Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 19 Nói cho tôi biết ai bắt nạt em?

- Anh chính là người đặt cơm của nhà hàng sao?.

Trước mặt cô giờ là người đàn ông cao khoảng 1m8, đôi mắt anh đào, gương mặt của người Phương đông điển hình, khóe miệng hơi nhếch lên như có thể mỉm cười bất cứ lúc nào, rất thu hút người đối diện.

Momo nhìn anh với ánh mắt ngơ ngác. Lòng cô không khỏi bức xúc sao mà cứ gặp tên này hoài thế không biết. Vậy mà tên này còn nói chuyện với cô giống như là thân lắm rồi á!

- Chứ còn ai nữa? Mark đây.

- Đây là nhà anh hả?

Wow!Chẳng phải nó lớn quá sao?

- Không. Đây là nhà của bạn tôi, cũng là người mà cô biết đấy.

- Hả, tôi mà cũng quen giàu đến thế này sao?_ Momo vô cùng kinh ngạc.

Không thể nào, mình làm sao có thể quen được tầng lớp 'thượng lưu' thế này chứ. Tên này đúng là khoác lác mà, mỗi lần gặp hắn ta là chả có chuyện gì tốt lành. Thế mà lại gặp hoài mới chết chứ!

- Cô sẽ biết khi vào, theo tôi_ Cậu dẫn cô vào trong, một lần nữa không biết vô tình hay hữu ý mà tay họ lại chạm vào nhau thật nhẹ nhàng. Momo thì cứ mải vu vơ nghĩ chuyện không đâu mà bị cậu lợi dụng lúc nào không hay.

- Chủ tịch viên hôm nay chúng ta ăn món gì vậy?_ Tiếng cậu thanh niên trẻ vọng ra từ căn phòng mà cô sắp bước vào.

- Món Ý!_ Quản gia Suga lịch sự trả lời.

- Uầy, chúng tôi ngày nào chả ăn món Ý, nhà tôi bán mà.

Bà Hyeri xua tay đắc chí, từ ngày dọn về nhà chủ tịch đến giờ bà sống khá sung túc, mọi nhu cầu vật chất của bà đều được đáp ứng hết bằng tiền. Thế mới nói "Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhìu tiền".

Bà tiêu xài vô cùng phung phí đến mức chủ tịch phải khó chịu ra mặt và dĩ nhiên bà cũng hiểu ngầm điều đó nhưng biết sao được ai bảo con gái bà giờ là tiểu thư của tập đoàn lớn nhất Hàn quốc chứ! Kiểu như mình thích thì mình làm thôi.

- Đúng vậy thế nên chúng ta sẽ ăn món của nhà hàng bà_ Suga điềm đạm nói.

- Tôi có nghe nhầm không? Ông vừa mới nói là nhà hàng của chúng tôi sao?

- Đồ ăn đến rồi kìa ._ Jungkook mũi nhanh hơn mắt đã ngửi được mùi thức ăn thơm phức. Cậu nở nụ cười tinh nghịch khoe 2 chiếc răng thỏ không thể nào đáng yêu hơn.
Nhưng nụ cười ấy đã được thay bằng ánh mắt lo sợ khi nhìn thấy Momo.

Sao nó lại vào được đây chứ?!
Bà Hyeri cũng không khỏi bàng hoàng.

Ruby là người bình tĩnh nhất, cô vẫn tỏ ra vẻ sang chảnh của tiểu thư vờ không quen biết Momo.

Cô, chị họ, kookie...Họ đều ở đây.
Cả 4 người chỉ biết tròn mắt mà nhìn nhau.

Ấy vậy mà nhìn biểu hiện của họ Mark,Jackson và Suga lại cười thầm.

"Có tật thì giật mình". Cho dù Momo có hứa là sẽ ko nhận ông ngoại và đi du học nhưng ngày nào cô chưa đi thì ngày đó bà vẫn chưa yên tâm được tốt nhất là đừng cho nó tiếp xúc vs chủ tịch.
À mà bà nhớ lần trước để tránh nghi ngờ bà đã nói Momo là người làm ở nhà hàng nhưng mà bà gọi tên nó là gì ta? Thôi cứ nói đại vậy.

- Seolhyun......! con vất vả quá rồi con cứ để thức ăn ở đây rồi về đi. Tính tiền sau cũng được._ Túng quá bà hốt đại một cái tên.

