi ra nhắc nhở
-Ừm, nhớ nộp danh sách
-Anh không biết thương người sao ?
-Cậu vào phòng đi
-Anh đói không ?
-Vào phòng
-Vâng
Boun lập tức mở cửa vào phòng. Prem thấy bóng lưng Boun khuất, đẩy gọng kính vàng, miệng mỉm cười nhẹ.
Boun dựa lưng vào cửa, ban nãy Prem ở lại nói chuyện với anh, có phải đang mơ hay không ?
Bỗng bên ngoài có người đẩy cửa, Boun đang bay bổng trên mây liền bị cửa đẩy té nhào. Ohm giật mình
-Cậu có sao không ?
-Đau quá
Boun xoa xoa bàn tay của mình, Ohm cười trừ
-Đứng đó làm gì vậy ?
-Nhớ người yêu haha
Nói xong, chạy vào phòng tắm. Ohm ở đây đen mặt : phải tìm người yêu thôi.
-hết-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com