[11] 16 tuổi
Dazai nhấc máy lên, kẹp nó ở một bên tai, hai tay thì tiếp tục chơi game, "Alo, boss? Dazai Osamu đây."
"Dazai, tôi xin lỗi vì đã làm phiền cậu nhưng mà vừa nãy Kouyou - kun nói Chuuya gọi tới bảo bản thân tự dưng chóng mặt với nóng ran khắp người, thần trí không ổn định, lảm nhảm chửi Dazai dám chơi khăm hắn,... Kouyou - kun đang bận thực hiện nhiệm vụ ám sát. Tôi đáp ứng sẽ giúp đỡ nhưng tôi còn đang bận họp, chưa thể hỗ trợ Chuuya được."
Nghe tới đây, Dazai ấn nút tạm dừng trò chơi, anh bỏ tay cầm xuống rồi đứng dậy.
"Cho nên, con sên bị bệnh và ông muốn nhờ tôi giúp à? Bạn của cậu ta đâu, tôi nhớ Chuuya thân với nhóm The Flags lắm mà? Mắc mớ gì phải nhờ tôi?" Dazai miệng hỏi mắc mớ gì nhờ anh nhưng anh vẫn mở cửa, bước ra ngoài, lòng than thở vì cái gì Chuuya lại không chăm sóc bản thân, hại anh bỏ lỡ thời điểm phá đảo trò chơi. Phiền toái ghê.
"Cậu so với họ hiểu Chuuya hơn. Tôi cũng không biết Chuuya bệnh gì, triệu chứng chung chung không thể chuẩn đoán ngay được. Cậu nếu rảnh thì tới ký túc xá của thằng bé hỗ trợ tạm thời đi, Kouyou cùng tôi sẽ tới sau khoảng 3 tiếng nữa." Bên kia đầu dây truyền tới tiếng viết sột soạt của bút máy trên giấy chứ không có tiếng trao đổi gì của một cuộc họp bình thường, người rõ ràng là vẫn ở trong văn phòng của mình, Dazai nhíu mi. Anh biết lão cáo già này nói dối, nhưng anh không biết Mori muốn đặt bẫy gì nữa cho anh.
Cứ ẩn ẩn cảm giác bất an.
"Vâng, vâng, vâng biết rồi." Dazai qua loa nói rồi cúp máy.
Quả nhiên là không nên tin tưởng Mori Ougai 100%. Anh đứng ở phía xa ký túc xá của Chuuya đã nhìn thấy Ozaki Kouyou cùng một nhóm nhân viên mặc đồng phục trắng đứng bên ngoài.
Tôi muốn xem rốt cuộc ông giở cái trò quỷ gì mà tốn công lôi xác tôi ra khỏi container. Chuuya bị bệnh, không xác định rõ bệnh sao? Mori - san hơn 20 năm học y mà không chuẩn đoán được ư? Tin ông chết liền. Dazai châm chọc cười một tiếng, anh tiếp cận nhóm người.
Anh hơi cúi đầu, lịch sự chào cô, "Kouyou - neesan, chào buổi sáng. Chuuya sao rồi?"
"Tình trạng Chuuya, Ougai - dono không nói gì với cậu sao, Dazai?"
Dazai Osamu lắc đầu. Ozaki Kouyou thở dài, trong lòng không khỏi thắc mắc, thầy trò hai người này suốt ngày đào hố cho nhau lọt làm gì, vui lắm sao?
"Chuuya sáng sớm có gọi điện lớ mớ bảo hắn không ổn, cả người đều nóng. Lúc đó chị liền biết nó đang phân hóa thành Omega, quá trình này tương đương với trải qua một kỳ động dục. Cực kỳ đau khổ và hành xác. Muốn giải quyết thì cần phải có một Alpha đánh dấu lâm thời, hoặc cần tiêm thuốc ức chế, nên chị mới bảo thằng bé cố giữ tỉnh táo, chị cùng nhân viên y tế sẽ tới ngay. Nhưng lúc tới thì Chuuya đã hôn mê, bây giờ cơ thể thằng bé do bản năng Omega điều khiển, cơ thể Chuuya đang hiểu lầm mọi người đang tấn công ổ của nó nên dùng trọng lực ngăn cản cửa, không cho ai vào. Vì cửa quá khít nên chị không thể dùng mùi của mình để trấn an Chuuya được." Cô chỉ tay vào cánh cửa ký túc xá của Chuuya, Dazai nhìn theo hướng Ozaki, anh thấy trên cánh cửa gỗ đang được bao quanh bởi một quầng sáng đỏ.