- Dạ.. _ Momo đặt giỏ đồ ăn lên bàn rồi định chuồn lẹ nhưng câu nói của 1 chàng trai làm cô khựng lại.

- Seolhuyn? Chẳng phải lần trước bà nói tên cô ấy là Hirai sao?_ Jackson chau mày bắt bẽ.
Hôm nay trông anh vô cùng bảnh bao cùng với áo vest và quần tây cùng vs mái tóc nhuộm màu vàng bạch kim làm anh vô cùng cuốn hút.

- À,... Cái đó là bí danh của nó ở nhà còn cái này là tên khi ra ngoài ý mà._Bà bị Jackson hù 1 phen xanh mặt.
(au:Vãi cả bí danh!)

Lúc bấy giờ, chủ tịch mới quay mặt lại và nhận ra gương mặt quen thuộc. Bình thường thì ông cũg chẳng thèm mà để ý tới người giao hàng đâu nhưng do thấy sắc mặt tái nhợt của bà Hyeri khi thấy người này ông mới hiếu kì mà quay lại. Không ngờ lại là người quen.

- Chẳng phải cô là...

- Vâng cháu là cô gái giao hàng đến công ty hôm trước ạ_ Momo cúi đầu.

- Chủ tịch biết cô ấy sao?_ Suga hơi bất ngờ.

- Ừ...

- Thôi dọn thức ăn lên đi con đói rồi_ Sau nãy giờ ngồi câm lặng , Ruby cũng thốt lên được một câu, rõ ràng hôm nay cô là nhân vật chính thế mà ai cũng chỉ chú ý đến mình cô ta ngay cả ông nội cũng thế, phải làm sao để đuổi nó đi đây.

- Phải đó...em đợi chị nói câu này nãy giờ lun_ Khổ thân cậu quá, nãy giờ câm nín không dám lên tiếng lun.Đợi được ăn nãy giờ đó!

Momo lấy dĩa thức ăn được cất kĩ trong hộp ra rồi dọn món ăn lên bàn mời mọi người thưởng thức lúc này động tác của cô không hề vụng về mà rất nhanh nhẹn và chuyên nghiệp.

- Đây là loại bánh pizza Ý nhân xúc xích, mặc dù hương vị này đã rất nổi tiếng rồi nhưng bánh còn dùng thêm cả xúc xích kiểu Mỹ dưới lớp bánh dày còn có kèm theo pho mát tất cả đã tạo nên mùi vị đặc biệt cho bánh.

- Ấy chết. Ai lại đặt món này chứ! Sức khỏe chủ tịch ko được tốt không ăn đồ có nồng độ béo cao được_ Coi kịch nãy giờ cũng đủ rồi Jackson cũng bắt đầu thực hiện kế hoạch.

-Là cậu đặt chứ ai _ Mark phụ hoạ

- Nhưng trong chủ tịch rất khỏe mạnh, sao có thể ? _ Momo cảm thấy lòng như nhói lên.

- Đây là bệnh của người già, đặc biệt mấy năm gần đây chủ tịch, lại bị thêm chứng cao huyết áp vấn đề này ngày càng nghiêm trọng hơn.....đó là vì ngày ấy chỉ lo tìm kiếm cháu gái mình_ Suga lấy tay che nửa mặt chậm rãi lắc đầu với vẻ mặt buồn ủy mị.

Nghe đến câu này bỗng khoé mắt Momo bỗng ươn ướt. Vì cháu gái ? Ông đã vất vả tìm mình thế sao? Nếu ông thương cháu như thế thì tại sao năm xưa không đón ba và cháu về sống chung. Ông đâu nhất thiết phải truy cùng đuổi tận để rồi làm cháu phải mất đi người ba này vĩnh viễn.

Ừ đúng rồi, khóc đi khóc đi!Đừng ngại ngùng!_ Jackson thầm cổ vũ nhiệt tình. Kế bên cạnh cậu là Mark thì đang bị cảm nắng ngồi cười một mình.

Người gì đâu cười cũng cute mà khóc cũng thấy cưng quá chừng vậy chèn! Chắc tui chớt quá.
( au: dễ thương!)

- Suga, cậu nói gì thế? Sao lại nói những chuyện này cho người ngoài nghe_ Chủ tịch tặng cho Suga 1 đôi mắt hình viên đạn rồi nghoảnh mặt đi.

- Xin lỗi, Thưa chủ tịch .

