V
Đến giờ nghỉ tiết đầu, Bright cùng Win ra chỗ máy bán nước
- Này Bright, tôi hỏi thật, sao cậu lại đưa ra quyết định này vậy?
- Ý cậu là?
- Sao cậu lại muốn ở chung nhà, chung trường, chung lớp, chung ghế với tôi. Ta mới quen được 2-3 ngày mà cậu đã...
- Nói thật thì tôi cảm giác cậu chính là người mà tôi rất muốn làm bạn cùng. Cùng hoàn cảnh, cùng học giỏi, cùng chơi tốt thể thao, cùng biết chơi guitar
- Khoan, sao cậu biết?
- Đương nhiên, tôi đã muốn làm bạn với ai thì phải tìm hiểu về người đó trước
- Không phải là tôi không muốn làm bạn với cậu, nhưng...tôi không thích bị chú ý thế này.
- Cũng đúng thôi cậu là người đầu tiên tôi cho đi cạnh tôi mà. À, cậu có nhớ cậu quên gì không?
- Quên cái gì?
- Áo của tôi
- Aaaaaaa !! Tôi xin lỗi, tôi quên mất. Mà thực ra cũng tại cậu đêm qua ở lại nên tôi mới không tập trung
- Thôi được rồi, không cần trả nữa giặt xong giữ luôn đi
- Sao tôi phải giữ?
- Vì cậu xứng đáng có nó
- Xứng đáng?
*Reng, reng, reng,...*
- Thôi vào lớp rồi đi thôi - Bright nói
Bỗng nhiên Bright nắm tay Win giật lấy chạy thật nhanh về lớp, Win bất ngờ không kịp trở tay nên cứ thế mà chạy theo, nhưng cậu vẫn cảm nhận được mình đang bị nhìn bởi hàng chục con mắt
- Aaaaaa, nàyyyyy, chậm thôiiiii!!!!
Bright giả vờ không nghe thấy, vẫn nắm tay Win thật chặt kéo về lớp, sau một hồi đã đến nơi
- Ê này cậu không biết ngại hả? Tự dưng...nắm tay tôi xong chạy rõ nhanh
- Thích lắm hả
-Không hề nhé tên điên này !
- Nhanh chóng kết thúc ngày hôm nay xong về nhà cậu nào tôi đói lắm rồi
- Cậu lúc nào cũng chỉ biết ăn !
Hai người cùng nhau ngồi cười nói vui vẻ, mặc các ánh mắt soi xét vẫn đang nhìn mình
Mãi mới đến giờ tan học...
- Ê đợi tôi chút tôi cần lấy đồ trong tủ
- Đồ gì?
- Liên quan gì tới cậu?
- Nào thì đi !
Hai người lại nhanh chóng bước đến tủ locker của cậu, khi cậu vừa mở tủ ra, Bright ngay lập tức nheo mắt khó chịu
- Cái gì kia?
- Tôi cũng không biết, thư tình sao?
Bức thư được làm khá cẩn thận, bìa màu hồng, quấn nơ đỏ ở góc, tem trái tim, người nhận: Win Metawin, có vẻ đúng là thư tình cho Win
- Uây, cả đời lần đầu tiên mới có bức thư tình
- Đưa tôi xem - Bright hơi khó chịu, giật lấy bức thư mở ra đọc
- Cậu làm gì gắt vậy? Đưa cho tôi
- "Tớ đã thích cậu từ lúc nhìn thấy cậu ở cổng trường, từ đó ngày nào mình cũng dõi theo cậu. Lúc cậu học, chơi thể thao cưa bao giờ là tớ không quan sát cậu, không biết cậu có rảnh không 5h chiều nay gặp ở sau sân bóng nhé" - Bright đọc rõ từng chữ một
- Cuối cùng thì đời tôi cũng có chút cải tiến rồi, cảm ơn ông trời !!
- Tôi sẽ đi theo cậu, tôi phải xem đây là ai mới được - Bright nói với giọng điệu hơi khó chịu
- Tùy thôi, tôi sẽ cho cậu thấy được người khác tỏ tình sướng như thế nào
- Đi - Bright lạnh lùng
Ở sau sân bóng, 5h rồi vẫn không thấy một bóng người. Win không ngừng tự hỏi chuyện gì đang xảy ra
- Sao không thấy ai vậy?
- Không có ai rồi, cô ta ghét cậu, về thôi
- Thôi đợi thêm 5 phút nữa đi, đằng nào cũng đến rồi
- Không, về thôi
- Thôi mà, A! Hình như là cô ấy !
Bright quay mặt ra, là một cô gái, nhưng nhìn khá lạ lùng, không giống như đi tỏ tình lắm, ai lại đội mũ áo kín mặt mũi thế kia bao giờ. Bright nấp vào bức tường cạnh đó nghe nghóng tình hình
- Chào, cậu có phải ngươi viết cái này không?
- Đúng rồi
- Sao...cậu mặc kín vậy? - Win bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng
- Vì...TÔI MUỐN GIẾT CẬU !!!
