Chương 32
Win Metawin
Từ khi tỉnh dậy đến nay đã là ngày thứ ba. Hôm nay tôi sẽ xuất viện trở về nhà với gia đình. Càng ở lâu trong này tôi lại càng cảm thấy ngột ngạt, tôi ghét mùi bệnh viện. Lúc trước đã ghét sau hai tai nạn tôi càng ghét hơn cả.
Tôi ngồi dựa vào giường bệnh, ngắm nhìn vu vơ cảnh tượng bên ngoài cửa sổ. Hôm nay chỉ có chị gái đến làm thủ tục xuất viện cho tôi, còn ba mẹ thì đã bận công việc. Họ bắt đầu lại chăm sóc cho tôi càng thêm cẩn thận, lần này nhất quyết không để tôi trở về căn hộ kia một mình nữa. Tôi cũng không cãi lời, cứ chấp thuận theo mọi điều ba mẹ sắp xếp. Tôi biết không có cha mẹ nào thấy con mình nhập viện hai lần trong hai tháng mà không cảm thấy gì được. Chung quy lại họ vẫn là gia đình của tôi, không cấm tôi tiếp tục làm diễn viên tôi đã cảm thấy may mắn lắm rồi.
Anh cũng tỉnh dậy rồi, sau tôi một ngày. Phòng bệnh của anh cách tôi một dãy lầu nhưng tôi vẫn nghe được hiện tại chỉ có vết thương ngay bụng của anh là đáng quan tâm còn tất cả những thứ khác xem như đã ổn.
Cho đến giờ tôi chưa từng đến thăm anh một lần nào cả. Có thể bản thân là một kẻ hèn nhát, tôi lại không dám đến gặp anh, cho dù lần này chính anh đã cứu tôi. Có lẽ tôi và anh chẳng nên dây dưa với nhau nữa, những gì cần cũng đã trả đủ. Cả hai chúng tôi, mỗi người một con đường mới là lựa chọn đúng đắn.
Tiếng cửa mở truyền đến tai tôi, tôi quay đầu nhìn lại, P'Eed mang trên tay một bó hoa đi vào.
"Đây! Món quà chúc mừng cho việc cứng đầu của em."
Tôi nhận bó hoa, miệng cười với anh ấy. Cho dù tôi không biết việc anh ấy đang nói đến là gì.
"P'Eed, em xin lỗi."
P'Eed thở dài một hơi, rồi lại sờ lấy đầu tôi cười.
"Không cần xin lỗi đâu. Nếu hôm đó em không cứng đầu chạy xuống núi trong mưa gió thì có lẽ Bright đã mất mạng rồi. Tuy anh không tán thành sự liều lĩnh của em lắm, nhưng lần này coi như là lần cuối anh cho qua vậy."
Tôi biết anh là người cứu tôi, trong cơn mơ hồ khi ngất đi lúc đó tôi vẫn nhìn thấy được hình dáng của anh. Cho dù khi đó mưa dường như quá lạnh, tâm trí tôi lại quá đau đớn nhưng tôi vẫn nhận ra anh. Nghe thấy lời này của P'Eed tôi lại không ngừng tự mình tưởng tượng ra không biết bao nhiêu cảnh anh nhất quyết rời khỏi căn nhà gỗ, một mình chạy xuống núi, mông lung tìm tôi trong cơn mưa.
"P'Eed...Sau này em sẽ không như thế nữa đâu."
"Được rồi! Anh tin đấy."
Đến lúc này chị tôi cũng làm xong thủ tục xuất viện, đến lúc về còn đưa tôi một bịch đồ.
"Cái này chị lấy từ y tá đấy. Chị ấy bảo điện thoại của em lẫn trong đống đồ của các bệnh nhân khác nên bây giờ mới tìm lại được."
Tôi nhìn chiếc điện thoại trong tay, nó hết pin lâu rồi, màn hình cũng tắt nguồn. Điện thoại trong tay nhìn qua đúng là rất giống của tôi, vì vậy mọi người đều lầm tưởng nó là của tôi. Tôi để điện thoại vào balo, đưa tay xin điện thoại của P'Eed.
"Cho em mượn điện thoại của anh đi, của em hết pin rồi."
Nhưng thái độ của người trước mặt bắt đầu trốn tránh, anh ấy đảo mắt xuống không trực tiếp đối thoại với tôi, lời nói lại bắt đầu cuống cuồng như muốn che giấu gì đó.
"Điện thoại của anh cũng hết pin rồi, tối qua chơi game anh quên cắm sạc."
Tôi quay đầu nhìn sang chị hai, người chị ấy cũng bắt đầu bật chế độ từ chối nhìn tôi. Tôi biết hai người có chuyện gì đó giấu tôi. Từ khi tỉnh dậy đến giờ, cho dù tôi có hỏi mượn điện thoại của ai thì người đó liền viện lý do từ chối. Cũng không biết ba ngày này rốt cuộc có chuyện gì trên mạng mà mọi người đều ngăn cấm tôi đụng vào điện thoại đến vậy.
