Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

sequel: bright's pov

anh vẫn còn nhớ lần đầu gặp em. đó là ngày ba tháng mười hai.

anh còn nhớ cả cái lạnh ngày hôm ấy. anh nhớ khi bản thân nhìn thấy cậu thanh niên đang cúm rúm đi trên đường, liền không nhịn được cho em mượn chiếc áo len của mình.

em lúc đó đáng yêu lắm. như một cục bông vậy. lúc đó anh chỉ muốn ôm vào lòng.

rồi dần em cũng mở lòng với anh. tính cách của chúng ta như hai cục nam châm trái ngược vậy, nhưng cũng vì thế mà chúng hút nhau. anh cũng không ngờ rằng anh và cậu nhóc lầm lì ấy lại nói chuyện hợp cạ đến như vậy.

thời gian trôi qua, chúng ta dần trở thành anh em tốt của nhau.

phải rồi, anh còn nhớ có lần em quậy tung căn bếp nhà anh nữa. thực ra anh cũng chỉ hơi ngạc nhiên trước sức phá hoại của em, nhưng ngay khi nhìn thấy vết bỏng, anh liền lập tức nổi giận, kéo em ra ngoài để băng bó vết thương.

em không biết chăm sóc bản thân gì cả. em thấy em có quá đáng không?

anh của lúc đó đã nghĩ như vậy đấy. bây giờ nghĩ lại, tại sao anh lại tức giận như vậy nhỉ?

anh không rõ tình cảm của bản thân là như thế nào. anh cũng chỉ biết rằng mình rất thương em, muốn bảo vệ, chăm sóc em.

mỗi lần sờ đôi bàn tay lạnh buốt của em là anh lại trở nên nóng tính. metawin, em có thể yêu quý bản thân một chút được không? mỗi lần như vậy, em lại dùng ánh mắt xinh đẹp ửng hồng len lén nhìn anh, làm trái tim anh lập tức tan chảy.

anh luôn mềm lòng trước em như vậy.

bởi lẽ em là thứ gì đó quá đỗi quý giá với anh.

em là một chàng trai đáng yêu. có kì lạ quá không khi lại dùng từ đáng yêu để miêu tả một chàng trai? anh cũng không nghĩ nhiều, chỉ thấy em chính xác là như vậy. làm anh muốn dành thật nhiều yêu thương, để cho em cười.

mỗi lần tiếp xúc ở khoảng cách gần, hình như em có chút ngượng ngừng, thật ra anh cũng như vậy. nhìn ngắm em ở góc độ này, lại thấy em xinh đẹp hơn vài phần.

trong lòng anh dội lên cảm giác lạ lùng. nhìn em thế này, làm anh cứ cười mãi thôi, không thể ngừng được.

mà mãi sau này đây. anh mới biết, đó là thích.

vậy là anh đã rung động với em sao? chính anh cũng không biết.

nhưng rồi chúng ta đánh mất nhau. một cách rất khó chấp nhận, và cả ngu ngốc nữa.

bạn bè xung quanh anh đều nói, em giống như là người yêu anh. chúng ta thật giống một cặp đôi. nhưng anh lúc đó lại cố chấp không hiểu lòng mình, nên đã gạt đi ngay sau đó.

thật ra, anh cũng đã sớm nhận ra tình cảm của em. tuy em không bao giờ nói ra, nhưng ánh mắt của em đã nói lên tất cả. mỗi lần anh và em tiếp xúc gần gũi một chút, khuôn mặt em liền đỏ ửng, mắt cũng liên tục đảo loạn. những lúc như thế, nhìn em thật đáng yêu, làm anh muốn chọc em nhiều thêm chút nữa.

nhưng lúc đó anh đã nghĩ, chúng ta chỉ là bạn bè, không nên có những cảm xúc như thế này. muốn được ở bên em lâu hơn, bạn bè là phương án tốt nhất. nên anh đã nảy sinh một suy nghĩ ngu ngốc và đến giờ anh vẫn không thể chấp nhận được: tự mình dập tắt nó.

anh thật khờ, khi tự mình bóp nát trái tim em.

anh biết em là người nhạy cảm và cũng dễ đau lòng. khi nhìn anh và cô ấy, em đã thất vọng tới mức nào.

em vẫn luôn là đứa trẻ hiểu chuyện, khi em luôn quên bản thân để đặt nguyện vọng của người khác lên làm hàng đầu.

heather vừa giỏi vừa xinh đẹp, anh không phủ nhận viêc ban đầu anh có rung động với cô ấy. trong khoảng thời gian yêu đương với cô ấy, anh luôn cố thuyết phục bản thân làm tròn trách nhiệm của một người bạn trai. nhưng thậm chí đến cảm giác của anh với em, là một người bạn, cũng không bằng.