Hoàn hảo, giờ thì sáng tỏ Mori Ougai muốn anh tới làm gì.
Không biết chết vì Golden Demon chém đôi cùng chết vì đánh dấu lâm thời Chuuya thì cái nào nhục hơn? Anh nhìn sang Ozaki nói, "Em hiểu rồi, Kouyou - neesan."
Cô gật đầu, cảm thấy Dazai bây giờ đáng tin cậy hơn vẻ ngoài lạnh lùng của anh.
Dazai chạm tay vào cửa, ánh sáng xanh lam lóe lên bao bọc toàn bộ màu đỏ dữ tợn, Nhân gian thất cách vô hiệu hóa Nỗi sầu hoen ố chỉ trong một giây, Dazai bịt mũi mở cửa bước vào, anh tới đây để đem Chuuya ra ngoài chứ không phải để lòng tham chiếm lấy tâm trí, tốt là đừng để mùi của Chuuya ảnh hưởng. Anh cẩn thận đóng cánh cửa sau lưng, tránh gây ra tiếng ồn quá lớn mà dễ kích động Omega. Dazai quan sát một vòng quanh phòng, như cũ xa hoa, cửa sổ rèm đóng kín mít, ngay cả đèn đầu giường cũng không bật. Trên sàn quần áo vứt lung tung, Chuuya có vẻ đã chịu không nổi cái nóng của quá trình phân hóa. Dazai đoán trong phòng bây giờ toàn là mùi của Chuuya, nguy hiểm thật, ngay cả anh cũng suýt bị dụ hoặc muốn thử ngửi mùi của Chuuya là gì mà xém bỏ tay ra khỏi mũi. Cuối cùng anh dừng lại ở cái giường, một cái tổ của Omega.
Dazai đánh giá nó. Tổ Chuuya trông thoải mái và trật tự, anh hơi nhăn mi khi thấy trong đó có một cái áo khoác punk, anh nhớ không lầm thì nó ngốn mất nửa tháng lương của Chuuya? Anh thấy Chuuya, trần trụi ôm một cái áo sơ mi của hắn, nằm trong đó với tư thế bào thai, hai mắt nhắm chặt, gương mặt hắn bị cơn nóng đốt tới đỏ như một quả cà chua, cơ mặt nhăn nhó như gặp ác mộng, mồ hôi trán túa như mưa, mỗi lần thở đều là một tiếng hổn hển nặng nhọc, thi thoảng lại là tiếng sụt sịt khó chịu... Chuuya trông thật dễ tổn thương, hoàn toàn không có năng lực kháng cự bất kỳ ai.
Đứng trước Chuuya, Dazai không ức chế mà cảm thấy: Đáng thương làm sao, Chuuya, như một con cá nằm trên thớt. Lỡ cậu không phân hóa ở ký túc xá của mình mà ở chiến trường thì sẽ có bao nhiêu Alpha muốn cưỡng hiếp cậu chứ?
Chuuya dù nhỏ bé nhưng thật khó để người khác bỏ qua, cậu cứ như mặt trời, không lúc nào không ngẩng cao đầu.
Người ta có thể thấy một Nakahara Chuuya - kẻ điều khiển trọng lực mạnh mẽ của cảng mafia. Nhưng tôi có thể thấy một Nakahara Chuuya, hoàn thiện - Omega yếu ớt, không thể bảo vệ nổi bản thân.
Mori bảo tôi để ý cậu, đúng.
Nên tôi mới không yên lòng để Chuuya một mình tồn tại.
Tôi sống quen dưới cống ngầm, cả ngày chỉ có tử khí quây quanh, vô pháp hiểu con người làm sao có thể vui vẻ sống dù biết trước kết cục chết.
Thẳng tới khi gặp cậu, tôi mới sống giống một con người.
Mỗi ngày chọc ghẹo cậu, mỗi ngày gây rối cậu, mỗi ngày xem cậu tức giận.
Tồn tại không còn vô vị nữa.
Nếu chết thì tôi sẽ lôi cậu xuống địa ngục chung, để lúc đó tôi khoe với lũ quỷ rằng tôi có một thiên đường bên cạnh.
Tôi nên giẫm nát tâm Chuuya, giết chết bạch mã hoàng tử của cậu, giam cầm Chuuya trên tháp cao, hóa thành ma vương đẩy Chuuya xuống địa ngục.
Anh giữ mắt bản thân không nhìn chằm chằm vào cơ thể của người cộng sự, tháo giày sau đó bò lên giường của Chuuya, Omega cảm giác giường lún xuống, hắn khẽ mở mắt, mơ mơ màng màng dù mệt mỏi vẫn cố chấp xem kẻ xâm nhập là ai.