"Từ khi em tỉnh dậy đến giờ có chuyện gì đó đã xảy ra rồi đúng chứ?"
"Chuyện gì chứ? Em đừng có suy nghĩ sâu xa quá." P'Eed đáp.
"Ừm...Đúng rồi đấy...Em cứ nghỉ ngơi đi đã." Chị hai tôi ấp úng, mỗi khi nói dối lúc nào chị ấy cũng như vậy. Vì thế từ khi còn nhỏ tôi cũng chưa từng tìm chị hai bao che cho tôi việc gì, tìm chị ấy chi thà tôi nói hết sự thật cho bố mẹ biết thì hơn.
"Hai người biết không sớm thì muộn thì em cũng biết đúng chứ?"
"...."
"Hai người nói đi, em hứa sẽ không sốc đến ngất đâu."
P'Eed biết rằng chuyện này chẳng giấu được tôi nữa, cuối cùng cũng đành nói. Chuyện tôi và P'Bright tiếp tục gặp tai nạn khi quay quảng cáo trên núi sau khi lộ ra fan của chúng tôi lại thêm tức giận, lo lắng. Hai tháng mà vào viện đến hai lần, mà còn là chấn thương nghiêm trọng, fan liền trend hashtag cổ vũ cho chúng tôi.
Nhưng không biết từ đâu ra một người lên mạng nói rằng số mạng của tôi và anh ấy không hợp nhau, nếu còn hợp tác sẽ còn thêm nhiều chấn thương, nặng nhất còn có thể khiến một trong hai người mất mạng. Chuyện này xem ra thật sự không đáng tin nhưng sau hai lần tai nạn fan cũng bắt đầu nghi ngờ độ xác thật của nó. Vì vậy bây giờ fan của chúng tôi đã chia thành hai phe. Một bên muốn tách couple để tôi và anh ấy theo con đường riêng, một bên còn lại vẫn cố gắng trend hashtag ủng hộ couple Brightwin mau chóng khỏe lại tiếp tục làm việc cùng nhau.
Tôi không biết chỉ mới ba ngày trôi qua mà nhiều chuyện đã xảy ra đến thế. Nhưng biết rồi tôi lại bắt đầu suy nghĩ, có lẽ người trên mạng ấy nói đúng. Tôi và anh không nên ở gần nhau làm gì.
"Win...em không sao đấy chứ?" Chị hai chạm vào vai tôi, lo lắng mở miệng.
"Không sao đâu chị, hai người khát không? Em đi mua nước đã nhé." Nói rồi tôi liền tìm cách trốn ra khỏi phòng bệnh.
Đi dạo một hồi, tâm trí cũng bắt đầu lơ đễnh một phương trời nào. Cho đến khi ý thức được bản thân đã đi sai tầng thì quay đầu tôi đã thấy phòng bệnh của anh ngay trước mặt.
Tôi quay người tính bỏ đi, nhưng chẳng biết vì gì mà chuyển ý. Tôi ghé lại gần cửa phòng, nhìn qua khung kính đã thấy anh đang ngồi dựa vào thành giường, bên cạnh còn có mẹ anh ấy đang gọt trái cây cho anh ấy. P'Bright nhìn qua dường như đã khá hơn, cho dù khuôn mặt có chút xanh xao nhưng anh ấy lúc này vừa ăn trái cây vừa mỉm cười trò chuyện với mẹ làm cho tôi cảm nhận được tâm trạng anh ấy bây giờ rất tốt. Đến tôi cũng muốn cười theo.
Nhìn đến 3 phút tôi cũng biết đến lúc phải rời đi, nhưng vừa quay đầu đã nhìn thấy nhỏ Nok mang trên tay nước từ nhà ăn bệnh viện.
"P'Win...anh đến thăm P'Bright sao? Mau vào trong đi." Nhỏ Nok nói.
"Không cần đâu...anh vừa mới thăm ra rồi." Tôi đáp.
"Vậy ngày hôm nay anh xuất viện sao?"
"Ừm...bác sĩ bảo anh về nhà được rồi."
"Vậy anh nhớ chăm sóc bản thân mình một chút nhé, hai hôm nữa P'Bright cũng được xuất viện, đến lúc đó anh sẽ đến thăm chứ?"
"Khi đó anh bận, có lẽ không được."
"Vậy thì tiếc quá!"
"Được rồi anh đi trước đây."
Tôi quay đầu đi nhanh khỏi đó, trước khi cuộc trò chuyện trước cửa có thể làm cho người đang nằm bên trong biết được. Nhưng về phòng rồi tôi mới biết, bản thân tôi chưa cằm một chai nước nào trở về từ nhà ăn bệnh viện cả.
"Ao...Đi lâu như thế em không mua được chai nước nào sao?" P'Eed bảo
"Đi trên đường khát quá nên em uống hết rồi."
"Vậy bây giờ em có cần đi vệ sinh không?"
"Để làm gì?"
"Phòng khi trên đường về nhà em mắc quá không có chỗ đi chứ sao?"
"Không cần đâu Pi, bây giờ em về nhà được rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com