Cô ta lôi từ sau ra một con dao, rất nhanh chém một đường ngang vào người cậu, nhưng may mắn đỡ được. Bright không tin nổi vào mắt mình, giận dữ lao ra xông thẳng vào cô ta, cô ta bất ngờ mất đà ngã xuống, con dao cũng vung ra xa, Bright nhanh chóng vạch khẩu trang ra xem cô ta là ai mà dám hành động với Win như vậy
- CÔ LÀ AI ?!!? - Bright hét lớn
Win còn đang thẫn thờ ở sau cũng lấy lại bình tĩnh rồi lên hỏi thăm cô ta
- SAO CÔ DÁM ? TÔI ĐÃ LÀM GÌ CÔ ? - Win tức giận nói
- MÀY ĐÃ LÀM GÌ BRIGHT CỦA TAOOO ?!?!? MÀY BỎ BÙA NGẢI GÌ ĐỂ ANH ẤY CHO MÀY ĐI BÊN CẠNH ?!?! NÓI MAUUU
- CÔ CÓ ĐIÊN KHÔNG?!? TÔI KHÔNG LÀM GÌ CẢ!!
- VẬY TẠI SAO BRIGHT LẠI THÍCH MÀY TỚI THẾ???! TẠI SAO??! MÀY CHẮC CHẮN LÀ HỒ LY TINH, LÀ HỒ LY...
- VÌ TÔI YÊU WIN, ĐƯỢC CHƯA??!?! - Bright bất ngờ lấy chặn mồm cô ta lại
- Hả?!?... - Win bất ngờ nên hạ giọng nhìn thẳng vào Bright
- CÔ VỚI TÔI SẼ LÊN ĐỒN CẢNH SÁT NGAY BÂY GIỜ !!! - Bright nói
Sau khi tất cả mọi việc đã lắng xuống, cô gái kia cũng được giao nộp cho cảnh sát, Bright và Win chở về nhà, trời lúc ấy cũng đã khuya. Về đến nhà, Bright bắt đầu hỏi thăm Win
- Này, cậu có sao không?
- À, không...không sao. Tôi muốn hỏi cậu một chuyện được không?
- Nói đi
- Cậu thực sự thích tôi?
Bright sững người, hơi bất ngờ, lúc sau quay ra nhìn thẳng vào mắt Win
- Nếu tôi nói đó là sự thật, cậu có ghét tôi không?
- Tôi...không...ý tôi là...thật ra thì...- Win lúng túng
- Được rồi, tôi hiểu, tôi sẽ về nhà tôi, cậu không cần phải che giấu cảm xúc thật đâu
Bright vừa vào đã nhanh chóng bước ra khỏi cửa và cứ thế đi về. Căn nhà bỗng yên tĩnh lạ kỳ, chỉ còn lại Win với những suy nghĩ của mình...
Nhưng bỗng dưng, có một cái gì đó như thôi thức cậu bừng tỉnh, sau đó chạy ra xem Bright đang ở đâu, thấy hình bóng ấy vẫn đang ở trước mặt chưa đi xa, cậu thấy nhẹ nhõm hẳn, hét lớn
- Dừng lại, Bright !!!!!!
Bright quay mặt lại, thấy Win nhìn mình với ánh mắt như không muốn để mình đi, cậu cũng đứng lại đợi Win chạy ra trước mặt mình
- Sao...sao vậy Win?
- Tôi chưa nói hết câu mà, đúng không?
- Ý cậu là sao?
- Tôi không yêu cậu
- À, ừ, không sao đâu - Bright thực tình chỉ muốn rời khỏi đây ngay lập tức
- Nhưng.....
- Tôi cho cậu 365 ngày để cậu khiến tôi yêu cậu!
- Win...Win...cậu...cậu...
- Lần này tôi đã nói xong lời mình muốn nói, đến cậu đấy
Bright thực sự không biết nói gì, chỉ biết rằng trước mặt mình đây, tương lai sớm thôi sẽ là người mình sẽ trân trọng cả đời. Không nói một lời nào, Bright ôm chặt Win, vùi đầu vào cổ cậu mà khóc vì hạnh phúc. Win cũng chỉ biết đứng nhìn mà cười
- Đừng khóc nữa, cậu nên để dành sức sau này còn biến tôi thành của cậu
- Cậu đúng là... - Bright nói
- Tôi hứa với cậu, Win Metawin, cậu không thuộc về tôi đừng hòng sau này thuộc về ai khác !!
- Để xem bản lĩnh cậu tới đâu đã nhé. Thế bây giờ có muốn ăn chút gì đó không nào?
- Có chứ, vậy có được ngủ với cậu không?
- Không, giường của cậu vẫn chỉ là cái sofa thôi. Cậu nên lấy quần áo sang đây đi, tôi ko có thừa quần áo cho cậu mặc đâu
- Rồi tôi hiểu bước đầu luôn khó khăn mà - Bright cười hạnh phúc
- Nhanh lên còn nghỉ ngơi, mai lại một ngày dài đấy !
- Ok, babe !
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com