"Dazai?" Chuuya gọi tên anh, nỉ non và mềm mại, như kể ra muôn vàn mừng rỡ.
Dazai trái tim lỡ một nhịp, môi hé mở nhưng không biết nên nói gì. Cuối cùng, anh gỡ tay khỏi mũi, trong nháy mắt mùi thơm dịu mát và hơi chua chua của cam lắp đầy khứu giác.
Chưa chín, bảo sao chua vậy.
Anh cởi áo khoác của mình ra thay thế cái áo sơ mi mà Chuuya đang ôm, anh nâng Chuuya ngồi dậy, để người dựa vào lồng ngực anh.
"Chuuya." Dazai nhẹ lay hắn.
"Chuuya."
"Hả...?"
Thấy Chuuya khó được mà tỉnh táo, Dazai không dài dòng mà nói, "Tôi đánh dấu lâm thời cậu hoặc là tôi ôm cậu ra ngoài, để Kouyou - neesan dẫn vào phòng đặc trị."
Chuuya nép trong lồng ngực Dazai như chim non nép sau cánh chim mẹ, mắt nhắm mắt mở, lần đầu tiên phân hóa lấy đi tất cả thể lực của hắn, vừa khát, bụng dưới quặn thắt từng cơn, cơ thể ớn lạnh, không có năng lượng để nói chuyện nhiều mà dùng chút sức lực sót lại, hắn ngẩng đầu lên nhìn Dazai và giơ tay——
Cứ như vậy, phân hóa thành Alpha không lâu 16 tuổi Dazai Osamu, dưới ánh sáng yếu ớt, trơ mắt nhìn bàn tay hơi run rẩy mồ hồi dính sướt mướt vòng quanh cổ anh kéo đầu của Dazai hạ thấp tiếp theo đó môi của anh chạm vào môi đối phương.
Anh nghe thấy tiếng lẩm bẩm giữa kẽ răng của Chuuya, "Trừ... Mi... Ra... Ta... Không tin ai."
Hết thẩy trở nên mất kiểm soát.
Những chiếc răng nanh sắc nhọn cắn xuyên qua da thịt của Omega trong tích tắc, khiến Chuuya nhăn nhó đau đớn, đau tới mức hắn đã bật khóc mà không hề biết.
Nỗi đau, cái giá cho mối liên hệ của họ
__________________________ END________________
Tác giả: *Hít sâu* Làm tác giả, không sợ fic bị đánh giá this that mà là sợ bị xương khớp trước tuổi già.
Amen, xin chúa giải thoát cho cái cổ của tôi.
Amen, xin chúa giải thoát cho cái lưng của tôi.
*Chuyên mục tàm xàm của tác giả về fic*
16 tuổi Chuuya tin Dazai nên mới cho giao thân cho anh.
22 tuổi Chuuya chết tâm, không tin tưởng Dazai nữa, liệu Dazai quay xe kịp không?
Hừm dự tính ban đầu của tui mùi của Daz là chocolate đen, tui thích ăn nó nhất. Chuuya thì là sữa tươi, mà kiểu tự dưng thấy bựa quá nên đổi qua cam, trái cây mà tui chê nhất.
Ghét x thích, hợp với otp mà chúng ta đang chèo quá:D
Giải oan cho Mori tí, ngài ấy là thuyền trưởng SUPER SHIP VIP PRO Dachuu, chúng ta nên cúng dường cho ngài ấy nhiều hơn.
Nhiều lúc nhìn Dachuu Beast 22 trong fic cứ như vợ chồng già đang cãi nhau. Còn Dachuu 16 là thời gian mới hẹn hò(?). Chắc Dachuu 18 là vợ chồng sắp ly dị.
Có vài chỗ trong fic này tui sẽ sai chính tả, mấy bạn chỉ ra thôi hoặc kệ nó cũng được, đừng bắt lỗi tui nặng quá, nhắc nhở bằng dấu châm thôi nhé. Tại vì tui đánh máy khá nhanh vs não lên idea nên mấy cái chỗ sai sót đó nằm trong hơn nghìn chữ, khó nhìn ra, tui phải đăng rồi đọc qua mấy lần mới thấy sai được, haizzzz, xin lỗi nếu nó làm giảm trải nghiệm đọc của mấy bạn nha. Có gì thì tới thứ 4 hoặc thứ 5 tui sẽ đăng chương mới, yêu mấy bạn <3
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com