- Chủ tịch ngài cũng đã tìm được cháu gái của mình rồi ngài nên ăn uống điều độ hơn. Nếu ko được món này cháu sẽ giới thiệu cho ngài món...

- Thôi,không cần đâu_ Sự quan tâm của cô bị chủ tịch phũ không thương tiếc.

- Đúng đấy, nhà hàng chắc giờ này đông khách lắm, con về giúp đi.Nhanh lên!_ Bà Hyeri đứng lên đẩy đẩy lưng cô.

- Chủ tịch cháu xin phép.

Momo chào mọi người rồi ngậm ngùi cất từng bước nặng nề mà đi. Nhưng chủ tịch đã gọi tên cô
- Momo!...
Không hiểu sao cô lại cảm thấy rất vui, Momo liền quay lưng lại thì chợt nhận ra người mà ông gọi tên đâu phải là cô mà là người đang ngồi trước mặt ông cũng chính là tiểu thư tập đoàn Cube hay còn có cái tên khác là Ruby.

- Đây cái này cho con, ông không ăn được nhiều, con ăn đi_ Chủ tịch nhẹ nhàng gấp miếng thức ăn  cho Ruby rồi ân cần bảo.

Bất giác cô cảm thấy sóng mũi cay cay, từng giọt nước mắt cứ theo làn mi mà lăn dài trên má.
Giờ cô chỉ muốn chạy thật nhanh ra ngoài để không ai thấy bộ dạng đáng thương này của mình.

Cô chạy thật nhanh, không cẩn thận mà va vào lòng ngực rắn chẳc của ai đó.

Người đàn ông đối mặt cô, anh ta có gương mặt góc cạnh cùng vs đôi mắt màu nâu sáng nhưng lại vô cùng lạnh lùng . Anh mặc chiếc áo sơ mi màu trắng cởi 2 cúc ở trên để lộ bộ ngực rắn chắc màu đồng. Thêm vào đó là mái tóc dài đến mang tai, khiến toàn thân anh ta toát vẻ gợi cảm chết người.

- Sao lại khóc?_ V chau mày nhìn cô.

- Liên quan gì đến anh.

- Sao lại ở đây?

- Cũng không liên quan đến anh nốt_ Momo quay lưng bỏ đi nhưng bị vòng tay của anh níu lại

- Là bà ta, bà ta đã nói gì với cô, bà ta lại bắt nạt cô à_ Anh nắm chặt vai cô rồi xoay mặt cô về phía anh.

- Buông ra. Tôi khóc có liên quan gì đến anh ko?_ Momo cố đẩy V ra nhưng bị cậu càng nắm chặt hơn cứ như không muốn cô đi.

- Nói cho tôi biết ai bắt nạt cô?

- Nói với anh thì có tác dụng gì chứ, anh sẽ trả thù cho tôi sao?

- Phải! Tôi sẽ bắt họ trả giá.

- Chuyện quái gì xảy ra vs anh thế...Buông ra... Nếu không buông tui sẽ...

  Bỗng nhiên, điện thoại trong túi anh reo lên. Không để cô chạy thoát, một tay cậu nắm chặt tay cô tay còn lại lấy điện thoại trong túi ra nghe.

  " Bang..."  Chiếc điện thoại được Momo quăng "1 cái vèo " phi thẳng ra ngoài sân.
 
- Omeoi! " Dế yêu" của tui!
( Iphone7 mà ẻm ném ko thươg tiếc lun)

- "Lêu lêu" ai bảo anh lắm chuyện làm chi_ Momo thè lưởi chọc quê cậu rồi vắt giò bỏ chạy một mạch về nhà.

Hình ảnh này không làm anh tức giận mà lại còn cảm thấy cô dễ thương hơn. Anh cúi xuống nhặt lại điện thoại dưới đất, điện thoại vẫn còn reo, thì ra là Youngji gọi, V bắt máy.

- Sao bắt máy lâu quá vậy?Rảnh không, cùng đi ăn tối nka !

      ~~~~End chap 19~~~~~

Yeah! Cuối cùng cũng thi hk xong ùi. Sorry mấy bợn vì một tháng ms ra chap ms nka!
   Mà cũng gần noel ùi. Au chúc các bạn có 1 noel zui zẻ cùg gia đình và gấu nka còn tui thì noel này tui sẽ ở nkà cầu mưa :((

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com