từ khi bọn anh chính thức quen nhau, anh liền phát hiện ra, em đang né tránh anh. tần suất gặp mặt cũng ngày càng ít. anh nhiều lần tạo cơ hội để chúng ta gần nhau hơn, em lại đẩy anh ra xa, cho đến khi anh không thể với tới em được nữa. anh đã nghĩ, chúng ta đâu cần xa cách đến như vậy. mỗi lần gặp mặt, em vẫn đối xử thân thiết với anh như trước, nhưng lời nói và ánh mắt của em đã khác đi rất nhiều rồi.

có lần anh bắt gặp em ôm cây guitar mà chúng ta thường ngồi tập với nhau, dựa vào tường ngủ quên. em đã mỉm cười thật thoải mái. em đã mơ về điều gì mà lại khiến em hạnh phúc đến như vậy? anh thật muốn đem nó cho em, anh muốn làm điều tố nhất cho em. vì em đẹp nhất khi em mỉm cười hạnh phúc.

lại một lần khác anh thấy em ôm mặt khóc trong nhà vệ sinh. tiếng nấc ấy luôn ám ảnh tâm trí anh. nhìn em thật đau lòng khi em khóc. cứ như thế giới của em đã sụp đỏ vậy. nhưng anh không xuất hiện trước mặt em, an ủi hay vỗ về em khi đó. vì anh đã nghĩ sự không xuất hiện của anh sẽ khiến em thoải mái hơn.

cô ấy không phải heather, em mới là heather của anh.

---

nhiều năm trôi qua, đột nhiên bố mẹ anh và heather giục hai đứa kết hôn. và cũng không hiểu sao anh lại chiều lòng ý của phụ huynh.

anh đã đến mời em làm phù rể cho mình. anh cũng sợ rằng yêu cầu đó quá đáng, nhưng anh thực sự chỉ muốn được nhìn thấy em vào ngày đám cưới của mình.

và rồi sau bao tháng ngày chuẩn bị, vào đêm trước ngày cưới, em lại thông báo em bị điều đi công tác ở chi nhánh của công ty tại một đất nước khác, rằng em sẽ không có mặt trong đám cưới của người anh em thân thiết của mình.

bỗng nhiên mọi thứ xung quanh anh suy sụp hoàn toàn. ngày đám cưới đã không còn hoàn hảo như anh nghĩ. anh nhìn quanh đám cưới của mình, thầm hy vọng phép màu sẽ xuất hiện. chắc hẳn giờ này em đã đang đến sân bay rồi. về việc người bạn thân nhất của anh không thể ở lại dù chỉ là vài ngày, để trở thành chỗ dựa của anh như những ngày đầu họ quen nhau.

có lẽ anh đã nên nói cho win biết, rằng anh cần em đến nhường nào.

em yêu dấu à. bây giờ anh nói anh yêu em có phải quá muộn không? nhưng anh muốn em biết rằng, anh yêu em rất nhiều.

anh có một nỗi sợ, rằng em sẽ quên mất anh. bởi lẽ sau những gì anh làm với em, ký ức của em về anh đều là một màu xám và nó thật đáng để quên đi. thật ích kỉ khi anh không muốn em quên anh.

win à, hãy để anh quỳ gối trước mặt em và nhận hết tất cả những lỗi lầm và hy vọng nhận được sự bao dung, tha thứ từ em.

heather luôn là một cô gái hoàn hảo. và có vẻ cô cũng không ngạc nhiên khi nghe lời đề nghị ly hôn từ bright. cô cũng sớm đoán được tình cảm của bright dành cho cô không vượt quá hai chữ 'quý mến'. chỉ là cô cũng yêu bright, cũng chấp niệm muốn giữ anh bên mình. và giờ đây khi anh đã nhận ra mọi việc, cô đã không thể làm gì hơn. hai người đã giải quyết chuyện này yên bình như hai người trưởng thành với nhau.

sau khoảng thời gian dài không ngừng tìm kiếm, anh cuối cùng cũng tìm được em rồi. anh nhớ em lắm metawin. nhớ sự dịu dàng, nhớ ánh mắt, nhớ những cái ôm từ em. nhớ em rất nhiều.

hãy đợi anh nhé, và anh sẽ đem tất cả những gì mình có để bù đắp lại cho em đến hết cuộc đời.

ký tên

bright vachirawit chivaree.

---

và chính thức hoàn nha.

cảm ơn các bạn đã ủng hộ nàa

11:54pm

17/6/2022

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com